Sóng Gió Chợ Đen
Sương mù buổi sớm cuộn trào qua cánh cửa gỗ đã vỡ nát, mang theo hơi ẩm lạnh buốt của đại ngàn Thanh Vân Châu. Tiếng gào thét tuyệt vọng của Lý Sâm cùng tiếng bước chân hoảng loạn của Trương Mãnh nhỏ dần rồi mất hút dưới chân núi ngoại môn. Căn nhà gỗ nhỏ của Cố Thanh Y rơi vào một khoảng lặng tịch mịch, chỉ còn lại tiếng lò đan bích ngọc thỉnh thoảng phát ra những tiếng kêu lách tách nhỏ.
Thẩm Quy Trần khẽ nhíu mày, tay trái thu hồi Nhân Quả Thước giấu sau lưng. Cơn đau nhức nhối ở cánh tay phải bỗng chốc dội lên. Dù đan điền Vô Cực Thể đã tạm thời ổn định sau khi hấp thụ tu vi của Lý Sâm, nhưng nhục thân phàm nhân chưa qua thối luyện của anh vẫn phải gánh chịu áp lực quá tải. Kinh mạch tay phải rách nhẹ đêm qua giờ đây tê dại, từng thớ cơ run lên bần bật dưới lớp trường bào xám tro thêu chỉ vàng kim nhạt.
Cố Thanh Y bước nhanh tới, đôi mày thanh tú nhíu chặt. Nàng vội vàng cầm lấy cổ tay trái của anh, cảm nhận mạch đập hỗn loạn bên trong: "Ngươi không thể dùng tay phải vận lực trong vòng ba ngày tới. Linh khí bẩn của Lý Sâm tuy đã được châm pháp của ta tịnh hóa, nhưng nhục thân của ngươi quá yếu. Nếu cưỡng ép chiến đấu bằng tay phải, kinh mạch sẽ đứt đoạn hoàn toàn, đến lúc đó ngay cả Vô Cực Thể cũng không cứu nổi ngươi."
Thẩm Quy Trần thản nhiên rút tay về, giọng nói lạnh lùng không chút độ ấm: "Vương Hùng sẽ không cho ta ba ngày. Hồn bài của Lý Sâm chắc chắn đã rạn nứt trong Chấp Pháp Điện. Với tính cách tàn bạo của lão, không quá nửa canh giờ nữa, toàn bộ Chấp Pháp Điện ngoại môn sẽ càn quét thung lũng này."
Cố Thanh Y biến sắc. Nàng nhìn lò đan bích ngọc vừa luyện thành công, đan hương tinh thuần vẫn còn vương vấn trong không khí. Đây chính là bằng chứng tố cáo nàng che giấu tội phạm của tông môn. "Chúng ta phải đi ngay lập tức. Nhưng đi đâu? La bàn tầm bảo Quy Nguyên của Vương Hùng có thể dò tìm dao động khí tức Thẩm gia trong phạm vi mười dặm. Với tu vi hiện tại của ngươi, trốn chạy trên hoang dã chỉ làm mồi cho dã thú hoặc bị lão khóa chặt vị trí."
Thẩm Quy Trần đưa mắt nhìn về hướng Thanh Vân Trấn mờ ảo sau làn sương xám: "Vào trấn. Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Chúng ta tìm Bao Bất Đồng."
"Bao Bất Đồng? Lão già xảo quyệt chuyên buôn bán phế liệu ở chợ đen kia sao?" Cố Thanh Y nghi ngờ, "Lão ta nổi tiếng tham tiền vô độ, không có lợi lộc thì tuyệt đối không ra tay. Hơn nữa, lão cực kỳ sợ Quy Nguyên Tông."
"Chính vì lão sợ Quy Nguyên Tông, nên lão mới hiểu rõ bọn chúng muốn gì." Thẩm Quy Trần thản nhiên nói, tay trái khẽ chạm vào chiếc nhẫn đồng rỉ sét chứa Thiên Đạo Nợ Thư, "Đi thôi."
Hai người nhanh chóng thu dọn những dược thảo quý giá nhất, dập tắt lò đan rồi lướt mình vào màn sương mù dày đặc. Thẩm Quy Trần chỉ dùng tay trái để mang vác vật phẩm, tay phải hoàn toàn buông thõng bên hông, giấu kín dưới ống tay áo rộng. Dọc đường đi, anh vận hành Khế Ước Cổ Pháp trong thức hải, từng luồng Nhân Quả Lực yếu ớt màu vàng kim chuyển động xung quanh đan điền Vô Cực Thể, cố gắng xoa dịu những vết rách nhỏ trên kinh mạch tay phải.
Khi họ tiếp cận vành đai ngoại vi của Thanh Vân Trấn, bầu không khí đã trở nên căng thẳng tột độ. Trên bầu trời trấn nhỏ, những đốm sáng đỏ rực liên tục nổ tung, đó là tín hiệu triệu tập khẩn cấp của Chấp Pháp Điện. Từng đội tuần tra mặc đạo bào xám đậm, tay cầm roi lôi điện lùng sục khắp các ngả đường, khuôn mặt kẻ nào cũng đằng đằng sát khí.
Thẩm Quy Trần dẫn Cố Thanh Y luồn lách qua những con hẻm nhỏ bốc mùi ẩm mốc, tiến sâu vào lòng đất qua một lối vào cống ngầm ẩm ướt phía sau tiệm rác thải của Bao Bất Đồng. Đây chính là lối vào bí mật dẫn đến Chợ đen Thanh Vân Châu.
Bước qua cánh cửa sắt rỉ sét, một thế giới hoàn toàn khác hiện ra trước mắt. Chợ đen Thanh Vân Châu nằm sâu trong lòng đất, ánh sáng lờ mờ phát ra từ những viên dạ minh châu rẻ tiền gắn trên vách đá ẩm ướt. Không khí nơi đây xộc lên mùi rỉ sét, mùi máu tanh nồng của yêu thú và đan dược phi pháp. Những tu sĩ tán tu gầy gò, mặc áo choàng đen che kín mặt lặng lẽ đi lại giữa các gian hàng tạm bợ, thì thầm giao dịch những món đồ không rõ nguồn gốc. Sát thủ Ám Ảnh Lâu ẩn hiện trong những góc tối, ánh mắt lạnh lùng như rắn độc rình mồi.
Thẩm Quy Trần và Cố Thanh Y kéo sụp mũ trùm đầu, bước nhanh đến tiệm rác thải cũ kỹ nằm ở góc khuất nhất của chợ đen. Bên trong tiệm, vô số mảnh vỡ của binh khí cổ, lò đan rách nát và thẻ tre cũ kỹ chất đống như núi.
Phía sau chiếc bàn gỗ mun cáu bẩn, một lão già gầy gò, mắt hí tinh ranh đang gõ lách cách chiếc bàn tính gỗ mun. Lão chính là Bao Bất Đồng. Nghe thấy tiếng bước chân, lão không ngẩng đầu lên, giọng nói khàn khàn đầy tính toán vang lên: "Muốn mua phế liệu thì tự đi tìm, muốn bán đồ thì để lại mười phần trăm phí giám định. Nếu là kẻ trốn chạy... tiệm này không chứa chấp."
Thẩm Quy Trần bước tới trước bàn gỗ, tay trái gõ nhẹ Nhân Quả Thước xuống mặt bàn, phát ra một tiếng *cộc* trầm đục.
Bao Bất Đồng khựng tay lại. Lão ngẩng đầu, đôi mắt hí liếc nhìn thanh thước đồng rỉ sét, rồi quét qua khuôn mặt gầy gò của Thẩm Quy Trần dưới mũ trùm. Đồng tử lão co rụt lại, chiếc bàn tính trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Lão vội vàng bước ra đóng chặt cửa tiệm, hạ giọng nói đầy hoảng hốt:
"Thẩm gia phế nhân?! Ngươi... ngươi điên rồi sao còn dám đến đây! Ngoại môn Quy Nguyên Tông đang đại loạn! Lý Sâm bị phế bỏ hoàn toàn tu vi đan điền, Trương Mãnh bị gãy tay. Vương Hùng đang phát điên dẫn đầu toàn bộ chấp pháp đội càn quét khắp nơi! Lão ta mang theo La bàn tầm bảo Quy Nguyên, chỉ cần ngửi thấy một chút khí tức của ngươi là chúng ta đều tiêu đời!"
Thẩm Quy Trần thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế gỗ sứt mẻ: "Ta cần một nơi trú ẩn an toàn trong vòng ba ngày, và thông tin về các mảnh vỡ khế ước cổ của Quy Nguyên Tông."
Bao Bất Đồng nghe vậy liền cười lạnh, vẻ mặt xảo quyệt và tham lam nhanh chóng thay thế sự hoảng sợ ban đầu. Lão gõ lách cách chiếc bàn tính mun, nheo mắt nói: "Nơi trú ẩn? Thông tin khế ước cổ? Thẩm công tử, ngươi có biết cái giá để che giấu kẻ thù của Chấp Pháp Điện lúc này là bao nhiêu không? Ít nhất phải là năm trăm linh thạch hạ phẩm! Hơn nữa, linh thạch thông thường ta còn không thèm nhận, ta sợ liên lụy đến tính mạng của mình. Quy Nguyên Tông đang treo thưởng một viên linh thạch trung phẩm để lấy đầu ngươi đấy!"
Thẩm Quy Trần khẽ đưa tay trái vào ngực áo, lấy ra mười viên linh thạch hạ phẩm đặt lên bàn: "Đây là tiền đặt cọc."
Bao Bất Đồng liếc nhìn mười viên linh thạch nghèo nàn, bĩu môi khinh bỉ xua tay: "Mười viên linh thạch hạ phẩm? Ngươi đuổi ăn mày đấy à? Thẩm Quy Trần, đừng trách lão già này tuyệt tình. Trong chợ đen này, tiền tài và mạng sống là tối cao. Không có đủ năm trăm linh thạch hạ phẩm, hoặc một món bảo vật tương đương, các ngươi lập tức cút ra ngoài cho ta!"
Cố Thanh Y đứng bên cạnh tức giận đến mức siết chặt châm bạc, nhưng Thẩm Quy Trần lại cực kỳ bình tĩnh. Anh biết rõ bản chất của những kẻ lăn lộn ở chợ đen: trong thế giới vô pháp luật này, thông tin và bí mật chính là loại tiền tệ mạnh nhất.
Đôi mắt Thẩm Quy Trần bỗng nhiên lóe lên một tia sáng vàng kim nhạt. Nhân Quả Nhãn sơ cấp âm thầm kích hoạt.
Thế giới trong mắt anh lập tức mất đi màu sắc, biến thành một mảng xám đen tĩnh lặng. Khi anh nhìn thẳng vào Bao Bất Đồng, anh nhìn thấy xung quanh lão già gầy gò này quấn quanh vô số sợi tơ nhân quả chằng chịt, trong đó có một sợi tơ màu đen đậm rực rỡ, tỏa ra sát khí oán hận nồng đậm, kết nối trực tiếp với chiếc bàn tính bằng gỗ mun trên tay lão.
Trên sợi tơ đen hiện lên những cổ tự thái cổ phát sáng rõ ràng:
*"Bao Bất Đồng, ba năm trước tại phế tích cổ Thanh Vân Châu đã ra tay sát hại tán tu đồng đạo Quỷ Châm Lý để cướp đoạt chiếc Huyền Thiết Bàn Tính. Nợ gốc: Một mạng người và một件 hạ phẩm linh khí. Nợ lãi nhân quả: Ác nghiệp gặm nhấm thần hồn, mỗi đêm giờ Tý phải gánh chịu nỗi đau vạn kim châm cốt."*
Thẩm Quy Trần thu hồi Nhân Quả Nhãn, đôi mắt trở lại bình thường. Anh nhìn Bao Bất Đồng, khóe miệng khẽ cong lên một vệt độ cong lạnh lùng:
"Bao Bất Đồng, chiếc Huyền Thiết Bàn Tính bằng gỗ mun trên tay ngươi dùng có thuận tay không?"
Bao Bất Đồng khựng lại, nụ cười xảo quyệt trên mặt cứng đờ: "Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó? Đây chỉ là chiếc bàn tính gỗ bình thường ta nhặt được..."
"Ba năm trước, tại phế tích cổ phía tây Thanh Vân Châu, tán tu Quỷ Châm Lý đột tử không rõ nguyên nhân, chiếc bàn tính hộ thân của hắn biến mất." Giọng nói của Thẩm Quy Trần trầm thấp nhưng từng chữ như búa tạ nện vào tim Bao Bất Đồng, "Ngươi cướp đoạt bảo vật của hắn, gieo xuống nợ máu nhân quả. Có phải mỗi đêm vào giờ Tý, thần hồn của ngươi đều đau nhói như bị vạn kim châm vào xương tủy, linh lực toàn thân bạo loạn không thể ngưng tụ?"
*Cạch!*
Chiếc bàn tính gỗ mun rơi rớt xuống bàn gỗ, Bao Bất Đồng lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Lão nhìn Thẩm Quy Trần như nhìn thấy một con quái vật đáng sợ nhất thế gian:
"Ngươi... làm sao ngươi biết được chuyện này?! Chuyện này ta chưa từng nói với bất kỳ ai! Ngay cả các chủ chợ đen cũng không biết!"
Thẩm Quy Trần thản nhiên gõ nhẹ Nhân Quả Thước lên chiếc bàn tính gỗ mun: "Thiên địa có nhân quả, người gác sổ nợ Thẩm gia nhìn thấu vạn vật nợ nần. Bao Bất Đồng, món nợ máu của ngươi đã đến hạn kỳ phản phệ. Ác nghiệp gặm nhấm thần hồn của ngươi chỉ còn ba tháng nữa là sẽ bùng phát hoàn toàn, đến lúc đó đan điền tự vỡ, thần hồn câu diệt."
Bao Bất Đồng run rẩy quỳ sụp xuống đất, không còn chút phong thái xảo quyệt ban đầu. Lão hiểu rõ nỗi đau đớn gặm nhấm thần hồn mỗi đêm giờ Tý tàn khốc đến mức nào, đó chính là quả báo nhãn tiền mà lão phải gánh chịu suốt ba năm qua. Lão dập đầu lia lịa trước Thẩm Quy Trần:
"Thẩm công tử! Thẩm đại nhân! Là tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Xin đại nhân cứu mạng! Chỉ cần ngài cứu ta thoát khỏi nỗi đau châm cốt này, ta nguyện ý cung cấp nơi ẩn nấp miễn phí, thậm chí toàn bộ tin tức về Quy Nguyên Tông ta cũng sẽ dâng tặng không lấy một xu!"
Thẩm Quy Trần lặng lẽ nhìn lão, tay trái khẽ vuốt ve thân thước: "Ta có thể dùng Nhân Quả Lực tạm thời suppress (áp chế) phong ấn ác nghiệp của ngươi trong vòng một năm, giúp ngươi không phải gánh chịu nỗi đau châm cốt hằng đêm. Nhưng cái giá là ngươi phải trung thành cung cấp thông tin cho ta, không được có nửa điểm phản bội. Nếu ngươi dám tiết lộ hành tung của chúng ta cho Quy Nguyên Tông, phong ấn sẽ lập tức giải trừ, ác nghiệp phản phệ gấp mười lần sẽ khiến ngươi hóa thành tro bụi ngay tức khắc."
"Tiểu nhân không dám! Tuyệt đối không dám!" Bao Bất Đồng thề thốt đầy sợ hãi.
Thẩm Quy Trần khẽ điểm nhẹ ngón tay trái lên trán Bao Bất Đồng. Một luồng Nhân Quả Lực màu vàng kim nhạt từ đan điền Vô Cực Thể chảy ra, hóa thành một phù văn chữ 'Nợ' vô hình ấn sâu vào thần hồn của lão già gầy gò. Bao Bất Đồng rên nhẹ một tiếng, chỉ cảm thấy luồng tử khí âm u bám chặt trên thần hồn suốt ba năm qua bỗng chốc bị một xiềng xích vàng kim khóa chặt, cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có tràn ngập toàn thân.
Lão già mừng rỡ khôn xiết, vội vàng đứng dậy dẫn đường: "Đại nhân, xin mời đi theo lối này. Phía sau tiệm rác của ta có một mật thất ngầm được che chở bởi trận pháp cách ly thần thức cổ xưa, tuyệt đối an toàn."
Thẩm Quy Trần và Cố Thanh Y đi theo Bao Bất Đồng vào sâu trong mật thất ngầm dưới lòng đất. Mật thất tuy chật hẹp nhưng khô ráo, được bố trí một số trận pháp che giấu khí tức thô sơ.
Bao Bất Đồng nhanh nhẹn dâng lên một cuộn thẻ tre rách nát, cung kính nói: "Đại nhân, đây là thông tin tình báo tiểu nhân thu thập được. Quy Nguyên Tông hưng thịnh vạn năm qua là nhờ chiếm đoạt một mảnh vỡ khế ước cổ của Thẩm gia các ngươi, hiện đang được cất giữ nghiêm ngặt trong tàng bảo các nội môn. Ngoài ra, chấp pháp trưởng lão Vương Hùng có một chiếc roi lôi điện cực kỳ lợi hại, tu vi đạt tới Luyện Khí tầng 9 Viên Mãn. Lão ta đang điên cuồng lùng sục ngoài kia..."
*Ầm!*
Lời của Bao Bất Đồng chưa kịp dứt, mặt đất bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những hạt bụi cát từ trần mật thất rào rào rơi xuống, tiếng la hét hoảng loạn của các tu sĩ tán tu từ phía ngoài chợ đen truyền vào.
"Không tốt! Chấp Pháp Điện xông vào chợ đen rồi!" Bao Bất Đồng hoảng sợ kêu lên.
Thẩm Quy Trần lập tức đứng dậy, tay trái siết chặt Nhân Quả Thước. Anh cảm nhận được một luồng uy áp mạnh mẽ, tàn bạo mang theo lôi điện cuồng bạo đang không ngừng áp sát khu vực chợ đen phía trên.
Qua khe hở của mật thất ngầm, Thẩm Quy Trần kích hoạt Nhân Quả Nhãn nhìn lên.
Phía trên cổng chính của Chợ đen Thanh Vân Châu, sương mù xám xịt bị xé rách bởi một luồng lôi quang màu tím đậm. Vương Hùng – chấp pháp trưởng lão ngoại môn Quy Nguyên Tông – mặc đạo bào chấp pháp màu xám đậm thêu gia huy tông môn, khuôn mặt gầy gò ác độc bừng bừng sát khí bước vào. Tay phải lão cầm chiếc roi lôi điện phát ra tiếng nổ *lách tách* chói tai, tay trái nâng một chiếc la bàn bằng đồng vàng rực rỡ – La bàn tầm bảo Quy Nguyên.
Chiếc la bàn tầm bảo tỏa ra những luồng linh khí đặc thù của huyết mạch Thẩm gia, kim chỉ nam bằng đồng bên trong đang xoay tròn điên cuồng, phát ra tiếng kêu *u u* chói tai báo hiệu mục tiêu cực gần.
"Thẩm gia phế nhân! Ta biết ngươi đang ẩn nấp trong chợ đen này!" Giọng nói của Vương Hùng mang theo thần thức áp chế của tu sĩ Luyện Khí tầng 9 Viên Mãn vang vọng khắp hang động ngầm, khiến nhiều tán tu tu vi thấp hộc máu ngã gục, "Hôm nay, nếu ai dám che giấu hắn, Chấp Pháp Điện sẽ san phẳng toàn bộ chợ đen này!"
Lính canh Chấp Pháp Điện rầm rộ tràn vào, đập phá các gian hàng giao dịch phi pháp, bắt giữ bất kỳ ai khả nghi.
Trong mật thất ngầm, Bao Bất Đồng run rẩy như cầy sấy: "Đại nhân... la bàn tầm bảo của Vương Hùng cực kỳ nhạy bén. Trận pháp che giấu của ta không thể cản nổi nó lâu đâu!"
Cố Thanh Y nhìn Thẩm Quy Trần đầy lo lắng: "Kinh mạch tay phải của ngươi chưa hồi phục, chúng ta không thể đối đầu trực diện với tu sĩ Luyện Khí tầng 9 Viên Mãn lúc này!"
Thẩm Quy Trần hít một hơi thật sâu, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn tầm bảo trên tay Vương Hùng đang không ngừng chỉ về hướng tiệm rác thải của Bao Bất Đồng.
"Ta cần vận hành Nhân Quả Tránh Né Pháp để bẻ gãy la bàn dò tìm." Thẩm Quy Trần trầm giọng nói, "Cố Thanh Y, canh gác cho ta."
Thẩm Quy Trần ngồi xếp bằng trên nền đất ẩm. Anh dồn toàn bộ tinh thần lực vào đan điền Vô Cực Thể. Cuốn Thiên Đạo Nợ Thư trong nhẫn đồng rỉ sét bùng phát ánh sáng vàng kim nhu hòa, bao phủ lấy toàn thân anh và Cố Thanh Y.
*"Kích hoạt bí thuật: Nhân Quả Tránh Né Pháp. Tiêu hao: 10 Karma Points (Nhân Quả Lực). Hiệu quả: Cắt đứt tạm thời mọi sợi tơ liên kết nhân quả khí tức với thế giới vật lý trong vòng mười lăm phút."*
Trong thức hải của Thẩm Quy Trần, hình bóng kiếm gãy Vô Danh khẽ rung động, truyền ra một luồng kiếm khí xám tro trợ giúp anh tịnh hóa hoàn toàn dao động linh lực xung quanh nhục thân.
Cơn đau rát từ đan điền bùng lên, thần hồn của Thẩm Quy Trần mệt mỏi rã rời khi anh cố gắng điều khiển luồng Nhân Quả Lực khổng lồ cắt đứt sợi tơ liên kết khí tức của bản thân với giọt máu Thẩm gia mà Vương Hùng đang dùng để kích hoạt la bàn.
Bên ngoài chợ đen, Vương Hùng vung roi lôi điện quất nát một gian hàng dược liệu, bước từng bước nặng nề tiến thẳng về phía tiệm rác thải của Bao Bất Đồng. Đôi mắt thâm độc của lão nhìn chằm chằm vào chiếc la bàn tầm bảo trên tay.
Kim chỉ nam của la bàn rung lên bần bật, ánh sáng vàng kim phát ra từ la bàn ngày càng rực rỡ, báo hiệu khoảng cách với kẻ thù diệt môn chỉ còn chưa đầy mười trượng.
Lính canh Chấp Pháp Điện đã áp sát cửa tiệm rác thải, tay lăm lăm vũ khí dẫn sét.
La bàn của Vương Hùng dừng lại ngay trước lối vào chợ đen, kim chỉ nam rung lên bần bật báo hiệu mục tiêu ở cực gần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!