Khoản Nợ Đầu Tiên
Sương mù buổi sớm còn vương vấn trên những tán lá thông quanh bìa rừng Thanh Vân Trấn, mang theo cái lạnh ẩm ướt của trận mưa đêm qua. Trong căn nhà gỗ nhỏ của Cố Thanh Y, mùi đan hương tinh thuần từ lò đan bốc lên, thanh khiết đến mức khiến người ta có cảm giác như đang đứng trước một hồ sen ban sớm. Thế nhưng, bầu không khí yên bình ấy lập tức bị xé rách bởi một tiếng động cực lớn.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ mộc mạc bị một lực đạo thô bạo đá văng, những mảnh vụn gỗ bắn tung tóe trên nền đất ẩm. Sương mù xám xịt từ bên ngoài lập tức ùa vào phòng, mang theo bóng dáng của hai nam tử mặc đạo bào xanh sậm của Quy Nguyên Tông.
Kẻ đi đầu có thân hình to khỏe, khuôn mặt thô kệch hung dữ, đôi mắt ti hí bừng bừng lòng tham ngay khi ngửi thấy mùi đan hương kỳ dị trong phòng. Hắn chính là Lý Sâm, đệ tử ngoại môn ác bá chuyên đi thu phế linh thạch dưới chân núi. Đi ngay sau hắn là Trương Mãnh, một tráng hán mặt rỗ, vai vác thanh đại đao bản rộng, khuôn mặt đầy vẻ hống hách.
"Ha ha! Đại ca, ta đã nói mà! Mùi hương này... tuyệt đối là linh dược thượng phẩm vừa mới xuất thế!" Trương Mãnh cười lớn, đôi mắt quét qua chiếc lò đan bằng đồng rồi dừng lại trên người Cố Thanh Y.
Cố Thanh Y biến sắc, bước nhanh lên một bước chắn trước lò đan, ba cây châm bạc giữa các ngón tay phải khẽ siết chặt. Dù tu vi của nàng đạt tới Luyện Khí Cảnh tầng 8, cao hơn hai kẻ trước mặt, nhưng khuôn mặt thanh tú của nàng lại lộ rõ vẻ kiêng kị sâu sắc. Nàng là dược sư, gia tộc lại đang bị thế gia Mộ Dung đứng sau Quy Nguyên Tông khống chế. Nếu nàng tùy tiện ra tay sát hại đệ tử tông môn, hậu quả sẽ là sự hủy diệt của cả gia tộc.
"Lý Sâm, đây là dược cốc tư nhân. Quy Nguyên Tông các ngươi dù có bá đạo thế nào, cũng không thể tự ý xông vào nhà dân cướp đoạt!" Cố Thanh Y trầm giọng quát, giọng nói tuy kiên quyết nhưng vẫn run rẩy nhẹ.
Lý Sâm khinh khỉnh cười một tiếng, bước tới gần, ánh mắt thèm khát dừng lại trên lò đan bích ngọc: "Tư nhân? Thanh Vân Trấn này, từ ngọn cỏ đến viên đá đều thuộc về Quy Nguyên Tông chúng ta! Cố cô nương, lô dược thảo này tỏa ra đan hương tinh thuần như vậy, chắc chắn là do ngươi dùng linh thạch cướp đoạt từ linh mạch của tông môn để luyện chế. Hôm nay, ta thu hồi nó theo luật lệ, ai dám nói nửa lời?"
"Ngươi ngậm máu phun người!" Cố Thanh Y tức giận đến mức ngực phập phồng, nhưng ba cây châm bạc trên tay vẫn không dám phóng ra.
"Hừ, không biết điều! Trương Mãnh, mang lò đan đi! Nếu nàng dám cản đường, phế bỏ hai tay cho ta!" Lý Sâm lạnh lùng ra lệnh.
Trương Mãnh cười gằn, hạ thanh đại đao bản rộng xuống, bước từng bước nặng nề về phía lò đan. Sức mạnh thể chất của gã tu luyện từ Luyện Thể Sơ Cấp bộc phát, tạo ra một luồng khí thế hung hãn áp bức.
"Quy Nguyên Tông các ngươi... quả nhiên trước sau như một, đều là một lũ cướp quỵt nợ hèn hạ."
Một giọng nói lạnh lùng, thản nhiên đột ngột vang lên từ trong góc tối của căn phòng gỗ. Giọng nói không lớn, nhưng lại mang theo một uy áp quy tắc thâm trầm, khiến bước chân của Trương Mãnh vô thức khựng lại.
Từ trong bóng tối, Thẩm Quy Trần chậm rãi bước ra. Anh mặc một trường bào xám tro thêu chỉ vàng kim nhạt đã rách nát vài chỗ, khuôn mặt gầy gò nhưng góc cạnh, đôi mắt lạnh lùng như giếng cổ ngàn năm. Trên tay trái của anh, thanh thước đồng rỉ sét – Nhân Quả Thước – được nắm chặt, kéo lê trên mặt đất tạo ra những tiếng động trầm đục.
Lý Sâm nheo mắt nhìn Thẩm Quy Trần, sau đó cười lớn đầy khinh bỉ: "Ta tưởng là ai, hóa ra là một phế nhân đan điền bị phế hoàn toàn! Thẩm Quy Trần, đêm diệt môn Thẩm gia ngươi may mắn nhặt lại được một mạng, không lo trốn chui trốn nhủi như một con chó, lại dám vác cái xác tàn đến đây chịu chết?"
Trương Mãnh cũng cười nhạo, vung thanh đại đao bản rộng chỉ thẳng vào mặt Thẩm Quy Trần: "Đại ca, để ta đập nát bộ xương tàn này của hắn, xem hắn còn dám mở mồm nói chuyện nhân quả nữa không!"
*Vút!*
Không đợi Lý Sâm đồng ý, Trương Mãnh đã nôn nóng lập công. Gã vung thanh đại đao bản rộng chém tới, một chiêu Bá Vương Đao Pháp mang theo kình phong cuồng bạo nhắm thẳng vào vai trái của Thẩm Quy Trần. Đao quang sắc bén rạch rách không khí, mang theo tu vi Luyện Khí tầng 5 đầy tự tin.
Thẩm Quy Trần không hề né tránh. Anh đứng yên tại chỗ, thần thái bình thản đến đáng sợ. Kinh mạch tay phải của anh vẫn còn cảm giác tê dại nhẹ do phản phệ đêm qua, nhưng tay trái cầm Nhân Quả Thước của anh lại vô cùng vững chãi.
Ngay khi lưỡi đao khổng lồ chỉ còn cách bả vai anh nửa thước, Thẩm Quy Trần mới khẽ động. Anh vung tay trái, thanh thước đồng rỉ sét gạt ngang một đường giản dị vô chiêu.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, bắn ra những tia lửa vàng đồng rực rỡ. Thanh đại đao bản rộng của Trương Mãnh giống như chém vào một bức tường sắt vạn năm, luồng hộ thể linh lực trên thân đao lập tức bị Nhân Quả Thước đánh nát vụn thành những đốm sáng màu lam nhạt.
"Cái gì?!" Trương Mãnh kinh hãi bạt vía. Gã cảm nhận được một lực phản chấn khổng lồ dọc theo thân đao truyền thẳng vào cánh tay.
Không để gã kịp lùi lại, Thẩm Quy Trần tiến lên nửa bước, Nhân Quả Thước trong tay trái vụt ra như một tia chớp, đập thẳng vào cánh tay phải đang cầm đao của Trương Mãnh.
*Rắc!*
Tiếng xương cốt gãy giòn giã vang lên kèm theo tiếng hét thảm thiết của Trương Mãnh. Thanh đại đao bản rộng rơi rớt xuống đất, Trương Mãnh ôm lấy cánh tay phải đã gãy nát, khuôn mặt rỗ biến dạng vì đau đớn, lùi lại liên tục rồi ngã quỵ xuống đất.
"Trương Mãnh!" Lý Sâm biến sắc. Hắn không ngờ một phế nhân đan điền bị phế hoàn toàn như Thẩm Quy Trần lại có thể dễ dàng phế bỏ cánh tay của một tu sĩ Luyện Khí tầng 5 chỉ bằng một thanh thước đồng rỉ sét.
"Ngươi... ngươi rõ ràng không có linh lực, làm sao có thể phá vỡ hộ thể linh lực của Trương Mãnh?!" Lý Sâm gầm lên, trong lòng bắt đầu dâng lên một nỗi bất an mơ hồ.
Thẩm Quy Trần thản nhiên nhìn hắn, Nhân Quả Thước rủ xuống bên hông, ánh vàng kim nhạt trên các hoa văn thái cổ của thước khẽ lấp lánh: "Thước đo nhân quả, chuyên đập nát mọi loại phòng ngự bất chính. Lý Sâm, Trương Mãnh đã trả giá cho tội ác đánh đập phàm nhân vô tội. Bây giờ... đến lượt ngươi."
"Hừ, giả thần giả quỷ! Ta là đệ tử nội môn Quy Nguyên Tông, tu luyện Quy Nguyên Quyết chính tông, làm sao có thể thua một kẻ phế nhân như ngươi!"
Lý Sâm điên cuồng vận hành Quy Nguyên Quyết hệ thủy trong đan điền. Linh lực màu lam nhạt bùng phát quanh thân hắn, ngưng tụ vào quyền đầu phải thành một luồng lôi điện lách tách. Hắn thi triển Thần Lực Quyền, mượn lôi điện từ lôi châm ngoại môn tích lũy hằng ngày, tung một quyền hủy diệt nhắm thẳng vào ngực Thẩm Quy Trần.
"Chết đi cho ta!"
Trong khoảnh khắc quyền đầu của Lý Sâm lao tới, đôi mắt của Thẩm Quy Trần bỗng nhiên chuyển sang màu vàng kim nhạt. Nhân Quả Nhãn sơ cấp tự động kích hoạt.
Thế giới trong mắt anh lập tức mất đi màu sắc, biến thành một mảng xám đen tĩnh lặng. Giữa khoảng không xám xịt ấy, anh nhìn thấy rõ ràng trên người Lý Sâm quấn quanh một sợi tơ nhân quả màu đỏ rực như máu, kết nối trực tiếp với cuốn Thiên Đạo Nợ Thư đang nằm im trong nhẫn đồng rỉ sét trên tay anh.
Trên sợi tơ máu hiện lên những cổ tự thái cổ phát sáng:
*"Quy Nguyên Tông đệ tử Lý Sâm, mười năm trước cướp đoạt năm trăm linh thạch hạ phẩm cứu mạng của Thẩm gia phàm nhân điền trang, gây ra cái chết của ba mạng người. Nợ gốc: 500 linh thạch hạ phẩm. Nợ lãi nhân quả: Toàn bộ linh khí đan điền."*
Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ còn chưa đầy năm thước, hoàn toàn nằm trong phạm vi mười trượng tuyệt đối của Nợ Thư.
Thẩm Quy Trần hít một hơi thật sâu, giọng nói của anh đột ngột vang lên, không còn là giọng nói của một thiếu niên 18 tuổi, mà mang theo một uy áp quy tắc lạnh lùng, chí cao vô thượng của luật trời:
"Lý Sâm! Mười năm trước ngươi cướp đoạt năm trăm linh thạch hạ phẩm của phàm nhân Thẩm gia, hại chết ba mạng người. Hôm nay, chủ nợ Thẩm gia Thẩm Quy Trần thi hành luật nhân quả, cưỡng chế siết nợ tu vi của ngươi để đền bù nợ nghiệp!"
Giọng nói vừa dứt, một luồng sóng âm vô hình mang theo uy áp quy tắc tối cao bùng phát. Lý Sâm cảm thấy toàn thân mình đột ngột đông cứng giữa không trung, luồng lôi điện quyền đầu phải lập tức tắt ngấm, ngay cả Quy Nguyên Quyết trong đan điền cũng ngừng vận hành một cách cưỡng chế. Hắn trợn tròn mắt, kinh hãi phát hiện ra bản thân hoàn toàn không thể cử động hay phát ra bất kỳ âm thanh nào, giống như đang bị một vị thần minh thái cổ khóa chặt linh hồn.
*Hưu!*
Cuốn Thiên Đạo Nợ Thư trong nhẫn đồng rỉ sét phát ra tiếng gầm nhẹ đầy hưng phấn. Một luồng ánh sáng vàng kim nhu hòa từ ngón tay Thẩm Quy Trần bắn ra, hóa thành một vòng xoáy nhân quả khổng lồ bao phủ lấy Lý Sâm.
"Cưỡng Chế Siết Nợ!"
Thẩm Quy Trần trầm giọng quát.
*A... a... a!*
Lý Sâm rốt cuộc cũng có thể phát ra âm thanh, nhưng đó lại là tiếng gào thét thảm khốc tột cùng. Hắn cảm nhận được sâu trong đan điền của mình, biển linh hải lỏng màu lam nhạt vốn là niềm kiêu hãnh của tu sĩ Luyện Khí tầng 5 đang bị một lực lượng vô hình, thô bạo hút ngược ra ngoài.
Linh khí hóa lỏng màu lam nhạt thoát ra khỏi lỗ chân lông của Lý Sâm, hóa thành một luồng ánh sáng lam rực rỡ bay thẳng vào đan điền phế tích – Vô Cực Thể – của Thẩm Quy Trần.
Đan điền của Lý Sâm xẹp xuống với tốc độ chóng mặt như một quả bóng bị xì hơi. Kinh mạch của hắn nứt nẻ, đạo cơ sụp đổ hoàn toàn. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng 5 mà hắn khổ luyện mười năm qua đã bị tước đoạt sạch sẽ không còn một giọt.
*Bịch!*
Lý Sâm ngã sụp xuống đất như một bãi bùn nhão. Khuôn mặt hắn từ khỏe mạnh, hồng hào lập tức trở nên nhợt nhạt, da dẻ nhăn nheo, khí tức yếu ớt đến mức ngay cả một phàm nhân khỏe mạnh cũng không bằng. Hắn đã hoàn toàn hóa thành một phế nhân thực sự.
Thẩm Quy Trần đứng thẳng người, đan điền Vô Cực Thể trong người anh xoay tròn một cách điên cuồng, hấp thụ toàn bộ luồng linh khí hệ thủy vừa siết nợ được từ Lý Sâm.
Thế nhưng, ngay khi luồng linh khí bẩn thỉu, đầy tạp chất của Lý Sâm tràn vào kinh mạch, sắc mặt Thẩm Quy Trần lập tức đại biến. Cơ thể anh run lên bần bật, các mạch máu dọc cánh tay và cổ phồng rộp lên, ánh lên sắc xanh đỏ hỗn loạn.
"Hự..."
Thẩm Quy Trần hộc ra một ngụm máu đen. Đan điền Vô Cực Thể của anh tuy nghịch thiên, nhưng nhục thân phàm nhân hiện tại của anh lại quá yếu ớt để có thể dung nạp đột ngột một lượng linh khí thô bạo và bẩn thỉu như vậy. Cơn đau nhức nhối như vạn kiến cắn xé kinh mạch khiến anh lảo đảo, suýt chút nữa ngã gục.
Cố Thanh Y chứng kiến toàn bộ cảnh tượng nghịch thiên ấy từ đầu đến cuối, từ trạng thái kinh ngạc tột độ chuyển sang lo lắng tột cùng. Nàng lập tức lướt tới, một tay đỡ lấy bả vai đang run rẩy của Thẩm Quy Trần, tay kia nhanh như chớp rút ra ba cây châm bạc mảnh như sợi tóc.
"Ngươi điên rồi! Nhục thân của ngươi chưa được thối luyện, đan điền lại đang trong trạng thái phế tích tái tạo, làm sao có thể trực tiếp dung nạp linh khí bẩn của kẻ khác!" Cố Thanh Y vừa trách móc vừa lo lắng quát.
Nàng không chút do dự, vận hành y thuật Bách Thảo Châm Pháp chính tông. Ba cây châm bạc mang theo dược lực ôn hòa của Thanh Tâm Đan lập tức đâm vào ba huyệt đạo chí mạng trên tay phải và ngực của Thẩm Quy Trần: huyệt Hợp Cốc, Nội Quan và Đản Trung.
*Hưu... hưu...*
Những luồng dược lực mát lạnh, dịu nhẹ từ châm bạc tràn vào kinh mạch của Thẩm Quy Trần, nhanh chóng bao bọc lấy luồng linh khí bạo loạn của Lý Sâm, tịnh hóa và gạn lọc toàn bộ tạp chất bẩn thỉu ra ngoài qua các lỗ chân lông dưới dạng một làn sương đen mờ nhạt.
Được sự hỗ trợ kịp thời của Cố Thanh Y, đan điền Vô Cực Thể của Thẩm Quy Trần dần ổn định trở lại. Luồng linh khí tinh thuần sau khi tịnh hóa được chuyển hóa hoàn toàn thành Nhân Quả Lực, chảy xuôi vào đan điền phế tích, giúp kinh mạch tay phải bị rách nhẹ của anh dịu đi phần nào.
Thẩm Quy Trần mở mắt ra, sắc mặt đã khôi phục lại chút huyết sắc. Anh nhìn Cố Thanh Y, khẽ gật đầu: "Đa tạ."
Cố Thanh Y thở phào nhẹ nhõm, thu hồi châm bạc nhưng đôi mắt vẫn ngập tràn sự kính sợ: "Ngươi... thực sự là một kẻ điên. Nhưng sức mạnh siết nợ này của ngươi... quả thực vượt qua mọi quy luật tu tiên mà ta từng biết."
Ở góc phòng, Lý Sâm đang run rẩy co quắp dưới đất. Hắn nhìn Thẩm Quy Trần bằng đôi mắt ngập tràn sự sợ hãi tột cùng, giống như đang nhìn thấy một ác quỷ bước ra từ địa ngục. Tu vi biến mất hoàn toàn khiến hắn đau đớn và tuyệt vọng đến mức phát điên.
"Thẩm Quy Trần... ngươi dám phế bỏ tu vi của ta... Thúc phụ của ta... Chấp pháp trưởng lão Vương Hùng... tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi! Hắn sẽ dẫn đầu toàn bộ chấp pháp đội ngoại môn san phẳng thung lũng này, băm vằn xương cốt ngươi!" Lý Sâm nghiến răng gào thét, giọng nói khàn đặc đầy oán hận.
Trương Mãnh lúc này cũng gượng dậy, ôm lấy cánh tay gãy nát, sợ hãi lôi kéo Lý Sâm: "Đại ca... chạy... chạy mau! Hắn là ma quỷ!"
Hai tên ác bá ngoại môn Quy Nguyên Tông từng hống hách bao nhiêu, giờ đây lại nhếch nhác, hoảng sợ bò lết ra khỏi căn nhà gỗ, gào thét chạy trốn về phía núi ngoại môn hòng báo tin cho chấp pháp trưởng lão.
Thẩm Quy Trần lặng lẽ nhìn theo bóng lưng chạy trốn của chúng, Nhân Quả Thước trong tay trái khẽ rung lên một nhịp trầm đục. Anh biết, trận chiến này đã chính thức phơi bày thân phận chủ nợ của mình trước tai mắt của Quy Nguyên Tông, và một cơn bão táp truy quét tàn khốc của chấp pháp trưởng lão Vương Hùng đang chuẩn bị giáng xuống thung lũng này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!