Nhạc nềnWuxia3

Y Đạo Nhân Quả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão lạnh buốt của đêm muộn trút xuống Thanh Vân Châu như muốn dìm cả phế tích Thẩm gia vào lòng đất bùn nhão nhoét. Tiếng sấm sét đùng đoàng từ phía chân trời xa xăm dội lại, hòa cùng tiếng gió rít gào qua những ngọn cây cổ thụ.


Thẩm Quy Trần kéo lê thân xác tàn tạ bước đi trong bóng tối của bìa rừng hoang dã bao quanh Thanh Vân Trấn. Mỗi bước chân của anh nặng như đeo chì, bùn đất bám chặt lấy gấu áo xám tro rách nát loang lổ máu khô. Đan điền cũ đã vỡ nát hoàn toàn, nhưng sâu trong cơ thể anh, đan điền phế tích mới được tái tạo – Vô Cực Thể – đang xoay tròn một cách điên cuồng, tạo ra những luồng năng lượng nóng lạnh luân phiên càn quét khắp các nẻo kinh mạch.


"Ưm..."


Thẩm Quy Trần khẽ rên rỉ, bước chân lảo đảo khuỵu xuống bên một gốc cây mục. Anh đưa bàn tay phải lên, những thớ cơ dọc cánh tay run rẩy dữ dội. Trận lôi điện phản phệ từ Mê Hồn Trận lúc trước đã khiến kinh mạch tay phải của anh bị rách nhẹ, mỗi lần vận lực đều mang lại cảm giác đau nhói như bị kim châm. Khế Ước Cổ Pháp đang tự động vận hành trong thức hải, cố gắng điều hòa luồng Nhân Quả Lực bạo loạn, nhưng cơ thể phàm nhân của anh lúc này quá yếu ớt để có thể dung nạp một cách êm thấm.


Đan điền Vô Cực Thể của anh bài xích hoàn toàn linh khí tự nhiên bẩn thỉu đầy tạp chất của hạ giới. Anh không thể hấp thụ linh khí xung quanh để hồi phục như các tu sĩ thông thường. Nếu không có một nguồn năng lượng tịnh hóa hoặc dược lực ôn hòa để ổn định nhục thân, Vô Cực Thể sẽ tiếp tục bạo loạn cho đến khi tự xé rách kinh mạch của chính anh.


Ý thức của Thẩm Quy Trần bắt đầu mờ mịt. Bóng tối bủa vây lấy tầm nhìn, tiếng mưa rơi rầm rập bên tai nhỏ dần rồi tắt hẳn. Anh ngã gục xuống thảm lá mục ướt đẫm, cuốn Thiên Đạo Nợ Thư giấu trong nhẫn đồng rỉ sét khẽ rung lên một nhịp yếu ớt như tiếng thở dài của thời gian.


***


Khi Thẩm Quy Trần mở mắt ra một lần nữa, đập vào mắt anh không còn là màn mưa đen kịt của bìa rừng, mà là một trần nhà bằng gỗ mộc mạc, thoang thoảng mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ của các loại thảo dược.


Cơn đau nhức nhối ở vùng bụng đã dịu đi phần nào, nhưng kinh mạch tay phải vẫn truyền đến cảm giác tê dại. Anh khẽ động đậy ngón tay, định ngồi dậy thì một giọng nói trong trẻo, mang theo sự cảnh giác cao độ vang lên từ phía góc phòng:


"Đừng động đậy. Nếu ngươi không muốn kinh mạch vừa mới được châm cứu của mình đứt đoạn hoàn toàn."


Thẩm Quy Trần lập tức quay đầu lại. Ánh mắt anh lạnh lùng, sắc bén như một lưỡi kiếm vừa tuốt vỏ, sát khí tích lũy từ đêm diệt môn vô thức bùng phát.


Ở góc phòng, bên cạnh một chiếc lò luyện đan bằng đồng cũ kỹ đang tỏa khói lam nhẹ, một thiếu nữ mặc lục y thêu hoa dược thảo đang đứng thẳng. Nàng có dung mạo thanh tú như đóa hoa sen mới nở giữa đầm sương, nhưng đôi mắt trong veo lại ngập tràn sự đề phòng. Trên tay phải của nàng, ba cây châm bạc mảnh như sợi tóc đang kẹp giữa các ngón tay, sẵn sàng phóng ra bất cứ lúc nào.


Nàng chính là Cố Thanh Y.


"Ngươi là ai?" Thẩm Quy Trần trầm giọng hỏi, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo một uy áp thâm trầm khó tả. Dù tu vi của anh lúc này cực kỳ thấp, nhưng khí tức của người gác sổ nợ thái cổ vẫn khiến không khí trong căn phòng gỗ khẽ ngưng tụ.


Cố Thanh Y khẽ nhíu mày, ngón tay kẹp châm bạc siết chặt hơn: "Ta là người đã nhặt ngươi về từ bìa rừng. Nếu không có Thanh Tâm Đan của ta tạm thời đè nén luồng khí tức bạo loạn trong người ngươi, ngươi đã sớm bạo thể mà chết dưới cơn mưa đêm qua rồi. Ngược lại là ngươi, một kẻ đan điền bị phế hoàn toàn, kinh mạch rách nát, nhưng trong người lại chứa chấp một luồng sức mạnh kỳ lạ bài xích y đạo thông thường. Ngươi rốt cuộc là ai? Sát thủ của Ám Ảnh Lâu, hay là phản đồ của Quy Nguyên Tông?"


Thẩm Quy Trần nhìn chằm chằm vào ba cây châm bạc trên tay nàng. Anh có thể cảm nhận được, thiếu nữ này tuy cảnh giác nhưng không có sát ý thực sự. Ngược lại, quanh thân nàng tỏa ra một mùi dược hương thanh khiết, chứng tỏ nàng là một dược sư thực thụ.


"Ta không phải sát thủ, cũng không phải phản đồ." Thẩm Quy Trần lạnh lùng đáp, ánh mắt chuyển dịch về phía chiếc lò luyện đan bằng đồng ở góc phòng. "Ta chỉ là một chủ nợ đi đòi lại những gì thuộc về mình."


Cố Thanh Y khẽ hừ một tiếng, rõ ràng không tin lời nói của một thiếu niên đầy thương tích và bí ẩn như anh. Nàng bước lại gần một bước, tay trái cầm một khay gỗ đựng châm bạc thử độc: "Để ta kiểm tra lại kinh mạch cho ngươi. Đêm qua khi ta dùng châm cứu thông thường để khai thông khí hải cho ngươi, châm bạc vừa chạm vào da thịt liền bị một luồng sức mạnh bá đạo đánh gãy. Ngươi tốt nhất nên phối hợp, nếu không ta sẽ ném ngươi ra ngoài cho thú dữ."


Nói rồi, Cố Thanh Y tiến lại gần giường, vung tay định đâm một cây châm bạc vào huyệt Hợp Cốc trên tay phải của Thẩm Quy Trần.


"Đừng phí công." Thẩm Quy Trần nhàn nhạt nói.


*Keng!*


Ngay khi mũi châm bạc của Cố Thanh Y vừa chạm vào bề mặt da của anh, một luồng hào quang vàng kim nhạt từ đan điền Vô Cực Thể đột ngột bộc phát. Luồng năng lượng nhân quả chí công vô tư tự động dâng lên phòng ngự, trực tiếp đánh gãy đôi cây châm bạc trên tay nàng. Lực phản chấn nhẹ khiến cổ tay Cố Thanh Y tê rần, nàng kinh ngạc lùi lại hai bước, đôi mắt to tròn trợn trừng nhìn anh như nhìn thấy một quái vật.


"Cái này... làm sao có thể? Ngươi rõ ràng không có linh lực của tu sĩ Luyện Khí Cảnh, đan điền hoàn toàn là một khoảng trống rỗng hoang tàn! Sức mạnh phòng ngự này từ đâu ra?"


Thẩm Quy Trần không trả lời câu hỏi của nàng. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận luồng Nhân Quả Lực trong người vừa tiêu hao mất một phần nhỏ sau cú phản chấn vừa rồi. Cơ thể anh lại bắt đầu nóng lạnh luân phiên, Vô Cực Thể xoay tròn một cách nặng nề.


Đúng lúc này, chiếc lò luyện đan bằng đồng ở góc phòng bỗng nhiên rung chuyển kịch liệt. Một luồng khói đen kịt, tanh nồng và mang theo mùi hôi thối nồng nặc đột ngột phun trào ra từ các kẽ hở của nắp lò.


"Hỏng rồi!"


Cố Thanh Y biến sắc, không còn tâm trí đề phòng Thẩm Quy Trần nữa. Nàng vội vàng lướt về phía lò đan, tay phải liên tục vung ra những luồng dược phấn màu lam nhạt hòng tịnh hóa làn khói đen, miệng lẩm bẩm đầy lo lắng: "Lại thất bại... Tại sao độc tố Huyết Ngải trong lô dược thảo này lại mạnh mẽ đến vậy? Y thuật của Thanh Vân Dược Điển rõ ràng nói dùng Băng Hồn Thảo có thể trung hòa hoàn toàn độc tính mà!"


Làn khói đen kịt mỗi lúc một đậm đặc, bắt đầu ăn mòn cả lớp gạch đá dưới chân lò đan. Sắc mặt Cố Thanh Y trắng bệch, trán rịn ra những giọt mồ hôi hột. Nàng biết, nếu lô dược thảo này bị hủy, nàng sẽ không còn nguyên liệu để luyện chế thuốc giải độc cho gia tộc đang bị thế gia Mộ Dung khống chế.


Thẩm Quy Trần lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó. Trong thức hải của anh, cuốn Thiên Đạo Nợ Thư bỗng nhiên tự động lật mở. Một sợi tơ nhân quả màu vàng kim nhu hòa, ấm áp đột ngột phóng ra từ hư không, kết nối giữa ngực anh và bóng lưng kiên cường của Cố Thanh Y.


Ý chí lạnh lùng của Nợ Thư vang lên trong tâm trí:


*"Phát hiện khoản nợ nhân quả thiện chí. Cố Thanh Y nợ Thẩm Quy Trần một lần tịnh hóa dược thảo. Thẩm Quy Trần nợ Cố Thanh Y ân tình cứu mạng đêm qua. Nhân quả tương khắc, có thể lập khế ước ân tình."*


Thẩm Quy Trần khẽ chấn động. Thì ra Thiên Đạo Nợ Thư không chỉ dùng để cưỡng chế siết nợ ác ý từ kẻ thù, mà còn có thể ghi nhận và giải quyết những khoản nợ ân tình thiện chí giữa người với người một cách sòng phẳng.


Anh nhìn vào làn khói đen kịt đang bao phủ lò đan, đôi mắt bỗng nhiên lóe lên một luồng sáng vàng kim nhạt. Nhân Quả Nhãn sơ cấp tự động kích hoạt.


Trong tầm nhìn của Thẩm Quy Trần, thế giới xung quanh biến thành một mảng xám xịt, chỉ còn lại những sợi tơ quy tắc phát sáng. Anh nhìn thấy rõ ràng bên trong lò đan của Cố Thanh Y, những sợi tơ độc tố màu tím đen của Huyết Ngải Thảo đang điên cuồng cắn xé, đồng hóa các sợi tơ dược tính màu lam của Băng Hồn Thảo.


"Đan phương của ngươi thiếu một vị thuốc dẫn." Thẩm Quy Trần bình thản lên tiếng.


Cố Thanh Y quay đầu lại, vừa tức giận vừa bất lực quát: "Ngươi thì biết cái gì về dược lý? Ta là dược sư nhị phẩm! Đan phương này là do gia truyền của Cố gia ta vạn năm qua!"


"Gia truyền vạn năm, nhưng thiên quy đã thay đổi từ lâu." Thẩm Quy Trần đứng dậy khỏi giường, bước từng bước vững chãi về phía nàng. Luồng uy áp vô hình xung quanh anh khiến Cố Thanh Y vô thức nín thở. "Độc tố Huyết Ngải hiện tại đã bị thế gia Mộ Dung dùng linh khí tha hóa nuôi dưỡng, mang theo nợ nghiệp cướp đoạt sinh cơ của phàm nhân. Y thuật thông thường của ngươi chỉ có thể giải độc tố vật lý, không thể giải được nghiệp chướng quấn quanh dược thảo."


"Nghiệp chướng...?" Cố Thanh Y ngơ ngác, những từ ngữ này hoàn toàn vượt ra ngoài hiểu biết y đạo của nàng.


"Tránh ra."


Thẩm Quy Trần trầm giọng ra lệnh. Không hiểu sao, trước giọng nói đầy uy nghiêm và sòng phẳng của thiếu niên này, Cố Thanh Y lại vô thức lùi lại một bước, nhường khoảng trống trước lò đan cho anh.


Thẩm Quy Trần bước đến trước chiếc lò luyện đan đang rung bần bật. Anh hít một hơi thật sâu, dồn toàn bộ ý niệm vào đan điền Vô Cực Thể.


"Tịnh hóa."


Anh đặt bàn tay phải đang bị thương nhẹ lên thân lò bằng đồng nóng bỏng.


*Hưu!*


Cuốn Thiên Đạo Nợ Thư trong thức hải bùng phát hào quang vàng kim rực rỡ. Thẩm Quy Trần cảm nhận được 5 điểm Nhân Quả Lực vừa tích lũy được từ đêm qua lập tức bị tiêu hao. Luồng năng lượng nhân quả tinh thuần, chí cao vô thượng dọc theo cánh tay phải của anh, điên cuồng tràn vào bên trong lò đan.


Cơ thể Thẩm Quy Trần khẽ run lên. Kinh mạch tay phải bị rách nhẹ truyền đến cơn đau nhói buốt, cơ thể anh phải chịu đựng cơn nóng lạnh luân phiên cực kỳ khó chịu khi năng lượng nhân quả vận hành ở cường độ cao. Nhưng anh vẫn đứng vững như một bàn thạch, ánh mắt không chút dao động.


Bên trong lò đan, luồng Nhân Quả Lực vàng kim vừa giáng lâm liền hóa thành một màng lưới khổng lồ, bao phủ lấy toàn bộ độc tố Huyết Ngải màu tím đen. Sức mạnh quy tắc sòng phẳng của Nợ Thư không thèm phân hủy độc tố, mà trực tiếp tước đoạt thuộc tính độc hại của nó, gán nợ toàn bộ ác nghiệp cướp đoạt sinh cơ vào hư không vô tận.


*Xèo xèo...*


Những tiếng rít chói tai vang lên từ trong lò đan. Làn khói đen kịt, tanh nồng đang phun trào bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình hút ngược trở lại vào trong lò, nhanh chóng bị tịnh hóa thành những luồng sương mù màu trắng tinh khiết, ôn hòa.


Chỉ trong vòng vài nhịp thở, chiếc lò luyện đan bằng đồng hoàn toàn im ắng trở lại.


*Phốc!*


Nắp lò đan khẽ bật mở. Một luồng đan hương kỳ dị, thanh khiết và ngọt ngào như sương mai ban sớm đột ngột lan tỏa khắp căn phòng gỗ, khiến tinh thần của cả hai người lập tức chấn phấn, mọi mệt mỏi và đau đớn trên nhục thân dường như tan biến đi quá nửa.


Cố Thanh Y hoàn toàn sững sờ. Nàng ngơ ngác nhìn làn sương trắng ôn hòa đang bay lượn quanh lò đan, rồi lại nhìn vào bên trong lò. Những lá dược thảo Huyết Ngải vốn đen kịt, đầy độc tính lúc này đã biến thành một màu xanh ngọc bích tinh thuần, trong suốt không một chút tạp chất, tỏa ra dược lực dồi dào gấp mười lần so với dược thảo thông thường.


"Tịnh hóa... hoàn toàn rồi? Không còn một chút độc tố nào... Thậm chí cả tạp chất của linh khí hạ giới cũng bị dọn sạch?"


Cố Thanh Y lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì kinh hãi tột độ. Nàng ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Quy Trần, ánh mắt không còn sự đề phòng hay nghi ngờ nữa, mà thay vào đó là một sự kính sợ sâu sắc từ tận đáy lòng.


Nàng hiểu rõ, y thuật tối cao của Dược Vương Các cũng tuyệt đối không thể làm được điều nghịch thiên này chỉ trong vài nhịp thở, lại càng không thể thực hiện bởi một thiếu niên có đan điền bị phế hoàn toàn.


Thẩm Quy Trần khẽ thu tay lại, sắc mặt anh càng thêm tái nhợt do tiêu hao năng lượng, nhưng đôi mắt vẫn lạnh lùng, thản nhiên như cũ.


"Khoản nợ cứu mạng đêm qua, ta dùng một lần tịnh hóa này để thanh toán sòng phẳng." Thẩm Quy Trần nhàn nhạt nói, giọng nói mang theo nguyên tắc bất di bất dịch của người gác sổ nợ. "Từ nay về sau, hai ta không ai nợ ai."


Cố Thanh Y nhìn thiếu niên gầy gò trước mặt, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc phức tạp khó tả. Sự lạnh lùng, sòng phẳng đến mức tàn nhẫn của anh không khiến nàng khó chịu, ngược lại còn mang đến cho nàng một cảm giác an toàn và tin tưởng kỳ lạ giữa thế giới tu tiên đầy rẫy sự lừa lọc và cướp đoạt này.


Nàng khẽ cắn môi, hạ châm bạc xuống, giọng nói dịu đi rất nhiều: "Ngươi... thật là một kẻ cổ quái. Nhưng ta thừa nhận, ngươi đã cứu mạng lô dược thảo này của ta. Không, phải nói là ngươi đã cứu cả gia tộc ta."


Nàng bước đến bên bàn gỗ, rót một chén nước thảo dược ôn hòa đưa cho anh: "Uống đi, cái này có thể giúp làm dịu cơn bạo loạn trong kinh mạch của ngươi. Mặc dù ngươi nói hai ta đã sòng phẳng, nhưng ta là y sư, không thể trơ mắt nhìn người bệnh chịu đau đớn trước mặt mình."


Thẩm Quy Trần nhìn chén nước thuốc, cảm nhận được tơ nhân quả màu vàng kim giữa hai người lúc này đã hoàn toàn biến mất, biểu thị khoản nợ cũ đã được giải quyết xong xuôi. Nhưng ngay khi anh định đưa tay nhận lấy chén nước, Thiên Đạo Nợ Thư trong thức hải bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề cùng tiếng cười cợt hống hách, ngang ngược đột ngột vang lên từ phía ngoài thung lũng, phá vỡ bầu không khí thanh tịnh của căn phòng gỗ.


"Ha ha ha! Đại ca, đan hương thật nồng đậm! Chắc chắn có bảo vật hoặc linh dược thượng phẩm xuất thế ở trong thung lũng này!"


"Tìm kỹ cho ta! Thanh Vân Trấn này là địa bàn của Quy Nguyên Tông chúng ta, bất kỳ linh dược nào xuất thế cũng phải thuộc về tông môn! Kẻ nào dám lén lút luyện đan ở đây, giết không tha!"


Giọng nói kiêu ngạo, đầy sát khí ấy truyền vào phòng.


Sắc mặt Cố Thanh Y lập tức đại biến, chén nước thuốc trên tay nàng khẽ chao đảo: "Là đệ tử tuần tra của Quy Nguyên Tông... Lý Sâm! Hắn ngửi thấy mùi đan hương rồi!"


Thẩm Quy Trần đứng thẳng người dậy. Đôi mắt anh khẽ híp lại, luồng sát khí xám tro từ đan điền Vô Cực Thể bộc phát bừng bừng. Thiên Đạo Nợ Thư tự động lật mở trang đầu tiên, dòng chữ đỏ rực về khoản nợ của Quy Nguyên Tông bắt đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ như muốn nhuộm đỏ cả căn phòng gỗ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!