Nhất Kiếm Định Sát
Gió hoang rít lên qua những khe đá rỉ sét của Hoang Cổ Thung Lũng, mang theo thứ âm thanh u uất tựa như tiếng khóc than của hàng vạn chiến sĩ thái cổ đã ngã xuống. Sương mù xám tro vốn dày đặc nay đã bị dư âm của luồng kiếm khí xám tro chẻ đôi, tản mát thành những dải khói mỏng lượn lờ quanh các vách đá rỉ đỏ như máu. Dưới mặt đất cát sỏi lổn nhổn, năm thanh trận kỳ của Ngũ Hành Sát Trận đã vỡ vụn thành trăm mảnh, linh quang tắt ngấm. Năm gã sát thủ Hắc Y Nhân nằm rải rác xung quanh, lồng ngực phập phồng yếu ớt, đan điền rạn nứt hoàn toàn sau màn phản phệ tàn khốc. Thần sắc của chúng xám ngoét, bất tỉnh nhân sự giữa vũng máu đen.
Giữa đống hoang tàn ấy, Thẩm Quy Trần đứng vững như một ngọn cổ tháp độc lập. Trường bào màu xám tro thêu chỉ vàng nhạt của anh rách nát tả tơi, loang lổ những vệt máu khô xen lẫn máu mới. Cánh tay phải của anh buông thõng hoàn toàn, các khớp xương tê dại và lạnh ngắt như băng đá sau đợt lôi phạt thối thể tàn khốc tại Vạn Kiếp Nhai. Toàn bộ trọng lượng cơ thể và ý chí của anh lúc này đều dồn vào cánh tay trái, nơi bàn tay thô gầy đang siết chặt lấy chuôi kiếm gãy Vô Danh. Thân kiếm màu xám tro cổ kính thỉnh thoảng lại khẽ rung lên một nhịp trầm đục, tỏa ra luồng kiếm ý u uất nhưng sắc bén đến mức khiến cát bụi xung quanh không thể áp sát.
Bên trong lồng ngực anh, đan điền Vô Cực Thể đang xoay tròn một cách nặng nề. Mỗi vòng xoay đều kéo theo một cơn đau nhói buốt tận xương tủy. Luồng kiếm ý phạt thiên của Vô Danh Kiếm Linh quá mức vĩ đại, nhục thân phàm huyết Luyện Khí tầng 3 của anh dù đã được thối luyện qua Kim Thân sơ cấp vẫn gánh chịu áp lực cực hạn. Những vết rạn nứt nhỏ li ti trên vách đan điền đang rỉ ra từng giọt linh lực vàng kim nhạt, nhắc nhở anh rằng thời gian không còn nhiều. Karma Points trên Thiên Đạo Nợ Thư đã hoàn toàn về mức không, anh không thể mượn thêm bất kỳ quy tắc siết nợ vĩ đại nào từ trang sách cổ. Trận chiến này, anh chỉ có thể dựa vào nhục thân của chính mình và tàn niệm kiếm ý trong thanh kiếm gãy.
Đối diện với anh, cách mười trượng, Huyết Kính đứng run rẩy. Chiếc mặt nạ gương máu rùng rợn của hắn đã xuất hiện một vết nứt dài từ trán xuống cằm, để lộ ra một phần khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ hoảng loạn. Đôi đoản đao rỉ sét loang lổ trên tay hắn không ngừng va vào nhau phát ra những tiếng lách cách giòn giã. Hắn là sát thủ hàng đầu của Ám Ảnh Lâu chi nhánh Thanh Vân Châu, tu vi Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong, đã từng thực hiện hàng trăm phi vụ ám sát chưa một lần thất bại. Nhưng lúc này, nhìn thiếu niên gầy gò với cánh tay tàn phế trước mặt, hắn lần đầu tiên cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng của một con mồi bị khóa chặt bởi luật nhân quả.
"Thẩm Quy Trần... ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ quái thai gì?" Giọng nói của Huyết Kính khàn đặc, run rẩy qua khe nứt của mặt nạ: "Đan điền bị phế, không có linh khí tuần hoàn, làm sao ngươi có thể thi triển ra luồng kiếm ý thái cổ này? Đây không phải công pháp của hạ giới! Ngươi đã cấu kết với ma tộc thượng giới!"
Thẩm Quy Trần thản nhiên nhìn hắn, đôi đồng tử vàng kim nhạt của Nhân Quả Nhãn khẽ lay động. Trong tầm nhìn xám đen của anh, sợi tơ nhân quả màu đen kịt nối từ Huyết Kính đến đan điền của anh đang bùng cháy một cách âm thầm. Đó là món nợ máu của hàng chục tu sĩ tự do và tộc nhân Thẩm gia đã chết dưới lưỡi đao của gã sát thủ này. Ác nghiệp của hắn đã tích lũy đến mức cực hạn, chỉ chờ một nét bút phán quyết để bùng phát.
"Ma tộc?" Thẩm Quy Trần khẽ nhếch môi, giọng nói lạnh lùng không chút độ ấm vang vọng giữa lòng thung lũng: "Các ngươi chiếm đoạt linh mạch của phàm nhân, dùng thiên quy ngụy tạo để bóc lột chúng sinh, tàn sát gia tộc gác sổ để quỵt nợ vạn năm... Kẻ hành sự bất chính như các ngươi còn tự xưng là tiên môn chính đạo, vậy thì Thẩm Quy Trần ta thà làm ma đầu đòi nợ, trả lại sự sòng phẳng cho thế gian này."
"Ngông cuồng!" Huyết Kính nghiến răng kèn kẹt, sự sợ hãi tột cùng trong lòng đột ngột chuyển hóa thành sự điên cuồng của một con thú dữ bị dồn vào đường cùng. Hắn biết rõ, lệnh truy nã đỏ của Quy Nguyên Tông đã phát ra, nếu hắn thất bại và rút lui hèn nhát, Ám Ảnh Lâu cũng sẽ không tha cho hắn. Cách duy nhất để sống sót là lấy đầu của Thẩm Quy Trần và cướp đoạt cuốn sổ nợ cổ kia.
"Muốn siết nợ ta? Ngươi cũng phải có mạng để giữ lấy món nợ đó!"
Huyết Kính gào thét một tiếng điên cuồng, đột ngột nâng đôi đoản đao gương máu lên, cắn chặt đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết bản mệnh thẳng lên thân đao.
*Xèo xèo...*
Tinh huyết vừa chạm vào đao, chiếc mặt nạ gương máu của hắn bùng phát một luồng hào quang đỏ rực như máu tươi. Luồng sát khí kịch độc từ đôi đoản đao bốc lên nghi ngút, hóa thành một làn sương máu tanh nồng bao phủ toàn thân hắn. Hắn vận hành Ám Sát Bản Điển đến mức cực hạn, thi triển bí thuật tối thượng của Ám Ảnh Lâu — Huyết Kính Ám Sát Trận.
*Vù! Vù! Vù!*
Trong làn sương máu đỏ rực, thân ảnh gầy gò của Huyết Kính đột ngột phân tách làm ba. Ba hình bóng gương máu hoàn toàn giống hệt nhau, từ y phục quấn băng vải đến đôi đoản đao rỉ sét rực ánh huyết quang. Thần thức của tu sĩ Luyện Khí thông thường hoàn toàn không thể phân biệt được đâu là bản thể, đâu là ảo ảnh, bởi cả ba hình bóng đều tỏa ra luồng sát khí Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong cực kỳ chân thật.
"Chết đi!"
Ba hình bóng Huyết Kính đồng loạt hét lớn, thân hình mờ ảo hóa thành ba vệt sáng đỏ rực lướt đi với tốc độ cực hạn của Ám Ảnh Độn Thuật. Chúng tấn công Thẩm Quy Trần từ ba hướng hoàn toàn khác nhau: một vệt từ bên trái nhắm thẳng vào đan điền Vô Cực Thể, một vệt từ bên phải chém ngang hông, và bản thể ẩn mật từ trên không trung lao xuống, đoản đao mang theo độc sương phun ra kịch độc nhắm thẳng vào đỉnh đầu anh.
Luồng gió lốc sương máu rít lên chói tai, khóa chặt toàn bộ không gian ba thước xung quanh Thẩm Quy Trần. Không khí trở nên nóng rát và tanh nồng, mặt đất dưới chân anh bắt đầu bị ăn mòn bởi độc sương rớt xuống, phát ra những tiếng xèo xèo khét lẹt.
Thẩm Quy Trần đứng yên tại chỗ, không hề né tránh. Anh biết rõ, nhục thân đang mệt mỏi suy kiệt của mình không thể so bì tốc độ với một sát thủ hệ phong Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong đang thi triển cấm thuật thiêu đốt tinh huyết. Nếu anh hoảng loạn di chuyển, kẽ hở đạo cơ sẽ lập tức lộ ra, và đôi đoản đao độc kia sẽ dễ dàng xuyên thủng đan điền Vô Cực Thể đang rạn nứt của anh.
"Lấy tĩnh chế động."
Ý chí của Thẩm Quy Trần lạnh lùng như băng vĩnh cửu. Anh nhắm hai mắt lại, hoàn toàn từ bỏ việc dùng mắt thường hay thần thức thông thường để dò tìm đối thủ. Anh vận hành Nhân Quả Tịnh Hóa Thuật chạy dọc theo các kinh mạch còn lại, kích hoạt hoàn toàn trạng thái phòng ngự cực hạn của Nhân Quả Kim Thân (Sơ cấp).
*Uỳnh!*
Một luồng ánh sáng vàng đồng cổ kính, thô ráp nhưng kiên cố như vách núi vạn năm bùng phát từ sâu trong xương tủy anh, bao phủ toàn bộ da thịt bên ngoài. Các thớ cơ trên cơ thể anh săn chắc lại, ánh lên sắc kim loại lạnh lẽo.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, ba luồng huyết quang sát khí đồng loạt giáng xuống nhục thân anh.
*Keng! Keng! Keng!*
Tiếng va chạm giòn giã của sắt thép nổ vang giữa lòng thung lũng hoang tàn, bắn ra những tia lửa vàng đồng rực rỡ. Đoản đao gương máu bên trái chém mạnh vào hông trái của anh, đoản đao bên phải chém vào bả vai phải buông thõng, và đoản đao thứ ba từ trên cao cắm thẳng xuống đỉnh đầu anh.
Lực va chạm khủng khốc của tu sĩ Luyện Khí tầng 9 khiến mặt đất đá dưới chân Thẩm Quy Trần sụp đổ xuống nửa tấc, bụi đất bay mù mịt. Nhục thân Kim Thân sơ cấp của anh rung động dữ dội, các vết rạn nứt cũ trên da thịt rỉ ra từng vệt máu tươi đỏ thẫm. Nhưng lớp phòng ngự vàng đồng cổ kính kia vẫn kiên cường chống đỡ, không để lưỡi đao độc tiến sâu vào xương tủy.
Cùng lúc đó, làn sương độc kịch độc từ đoản đao phun ra, điên cuồng muốn ăn mòn da thịt anh. Nhưng ngay khi độc tố vừa chạm vào sắc vàng đồng của Kim Thân, luồng Nhân Quả Lực tự nhiên tích hợp trong thể chất liền bùng phát. Sức mạnh tịnh hóa vô hình gột rửa hoàn toàn độc tính, biến làn sương độc tím sậm thành những sợi khói xám tro vô hại bay tán loạn vào không khí.
Thẩm Quy Trần vẫn đứng vững như bàn thạch, khóe miệng rỉ máu nhưng đôi mắt anh đột ngột mở ra.
Nhân Quả Nhãn của anh đã khóa chặt vào hình bóng từ trên cao giáng xuống. Hai hình bóng bên trái và bên phải tuy sát khí chân thật, nhưng khi chém vào Kim Thân chỉ tạo ra lực phản chấn vật lý thông thường. Chỉ có hình bóng từ trên đỉnh đầu giáng xuống mang theo một sợi tơ nhân quả màu đen đậm đặc nhất, liên kết chặt chẽ với nợ nghiệp máu của vạn phàm nhân. Đó chính là bản thể thực sự của Huyết Kính!
"Tìm thấy ngươi rồi."
Thẩm Quy Trần trầm giọng nói, âm thanh nhỏ nhẹ nhưng lọt vào tai Huyết Kính lại tựa như tiếng sấm sét của ngày phán xét.
Huyết Kính trợn tròn mắt kinh hoàng dưới lớp mặt nạ. Hắn không thể tin nổi nhục thân của một thiếu niên 18 tuổi lại có thể chống chịu trực diện đòn đánh thiêu đốt tinh huyết mạnh nhất của mình mà không hề suy suyển, thậm chí độc sương kịch độc của Ám Ảnh Lâu cũng bị hóa giải vô hình. Sự kiêu ngạo của một sát thủ đỉnh phong hoàn toàn sụp đổ, thay thế bằng một nỗi tuyệt vọng đen tối.
Hắn điên cuồng muốn rút đoản đao ra để tẩu thoát bằng Huyết Độn Thuật, nhưng hắn kinh hoàng phát hiện ra, lưỡi đao cắm trên đỉnh đầu Thẩm Quy Trần đã bị một luồng lực lượng vàng đồng vô hình từ Kim Thân kẹp chặt, không thể di chuyển dù chỉ một phân. Không gian nhân quả xung quanh hắn đã bị khóa chặt hoàn toàn.
"Nợ máu của Thẩm gia, nợ mạng của vạn tu sĩ tự do... Hôm nay, dùng mệnh hồn của ngươi để gán nợ vĩnh viễn."
Thẩm Quy Trần lạnh lùng tuyên bố. Anh nâng cánh tay trái lên, dồn toàn bộ chút Nhân Quả Lực tinh thuần cuối cùng trong đan điền Vô Cực Thể và luồng kiếm ý phạt thiên còn sót lại của Vô Danh Kiếm Linh vào thanh kiếm gãy Vô Danh.
*U u u...*
Thân kiếm gãy rỉ sét bùng phát luồng hào quang màu xám tro khổng lồ chưa từng có. Kiếm khí xám tro cuồn cuộn tuôn trào, ngưng tụ thành một vệt kiếm quang dài ba trượng lơ lửng giữa không trung, tỏa ra hơi thở diệt thế lạnh lẽo của kiếm tiên thái cổ. Đây chính là đòn sát thủ mạnh nhất của anh lúc này — Vô Danh Nhất Kiếm.
"Không! Tha mạng! Quy Nguyên Tông... Diệp Vô Nhai mới là kẻ chủ mưu! Ta chỉ nhận nhiệm vụ..." Huyết Kính điên cuồng gào thét, sự hèn nhát lộ rõ khi hắn cố gắng ngụy biện hòng giữ lại mạng sống.
"Quy tắc của chủ nợ, không có ngoại lệ."
Thẩm Quy Trần lạnh lùng cắt ngang. Tay trái anh vung mạnh thanh kiếm gãy chém ngược từ dưới lên.
*Xoẹt!*
Một đường kiếm khí màu xám tro khổng lồ chém ra, xé rách hoàn toàn không gian sương mù của Hoang Cổ Thung Lũng. Luồng kiếm ý phạt thiên vô song bỏ qua mọi loại giáp linh lực phòng ngự ngụy tạo của Luyện Khí Cảnh, trực tiếp chém thẳng vào nhục thân và mệnh hồn của Huyết Kính.
*Rắc... rắc... rắc...*
Đôi đoản đao gương máu cực phẩm của Huyết Kính vừa chạm vào kiếm khí xám tro liền vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn. Kiếm quang xám tro đi qua nhục thân hắn không để lại một vết máu, nhưng mệnh hồn ẩn sâu trong đan điền của hắn đã bị kiếm ý phạt thiên cắt đứt hoàn toàn liên kết nhân quả.
"A..."
Tiếng gào thét của Huyết Kính đột ngột tắt lịm. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn mất đi toàn bộ thần sắc, hóa thành một màu xám xịt trống rỗng. Thân ảnh gầy gò quấn băng vải của hắn bắt đầu rạn nứt ra từng mảng lớn, rồi dưới ánh nhìn kinh hãi của năm gã sát thủ đang thoi thóp dưới đất, toàn bộ thân xác và linh hồn của Huyết Kính hoàn toàn hóa thành những hạt bụi xám tro bay tán loạn theo gió hoang thung lũng, tiêu biến khỏi luân hồi vĩnh viễn.
*Bùm!*
Chiếc la bàn truy quét bằng đồng của thương hội Kim Tiền giấu trong ngực áo hắn cũng bị dư âm kiếm khí chấn nát thành bột mịn, cắt đứt hoàn toàn mọi sợi tơ định vị khí tức tầm bảo của tông môn.
Trận chiến kết thúc. Sương mù xám tro của thung lũng dần lắng xuống, chỉ còn lại tiếng gió rít nhè nhẹ qua các vách đá cổ kính. Thẩm Quy Trần loạng choạng lùi lại một bước, tay trái cắm thanh kiếm gãy Vô Danh xuống đất cát để giữ thăng bằng.
*Khục...*
Anh phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Đan điền Vô Cực Thể của anh lúc này đau nhói như thiêu đốt, vết rạn nứt trên vách đan điền rỉ máu nhiều hơn, kinh mạch tay trái cũng bị chấn động rạn nứt nhẹ do gánh chịu lực lượng quá tải của Vô Danh Nhất Kiếm. Thanh kiếm gãy Vô Danh sau trận chiến cũng xuất hiện thêm một vết rạn nhỏ li ti trên thân kiếm cổ rỉ sét.
Nhưng đôi mắt của Thẩm Quy Trần vẫn lạnh lùng và kiên nghị như trước. Anh khẽ vuốt ve thân kiếm gãy, cảm nhận tàn hồn Vô Danh Kiếm Linh đang dần chìm vào giấc ngủ sâu trong thức hải để dưỡng sức.
"Sát thủ hàng đầu đã giải quyết vĩnh viễn." Thẩm Quy Trần thầm nghĩ, giọng nói khàn khàn tự nhủ: "Thanh Vân Châu đã tạm thời an toàn trước mạng lưới săn lùng của Ám Ảnh Lâu. Nhưng đan điền Vô Cực Thể của mình đang bị rạn nứt nặng, nếu không tìm được Băng Hồn Thảo để làm dịu kinh mạch sớm, đạo cơ sẽ sụp đổ trước khi tiến vào đại hội."
Anh khẽ nâng tay trái lên, thu hồi thanh kiếm gãy Vô Danh và thước đo Nhân Quả Thước vào nhẫn đồng rỉ sét. Ánh mắt anh hướng về phía lối ra của thung lũng chết, nơi Thanh Vân Trấn và phế tích Thẩm gia đang nằm ẩn hiện sau màn sương mù.
***
Cùng lúc đó, tại Quy Nguyên Tông.
Sâu trong nội điện nguy nga lộng lẫy, Hồn Bài Điện quanh năm được bao phủ bởi luồng linh áp thâm thẳm của tông môn chính thống. Hàng trăm tấm hồn bài bằng ngọc thạch phát ra ánh sáng lam nhạt lơ lửng giữa không trung, đại diện cho mệnh hồn của các trưởng lão và đệ tử nòng cốt.
Chưởng môn Diệp Vô Nhai mặc tử y thêu đồ án mây bay sang trọng đang đứng chắp tay sau lưng, khuôn mặt uy nghiêm đầy vẻ thâm độc và sốt ruột. Lão liên tục pacing quanh điện thờ, đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía góc tối nhất của điện thờ — nơi đặt tấm hồn bài của sát thủ hàng đầu Ám Ảnh Lâu Huyết Kính liên kết mật ước.
"Đã ba ngày trôi qua... Vương Hùng bị phế bỏ tu vi, Thẩm gia nghiệt súc kia chắc chắn đang lẩn trốn tại Hoang Cổ Thung Lũng." Diệp Vô Nhai lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sát khí: "Với thực lực Luyện Khí tầng 9 đỉnh phong của Huyết Kính và Ngũ Hành Sát Trận, lấy đầu một phế nhân đan điền vỡ nát chắc chắn dễ như trở bàn tay. Tại sao đến giờ vẫn chưa có tin tức truyền về?"
Lão lo sợ. Lão sợ rằng nếu Thẩm Quy Trần không chết sớm, bí mật về cuốn Thiên Đạo Nợ Thư và mật ước bán linh mạch Thẩm gia cho thế gia Mộ Dung sẽ bị bại lộ trước vạn tu sĩ hạ giới, hủy hoại hoàn toàn vinh hoa phú quý và cơ hội phi thăng vạn năm của Quy Nguyên Tông.
*Rắc...*
Một tiếng nứt vỡ giòn giã đột ngột vang lên giữa điện thờ tĩnh lặng.
Diệp Vô Nhai giật mình, vội vàng quay đầu nhìn về phía góc tối. Đồng tử của lão co rút lại đầy kinh hoàng khi chứng kiến tấm hồn bài bằng ngọc thạch của Huyết Kính đang xuất hiện một vết nứt đỏ rực máu từ giữa thân bài.
*Bùm!*
Tấm hồn bài nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn ngọc thạch rớt xuống đất, linh quang tắt ngấm hoàn toàn, hóa thành một làn khói xám tro lạnh lẽo tản mạn vào không khí.
"Cái gì?! Huyết Kính... chết rồi?!"
Diệp Vô Nhai kinh hoàng hét lớn, sắc mặt lão lập tức xám ngoét không còn một giọt máu. Một nỗi sợ hãi tột độ bùng phát trong lòng lão, chấn động đến mức khiến luồng linh lực Trúc Cơ Hậu Kỳ quanh thân bạo loạn dữ dội. Lão biết rõ thực lực của Huyết Kính tàn bạo thế nào, việc hắn bị trảm sát hoàn toàn mệnh hồn chứng tỏ Thẩm Quy Trần sở hữu một sức mạnh nghịch thiên vượt ngoài tầm kiểm soát của tông môn.
"Nghiệt súc kia... hắn đang quay lại báo thù! Hắn chắc chắn sẽ đến tìm ta!"
Diệp Vô Nhai run rẩy lùi lại một bước, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Lão biết rõ Quy Nguyên Tông đang nợ huyết mạch Thẩm gia một khoản nợ khổng lồ, và nếu Thẩm Quy Trần mang theo kiếm ý thái cổ tiến đánh nội môn, lão sẽ không thể chống đỡ nổi.
Lão nghiến răng, ánh mắt lóe lên vẻ điên cuồng tột độ của một kẻ ngụy quân tử sắp bị lột trần bộ mặt thật. Lão vội vàng lướt nhanh ra khỏi Hồn Bài Điện, hướng thẳng về phía mật thất bế quan của con trai Diệp Lục Thần sau núi.
"Không được! Ta phải chuẩn bị trước!" Diệp Vô Nhai gào thét ra lệnh cho các chấp sự đang đứng gác ngoài cửa: "Truyền lệnh của ta! Đẩy nhanh tiến độ thăng cấp Trúc Cơ cho Diệp Lục Thần bằng mọi giá! Mở tàng bảo các lấy toàn bộ Quy Nguyên Đan và linh mạch nguyên thủy cướp đoạt từ Thẩm gia cống nạp cho hắn! Ta muốn hắn phải đột phá Trúc Cơ trước đại hội tỷ thí! Bằng mọi giá phải tiêu diệt nghiệt súc Thẩm Quy Trần!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!