Huyết Hải Khai Thư
Mưa lạnh như trút nước xuống Thanh Vân Châu, nhưng không thể tẩy sạch nổi mùi máu tanh nồng nặc đang bốc lên từ phế tích Thẩm gia.
Trong đống đổ nát hoang tàn, giữa những bức tường đổ nát và xác người nằm la liệt, Thẩm Quy Trần đang quỳ trên mặt đất đầy bùn nhão và máu tươi. Gương mặt thiếu niên mười tám tuổi tái nhợt, đôi môi cắt không còn giọt máu, lồng ngực phập phồng dữ dội theo từng hơi thở đứt quãng. Cơn đau từ vùng bụng truyền đến như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm, cắn xé tận xương tủy.
Đan điền của anh đã bị phế bỏ hoàn toàn.
Kẻ ra tay tàn độc ấy không ai khác chính là Diệp Vô Nhai, Chưởng môn Quy Nguyên Tông – vị tiên nhân đạo mạo bấy lâu nay vẫn được vạn người kính ngưỡng. Chỉ mới đêm qua, Quy Nguyên Tông đã bất ngờ dẫn theo hàng trăm tu sĩ bao vây Thẩm gia, tiến hành một cuộc thảm sát tàn khốc không chừa một ai. Lý do vô cùng đơn giản nhưng đầy ghê tởm: để quỵt khoản nợ linh thạch vạn năm mà tổ tiên Quy Nguyên Tông đã ký khế ước vay mượn từ tộc gác sổ nợ Thẩm gia.
"Quy Trần... chạy đi..."
Lời trăn trối cuối cùng của phụ thân Thẩm Hoài Sơn vẫn còn văng vẳng bên tai. Hình ảnh ông đứng chắn trước mũi kiếm của Diệp Vô Nhai, thân xác trung niên cao lớn mặc chiến giáp rách nát ngã xuống trong vũng máu, ánh mắt đầy u buồn nhưng kiên nghị nhìn về phía anh, đã vĩnh viễn khắc sâu vào linh hồn Thẩm Quy Trần. Phụ thân đã dùng chút tàn lực cuối cùng để đẩy anh vào mật đạo ngầm ẩn dưới phế tích gia tộc, phong tỏa lối vào bằng Mê Hồn Trận Phế Tích cổ xưa nhằm tranh thủ một tia sinh cơ mỏng manh cho huyết mạch duy nhất còn sót lại.
"Diệp Vô Nhai... Quy Nguyên Tông..."
Thẩm Quy Trần nghiến răng kèn kẹt, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đến mức bật máu. Sự phẫn nộ và thù hận dâng trào như sóng cuộn trong lồng ngực, nhưng hiện thực tàn khốc lại dội cho anh một gáo nước lạnh. Anh hiện tại chỉ là một phế nhân, kinh mạch đứt đoạn, đan điền vỡ nát, ngay cả việc đứng vững cũng là một điều xa xỉ.
Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, bàn tay đầy máu của Thẩm Quy Trần vô tình chạm vào một vật thể cứng ngắc dưới lớp đất đá sụp đổ. Đó là một cuốn sổ rách nát bằng da thú cổ đại, xám xịt và tầm thường đến mức nếu vứt bên đường cũng không ai thèm ngó ngàng. Thế nhưng, ngay khi máu tươi từ ngón tay anh thấm vào lớp da thú rỉ sét, cuốn sổ bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.
*Ầm!*
Một tiếng nổ vô thanh vang lên trong thức hải của Thẩm Quy Trần. Cuốn sổ da thú tự động bay lên lơ lửng giữa không trung, tỏa ra những luồng hào quang vàng kim cổ kính và trang nghiêm đến nghẹt thở. Những sợi tơ vàng vô hình – tơ nhân quả – từ bốn phương tám hướng đột ngột hội tụ về phía cuốn sổ, dệt nên bốn chữ lớn đầy uy áp trên trang bìa:
THIÊN ĐẠO NỢ THƯ.
Cuốn sổ nợ thái cổ của tộc gác sổ nợ Thẩm gia, thần khí chí cao thực thi luật nhân quả của vũ trụ, rốt cuộc đã thức tỉnh bằng huyết mạch phản tổ của Thẩm Quy Trần.
Trang giấy đầu tiên tự động lật mở, phát ra tiếng sột soạt cổ xưa. Trên trang giấy vàng ố, một dòng chữ đỏ rực như máu dần dần hiện rõ:
*"Chưởng môn Quy Nguyên Tông Diệp Vô Nhai, nợ tộc gác sổ Thẩm gia một vạn hai ngàn viên linh thạch thượng phẩm, ba mươi phần trăm linh cơ đan điền, thọ nguyên một ngàn năm. Thời hạn thanh toán: Đã quá hạn vạn năm. Nghiệp chướng tích lũy: Cực hạn."*
Cùng lúc đó, một luồng ý chí máy móc, lạnh lùng bừng sáng trong tâm trí anh:
"Huyết mạch gác sổ đã thức tỉnh. Kích hoạt Khế Ước Cổ Pháp. Dung hợp trang nợ thứ nhất: Quy Nguyên Tông. Tái tạo đan điền phế tích."
Chưa kịp để Thẩm Quy Trần định thần, cuốn Thiên Đạo Nợ Thư bỗng phóng ra một luồng năng lượng vàng kim tinh thuần, bá đạo xông thẳng vào cơ thể anh. Đó không phải là linh khí tự nhiên bẩn thỉu của trời đất hạ giới, mà là lực lượng nhân quả chí công vô tư, sòng phẳng tuyệt đối.
"A...!!!"
Thẩm Quy Trần không kìm được tiếng gào thét đau đớn. Luồng năng lượng vàng kim như những dòng nham thạch nóng bỏng điên cuồng càn quét qua kinh mạch đã đứt gãy của anh. Anh cố gắng vận hành linh lực tự nhiên theo bản năng tu luyện trước đây, nhưng ngay lập tức, đan điền cũ vỡ nát bùng phát một tiếng nổ trầm đục. Cơn bạo liệt dữ dội khiến nhục thân anh suýt chút nữa nổ tung, máu tươi phun ra từ các lỗ chân lông.
"Không thể dùng linh khí tha hóa của hạ giới... Phải dùng hoàn toàn năng lượng nhân quả!"
Nhận ra sai lầm chí mạng, Thẩm Quy Trần cắn chặt răng đến mức bật máu, ép buộc bản thân từ bỏ mọi công pháp tu luyện trước đây. Anh bắt đầu vận hành Khế Ước Cổ Pháp – phương pháp rèn luyện độc nhất vô nhị của người gác sổ. Dưới sự dẫn dắt của cổ pháp, đan điền vỡ nát của anh bắt đầu xoay tròn, hóa thành một hố đen tối tăm, sâu thẳm nhưng được bao bọc bởi các sợi tơ vàng kim lấp lánh.
Đan Điền Phế Tích (Vô Cực Thể) sơ bộ hình thành!
Quá trình tái tạo đau đớn đến mức thần hồn Thẩm Quy Trần như bị xé rách làm đôi, nhưng ánh mắt anh lại càng thêm lạnh lùng và kiên định. Đạo tâm nhân quả của anh đang được tôi luyện trong huyết hải thù hận này.
*Xào xạc... xào xạc...*
Đúng lúc này, tiếng bước chân dẫm lên ngói vỡ và bùn đất từ bên ngoài phế tích vọng vào mật thất.
"Đại ca, dấu máu dẫn đến chỗ này thì biến mất. Tên phế nhân Thẩm Quy Trần chắc chắn đang trốn gần đây!"
Một giọng nói thô lỗ, đầy sát khí vang lên.
"Tìm kỹ cho ta! Chưởng môn đã ra lệnh, phải nhổ cỏ tận gốc, tuyệt đối không được để sót một huyết mạch nào của Thẩm gia. Cuốn sổ nợ cổ kia cũng phải tìm bằng được!"
Toán truy binh của Quy Nguyên Tông đã tìm đến. Đó là năm đệ tử ngoại môn, kẻ dẫn đầu có tu vi Luyện Khí Cảnh tầng 5, bốn kẻ còn lại đều ở Luyện Khí tầng 3 và tầng 4. Đối với Thẩm Quy Trần hiện tại, đây là một lực lượng áp đảo hoàn toàn.
Bóng ma của toán lính tuần tra đã áp sát lối vào mật thất ngầm. Ánh sáng từ những ngọn đuốc xuyên qua khe hở của đá sụp, hắt lên gương mặt lạnh lùng của Thẩm Quy Trần.
Trong mật thất tối tăm, Thẩm Quy Trần bất động chịu đựng cơn đau đan điền tái tạo. Kinh mạch tay phải của anh đang bị kéo căng, rách nhẹ do luồng năng lượng nhân quả quá lớn đột ngột tràn vào. Anh biết nhục thân hiện tại quá yếu, nếu đối đầu trực diện với năm tu sĩ Luyện Khí Cảnh, anh chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn.
"Phải mượn địa lợi..."
Thẩm Quy Trần thầm nghĩ. Anh áp lòng bàn tay đầy máu xuống nền đá mật thất, kích hoạt huyết mạch liên kết với Mê Hồn Trận Phế Tích – trận pháp cổ xưa bảo vệ mật thất do tổ tiên Thẩm Vân Tiêu thiết lập vạn năm trước.
Cùng lúc đó, Thiên Đạo Nợ Thư lơ lửng trước ngực anh bỗng phát ra một làn sương mù vàng kim nhạt, bao phủ toàn thân anh, che giấu hoàn toàn mọi dao động khí tức khí hải.
Bên ngoài, toán truy binh đã tiến vào vùng rìa của trận pháp. Tên đại ca cầm đầu khẽ nhíu mày, quét thần thức ra xung quanh nhưng chỉ thấy một mảnh sương mù hỗn loạn.
"Kỳ lạ, thần thức của ta bị bẻ cong rồi? Nơi này có trận pháp cổ quái!"
Tên đại ca nghi ngờ quát lớn, lập tức rút ra một lá phù lục bùng phát hỏa diễm đỏ rực:
"Hừ, giả thần giả quỷ! Xem ta dùng Hỏa Diễm Phù thiêu rụi chỗ này!"
Hắn định vung tay ném lá phù lục vào sâu trong phế tích để phá hủy chướng ngại.
Nhìn thấy hành động của đối phương qua khe đá, Thẩm Quy Trần không chút do dự, dùng ý niệm truyền Nhân Quả Lực vào trận nhãn của Mê Hồn Trận.
"Mê trận, nghịch chuyển!"
*Ầm!*
Trận pháp cổ đại lập tức bị kích hoạt. Lôi điện tự nhiên từ đỉnh núi phế tích đột ngột bị dẫn lưu xuống, hóa thành những tia chớp màu xanh lam cuồng bạo đánh thẳng vào lá phù lục hỏa diễm trên tay tên đại ca.
Lá phù lục chưa kịp ném ra đã bị lôi điện kích nổ trực tiếp ngay trên tay hắn.
*Bùm!*
Một tiếng nổ dữ dội vang lên. Ngọn lửa bùng phát ngược lại, thiêu rụi cánh tay và nửa thân người của tên đại ca Quy Nguyên Tông. Hắn thét lên thảm thiết, hộc máu văng ra xa mười trượng, ngã gục xuống bùn đất, hơi thở thoi thóp.
Bốn tên đệ tử còn lại kinh hoàng tột độ. Thần thức của chúng bị Mê Hồn Trận bẻ cong hoàn toàn, khiến chúng không thể xác định được đòn tấn công vừa rồi đến từ đâu, chỉ thấy lôi điện tự nhiên cuồng bạo xung quanh đang chực chờ giáng xuống.
"Có biến! Trận pháp nơi này quá mạnh! Mau rút lui!"
Chúng hoảng sợ kéo lê thân xác tàn tạ của tên đại ca chạy trốn trối chết ra ngoài phế tích.
Trong mật thất, Thẩm Quy Trần khẽ rên rỉ một tiếng, khóe môi chảy ra một vệt máu tươi. Để kích hoạt đòn lôi điện phòng ngự vừa rồi, Mê Hồn Trận Phế Tích đã tiêu hao mất 10 điểm Nhân Quả Lực dự trữ trong Thiên Đạo Nợ Thư, đồng thời kinh mạch tay phải của anh cũng bị rách nhẹ do phản phệ năng lượng.
Trận pháp phế tích cổ sau đợt kích hoạt này cũng xuất hiện thêm nhiều vết rạn nứt, sương mù phòng ngự nhạt đi rõ rệt. Anh chỉ tạm thời đẩy lui được toán truy binh đầu tiên, chưa hề giải quyết được vòng vây phong tỏa dày đặc bên ngoài phế tích của Quy Nguyên Tông.
Từ phía xa ngoài cổng phế tích, một luồng ánh sáng đỏ rực đột ngột bay vút lên bầu trời đêm, nổ tung thành một đồ án mây bay màu máu của Quy Nguyên Tông.
Toán truy binh chạy thoát đã phát tín hiệu cầu viện khẩn cấp đến Chấp Pháp Điện, gọi đích danh chấp pháp trưởng lão ngoại môn Vương Hùng – kẻ nổi tiếng tàn bạo với chiếc roi lôi điện phế nhân.
Thẩm Quy Trần nhìn luồng tín hiệu đỏ rực trên bầu trời, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết vạn năm. Anh biết, thời gian của mình không còn nhiều. Vương Hùng cùng đội chấp pháp sẽ ập đến đây trong vòng nửa canh giờ nữa.
Anh ngồi xếp bằng xuống đất, Thiên Đạo Nợ Thư lơ lửng trước mặt tỏa ra hào quang vàng kim nhạt như đang hô hấp đồng nhịp với đan điền Vô Cực Thể mới hình thành. Thẩm Quy Trần bắt đầu vận hành Khế Ước Cổ Pháp, điên cuồng hấp thụ luồng năng lượng nhân quả tinh thuần còn sót lại để củng cố đạo cơ, chuẩn bị đón nhận cơn bão táp đẫm máu sắp sửa giáng xuống phế tích gia tộc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!