Nhạc nềnWuxia3

Kiếm Khí Giả Chấn Thiên: Màn Diễn Thần Long

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên đỉnh Hoa Sơn cuộn lên từ vực sâu vạn trượng, giống như một dải lụa trắng khổng lồ quấn quanh Thần Long Đài. Gió ngàn rít qua những khe đá nhọn hoắt, mang theo cái lạnh thấu xương và tiếng chuông tang trầm đục từ Minh Chánh Điện vọng lại. Hôm nay là ngày quyết định. Hàng ngàn đệ tử Hoa Sơn cùng chưởng môn nhân các đại phái chính đạo—từ Thiếu Lâm, Võ Đang cho đến Không Động, Đường Môn—đã tề tựu đông đủ quanh đài đá xanh khổng lồ. Họ đứng thành từng hàng ngũ chỉnh tề, binh khí hộ thân hộ vệ sát bên sườn, nhưng ánh mắt ai nấy đều dồn về phía trung tâm đài đá.


Nơi đó, trên chiếc xe lăn bằng gỗ mun chạm khắc rồng vàng tinh xảo, Cổ Tiểu Ngư đang ngồi im lìm. Đại bào Minh chủ màu vàng kim thêu rồng uốn lượn rộng thùng thình khoác trên thân hình gầy gò của y, tà áo bay phóng khoáng theo gió ngàn. Gương mặt dịch dung giống hệt Thẩm Trường Thanh của y lạnh lùng vô cảm, đôi mắt khép hờ như thể đang tĩnh tọa dưỡng thần, nhưng thực chất bên trong lồng ngực y, trái tim đang nện liên hồi như trống trận.


Bả vai trái bị thương dập cơ do trận sập giường đêm trước vẫn nhói lên từng cơn đau buốt nhức nhối. Ngón tay trỏ bên trái bị rách da rỉ máu và ngón tay cái bên phải bị trật khớp tuy đã được Tiêu Thiết Nhạn lén nắn lại và băng bó bằng lụa mỏng, nhưng hễ cử động nhẹ là run rẩy dữ dội. Tiểu Ngư phải giấu chặt hai bàn tay vào trong ống tay áo rộng thùng thình để che giấu sự bất lực thể xác này.


"Thẩm Minh chủ, giờ lành đã đến."


Dương Cô Phong chậm rãi bước ra từ hàng ngũ trưởng lão Hoa Sơn. Gã mặc trường bào màu lam thêu hoa văn mây trắng thanh lịch, tay cầm quạt giấy, chòm râu dê tỉ mỉ khẽ lay động. Gương mặt gã nho nhã, nụ cười trên môi đầy vẻ chính trực nhưng đôi mắt hẹp dài lại lóe lên tia tàn nhẫn và đắc ý tột cùng. Gã bước tới sát xe lăn, chắp tay cúi đầu nói, nhưng giọng nói lại cố tình vận nội lực Đại Chu Thiên vang dội khắp Thần Long Đài:


"Giang hồ đồn đại Minh chủ trúng độc tà phái, kinh mạch tàn phế. Hôm nay, trước linh cữu của tiền nhân và trước vạn chúng quần hùng, xin Minh chủ thi triển chiêu thức đệ nhất 'Thần Long Hám Hải' của phái ta, vừa để củng cố lòng tin của liên minh chính đạo, vừa để dập tắt những lời đồn nhảm nhí của bọn tiểu nhân."


Lời vừa dứt, dưới đài đá xanh lập tức xôn xao. Những tiếng bàn tán xầm xì vang lên như ong vỡ tổ. Thiền sư Trí Bản của phái Thiếu Lâm khẽ lần tràng hạt bồ đề cổ, mắt khép hờ niệm Phật. Trương Tự Nhiên của phái Võ Đang siết chặt thanh cổ kiếm Chân Võ, ánh mắt chính trực dán chặt vào xe lăn. Ai nấy đều đang chờ đợi một câu trả lời.


Tiểu Ngư không mở mắt, y nén khí quản, dùng Giả Giọng Khàn Đặc trầm đục, khàn khàn vọng ra từ dưới lớp mặt nạ dịch dung:


"Dương phó minh chủ quả thực chu đáo. Bản tọa đang trong kỳ dưỡng thương, chân khí nghịch chuyển, nhưng vì tôn nghiêm của Hoa Sơn Tông, bản tọa há lại từ chối?"


Dương Cô Phong cười thầm trong bụng. Gã vẫy tay ra hiệu. Ngay lập tức, ba tên cung thủ mặc thiết giáp đen sáng loáng của Thiết Huyết Vệ triều đình bước ra từ góc tối. Họ giương ba cây cung sắt nặng năm mươi cân, lắp vào ba mũi tên huyền thiết nặng nề, mũi tên nhọn hoắt lấp lánh ánh thép lạnh lẽo hướng thẳng vào xe lăn của Tiểu Ngư.


"Để thử thách uy lực kiếm khí của Minh chủ, tại hạ đã chuẩn bị ba mũi tên sắt nặng ngàn cân này. Xin Minh chủ chỉ giáo!" Dương Cô Phong lớn tiếng nói, sát cơ trong mắt không còn che giấu.


Tạ Thanh Anh đứng bên cạnh xe lăn, đôi mắt phượng sắc lẹm đỏ hoe vì hiếu thảo và lo lắng. Cô siết chặt chuôi Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm quanh thắt lưng gấm, định bước lên chắn trước xe lăn, nhưng Tiểu Ngư đã lén dùng ngón chân gạt nhẹ phanh hãm lực của xe lăn gỗ mun tạo ra tiếng động trầm đục, đồng thời khẽ lắc đầu ra hiệu cho cô lui lại. Y biết, nếu Thanh Anh ra tay lúc này, màn kịch thế thân sẽ lập tức sụp đổ.


Tiểu Ngư dùng Nhãn lực nhập vi quan sát kỹ lưỡng ba tên cung thủ cách đó hai mươi trượng. Ngón tay họ đang siết chặt dây cung, hướng đặt vai, gót chân và mũi tên đều được y thu vào tầm mắt để phán đoán quỹ đạo bay. Cùng lúc đó, y liếc nhìn về phía góc tối của Tàng Thư Các hướng ra đài đá xanh, nơi Đường Vô Song đang nấp sẵn trong bóng tối, tay lăm lăm hộp ám khí Bạo Vũ Lê Hoa Châm.


*PHỰT! PHỰT! PHỰT!*


Ba tiếng dây cung sắt rít lên chói tai. Ba mũi tên huyền thiết nặng nề xé gió lao tới với tốc độ cực nhanh, tạo ra những vệt khí lưu xoắn ốc mạnh mẽ hướng thẳng vào lồng ngực và hai vai của Tiểu Ngư.


Khoảnh khắc sinh tử cận kề, Tiểu Ngư vươn bàn tay phải run rẩy ra khỏi ống tay áo rộng, nắm chặt lấy thanh Thần Long Kiếm vỏ gỗ rỗng đeo bên hông xe lăn. Y không thể rút kiếm thật vì sức nặng ba mươi cân của nó và cơ chế khóa từ tính, nhưng y không cần rút kiếm. Y chỉ cần vung vỏ kiếm rỗng lên.


"Phá!"


Tiểu Ngư gầm lên một tiếng khàn đặc, vung mạnh thanh kiếm rỗng vẽ ra một đường quỹ đạo tuyệt diệu trong không khí. Cùng lúc đó, mười ngón tay y bấm mạnh vào nút cơ quan ngầm giấu trong thắt lưng đại bào, tung mạnh một lượng lớn Lưu Huỳnh Phấn trộn lẫn mạt sắt mịn ra ngoài.


*ĐOÀNG!!!*


Một tiếng nổ lớn vang dội chấn động khắp đỉnh Hoa Sơn. Bột hỏa dược gặp lửa mồi cơ khí bùng cháy dữ dội, tạo ra một màn sương khói trắng dày đặc bao phủ phạm vi mười trượng quanh xe lăn. Trong màn khói, những hạt mạt sắt bén lửa cháy sáng rực rỡ, lấp lánh ánh kim vàng óng uốn lượn như một con rồng lửa khổng lồ đang gầm thét vẫy đuôi.


"Kiếm khí hóa hình! Thần Long Hám Hải!" Dưới đài, hàng trăm đệ tử Hoa Sơn đồng loạt reo hò kinh hãi.


Ngay trong khoảnh khắc màn khói lấp lánh ánh kim che khuất tầm nhìn của toàn bộ quần hùng, Đường Vô Song từ góc tối bóp mạnh lẫy cơ quan Đường Môn Thiên Thủ Lôi. Ba cây kim thép Bạo Vũ Lê Hoa Châm mảnh như sợi tóc, phóng ra cực nhanh không tiếng động xuyên qua màn khói, đâm chuẩn xác vào thân của ba mũi tên huyền thiết đang lao tới.


*KENG! KENG! KENG!*


Ba tiếng va chạm kim loại nhỏ dứt khoát vang lên trong tiếng nổ pháo hoa dồn dập. Ba mũi tên sắt nặng nề bị ám khí Đường Môn chấn gãy làm đôi, mất đà rơi rụng rầm rầm xuống mặt đất đá xanh ngay trước mũi xe lăn của Tiểu Ngư, chỉ còn cách mũi giày y chưa đầy một tấc.


Màn khói lưu huỳnh lấp lánh từ từ tản đi theo gió ngàn. Cổ Tiểu Ngư vẫn ngồi im lìm trên chiếc xe lăn gỗ mun chạm rồng, thanh kiếm rỗng đã thu về bao, gương mặt dịch dung Thẩm Trường Thanh vẫn tĩnh lặng như nước, tà áo bào vàng kim thêu rồng khẽ bay phấp phới. Uy áp tinh thần từ Giả tượng Tông sư tỏa ra bao trùm toàn bộ Thần Long Đài, khiến không khí trở nên im lặng đến rợn người.


"Bịch! Bịch! Bịch!"


Hàng ngàn đệ tử Hoa Sơn Tông kinh hãi trước uy lực kiếm khí chấn vỡ tên sắt, đồng loạt quỳ sụp xuống đất đá xanh, cúi đầu gào to:


"Minh chủ vạn tuế! Kiếm khí Thần Long chấn hưng giang hồ!"


Dương Cô Phong đứng chôn chân tại chỗ, sắc mặt gã từ hồng hào chuyển sang tái mét, rồi xám ngoét như tro tàn. Gã nhìn ba mũi tên sắt bị chấn gãy đôi dưới đất, rồi nhìn vị Minh chủ vẫn ngồi ung dung tự tại trên xe lăn, lồng ngực gã phập phồng dữ dội vì kinh hoàng và không tin vào mắt mình. Gã siết chặt chuôi quạt giấy đến mức gãy nát nan tre, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.


Ngay phía sau hàng ngũ đệ tử nội môn Hoa Sơn, Huyết Vô Nhai—tên nội gián Ma Giáo ẩn thân—đôi mắt tà mị khẽ nheo lại. Nhãn lực nhập vi của hắn phát hiện ra một vệt giấy vụn nhỏ màu đỏ cháy sém bám dưới kẽ đá xanh gần xe lăn của Tiểu Ngư. Hắn lén bước tới, dùng ngón tay nhặt mảnh giấy lên, ngửi thấy mùi lưu huỳnh phấn nồng nặc và cười tà mị.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!