Nhạc nềnWuxia3

Mạng Lưới Chân Núi: Thu Thập Hỏa Dược

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên đỉnh Hoa Sơn không mang lại cảm giác thanh khiết của chốn bồng lai, mà chỉ phả vào mặt người ta cái lạnh buốt của hơi đá và mùi sáp nến tang lễ ẩm ướt. Trở về Thẩm Gia Nội Các sau cuộc đối chất nghẹt thở tại Minh Chánh Điện, Cổ Tiểu Ngư bản thân rã rời như vừa trải qua một trận đại chiến sinh tử. Y nằm vật xuống chiếc ghế dài bọc gấm, hai mắt nhắm nghiền, lồng ngực phập phồng thở dốc.


Cơn đau từ bả vai trái bị thương dập cơ do thanh xà giường đổ đè lên đêm trước vẫn nhức nhối theo từng nhịp thở. Ngón tay trỏ bên trái bị cứa rách da rỉ máu nhẹ đã được quấn một lớp lụa mỏng, nhưng hễ cử động là nhói lên tê dại. Ngón tay cái bên phải cũng ê ẩm trật khớp, sưng vù như một củ gừng nhỏ. Thể chất của một tên trộm vặt không có nửa điểm nội lực hộ thể đang gào thét đòi đình chiến, nhưng đại cục giang hồ lại không cho y lấy một khắc nghỉ ngơi. Bản sinh tử trạng bằng da dê đã ký bằng mực chu sa đỏ chói như một chiếc thòng lọng vô hình treo lơ lửng trên cổ y. Ba ngày. Y chỉ có đúng ba ngày để biến trò ảo thuật hỏa dược thành chiêu thức đệ nhất thiên hạ "Thần Long Hám Hải" chấn vỡ bia đá trước vạn chúng quần hùng.


"Tiểu tử, ngươi còn thời gian để nằm đó than thân trách phận sao?" Giọng nói lạnh lùng của Tiêu Thiết Nhạn vang lên từ sau bức rèm lụa xám tro. Lão tiêu đầu trung thành bước ra, tay vẫn siết chặt chuôi Hắc Phong Tiêu Đao, ánh mắt nghiêm nghị đầy áp lực. "Dương Cô Phong đã cho người tăng cường tuần tra quanh mật phòng. Nếu trong ba ngày tới ngươi không tìm ra cách chế tạo kiếm khí giả, cả ta và ngươi đều sẽ phơi xác ở Kiếm Trũng."


Tiểu Ngư khẽ mở mắt, nén đau đớn để dùng Giả Giọng Khàn Đặc khàn khàn đáp lại: "Lão tiêu đầu, muốn diễn kịch thì phải có đạo cụ. Kiếm khí của Thẩm chưởng môn là chân khí hóa rồng, còn kiếm khí của ta là hỏa dược che mắt. Không có hỏa dược chất lượng từ chân núi, ta lấy cái gì để chấn vỡ bia đá? Bằng cái mồm khàn đặc này của ta sao?"


Y chậm rãi ngồi dậy, đầu óc lém lỉnh của một tên trộm vặt bắt đầu vận hành hết công suất. Để thực hiện màn kịch lừa gạt quy mô lớn này, y cần thiết lập một mạng lưới hậu cần bí mật từ chân núi lên đến đỉnh Hoa Sơn mà không bị tai mắt của Dương Cô Phong phát hiện. Người duy nhất y có thể tin tưởng lúc này ở ngoài sáng chính là A Ngốc, người huynh đệ chí cốt từ thuở hàn vi.


Đúng lúc đó, tiếng bước chân lầm lũi và tiếng ú ớ khàn đục vang lên ngoài sân nhỏ. Lão bộc câm quét dọn linh đường đang đẩy một chiếc xe gỗ thô chứa đầy củi khô tiến vào courtyard. Tiêu Thiết Nhạn khẽ gật đầu, lùi lại ẩn mình sau rèm lụa. Tiểu Ngư ngồi lên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun Chạm Rồng, rà nhẹ bánh xe tiến ra phía cửa sổ gỗ mun.


Lão bộc câm cúi đầu, đặt một bó củi sồi lớn xuống cạnh lò sưởi của thư phòng rồi lẳng lặng lui ra. Tiểu Ngư dùng Nhãn lực nhập vi quan sát kỹ lưỡng bó củi. Trên thân những khúc gỗ sồi thô mộc, có những vết rìu bổ trông rất vô tình nhưng lại tạo thành một hệ thống mật mã tinh vi. Đây là ngón nghề liên lạc bí mật mà y và A Ngốc đã cùng nhau sáng chế ra khi còn đi trộm vặt ở khu ổ chuột Kinh Thành.


Những lát rìu nông sâu khác nhau trên thớ gỗ được Tiểu Ngư đọc ra một cách chuẩn xác: Ba khía dọc nghĩa là an toàn; một đường chéo dài nghĩa là đã kết nối được với Thiết Ngưu ở Hoa Âm Trấn; hai vòng tròn nhỏ biểu thị lượng hỏa dược đã thu mua xong.


Tiểu Ngư khẽ thở phào. A Ngốc quả thực không làm y thất vọng. Dưới danh nghĩa tiều phu bán củi chân núi, A Ngốc đã lén lút thu mua một lượng lớn Lưu Huỳnh Phấn từ các tiệm pháo hoa chợ đen ở Hoa Âm Trấn. Bột lưu huỳnh này khi trộn lẫn với mạt sắt mịn theo tỷ lệ gia truyền của nhà trộm sẽ tạo ra màn sương khói lấp lánh ánh kim giả làm kiếm khí ngoại phóng cực kỳ chân thực. Đồng thời, thợ rèn Thiết Ngưu cũng đang ngày đêm đúc gấp các mảnh Thiết Giáp Phiến siêu mỏng theo bản vẽ cơ khí do y cung cấp. Những miếng thép này sẽ được liên kết lại thành tấm lưới phản lực cơ học giấu dưới vạt áo gấm Minh chủ, giúp y hấp thụ và phản hồi lại lực va chạm vật lý nếu Dương Cô Phong cố tình dùng kình lực thăm dò.


Nhưng hỏa dược và giáp thép chỉ là phòng thủ thụ động. Để chấn vỡ tấm bia đá xanh khổng lồ ở Thần Long Đài trong ngày biểu diễn, Tiểu Ngư cần một lực lượng tấn công thực sự từ bóng tối. Y không có nội lực, nên lực lượng đó phải đến từ một cao thủ ám khí.


Trong đầu Tiểu Ngư hiện lên gương mặt nhợt nhạt như người bệnh của Đường Vô Song—Trưởng lão ngoại vụ của Đường Môn đang có mặt tại lễ tang.


"Đường Vô Song... lão cáo già nhát gan đó chính là quân cờ quyết định." Tiểu Ngư thầm nghĩ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười quỷ quyệt.


Y lén rút từ trong ống tay áo rộng ra một mảnh giấy ố vàng—bằng chứng chí mạng về bí mật đời tư của Đường Vô Song mà y vô tình trộm được trong một lần đột nhập quán trọ hoang ngoại vi Hoa Âm Trấn. Bức thư tình đầy mùi mẫn giữa Đường Vô Song và tỳ thiếp của Sa Thông Thiên—Chưởng môn phái Hải Sa khét tiếng tàn bạo. Nếu bí mật này bị phơi bày, danh tiếng của trưởng lão Đường Môn sẽ tiêu tan thành mây khói, và Sa Thông Thiên chắc chắn sẽ dùng Hải Sa Chưởng chém lão thành muôn mảnh.


Tiểu Ngư dùng bút tích giả mạo viết một bức thư ngắn, hẹn gặp riêng Đường Vô Song tại một góc khuất, tối tăm của Tàng Thư Các Hoa Sơn vào giờ Tuất đêm nay. Y kẹp bức thư vào giữa một khúc củi rỗng ruột, rồi ra hiệu cho Lão bộc câm mang khúc củi đó ra ngoài chuyển cho A Ngốc gửi đi.


***


Giờ Tuất, Tàng Thư Các Hoa Sơn chìm trong bóng tối âm u. Những giá sách gỗ cổ cao trượng đứng sừng sững như những bóng ma khổng lồ, sực nức mùi giấy cũ mục nát và bụi bặm. Gió ngàn rít qua các khe cửa sổ gỗ, tạo nên những tiếng hú dài ghê rợn.


Cổ Tiểu Ngư ngồi im lìm trên xe lăn mun đen ở góc khuất nhất của tầng hai, ẩn mình sau bóng tối của một giá sách chứa đầy kiếm phổ tàn bản. Y nén đau đớn ở bả vai, tay cầm cây quạt sắt Thần Long Thiết Phiến khép chặt, nhắm mắt lắng nghe tiếng bước chân di chuyển nhẹ nhàng từ phía cầu thang gỗ.


*Cộp. Cộp. Cộp.*


Tiếng bước chân rất nhẹ, hầu như không phát ra âm thanh, chứng tỏ người tới có thân pháp khinh công cực kỳ cao thâm. Tiểu Ngư mở mắt, dùng Nhãn lực nhập vi nhìn xuyên qua bóng tối.


Đường Vô Song bước vào. Lão gầy gò, mặc áo bào rộng màu xám tro che giấu vô số túi ám khí ngầm. Sắc mặt lão nhợt nhạt, đôi mắt ti hí luôn liếc nhìn xung quanh đầy vẻ cảnh giác và hoang mang. Lão cầm trên tay bức thư hẹn gặp, mồ hôi rịn ra trên trán.


"Thẩm chưởng môn? Ngài hẹn gặp tại hạ ở chốn tối tăm này có việc gì chỉ giáo?" Đường Vô Song cất tiếng, giọng nói run rẩy nhẹ nhưng vẫn cố giữ vẻ ngạo mạn của một trưởng lão danh môn.


Tiểu Ngư rà nhẹ bánh xe lăn bước ra khỏi bóng tối. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn nến tàn, diện mạo uy nghiêm của Thẩm Trường Thanh hiện lên đầy lạnh lùng. Y nén khí quản, dùng Giả Giọng Khàn Đặc trầm trầm phát ra uy áp:


"Đường trưởng lão, mời ngồi. Bản tọa muốn cùng ngài đàm đạo một chút về... kiếm lý và trà đạo Hoa Sơn."


Đường Vô Song khẽ cười khinh khỉnh, lão cậy thế võ công Thông Mạch Cảnh của mình và sự suy kiệt của 'Thẩm chưởng môn' sau khi trúng độc, liền bước tới ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Lão hất tay áo rộng, nhàn nhạt nói:


"Minh chủ nói đùa rồi. Đường Môn chúng ta chuyên về ám khí và cơ quan, không tinh thông kiếm lý Hoa Sơn. Hơn nữa, ngài đang trọng thương bế quan, tại hạ nghĩ ngài nên nghỉ ngơi thì hơn. Đường Môn giữ thế trung lập, không muốn can thiệp vào chuyện nội bộ Hoa Sơn."


Đường Vô Song có ý muốn áp chế tinh thần của Tiểu Ngư, nhắc nhở y rằng Đường Môn không dễ bị sai khiến.


Tiểu Ngư không hề biến sắc. Y chậm rãi nâng chén trà nóng trên bàn lên, ngón tay trỏ trái bị thương khẽ miết nhẹ vào thành chén gốm.


"Trung lập sao?" Tiểu Ngư khẽ cười khàn đặc, âm thanh quỷ dị vang vọng giữa các giá sách tối tăm. "Đường trưởng lão nói đúng lắm. Nhưng bản tọa nghe nói, Sa chưởng môn của phái Hải Sa gần đây đang ráo riết truy tìm một kẻ đã lén lút đột nhập vào mật thất của hắn ở Hoa Âm Trấn, tư thông với tỳ thiếp yêu quý của hắn. Sa Thông Thiên vốn là kẻ tàn tợn, hắn thề sẽ dùng Hải Sa Chưởng đánh nát kinh mạch kẻ đó. Ngài có biết kẻ đó là ai không?"


Đường Vô Song sắc mặt lập tức đại biến, từ nhợt nhạt chuyển sang trắng bệch như tờ giấy. Lão định đứng bật dậy, nhưng bàn tay lão đột ngột run rẩy dữ dội.


"Ngài... ngài nói bậy bạ cái gì đó? Tại hạ không hiểu!" Đường Vô Song lớn tiếng phủ nhận, nhưng ánh mắt láo liên đầy vẻ hoảng sợ tột độ.


Tiểu Ngư bất ngờ vận dụng Vô Ảnh Thủ Pháp với tốc độ cực hạn của mười ngón tay. Trong một chớp mắt, khi Đường Vô Song đang hoang mang phân tâm, bàn tay phải của Tiểu Ngư lướt qua khoảng không nhanh như một vệt mờ, tráo đổi chén trà của lão bằng một bức thư mật gấp gọn đặt ngay trước mặt lão.


Đường Vô Song kinh hãi nhìn bức thư mật xuất hiện trên bàn từ lúc nào mà mắt thường của lão không hề nắm bắt được. Lão run rẩy mở thư ra.


Bên trong là nét chữ mềm mại, quen thuộc của tỳ thiếp Sa Thông Thiên, ghi chép chi tiết ngày giờ, địa điểm hẹn hò tư thông của hai người tại ngôi đền hoang ngoại vi Hoa Âm Trấn, kèm theo dấu ấn ký hiệu riêng của Đường Vô Song. Đây thực chất là một bức thư tuyệt mệnh giả do Tiểu Ngư tự tay ngụy tạo bằng kỹ thuật giả mạo bút tích gia truyền, nhưng các chi tiết bên trong lại chính xác đến mức chân thực tuyệt đối.


"Ngươi... làm sao ngươi có được thứ này?" Đường Vô Song mồ hôi đầm đìa, giọng nói run rẩy không thành tiếng. Lão nhìn Tiểu Ngư bằng ánh mắt như nhìn thấy một con quỷ dữ.


Lão biết rõ, nếu bức thư này lọt vào tay Sa Thông Thiên, danh tiếng trưởng lão Đường Môn của lão sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, lão sẽ bị môn quy trục xuất và bị Hải Sa Bang truy sát đến tận cùng góc biển chân trời.


Sát cơ lập tức lóe lên trong mắt Đường Vô Song. Bàn tay lão lén rà vào ống tay áo rộng, nơi giấu hộp ám khí cơ quan "Bạo Vũ Lê Hoa Châm" cực kỳ tinh xảo. Lão muốn dùng ám khí kịch độc diệt khẩu kẻ đối diện ngay tại chỗ để bảo vệ bí mật.


Nhưng Tiểu Ngư đã dùng Nhãn lực nhập vi quan sát thấy hướng chuyển động của cơ vai và ngón tay lão. Y vẫn ngồi im lìm trên xe lăn, ung dung cầm quạt sắt Thần Long Thiết Phiến gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, chậm rãi nói:


"Đường trưởng lão, bản tọa khuyên ngài nên giữ tay áo cho thật yên tĩnh. Kiếm vệ trưởng Triệu Vô Cực cùng mười hai kiếm vệ trung thành đang đứng gác ngay dưới chân cầu thang Tàng Thư Các. Chỉ cần bản tọa khẽ ho một tiếng, họ sẽ xông lên vạn kiếm phân thây kẻ đột nhập. Hơn nữa... bản sao của bức thư này đã được bản tọa gửi cho một người bạn Cái Bang dưới chân núi. Nếu bản tọa có mệnh hệ gì, ngày mai bức thư sẽ được dán khắp các trà quán ở Hoa Âm Trấn."


Lời đe dọa lạnh lùng của Tiểu Ngư như một gáo nước lạnh dập tắt hoàn toàn sát cơ vừa nhen nhóm của Đường Vô Song. Lão trưởng lão Đường Môn ngã quỵ xuống ghế, hai vai sụp xuống, toàn thân run rẩy như cầy sấy.


"Minh... Minh chủ... ngài muốn tại hạ phải làm gì?" Đường Vô Song đầu hàng hoàn toàn, giọng nói khóc không ra nước mắt.


Tiểu Ngư khẽ mỉm cười dưới lớp mặt nạ dịch dung Thẩm Trường Thanh uy nghiêm. Y ghé sát lại, nén giọng khàn đặc thì thầm vào tai lão:


"Rất đơn giản. Ba ngày sau, tại Thần Long Đài, khi bản tọa vung kiếm thi triển Thần Long Hám Hải, ngài phải nấp sẵn trong góc tối của đài đá. Khi bản tọa tung hỏa dược tạo khói, ngài phải dùng Bạo Vũ Lê Hoa Châm phóng ra thật nhanh, không tiếng động, chấn gãy hoàn toàn ba mũi tên sắt nặng của đối thủ thách đấu. Màn kịch này... ngài phải diễn cho thật tròn vai."


Đường Vô Song mồ hôi đầm đìa nhìn bức thư tuyệt mệnh giả có chữ ký của tỳ thiếp Sa Thông Thiên đặt trên bàn y, biết mình đã hoàn toàn bị trói chặt vào ván bài sinh tử của tên trộm giả Minh chủ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!