Nhạc nềnWuxia3

Ám Sát Đêm Thứ Ba: Bẫy Pháo Hoa Phòng Ngủ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm thứ ba trên đỉnh Hoa Sơn, bóng tối đổ xuống như một tấm vải liệm khổng lồ, nuốt chửng những vách đá dựng đứng và những rặng thông già cỗi. Gió ngàn rít gào qua các khe đá, tiếng hú dài lạnh lẽo vang vọng từ vực sâu vạn trượng dội về, khiến không gian của Thẩm Gia Nội Các càng trở nên cô tịch và u ám.


Bên trong phòng ngủ của Minh chủ, một ngọn nến sáp nhỏ đặt ở góc phòng tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, mờ ảo, chỉ đủ làm hiện lên những đường nét chạm khắc rồng phượng uốn lượn trên chiếc giường gỗ mun lớn. Trên chiếc giường ấy, một bóng người đang đắp chăn gấm nằm im lìm không nhúc nhích. Nhưng thực chất, đó chỉ là những chiếc gối bông được xếp đặt khéo léo để ngụy trang.


Người thật lúc này đang nằm rạp dưới gầm giường hẹp và tối tăm.


Cổ Tiểu Ngư áp sát lồng ngực xuống nền đá lạnh buốt. Cơn đau nhức nhối từ bả vai trái bị bầm tím nặng—hậu quả của cú ngã thật lực trên Thần Long Đài sáng nay—vẫn liên tục truyền về từng đợt, khiến y phải cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Ngón tay trỏ bên trái bị cứa rách da rỉ máu nhẹ đã được băng bó bằng một lớp lụa mỏng, nhưng mỗi khi cử động vẫn nhói lên tê dại. Ngón tay cái bên phải cũng ê ẩm trật khớp, khiến y gặp khó khăn lớn trong việc cầm nắm.


*“Dương Cô Phong... lão cáo già đó chắc chắn đã biết mình không thể nhấc nổi thanh kiếm sắt trăm cân.”* Tiểu Ngư thầm nghĩ, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán hòa cùng bụi bẩn dưới gầm giường. *“Khổ nhục kế ngã xe lăn ho ra máu chỉ lừa được Thanh Anh hiếu thảo, chứ không thể qua mắt được dã tâm của gã phó minh chủ. Đêm nay, gã nhất định sẽ ra tay diệt khẩu.”*


Bản năng sinh tồn của một tên trộm vặt vùng ổ chuột Kinh Thành đã dạy y rằng: khi biết kẻ thù sắp tìm đến giường ngủ của mình, nơi an toàn nhất chính là gầm giường. Y đã từ chối sự bôi thuốc xoa bóp của Tạ Thanh Anh vào chiều tối, lấy lý do bế quan ép độc để tránh việc cô tự tay chạm vào bả vai và phát hiện y không có các vết sẹo bỏng cũ của Thẩm Trường Thanh. Y cũng yêu cầu Tiêu Thiết Nhạn tăng cường cảnh giới bên ngoài mật phòng.


Nhưng lúc này, bên ngoài hành lang hoàn toàn im ắng.


Cách đây nửa canh giờ, một tiếng động lạ—giống như tiếng ngói vỡ nhẹ ở phía vách đá Tây—đã thu hút Tiêu Thiết Nhạn ra ngoài. Lão tiêu đầu trung thành nhưng nóng nảy, lo sợ có kẻ đột nhập vào mật thất tử thi của Thẩm Trường Thanh, nên đã lập tức lướt khinh công đuổi theo. Lão hoàn toàn không biết rằng đó chỉ là một kế điệu hổ ly sơn vô cùng tinh vi của sát thủ.


Bây giờ, trong căn phòng rộng lớn, chỉ còn lại một mình Cổ Tiểu Ngư không có nửa điểm võ công.


Tĩnh lặng.


Tĩnh lặng đến mức Tiểu Ngư có thể nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi trong lồng ngực và tiếng gió rít qua khe cửa sổ gỗ. Y nhắm nghiền mắt, thả lỏng toàn bộ cơ thể, tập trung thính giác vào các tần số âm thanh rung động truyền qua mặt đất. Kỹ năng *Thính giác phân biệt*—thứ y đã rèn luyện suốt mười năm ròng rã khi bịt mắt tập bẻ các ổ khóa cơ quan phức tạp trong bóng tối—bắt đầu phát huy tác dụng tối đa.


Y lắng nghe.


Tiếng xào xạc của lá thông ngoài vườn... Tiếng côn trùng kêu rả rích dưới chân tường... Và rồi, một âm thanh cực kỳ dị biệt xuất hiện.


Đó không phải là tiếng bước chân. Kẻ đang tới có khinh công cực kỳ cao thâm, di chuyển nhẹ nhàng như một làn khói không hề phát ra tiếng động trên mái ngói hay sàn gỗ. Nhưng thứ tố cáo hắn chính là nhịp thở.


Một nhịp thở rất nhẹ, cực kỳ chậm rãi nhưng dứt khoát, mang theo một luồng khí tức lạnh lẽo, tanh nồng mùi máu. Thính giác siêu phàm của Tiểu Ngư bắt được tần số rung động rất nhỏ của thớ vải thô cọ xát vào nhau ở khoảng cách mười trượng ngoài hành lang. Kẻ đó đang tiến sát đến cửa phòng.


*“Hắn tới rồi.”*


Tim Tiểu Ngư nảy lên một nhịp dữ dội. Y lén vươn bàn tay phải đang ê ẩm ra, các ngón tay run rẩy nhẹ nhàng tìm kiếm sợi chỉ tơ tằm cực mảnh được buộc ngầm vào chân bàn gỗ mun bên cạnh giường. Sợi chỉ tơ này dẫn thẳng lên bàn tròn ở giữa phòng, nơi đặt một chiếc lư hương đồng cổ rỗng.


Bên trong chiếc lư hương đó, Tiểu Ngư đã lén giấu một *Túi Bột Pháo Hoa* tự chế—vật phẩm bảo mệnh chứa đầy *Lưu Huỳnh Phấn* trộn lẫn với mạt sắt mịn và hỏa dược nhạy nổ do A Ngốc lén thu mua từ tiệm pháo hoa chợ đen ở chân núi mang lên. Đầu ngòi nổ của túi pháo được liên kết với một cơ chế đá lửa nhỏ, chỉ cần giật mạnh sợi chỉ tơ, đá lửa sẽ cọ xát tạo ra tia lửa kích hoạt pháo nổ.


Cánh cửa sổ gỗ mun khẽ lay động không tiếng động. Một bóng đen cao lớn quấn vải đen kín người, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu hung tợn, lướt vào phòng nhanh như một bóng ma. Sau lưng hắn đeo một thanh đại đao răng cưa đen xì, bốc lên mùi máu tanh nồng nặc.


Đó chính là *Hắc Ma*—sát thủ khét tiếng của Hắc Phong Hội được Dương Cô Phong thuê để thực hiện cuộc ám sát này.


Hắc Ma dừng lại một nhịp trước giường ngủ. Ánh mắt đỏ ngầu của hắn khóa chặt vào bóng người đang đắp chăn gấm trên giường. Hắn không nói một lời, ra tay tàn nhẫn dứt khoát đúng phong thái của một cỗ máy giết người.


*Vút! Phập! Phập! Phập!*


Hắc Ma rút đại đao răng cưa, vung lên một đường đao mang theo đao kình Đại Chu Thiên cương mãnh, đâm thẳng liên tiếp ba nhát chí mạng xuyên qua chăn bông dày dặn. Đường đao rít mạnh xé gió, kình lực ăn mòn từ Hắc Phong Sát Quyết tỏa ra khiến lớp bông vải rách nát bay lả tả trong không khí.


Nằm dưới gầm giường, Tiểu Ngư nhìn thấy lưỡi đao đen xì, răng cưa sắc lẹm đâm xuyên qua ván giường gỗ ngay phía trên ngực mình chưa đầy nửa thước. Luồng đao kình lạnh buốt từ lưỡi đao tỏa xuống khiến da gà y nổi lên khắp người, bả vai trái đau nhói như bị kim châm.


*“Chết tiệt, góc bắn hẹp quá!”*


Tiểu Ngư lén đưa tay phải rà vào chuôi cây quạt sắt *Thần Long Thiết Phiến* giấu bên hông. Y định bấm nút cơ quan để phóng kim châm độc từ quạt, nhưng không gian dưới gầm giường quá thấp và hẹp, y không thể vung cánh tay trái đang bầm tím lên để nhắm chuẩn hướng đứng của Hắc Ma phía trên. Nếu bắn bừa bãi, kim châm dội vào thành giường gỗ có thể bật ngược lại đâm trúng chính y.


Hắc Ma sau khi đâm ba nhát đao, lập tức nhận ra cảm giác lưỡi đao đâm vào bông vải rỗng tuếch chứ không phải xương thịt con người. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn co rụt lại.


"Kẻ giả mạo! Ngươi trốn ở đâu?"


Hắn gầm khẽ một tiếng khàn trầm, vung đao định chém nát chiếc giường để tìm kiếm.


Ngay tại khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Cổ Tiểu Ngư dồn toàn bộ sức lực vào mười ngón tay phải đang ê ẩm, giật mạnh sợi chỉ tơ tằm vô hình đang kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa.


*Cạch! Xoẹt!*


Cơ chế đá lửa bên trong lư hương đồng trên bàn tròn bị kích hoạt đột ngột. Một tia lửa nhỏ bắn ra, bén thẳng vào ngòi nổ của *Túi Bột Pháo Hoa*.


*ĐOÀNG!!!*


Một tiếng nổ đanh tai, chấn động kịch liệt vang lên, làm rung chuyển cả căn phòng ngủ Thẩm Gia Nội Các. Tiếng nổ lớn bất ngờ giữa đêm tối tĩnh mịch chấn động mạnh mẽ vào màng nhĩ của Hắc Ma, khiến hắn giật mình hoảng hốt.


Ngay sau tiếng nổ, một màn khói trắng dày đặc nồng nặc mùi *Lưu Huỳnh Phấn* bùng nổ, tỏa ra khắp phạm vi mười trượng trong phòng ngủ. Đi kèm với khói là hàng vạn hạt mạt sắt mịn gặp lửa cháy sáng lấp lánh ánh kim lân tinh, tạo ra một màn giả tượng rực rỡ, chói lòa như thể có một luồng kiếm khí tông sư vô hình vừa phát nổ từ giữa phòng.


Hắc Ma vốn là sát thủ hoạt động trong bóng tối, đồng tử của hắn đang giãn nở cực đại để nhìn trong đêm. Luồng ánh sáng lân tinh chói lòa bất ngờ bùng lên trực diện đánh mạnh vào võng mạc, khiến hắn bị mù tạm thời trong nháy mắt. Độc tính cay nồng của bụi lưu huỳnh cháy và mạt sắt mịn bay thẳng vào mắt, mũi và cổ họng hắn, gây ra một cơn bỏng rát dữ dội.


"Á!!! Mắt ta!!! Chân khí hộ thể... Khụ... khụ..."


Hắc Ma rú lên đau đớn tột cùng. Hắn buông một tay khỏi chuôi đao để che lấy đôi mắt đang chảy máu lệ ròng ròng, cơ thể loạng choạng lùi lại. Nhưng sát tính của một kẻ khát máu khiến hắn hóa điên. Trong trạng thái mù lòa và đau đớn, hắn vung đại đao răng cưa chém loạn xạ ra xung quanh để tự vệ và tiêu diệt mọi thứ di động.


*Vút! Rầm! Rắc!*


Đường đao răng cưa mang theo kình kịch độc của Hắc Phong Quỷ Đao chém đứt đôi chiếc bàn tròn gỗ mun, rồi sạt mạnh thẳng xuống chiếc giường gỗ mun lớn.


Cấu trúc chịu lực của giường gỗ bị đao kình Đại Chu Thiên chém đứt lìa một bên chân giường. Chiếc giường gỗ nặng nề bắt đầu đổ sập xuống một bên. Những tảng gỗ mun lớn và splinters gỗ nhọn hoắt đổ sụp xuống gầm giường, đè nặng lên lưng và bả vai trái đang bầm tím của Tiểu Ngư.


"Hự..."


Tiểu Ngư nén một tiếng rên rỉ đau đớn dữ dội khi một thanh xà giường gỗ đè nghiến lên bả vai trái bầm tím, cơn đau nhói khiến mắt y nổ đom đóm. Bụi lưu huỳnh và khói độc từ pháo nổ tràn xuống gầm giường, bay thẳng vào mắt và mũi y, gây cay xè và khó thở tột độ. Y phải dùng vạt áo gấm bịt chặt mũi, cố giữ cho lồng ngực không rung động để không phát ra tiếng ho, vì chỉ cần một tiếng động nhỏ, sát thủ hóa điên phía trên sẽ phát hiện ra vị trí của y.


Nhưng Hắc Ma đã hoàn toàn mất trí. Hắn nghe thấy tiếng đổ sụp của giường gỗ, vung đao chém một nhát dứt khoát, điên cuồng hướng thẳng xuống gầm giường đổ nát.


*Sượt!*


Lưỡi đao răng cưa đen xì, bốc mùi máu tanh nồng nặc và kình lực ăn mòn xé rách không khí, chém sạt qua một thanh gỗ mun gãy, cắm phập xuống nền đá xanh ngay sát cạnh tai Cổ Tiểu Ngư.


Lưỡi đao lạnh buốt chỉ còn cách trán y chưa đầy nửa thước trong bóng tối mịt mù khói bụi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!