Nhạc nềnWuxia3

Nhát Kiếm Thử Lòng: Nặng Trăm Cân Kiếm Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nắng sớm trên đỉnh Hoa Sơn không mang theo hơi ấm, chỉ có những luồng gió buốt cắt da cắt thịt thổi qua từ vực sâu vạn trượng. Tại Thần Long Đài, khoảng sân rộng lát đá xanh trước Minh Chánh Điện, hàng chục đệ tử nội môn phái Hoa Sơn đang dàn trận luyện kiếm. Tiếng gió rít xé không khí hòa cùng tiếng va chạm của thép nguội vang lên dồn dập. Khói hương từ linh đường phía sau bay ra, quyện vào sương mù bảng lảng, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm vừa tang tóc.


Cổ Tiểu Ngư ngồi trên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun Chạm Rồng, đại bào Minh chủ màu vàng kim thêu rồng uốn lượn phủ rộng xuống chân. Vẻ ngoài của y tĩnh lặng như nước hồ mùa thu, nhưng bên dưới lớp áo rộng, mồ hôi lạnh đã rịn ra ướt đẫm lưng áo. Ngón tay trỏ bên trái của y vừa bị cứa rách đêm qua trong cuộc đấu trí với Sa Thông Thiên, lúc này đang nhức nhối dưới lớp băng lụa mỏng giấu kín. Ngón tay cái bên phải vẫn còn ê ẩm do vết trật khớp cũ chưa lành hẳn. Mỗi nhịp thở của Tiểu Ngư đều phải nén lại, cố giữ cho yết hầu không rung động mạnh để duy trì Giả Giọng Khàn Đặc của một kẻ bị trọng thương khí quản.


Y đang quan sát đệ tử luyện kiếm, nhưng thực chất là đang dùng Nhãn lực nhập vi để ghi nhớ từng quỹ đạo di chuyển. Đôi mắt y khẽ co thắt, thu hẹp tiêu cự để nhìn rõ từng vết xước nhỏ trên tay áo của đệ tử chân truyền Nhạc Vô Song cách đó mười trượng. Y phải nhớ, phải học thuộc lòng bằng mắt, vì đó là thứ duy nhất giúp y chỉ điểm kiếm lý bằng miệng mà không bị lộ tẩy việc bản thân không có nửa điểm võ công.


"Minh chủ, vết thương của ngài... hôm nay đã đỡ hơn chưa?"


Một giọng nói nho nhã nhưng lạnh lẽo vang lên từ phía sau. Dương Cô Phong chậm rãi bước tới, chòm râu dê tỉ mỉ khẽ lay động trong gió. Gã phó minh chủ mặc trường bào màu lam thanh lịch, tay cầm quạt giấy, ánh mắt hẹp dài liếc nhìn cổ tay trái của Tiểu Ngư với sự dò xét thâm hiểm.


"Vẫn vậy." Tiểu Ngư nén giọng khàn đặc, không thèm quay đầu lại. "Chân khí tàn độc của Ma Giáo vẫn chưa tan hết, bản tọa cần thêm thời gian tĩnh dưỡng."


"Sư huynh quả thực là thần thông quảng đại, đêm qua có thể dùng vô hình kình lực để dẹp loạn Hải Sa Bang, khiến Sa Thông Thiên phải xé khế ước nợ." Dương Cô Phong mỉm cười nham hiểm, giọng nói đột ngột cao lên để toàn bộ đệ tử trên đài đều nghe thấy. "Nhưng quần hùng ngoài kia đang xôn xao, họ lo sợ Minh chủ bị tàn phế kinh mạch, không thể gánh vác đại hội võ lâm sắp tới. Nếu ngài không bộc lộ chút uy nghiêm kiếm đạo, e rằng lòng người sẽ ly tán."


Vừa dứt lời, Dương Cô Phong khẽ liếc mắt về phía hành lang đá. Ở đó, Tạ Thanh Anh đang đứng im lìm. Cô mặc kiếm phục trắng viền lam, dáng người mảnh khảnh nhưng thẳng tắp như một cây tùng tuyết. Đôi mắt lạnh lùng, sắc bén của cô nhìn chằm chằm vào chiếc xe lăn của "cha" mình. Lời khích bác của Dương Cô Phong đêm qua vẫn đang xoáy sâu vào tâm trí cô: *"Cha cháu từ khi trúng độc bỗng nhiên không bao giờ chạm vào kiếm, đi đứng phải ngồi xe, ngay cả vết sẹo bỏng cũ trên tay trái cũng dường như có điểm khác lạ... Cháu là con gái độc nhất, chẳng lẽ không muốn kiểm chứng xem người ngồi đó có thực sự là cha mình?"*


Tạ Thanh Anh hít một hơi thật sâu. Chân khí Băng Tiêu trong cơ thể cô khẽ vận chuyển, khiến tà áo kiếm phục khẽ rung lên. Cô bước từng bước dứt khoát ra giữa Thần Long Đài, trên tay nâng hai tay nâng một thanh cổ kiếm dài vỏ chạm rồng vàng tinh xảo.


Đó chính là Thần Long Kiếm—thanh thần binh biểu tượng của Minh chủ Hoa Sơn.


Nhưng Cổ Tiểu Ngư, bằng nhãn lực nhập vi của một tên trộm đệ nhất, ngay lập tức phát hiện ra điểm bất thường chí mạng.


Khi Tạ Thanh Anh bước đi, gót giày của cô lún sâu xuống khe hở giữa các phiến đá xanh của Thần Long Đài nhiều hơn bình thường nửa phân. Vai trái của cô hơi lệch xuống, và vạt tay áo kiếm phục của cô bị kéo căng ra một cách nặng nề. Thanh Thần Long Kiếm bình thường chỉ nặng ba mươi cân, đối với một cao thủ Đại Chu Thiên như Thanh Anh thì nhẹ như lông hồng. Nhưng lúc này, cô đang phải dùng đến sáu phần chân khí để nâng nó.


*Tròng mắt Tiểu Ngư co rụt lại. Đây không phải là thanh Thần Long Kiếm bình thường!*


Đây là thanh kiếm được đúc hoàn toàn bằng huyền thiết ngàn năm, nặng tới một trăm cân mà phái Hoa Sơn chỉ dùng để rèn luyện lực cánh tay cho các trưởng lão bế quan. Dương Cô Phong đã giật dây để Thanh Anh lén tráo đổi kiếm gỗ tập luyện thành thanh kiếm sắt nặng trăm cân này.


"Cha..." Tạ Thanh Anh quỳ một gối xuống nền đá xanh trước xe lăn, giọng nói thanh tú nhưng lạnh lùng vang vọng khắp sân tập. "Hôm nay gió lộng trên Thần Long Đài, đệ tử nội môn đang gặp bình cảnh khi luyện chiêu thứ bảy của Thần Long Kiếm Pháp. Con cầu xin cha... tự tay cầm kiếm, múa một đường để chỉ điểm cho chúng con."


*Rào!*


Hàng chục đệ tử nội môn lập tức dừng kiếm, đồng loạt quỳ rạp xuống đất, đồng thanh hô lớn: "Cầu xin Minh chủ chỉ điểm!"


Dương Cô Phong đứng bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý tột cùng. Gã bước lên một bước, nói thêm vào: "Sư huynh, Anh nhi đã dâng kiếm, các đệ tử lại khát khao kiếm lý. Ngài chỉ cần vung nhẹ một chiêu, dùng một thành chân khí cũng đủ để dập tắt mọi lời đồn nhảm nhí trong giang hồ rồi."


Tình thế ngàn cân treo sợi tóc dồn Cổ Tiểu Ngư vào góc chết hoàn toàn.


Nếu y từ chối, uy nghiêm của một vị Minh chủ đứng đầu võ lâm sẽ sụp đổ ngay trước mặt các đệ tử chân truyền. Nhạc Vô Song và những kẻ đa nghi khác sẽ lập tức nhận ra y là kẻ vô dụng. Nhưng nếu y đưa tay đón lấy thanh kiếm, với ngón tay cái phải đang trật khớp và thể chất của một tên trộm vặt không có nửa điểm nội lực, y thậm chí sẽ không thể nhấc nổi thanh kiếm nặng một trăm cân ra khỏi khay gấm. Chỉ cần thanh kiếm rơi xuống đất phát ra tiếng *Keng*, trò chơi thế thân này sẽ kết thúc bằng việc y bị vạn đao phân thây.


*"Thà chịu nhục nhã ngã xe lăn còn hơn cầm kiếm lộ tẩy!"* Một ý nghĩ xảo quyệt, quyết đoán của kẻ dưới đáy xã hội lóe lên trong đầu Tiểu Ngư.


Y giả vờ run rẩy đôi vai, hai tay vươn ra ngoài áo bào vàng kim rộng thùng thình. Y cố tình để lộ sự run rẩy nhẹ ở các đầu ngón tay—một phản ứng rất tự nhiên của người bị trúng độc sâu đang cố vận công.


"Anh nhi... con... quả thực có lòng..." Tiểu Ngư dùng Giả Giọng Khàn Đặc thốt lên đầy xúc động, giọng nói run rẩy như thể đang cố gắng đè nén một cơn đau nội thương dữ dội.


Y vươn tay trái về phía chuôi kiếm huyền thiết. Khoảng cách giữa năm đầu ngón tay y và chuôi kiếm chỉ còn chưa đầy ba tấc. Dương Cô Phong nín thở, ánh mắt dán chặt vào từng thớ cơ trên cánh tay y.


Ngay tại khoảnh khắc ngón tay chuẩn bị chạm vào chuôi kiếm, Tiểu Ngư lén dùng ngón chân cái bên phải nhấn mạnh vào một chốt cơ quan ngầm bằng đồng nhỏ giấu dưới tấm gác chân của chiếc Xe Lăn Gỗ Mun Chạm Rồng.


Đây là chốt cơ quan khẩn cấp do Lỗ Ban Đệ Tử thiết kế, dùng để khóa chết bánh xe và phóng neo sắt khi xe lăn bị mất đà trên dốc núi hiểm trở. Khi chốt bị nhấn mạnh, hệ thống phanh hãm lực cơ học bên trong bánh xe lập tức kích hoạt đột ngột với một lực cực mạnh.


*Cạch! Rắc!*


Hai bánh xe mun đen đang chuyển động nhẹ bỗng nhiên bị khóa chặt hoàn toàn. Lực quán tính khổng lồ từ cơ thể Tiểu Ngư đang đổ về phía trước không có chân khí hộ thể để giữ thăng bằng. Chiếc xe lăn bị khựng lại dứt khoát, hất văng toàn bộ cơ thể gầy gò của Tiểu Ngư ra khỏi ghế đệm.


"A!"


Tiểu Ngư hét lên một tiếng đau đớn thực sự. Y ngã nhào từ trên xe lăn xuống, bả vai trái đập mạnh vào nền đá xanh cứng ngắc của Thần Long Đài phát ra tiếng *Bộp* trầm đục. Cú ngã thật lực khiến y bầm tím toàn bộ bả vai, cơn đau nhói truyền thẳng lên đỉnh đầu làm y suýt chút nữa đã ngất lịm.


Nhưng bản năng sinh tồn của một tên trộm vặt đã giúp y thực hiện bước tiếp theo một cách hoàn hảo. Ngay khi cơ thể chạm đất, y lén dùng răng cắn nhẹ vào một túi da mỏng chứa đầy hồng hoa dịch (nước thảo dược màu đỏ giả làm máu) giấu sẵn dưới vòm họng từ sáng sớm.


*Phụt!*


Một ngụm máu đỏ tươi bắn ra từ khóe môi Tiểu Ngư, nhuộm đỏ một khoảng đá xanh lạnh lẽo ngay trước mũi kiếm Thần Long. Y nằm rạp dưới đất, lồng ngực phập phồng dữ dội, liên tục ho khan khàn đặc:


"Khụ... khụ... Anh nhi... chân khí của ta... bị nghịch chuyển... khụ..."


Cùng lúc đó, chiếc Xe Lăn Gỗ Mun Chạm Rồng bị mất đà nghiêng ngả. Do chốt cơ quan khẩn cấp đã bị kích hoạt hoàn toàn, bốn chốt sắt nhọn hoắt từ dưới gầm xe tự động phóng mạnh ra với lực lò xo cực đại.


*Keng! Keng! Keng! Keng!*


Bốn tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Bốn chiếc chốt sắt cắm phập, găm chặt vào các kẽ hở của phiến đá xanh Thần Long Đài, giữ cho chiếc xe lăn đứng vững vàng trong tư thế nghiêng lệch mà không bị đổ đè lên người Tiểu Ngư. Khói bụi đá nhẹ bốc lên từ kẽ đá nơi chốt sắt cắm vào.


Tạ Thanh Anh đứng sững sờ như hóa đá. Cô nhìn thanh kiếm huyền thiết nặng trăm cân rơi xuống đất kêu *Rầm* một tiếng, rồi nhìn vào vũng máu đỏ tươi trên nền đá và gương mặt nhợt nhạt, đau đớn của "cha" mình đang nằm dưới đất.


Sự nghi ngờ, đa nghi trong lòng cô gái trẻ lập tức bị đè bẹp bởi một làn sóng tự trách và hối hận tột cùng. Cô tin rằng cha mình vì thương yêu đệ tử, cố gắng vận hành chân khí đang bị độc tố tàn phá để cầm kiếm chỉ điểm, dẫn đến việc kinh mạch bị nghịch chuyển và thổ huyết.


"Cha!"


Tạ Thanh Anh khóc nấc lên, cô buông rơi thanh kiếm, lao thẳng tới quỳ sụp xuống bên cạnh, ôm lấy bả vai run rẩy của Tiểu Ngư. "Con đáng chết! Con không biết thương thế của cha lại nặng đến thế... Con là đứa con bất hiếu!"


Lục Thanh Phong và các đệ tử nội môn cũng hoảng hốt lao tới, vây kín xung quanh để bảo vệ Minh chủ. Tiêu Thiết Nhạn từ trong bóng tối của Minh Chánh Điện lướt nhanh ra, đỡ lấy Tiểu Ngư và lớn tiếng quát đệ tử chấp pháp đưa xe lăn trở lại thư phòng.


Dương Cô Phong đứng trơ trọi giữa Thần Long Đài, gương mặt nho nhã của gã lúc này xám xịt lại vì tức giận và kinh ngạc. Gã nhìn bốn chiếc chốt sắt cắm sâu vào đá xanh của chiếc xe lăn, rồi nhìn vũng máu tươi trên đất. Kế hoạch dùng con gái để lật tẩy thực lực của Thẩm Trường Thanh đã hoàn toàn thất bại, ngược lại còn khiến lòng hiếu thảo của Tạ Thanh Anh đối với cha càng thêm kiên định.


Ánh mắt Dương Cô Phong tối sầm lại đầy sát khí. Gã siết chặt chuôi quạt giấy đến mức gãy nát nan tre, thầm nghĩ: *"Lão già này mạng thật lớn. Nhưng nếu kiểm tra võ học công khai không được, ta sẽ dùng đến sát thủ Hắc Phong Hội để lấy mạng ngươi ngay trong đêm nay!"*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!