Hải Sa Ép Nợ: Thủ Pháp Vô Ảnh Tráo Bài
Dương Cô Phong đứng đó, tà áo lam khẽ lay động dưới những luồng gió lạnh từ đỉnh Hoa Sơn lùa vào linh đường. Gương mặt nho nhã của gã phó minh chủ vẫn giữ nụ cười ấm áp, nhưng ánh mắt hẹp dài thì dán chặt vào yết hầu của Cổ Tiểu Ngư như muốn xuyên thấu qua lớp da người giả dạng. Gã đang chờ đợi. Chờ đợi chất độc Thất Nhật Phệ Hồn tẩm trong chén Trà Khổ Diệp nóng bỏng kia phá hủy kinh mạch của vị Minh chủ giả mạo, hoặc ít nhất cũng ép y phải vận động chân khí chống đỡ mà bộc lộ sơ hở.
Trong vòm họng của Cổ Tiểu Ngư, nhiệt độ của nước trà nóng như than hồng đang thiêu đốt lớp sáp ong bọc ngoài túi da mỏng. Chất kịch độc không màu không mùi trộn lẫn trong trà tỏa ra luồng khí nóng rát, kích thích màng nhầy cổ họng y đến mức muốn nôn mửa. Ngón tay cái bên phải bị trật khớp sưng vù ê ẩm từ trận bẻ khóa hôm trước đang siết chặt vào chuôi quạt sắt Thần Long Thiết Phiến, đau nhức nhối như bị kim châm. Tiểu Ngư biết, nếu y ho khan hay biến sắc lúc này, Dương Cô Phong sẽ lập tức nhận ra chân tướng.
Y nén chặt khí quản, dùng nhãn lực nhập vi quan sát thấy yết hầu của Dương Cô Phong khẽ nhúc nhích—hắn đang chuẩn bị tiến lên thêm một bước để dò xét cự ly gần.
"Khụ... khụ..."
Tiểu Ngư đột ngột cúi đầu ho khàn đặc hai tiếng đầy uy nghiêm. Y nhanh tay rút chiếc khăn gấm thêu hình rồng từ trong ống tay áo rộng thùng thình ra che miệng. Động tác ấy diễn ra tự nhiên như thể vị Minh chủ đang bị di chứng của độc tố làm tổn thương khí quản. Dưới sự bọc lót của chiếc khăn gấm dày, cơ họng của Tiểu Ngư co thắt mạnh mẽ. Y lén nhổ ngược toàn bộ ngụm nước trà độc nóng bỏng từ trong túi da mỏng dưới vòm họng vào lòng khăn gấm, rồi nhanh nhẹn gấp ngược chiếc khăn lại, giấu vệt nước ướt đẫm vào lòng bàn tay trái.
Toàn bộ quá trình nhổ độc diễn ra trong chưa đầy một nhịp thở, nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt. Khi y hạ khăn xuống, gương mặt dịch dung bằng keo Lục Thần Sa vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, vô cảm.
"Sư huynh, thương thế của huynh... dường như vẫn chưa hoàn toàn bình phục?" Dương Cô Phong khẽ nheo mắt, giọng nói đầy vẻ lo lắng giả tạo nhưng bước chân đã khựng lại.
"Không sao..." Tiểu Ngư dùng Giả Giọng Khàn Đặc đáp, giọng nói trầm đục vang vọng khắp linh đường. "Tàn độc của Ma Giáo tuy hiểm ác, nhưng bản tọa đã dùng ngũ thành chân khí phong tỏa kinh mạch ngực. Chén trà đắng của sư đệ... quả thực có tác dụng định thần rất tốt."
Dương Cô Phong thầm kinh hãi. Gã không thể tin nổi chất độc Thất Nhật Phệ Hồn lại không hề gây ra bất kỳ phản ứng chân khí hộ thể nào trên người Thẩm Trường Thanh. Gã thầm nghĩ: *"Chẳng lẽ tu vi Tông sư của lão già này đã đạt đến cảnh giới bách độc bất xâm? Hay là lão đang dùng tà công ngầm áp chế?"* Sự hoài nghi khiến gã phó minh chủ tạm thời không dám manh động.
Nhưng bầu không khí nghẹt thở của Linh Đường Thẩm Minh Chủ chưa kịp lắng xuống thì một tiếng động lớn từ cổng chính Minh Chánh Điện vang lên, cắt đứt sự giằng co tâm lý giữa hai người.
*Rầm!*
Chiếc giá để binh khí bằng gỗ sồi nặng nề ở cổng điện bị xô đổ, phát ra tiếng va chạm chát chúa trên nền đá xanh. Một toán người hung hãn, thô bạo gạt phăng các đệ tử tuần tra phái Hoa Sơn để xông thẳng vào linh đường.
Dẫn đầu là một lão nhân cao gầy, làn da đen bóng bám đầy muối biển khô khốc, mặc bộ y phục thô màu xanh đậm chắp vá nhưng thắt lưng lại đeo một dải lụa thêu chỉ vàng sang trọng. Hai cổ tay lão đeo cặp vòng sắt nặng đúc bằng đồng xanh réo vang lách cách theo mỗi bước đi. Đôi mắt một mí hung ác của lão quét qua chiếc linh cữu bằng gỗ tử đàn đen, rồi dừng lại trên xe lăn của Cổ Tiểu Ngư.
Đó chính là Sa Thông Thiên, Trưởng lão phái Hải Sa—thế lực bang hội đòi nợ khét tiếng kiểm soát toàn bộ đường thủy vùng Quan Trung.
"Thẩm chưởng môn!" Sa Thông Thiên lớn tiếng quát, giọng nói the thé chói tai như tiếng cọ xát của sắt thép. "Hải Sa Bang chúng ta không quản ngại ngàn dặm đường xa đến viếng tang, nhưng không ngờ phái Hoa Sơn lại dùng cửa đóng then cài để tiếp khách. Chẳng lẽ vị đệ nhất kiếm thần ngồi xe lăn kia đã khinh thường những kẻ thô lậu vùng sông nước này rồi sao?"
Đại đệ tử Lục Thanh Phong lập tức rút kiếm chặn trước linh cữu, giận dữ quát: "Sa trưởng lão! Đây là linh đường tôn nghiêm của Minh chủ, binh khí không được mang vào điện. Ngươi dẫn theo kiêu binh đường thủy xông vào quấy rối, chẳng lẽ muốn khai chiến với toàn thể chính đạo võ lâm?"
"Khai chiến?" Sa Thông Thiên cười sằng sặc, tiếng cười mang theo kình lực Hải Sa Công chấn động làm ngọn nến trắng xung quanh linh cữu chao đảo dữ dội. Lão thò tay vào ngực áo, rút ra ba tờ giấy tuyên mỏng đã ố vàng, có đóng dấu đỏ chói hình rồng uốn lượn của Thẩm gia.
"Nợ bạc trả bạc, nợ máu trả máu! Ba tờ khế ước nợ này là do chính tay Thẩm Trường Thanh ký thác năm xưa để mượn mười vạn lượng bạc trắng của Hải Sa Bang ta làm lộ phí vận chuyển tiêu cục. Nay thời hạn đã quá ba năm, Hoa Sơn Tông liên tục thất hứa. Hôm nay, nếu Thẩm Minh chủ không trả đủ một vạn lượng bạc lãi suất trước linh cữu, Hải Sa Bang ta thề sẽ phong tỏa toàn bộ đường lên núi, không cho bất kỳ môn phái nào hạ sơn!"
Toàn thể quần hùng trong linh đường xôn xao bàn tán. Các đạo sĩ Võ Đang và thiền sư Thiếu Lâm khẽ nhíu mày trước hành động vô lễ của phái Hải Sa, nhưng không ai lên tiếng can thiệp. Họ muốn xem vị Minh chủ đang ngồi xe lăn kia sẽ giải quyết cuộc khủng hoảng tài chính này thế nào.
Tiểu Ngư ngồi trên xe lăn, nhãn lực nhập vi giúp y nhìn rõ dấu ấn đỏ trên ba tờ khế ước nợ. Đó chính là ấn triện của Thẩm gia thật. Y lập tức hiểu ra: đây chính là cái bẫy do Dương Cô Phong giật dây ngầm. Dương Cô Phong biết kho ngân lượng của Hoa Sơn đang trống rỗng do các trưởng lão tham ô, cố tình mượn tay Sa Thông Thiên đến ép nợ ngay trong tang lễ để kích động bạo loạn võ lực, dồn y vào thế bí.
Y dùng Giả Giọng Khàn Đặc phát ra tiếng cười lạnh lùng, trầm đục dội thẳng vào tai Sa Thông Thiên:
"Sa trưởng lão... Hải Sa Bang của ngươi từ bao giờ lại trở nên thiếu kiên nhẫn như vậy? Một vạn lượng bạc đối với Hoa Sơn Tông ta chỉ là hạt cát dưới bến sông. Nhưng linh đường đang giờ khâm liệm tôn nghiêm, ngươi mang khế ước nợ đến gào thét, chẳng lẽ không sợ bản tọa dùng Thần Long Kiếm chém đứt cặp vòng đồng xanh của ngươi sao?"
Lời đe dọa mang theo uy thế tột đỉnh của vị Minh chủ khiến Sa Thông Thiên khựng lại một nhịp. Lão nhìn chằm chằm vào thanh Thần Long Kiếm vỏ chạm rồng vàng đang gác bên hông xe lăn của Tiểu Ngư, lòng kiêng dè trỗi dậy. Nhưng nghĩ đến sự chống lưng ngầm của Dương Cô Phong và số bạc khổng lồ, lão lấy lại vẻ hung hãn:
"Thẩm chưởng môn không cần dùng danh tiếng để ép người! Hải Sa Bang ta chỉ tin vào khế ước. Nếu ngài có bản lĩnh, chúng ta vào mật phòng đàm phán riêng. Nếu ngài thắng được ta, khoản nợ này xóa bỏ; nếu ngài thua, hãy giao ra Thần Long Kiếm để làm vật thế chấp!"
Tiểu Ngư nheo mắt. Y biết không thể dùng danh nghĩa Minh chủ để ép Sa Thông Thiên giảm nợ trước mặt quần hùng, vì lão cậy thế lực kiêu binh đường thủy sẵn sàng làm loạn. Cách duy nhất là dụ lão vào nơi riêng tư để dùng mánh khóe giang hồ giải quyết.
"Được..." Tiểu Ngư khàn giọng đáp. "Anh Nhi, Tiêu tiêu đầu, canh giữ bên ngoài. Sa trưởng lão, mời vào Thẩm Gia Nội Các."
***
Thẩm Gia Nội Các là thư phòng riêng tư của Minh chủ, nằm sâu sau bức rèm lụa xám tro của chính điện. Nơi đây được canh phòng cẩn mật bởi mười hai kiếm vệ nghiêm ngặt. Không gian phòng tối tăm, chỉ thắp một ngọn đèn dầu đơn độc trên chiếc bàn gỗ mun đen chạm khắc tinh xảo.
Sa Thông Thiên bước vào phòng, thái độ ngạo mạn khinh khỉnh. Lão slam mạnh ba tờ khế ước nợ xuống mặt bàn gỗ mun kêu *bộp* một tiếng.
"Thẩm chưởng môn, nơi đây không có người ngoài, ngài định dùng cách nào để trả nợ?" Sa Thông Thiên híp mắt hỏi.
Tiểu Ngư ngồi trên xe lăn đối diện, đặt cây quạt sắt Thần Long Thiết Phiến lên đùi. Y nén cơn đau nhức nhối ở ngón tay cái bên phải bị trật khớp, dùng tay trái đẩy nhẹ một chiếc hũ gỗ mun đựng ba viên xúc xắc bằng xương thú ra giữa bàn.
"Sa trưởng lão vốn là đại gia cờ bạc nổi tiếng vùng sông nước," Tiểu Ngư chậm rãi khàn giọng nói. "Hôm nay, bản tọa dùng quy tắc giang hồ để đối cục với ngươi. Một ván xúc xắc quyết định sinh tử. Nếu bản tọa thắng, ba tờ khế ước nợ này lập tức bị hủy bỏ tại chỗ; nếu bản tọa thua, thanh Thần Long Kiếm này thuộc về ngươi."
Sa Thông Thiên nhìn thanh Thần Long Kiếm gác trên xe lăn, lòng tham bừng lên dữ dội. Lão biết thanh thần binh này là biểu tượng quyền lực của liên minh chính đạo, giá trị vượt xa vạn lượng bạc. Lão cười sằng sặc:
"Được! Thẩm chưởng môn quả là sảng khoái! Quy tắc thế nào?"
"Lắc xúc xắc tính điểm lớn nhỏ. Ai lắc được điểm số lớn hơn sẽ thắng," Tiểu Ngư đáp.
"Mời ngài lắc trước!" Sa Thông Thiên đẩy hũ gỗ mun về phía Tiểu Ngư.
Tiểu Ngư không dùng tay phải đang bị thương, y dùng tay trái bưng hũ gỗ lên, lắc nhẹ ba tiếng *lách cách* rồi đặt xuống bàn. Khi y nhấc hũ lên, ba viên xúc xắc hiện ra điểm số: một con năm, một con sáu, một con bốn. Tổng cộng mười lăm điểm.
Sắc mặt Sa Thông Thiên khẽ biến đổi. Mười lăm điểm là một con số cực kỳ lớn, cơ hội thắng của lão đã bị thu hẹp lại rất nhiều.
"Đến lượt ngươi," Tiểu Ngư lạnh lùng nói.
Sa Thông Thiên hừ lạnh một tiếng, lão cầm hũ gỗ mun lên, bắt đầu lắc mạnh. Lần này, lão không chỉ lắc bằng tay thường. Đôi mắt một mí của lão lóe lên tia sáng hung ác, hai chiếc vòng đồng xanh trên cổ tay réo vang dữ dội. Lão vận dụng chân khí Hải Sa Công từ kinh mạch cánh tay truyền thẳng vào lòng bàn tay, tạo ra những luồng nội lực chấn động vô hình xuyên qua thành hũ gỗ mun, tác động trực tiếp vào ba viên xúc xắc bên trong.
Lão muốn dùng nội lực Đại Chu Thiên để điều khiển các viên xúc xắc xoay theo ý muốn, thiết lập điểm số tối đa là mười tám điểm (ba con sáu).
*Rào... Rào... Rào...*
Tiếng xúc xắc xoay tròn trong hũ gỗ vang lên dồn dập.
Cổ Tiểu Ngư ngồi im lặng trên xe lăn, nhưng giác quan đệ nhất tặc hoàng của y đã được đẩy lên mức cực hạn. Y sử dụng năng lực Thính giác phân biệt để lắng nghe từng rung động nhỏ nhất truyền qua mặt bàn gỗ mun. Đôi tai y khẽ giật nhẹ theo nhịp quay của xúc xắc.
Y nghe thấy tiếng va chạm kim loại nhè nhẹ phát ra từ lòng bàn tay Sa Thông Thiên—đó là tiếng chân khí chấn động làm thay đổi góc quay của xúc xắc xương. Y lập tức nhận ra: Sa Thông Thiên đang gian lận bằng nội lực để xoay điểm số lên mức mười tám.
Nếu để hũ gỗ mở ra, y sẽ thua hoàn toàn và mất thanh Thần Long Kiếm.
*Cộc!*
Sa Thông Thiên đập mạnh hũ gỗ xuống mặt bàn mun đen, cười nham hiểm: "Thẩm chưởng môn, chuẩn bị giao kiếm đi!"
"Chậm đã..." Tiểu Ngư khàn giọng cắt lời. Y lén luồn bàn tay trái vào gầm bàn gỗ mun, nơi y đã dán sẵn một viên xúc xắc chì đặc biệt bằng sáp ong từ trước khi bước vào phòng. Viên xúc xắc chì này nặng hơn xúc xắc thường và có cấu trúc lệch trọng tâm, luôn đổ ra con số một khi rơi xuống.
Y dùng Vô Ảnh Thủ Pháp—kỹ thuật mười ngón tay nhanh hơn mắt của nhà trộm gia truyền. Ngón tay trỏ và ngón giữa tay trái của y kẹp chặt viên xúc xắc chì dưới gầm bàn. Cơn đau nhói từ ngón tay cái bị trật khớp truyền về làm tay y run nhẹ, cạnh sắc nhọn của viên xúc xắc chì cứa rách một đường nhỏ trên da ngón tay trỏ trái, máu rỉ ra ấm nóng.
Nhưng Tiểu Ngư không hề chớp mắt. Y dùng Tâm thuật độc vị, nhìn thẳng vào mắt Sa Thông Thiên, chậm rãi nói bằng giọng khàn đặc đầy bí ẩn:
"Sa trưởng lão, ngươi có biết tại sao Thừa tướng Ôn Diên Niên lại phái Thiết Huyết Vệ đóng quân ở chân núi Hoa Sơn lúc này không?"
Sa Thông Thiên giật mình một nhịp trước câu hỏi đột ngột liên quan đến triều đình. Lòng nghi kị của lão trỗi dậy, ánh mắt lão vô thức liếc xéo sang bên cạnh để suy nghĩ.
Chính trong khoảnh khắc Sa Thông Thiên bị phân tâm chớp mắt ấy, Tiểu Ngư ra tay.
Bàn tay trái của y lướt nhẹ qua mặt bàn như một vệt khói mờ ảo không tiếng động. Đó là kỹ năng Tráo Thư Tịch Trong Nháy Mắt được y áp dụng thần sầu vào việc tráo xúc xắc. Ngón tay y chạm vào đáy hũ gỗ mun, lách nhẹ qua khe hở sát mặt bàn, gảy viên xúc xắc sáu điểm thật ra ngoài lòng bàn tay, đồng thời búng viên xúc xắc chì một điểm vào trong hũ gỗ mun.
Toàn bộ động tác tráo đổi diễn ra trong chưa đầy một phần mười nhịp thở, nhanh đến mức mắt thường và thậm chí cả chân khí dò xét của Sa Thông Thiên cũng hoàn toàn bị qua mắt.
"Ngài nói vậy là ý gì?" Sa Thông Thiên hoàn hồn, lớn tiếng hỏi để che giấu sự hoang mang.
"Không có gì..." Tiểu Ngư mỉm cười lạnh lùng, tay trái y đã thu về giấu trong ống tay áo rộng, lén lau vệt máu nhỏ trên ngón tay vào vạt áo vàng kim. "Mời Sa trưởng lão mở hũ."
Sa Thông Thiên tự tin vào nội lực gian lận của mình, ngạo mạn nhấc hũ gỗ mun lên.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Ba viên xúc xắc lộ ra trên mặt bàn gỗ mun đen.
Sắc mặt Sa Thông Thiên lập tức từ đỏ hồng chuyển sang xám ngoét như tro tàn. Lão đứng sững sờ như hóa đá, đôi mắt một mí trợn trừng kinh hoàng nhìn vào ba viên xúc xắc trước mặt.
Một con sáu, một con sáu... và một con một.
Tổng cộng mười ba điểm.
Lão thua.
"Không... Không thể nào!" Sa Thông Thiên gào lên, hai chiếc vòng đồng xanh trên cổ tay run rẩy dữ dội. Lão nhìn chằm chằm vào bàn tay trống không của mình, nghi ngờ có sự gian lận nhưng không thể tìm ra bất kỳ bằng chứng vật lý hay dấu vết chân khí nào trên mặt bàn.
Lão biết rõ mình đã dùng chân khí khóa chặt ba con sáu, tại sao viên xúc xắc thứ ba lại tự động biến thành con một điểm? Chẳng lẽ Thẩm Trường Thanh đã dùng một loại kình lực vô hình thâm hậu hơn để phản chấn chân khí của lão mà lão không hề hay biết?
"Sa trưởng lão..." Tiểu Ngư khàn giọng cắt ngang sự hoảng loạn của đối thủ, tay trái y vung nhẹ Thần Long Thiết Phiến vạch ra một quỹ đạo ảo diệu trong không khí. "Khế ước nợ... lập tức hủy bỏ. Hay là ngươi muốn bản tọa dùng Thần Long Kiếm để giúp ngươi thanh toán?"
Sa Thông Thiên nhìn thanh cổ kiếm gác bên hông Tiểu Ngư, rồi nhìn vào gương mặt vô cảm, đầy uy áp của vị Minh chủ. Sự kiêu ngạo của lão hoàn toàn bị bẻ gãy trước thực tế thất bại nhục nhã và nỗi sợ hãi tột cùng về thực lực thâm sâu không lường được của Thẩm Trường Thanh.
Lão run rẩy cầm lấy ba tờ khế ước nợ, xé nát chúng thành trăm mảnh trước mặt Tiểu Ngư, rồi ôm hận thù sâu sắc cúi đầu hành lễ:
"Thẩm chưởng môn võ công thâm hậu, Sa mỗ tâm phục khẩu phục! Chúng ta đi!"
Sa Thông Thiên dẫn theo toán kiêu binh đường thủy hậm hực rút lui khỏi linh đường Hoa Sơn.
Tiểu Ngư ngồi trên xe lăn, nhìn bóng Sa Thông Thiên biến mất sau bức rèm lụa, lồng ngực y thở dốc dồn dập. Vết thương nứt xương sườn và ngón tay trỏ trái rỉ máu đau rát buốt nhói. Y đã giải quyết được cuộc khủng hoảng tài chính lâm thời của Hoa Sơn, nhưng y biết, sóng gió thực sự chỉ mới bắt đầu.
Bên ngoài cửa gỗ mun của Thẩm Gia Nội Các, Dương Cô Phong đứng trong bóng tối linh đường. Nhìn thấy Sa Thông Thiên thất bại tháo chạy ra ngoài, đôi mắt hẹp dài của gã phó minh chủ khẽ nheo lại đầy sát khí. Gã biết mưu kế dùng Hải Sa Bang đã bị phá giải.
Gã chậm rãi quay đầu lại, hướng ánh mắt nham hiểm về phía Tạ Thanh Anh đang đứng canh gác ngoài hành lang, khẽ ra hiệu bằng một cái gật đầu lạnh lùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!