Chạm Ngõ Giang Nam: Thần Y Xuất Hiện
Sương mù ban sớm ở ranh giới giữa Quan Trung và Giang Nam dày đặc như một tấm lụa tang khổng lồ, ẩm ướt và lạnh lẽo, nuốt chửng toàn bộ vách đá dựng đứng của Tư Quá Nhai. Tiếng gió rít gào qua khe đá nghe như tiếng khóc than của vong hồn vị Minh chủ quá cố. Dưới thung lũng sâu, dòng sông Quan Trung đen ngòm cuộn sóng, réo gào hung tợn như muốn nuốt chửng bất kỳ kẻ nào sẩy chân rơi xuống.
Trên lối mòn gồ ghề dính bết bùn non sát mép vực, Tạ Thanh Anh đang cõng Cổ Tiểu Ngư trên lưng, chật vật chạy trốn. Kiếm phục trắng viền lam của nàng đã rách nát tả tơi, đẫm nước sông lạnh buốt và bùn đất hoang dã. Bả vai trái của nàng—nơi bị trúng Hải Sa Chưởng của Sa Thông Thiên—sưng tấy đỏ rực, rách da rỉ máu bầm tím, bốc lên một mùi hơi muối ăn mòn tanh nồng. Mỗi bước chân của nàng đều run rẩy dữ dội do chân khí Băng Tiêu đã hoàn toàn cạn kiệt, chỉ còn dựa vào ý chí quyết tuyệt của một đứa con khao khát trả thù cho cha.
"Thanh Anh... đặt ta xuống..."
Giọng nói của Cổ Tiểu Ngư phát ra vô cùng yếu ớt, không còn nén giọng khàn đặc uy nghiêm của Minh chủ nữa, mà là giọng thật của một thiếu niên mười chín tuổi đầy rẫy sự bất lực. Mỗi nhịp thở hụt hơi của y đều kéo theo một cơn đau xé ruột từ lồng ngực trái, nơi xương sườn thứ ba và thứ tư đã gãy lìa hoàn toàn từ cú va đập dưới đáy sông. Máu tươi rỉ ra từ khóe môi y, thấm đỏ cả vai áo của Thanh Anh. Da cổ y phồng rộp đỏ tấy, rỉ mủ đau đớn do keo dán sáp nóng Lục Thần Sa bị nước sông lạnh tàn phá dữ dội.
"Không được!" Thanh Anh cắn chặt môi đến mức bật máu, đôi mắt phượng đỏ hoe nhưng tràn ngập sát khí quyết tuyệt. "Ta đã hứa trước di thư của cha... ta sẽ bảo vệ ngươi đến cùng. Chúng ta phải vượt qua biên giới, tìm đến Giang Nam!"
*GẦU! GẦU! GẦU!*
Tiếng chó săn chấp pháp đột ngột tru lên dữ dội ngay phía sau khúc quanh rừng thông, chỉ cách họ chưa đầy ba mươi trượng. Tiếng xích sắt kéo lê sột soạt trên đá xanh và tiếng bước chân dồn dập của đệ tử Cô Phong Phái vang lên sát nút, xé rách màn sương mù ẩm ướt.
"Nghịch tặc giả mạo! Đứng lại mau!"
Tiếng hét tàn bạo của Triệu Thiên Hành vang dội như sấm truyền nhờ nội lực Thông Mạch Cảnh đỉnh phong. Gã trưởng lão chấp pháp mặt rỗ, mắt hí hung ác dẫn đầu mười hai đệ tử chấp pháp Cô Phong Phái lao ra khỏi màn sương. Trên tay gã, cây Cửu Tiết Thiết Roi đúc bằng huyền thiết đen xì rít gió vung lên, tạo ra những tiếng kêu *lách cách* dồn dập đầy sát cơ.
Thanh Anh giật mình, bước chân trượt mạnh trên bãi bùn lầy, cả hai người ngã nhào xuống đất sát mép vách đá dựng đứng của Tư Quá Nhai. Cú ngã tàn nhẫn khiến vết gãy xương sườn của Tiểu Ngư nhói lên dữ dội, y đau đớn thốt lên một tiếng nghẹn ngào, lồng ngực co thắt ho ra một ngụm máu tươi ấm nóng nhuộm đỏ bãi bùn xám.
Triệu Thiên Hành bước tới, đứng sừng sững chặn đứng lối thoát duy nhất dẫn xuống bến tàu biên giới. Gã nhìn chằm chằm vào góc mặt thật trẻ tuổi đang lộ ra dưới lớp mặt nạ dịch dung chảy nhão má trái của Tiểu Ngư, cười lạnh một tiếng đầy tàn ác:
"Quả nhiên là một lũ ngụy quân tử lừa bịp! Thẩm Trường Thanh thật đã chết rét dưới đáy Hàn Băng Đàm, còn ngươi chỉ là một tên trộm vặt hèn mọn dám mạo danh Minh chủ để lừa gạt toàn thể võ lâm! Hôm nay, bản trưởng lão sẽ dùng cây thiết roi này quất nát xương thịt ngươi, đem đầu ngươi về dâng cho Dương phó minh chủ tế cờ!"
Thanh Anh khó khăn gượng dậy, tay phải vươn vào trong ủng rút ra thanh đoản đao găm nhỏ sắc lẹm—vũ khí cận chiến cuối cùng của nàng sau khi nhuyễn kiếm Băng Tiêu bị rơi rớt dưới sông. Nàng đứng chắn trước thân hình suy kiệt của Tiểu Ngư, đôi mắt phượng trừng lên căm hận:
"Triệu Thiên Hành! Kẻ phản môn chính là các ngươi! Dương Cô Phong hạ độc sát hại cha ta, cấu kết với triều đình hòng tiêu diệt Hoa Sơn! Nợ máu này, Tạ Thanh Anh ta dù có hóa thành lệ quỷ cũng sẽ bắt các ngươi phải trả gấp trăm lần!"
"Hừ, một đứa ranh con kiệt sức và một tên trộm tàn phế mà cũng đòi nói chuyện nợ máu? Chết đi!"
Triệu Thiên Hành vung cánh tay phải lực lưỡng, Cửu Tiết Thiết Roi mang theo kình lực Thông Mạch Cảnh đỉnh phong quất xéo một đường tàn bạo nhắm thẳng vào đầu Thanh Anh. Roi sắt rít gió xé rách màn sương mù, kình lực mạnh mẽ chấn động đất cát xung quanh bay tứ tung.
Thanh Anh cắn răng vung đoản đao găm chống trả. Nhưng đoản đao quá ngắn, bả vai trái bị thương dập cơ do Hải Sa Chưởng rách miệng chảy máu ròng ròng khiến nàng mất đà, chiêu thức phòng thủ trở nên vô cùng chật vật.
*KENG! KENG!*
Những tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa vách đá hoang dã. Thanh Anh bị chấn động lùi lại ba bước, gót chân sát mép vực sâu hiểm trở, lòng bàn tay phải rách da rỉ máu tươi do lực chấn động của roi sắt nặng nề.
Tiểu Ngư nằm dưới đất, nén cơn đau đớn xé phổi, nhãn lực nhập vi căng ra hết cỡ để quan sát quỹ đạo roi của Triệu Thiên Hành. Đôi mắt y co thắt lại, phát hiện gã trưởng lão chấp pháp luôn có thói quen hạ thấp vai trái một tấc và đứng nhón gót chân trái trước khi đổi hướng quất roi.
"Thanh Anh! Né bên trái ba tấc! Đâm thẳng vào nách trái gã khi gã thu roi!" Tiểu Ngư hét lớn chỉ điểm bằng giọng khàn đặc giả vờ uy nghiêm.
Thanh Anh không một chút nghi ngờ, lập tức nghiêng người né tránh nhát roi tiếp theo của Triệu Thiên Hành trong gang tấc. Lưỡi roi sắt nặng nề đập sạt qua vai nàng, quất nứt đôi tảng đá xanh bên cạnh. Ngay khoảnh khắc Triệu Thiên Hành chưa kịp thu hồi lực roi, Thanh Anh lướt tới, đoản đao găm trong tay phải đâm thẳng vào yếu huyệt dưới nách trái của gã.
*PHẬP!*
Lưỡi đoản đao đâm sâu vào nách trái Triệu Thiên Hành, máu tươi phun ra nhuộm đỏ kiếm phục chấp pháp màu đỏ đậm của gã. Triệu Thiên Hành đau đớn gầm lên một tiếng hung tợn. Gã không ngờ một tên trộm vặt lại có nhãn lực nhập vi sắc bén đến mức nhìn thấu thói quen vận cơ vai trái của gã.
"Súc sinh! Bản trưởng lão sẽ phế đi cổ tay ngươi!"
Trong cơn phẫn nộ tột độ, Triệu Thiên Hành xoay cổ tay phải cực nhanh, Cửu Tiết Thiết Roi quấn chặt lấy lưỡi đoản đao găm của Thanh Anh. Gã vận kình lực Đại Chu Thiên dồn lên roi sắt, định dùng lực xoắn mạnh bẻ gãy cổ tay phải của nàng.
Tiểu Ngư thấy Thanh Anh rơi vào thế bí hiểm nghèo, cố gắng vươn cánh tay phải đang ê ẩm trật khớp ra, ngón tay rà nhẹ vào nút cơ quan của Thần Long Thiết Phiến giắt bên hông. Y định phóng loạt kim châm độc cuối cùng để giải cứu nàng. Thế nhưng, ngay khi y vừa gồng lực bấm nút, vết gãy xương sườn trái nhói lên một cơn đau buốt thấu tim gan, khiến toàn thân y co giật dữ dội, ngón tay run rẩy bần bật.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Ba cây kim châm tẩm độc phóng ra từ đầu quạt sắt nhưng do tay y bị run lệch hướng, toàn bộ kim châm đều bắn sạt qua hông Triệu Thiên Hành, găm vô hại vào vách đá phía sau.
"Hết cách rồi sao? Chết đi lũ nghịch tặc!"
Triệu Thiên Hành gầm lớn, bàn tay phải bóp chặt roi sắt xoắn mạnh, đoản đao găm của Thanh Anh bị vặn cong nứt gãy, cổ tay nàng rách da chảy máu tươi, nhịp thở dồn dập cận kề cái chết.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ trong màn sương mù dày đặc của vực sâu Tư Quá Nhai bất ngờ phụt ra một luồng khói xanh nhạt nồng nặc mùi thuốc thảo dược đắng ngắt.
"Hắt xì! Đám cẩu tặc Cô Phong Phái các ngươi thật là ồn ào, làm hỏng hết lò thuốc bổ quý giá của lão phu rồi!"
Một giọng nói già nua, lập dị và đầy vẻ bực tức vang lên từ trong sương khói. Ngay sau đó, một lão đầu tử lùn tịt, tóc tai bù xù như tổ chim, mặc y phục xộc xệch nồng nặc mùi thuốc thảo dược bước ra. Đó chính là Thần y Hoa Linh Chi! Đi bên cạnh lão là dược đồng Tiểu Thảo, vai đeo giỏ thuốc nhỏ lanh lợi.
Hoa Linh Chi không một chút chần chừ, đưa ống đồng dài giắt bên hông lên miệng thổi mạnh một hơi.
*PHÙUUU!*
Một luồng bột thuốc màu xanh lam—phiên bản bột gây ngủ cực mạnh của Hồi Xuân Thập Nhị Châm—bay tán loạn khắp không gian vách đá, bao phủ hoàn toàn Triệu Thiên Hành và đám thuộc hạ.
"Độc khí... Mau nín thở!" Triệu Thiên Hành hoảng hốt hét lên, định vận chân khí để đẩy lùi làn khói.
Thế nhưng, bột thuốc mê của Hoa Linh Chi cực kỳ quỷ quyệt, chỉ cần chạm vào da thịt hoặc hít phải một lượng nhỏ là lập tức ăn mòn kinh mạch, làm tê liệt dòng chảy chân khí. Chưa đầy ba nhịp thở, mười hai đệ tử chấp pháp Cô Phong Phái đồng loạt trợn mắt, chân tay bủn rủn, binh khí rơi rớt loảng xoảng xuống đất đá rồi ngã gục bất tỉnh nhân sự.
Triệu Thiên Hành cũng bị hít phải khói thuốc, gã gầm gừ một tiếng nghẹn ngào, Cửu Tiết Thiết Roi tuột khỏi tay. Gã cố gắng bước lên một bước định vung chưởng sát hại Tiểu Ngư, nhưng đầu gối gã lập tức quỵ xuống, cơ thể nặng nề đổ sụp xuống bãi bùn lầy, ngất lịm đi trong cơn mê man tột độ.
Thanh Anh ôm cổ tay phải rỉ máu, thở dốc quỳ sụp xuống bên cạnh Tiểu Ngư. Nàng kinh ngạc nhìn lão đầu tử lập dị vừa xuất hiện cứu mạng họ.
Hoa Linh Chi lầm lũi bước tới, liếc nhìn gương mặt dán dở lớp da người giả chảy nhão của Tiểu Ngư, rồi nhìn bức di thư tẩm độc Thất Nhật Phệ Hồn dính đầy bùn đất đang rơi trên mặt đất. Lão thần y khẽ thở dài, nhặt bức di thư lên đọc lướt qua, đôi mắt ti hí bỗng lóe lên một tia trầm ngâm u uất.
"Thẩm Trường Thanh... lão hữu của ta, cuối cùng ngươi vẫn không thoát khỏi độc thủ của triều đình." Lão thần y lẩm bẩm, rồi quay sang nhìn Tiểu Ngư bằng ánh mắt sắc bén nhưng có chút trắc ẩn. "Còn ngươi... tên tiểu tặc không võ công này, lại dám gánh vác gánh nặng vạn cân của Hoa Sơn. Đúng là một kẻ điên khùng."
"Hoa thần y... cứu... cứu Thanh Anh..." Tiểu Ngư khó khăn thốt lên vài chữ thật lòng, rồi đầu óc y tối sầm lại do thể chất suy kiệt hoàn toàn sau cuộc đào thoát dài ngày, ngất đi trên bãi bùn lầy.
"Tiểu Thảo! Mau dắt kiệu thuốc ra đây!" Hoa Linh Chi hét lớn.
Tiểu Thảo nhanh nhẹn dắt từ trong sương mù ra một cỗ xe kiệu thuốc bằng gỗ mun có mái che kín đáo. Hoa Linh Chi cùng Thanh Anh đỡ thân hình lạnh ngắt, dính đầy máu và bùn đất của Tiểu Ngư lên kiệu thuốc, rồi nhanh chóng lăn bánh đào thoát vào con đường mòn biên giới khuất bóng.
Chiếc kiệu thuốc lăn bánh êm ái vào làn sương mù phồn hoa, ẩm ướt của vùng sông nước Giang Nam. Bên trong khoang kiệu nồng nặc mùi thuốc thảo dược, Hoa Linh Chi vừa châm cứu giải độc mãn tính trên tay trái của Tiểu Ngư, vừa ái ngại nhìn Thanh Anh đang băng bó vết thương vai bầm tím, lão khàn giọng cảnh báo:
"Các ngươi đã đặt chân vào Giang Nam, nhưng đừng tưởng thế là an toàn. Giang Nam Tiêu Cục hiện tại đang bị các bang hội địa phương tranh giành tuyến đường muối lậu làm cho tê liệt hoàn toàn. Một cơn bão quyền lực mới, tàn khốc và đẫm máu hơn Hoa Sơn gấp bội, đang chờ đón các ngươi ở phía trước bến tàu bến sông kia."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!