Linh Đường Sương Mù: Chén Trà Đắng Thử Tâm
Bàn tay của Tạ Thanh Anh chỉ còn cách mạch cổ tay trái của Cổ Tiểu Ngư đúng nửa phân.
Trong khoảng không gian chật hẹp của thư phòng Thẩm Gia Nội Các, luồng chân khí Băng Tiêu lạnh buốt từ những ngón tay thon thả của cô tỏa ra như những sợi tơ băng vô hình, mơn trớn trên làn da y. Cổ Tiểu Ngư nín thở, lồng ngực gầy guộc bên dưới lớp đại bào Minh chủ rộng thùng thình siết chặt lại. Nhịp tim y đập dồn dập như gõ trống chầu, dội thẳng lên màng nhĩ. Y biết rõ, chỉ cần những đầu ngón tay kia chạm vào da thịt, sự thật tàn khốc sẽ phơi bày: mạch môn của y hoàn toàn trống rỗng, không có lấy nửa điểm nội lực của một tông sư kiếm đạo, mà chỉ có dòng máu đang chảy loạn vì hoảng sợ của một tên trộm vặt.
Sự căng thẳng tột độ khiến mồ hôi lạnh trên trán Tiểu Ngư tuôn ra như tắm. Nước mồ hôi nóng hổi chảy dọc theo thái dương, thấm vào lớp keo dán Lục Thần Sa dưới lớp da người giả. Gặp nhiệt độ cơ thể tăng cao, chất keo chế từ nhựa thông và sáp ong bắt đầu co rút, tỏa ra một mùi hương nhựa thông nhàn nhạt, hòa lẫn với mùi sáp ong rừng ấm nóng phảng phất khắp phòng. Đây là một sơ hở chí mạng, bởi Thẩm Trường Thanh thật chưa từng sử dụng các loại hương liệu rẻ tiền này.
Đôi mắt phượng sắc lẹm của Tạ Thanh Anh khẽ nheo lại. Khứu giác nhạy bén của một kiếm thủ Đại Chu Thiên giúp cô ngửi thấy mùi hương lạ lùng ấy ngay lập tức. Mũi kiếm Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm bên hông cô khẽ rung lên một nhịp thanh thúy. Cô nhìn chằm chằm vào cổ tay trái của cha mình, nơi có vết sẹo bỏng cũ mà cô hằng tôn kính, nhưng lúc này dưới ánh nến mờ ảo, làn da ấy lại có vẻ mịn màng một cách bất thường.
Sau bức rèm lụa xám tro thêu rồng uốn lượn ở góc phòng, Tiêu Thiết Nhạn siết chặt chuôi Hắc Phong Tiêu Đao đến mức các khớp ngón tay kêu răng rắc. Lão tiêu đầu biết tình thế đã ngàn cân treo sợi tóc. Nếu lão không ra tay, thân phận của Tiểu Ngư sẽ bại lộ; nhưng nếu lão ra tay chặn Thanh Anh, sát cơ bộc lộ sẽ lập tức biến nơi này thành một bãi chiến trường đẫm máu, và đại cục Hoa Sơn sẽ sụp đổ ngay trong đêm.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Tiêu Thiết Nhạn khẽ rùng mình, vận một tia chân khí nhỏ như sợi tóc vào đầu ngón tay trái. Lão không hướng sát khí về phía Thanh Anh, mà nhắm thẳng ra ngoài cửa sổ gỗ mun.
*Vút. Bộp!*
Một viên đá cuội nhỏ xíu xé gió lao đi, xuyên qua khe cửa sổ mở hờ, đập thẳng vào chiếc bình hoa bằng sứ cổ quý hiếm đặt trên chiếc đôn gỗ ở hành lang bên ngoài. Tiếng sứ vỡ vụn sắc nhọn vang lên đột ngột giữa đêm tĩnh mịch, kèm theo tiếng hét hoảng hốt của một tên đệ tử tuần tra bên ngoài:
"Có kẻ đột nhập! Bảo vệ linh đường!"
Tiếng động lớn như một gáo nước lạnh dội thẳng vào bầu không khí nghẹt thở trong thư phòng. Tạ Thanh Anh giật mình, bản năng của một đại đệ tử chấp pháp lập tức trỗi dậy. Bàn tay đang hạ xuống cổ tay Tiểu Ngư khựng lại trong gang tấc, rồi lập tức rút ngược về chuôi nhuyễn kiếm bên hông. Cô xoay người, hướng mũi kiếm về phía cửa sổ, chân khí Băng Tiêu quanh người bùng phát làm vạt áo trắng viền lam bay múa.
"Kẻ nào?!" Thanh Anh quát khẽ, đôi mắt phượng tràn đầy sát khí.
Cổ Tiểu Ngư không bỏ lỡ cơ hội ngàn vàng này. Y nén chặt khí quản, ép cơ cổ họng đến mức đau rát, phát ra một giọng nói khàn đặc, trầm đục đầy uy nghiêm và giận dữ:
"Anh Nhi! Con còn đứng đó làm gì? Bên ngoài có biến, mau đi xem xét! Chớ để bọn tiểu nhân làm ô uế linh đường của phái Hoa Sơn!"
Lời quát mắng khàn đặc nhưng mang theo uy thế tột đỉnh của vị Minh chủ khiến Thanh Anh run nhẹ. Cô quay đầu lại nhìn cha, thấy gương mặt ngài vẫn vô cảm, lạnh lùng ngồi vững trên chiếc xe lăn gỗ mun, đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ không đáy nhìn thẳng ra cửa. Lòng hiếu thảo và trách nhiệm môn phái lập tức đè bẹp sự nghi ngờ vừa nhen nhóm trong lòng cô.
"Đệ tử tuân lệnh! Cha hãy cẩn thận dưỡng thương!"
Thanh Anh chắp tay cúi đầu, rồi thân hình mảnh mai lập tức lướt đi như một vệt khói trắng, nhảy vọt qua cửa sổ lao vào bóng tối bên ngoài hành lang để truy tìm kẻ đột nhập.
Ngay khi bóng trắng của Thanh Anh biến mất, Cổ Tiểu Ngư như trút bỏ được tảng đá ngàn cân, y gục đầu xuống thành xe lăn, thở dốc dồn dập. Ngón tay cái bên phải bị trật khớp vừa nắn lại ban nãy đau nhức nhối do y đã siết quá chặt vào chuôi quạt sắt Thần Long Thiết Phiến để giữ thăng bằng tinh thần. Lớp mặt nạ trên mặt y ngứa ngáy dữ dội do mồ hôi nóng và keo Lục Thần Sa đang chảy nhão.
Tiêu Thiết Nhạn bước ra từ sau rèm lụa, sắc mặt lão xám xịt như tro tàn. Lão nhanh chóng bước tới bên xe lăn, dùng một chiếc khăn gấm lạnh thấm nước trà lạnh để lau nhẹ lên mặt Tiểu Ngư, giúp làm nguội lớp keo dán và dập tắt mùi nhựa thông đang tỏa ra.
"Nguy hiểm thật," Tiêu Thiết Nhạn thì thầm, giọng nói vẫn chưa hết run rẩy. "Con bé Thanh Anh này quá nhạy cảm. Chỉ một chút nữa thôi là chúng ta đã vạn đao phân thây. Ngươi phải ghi nhớ mùi hương này, từ nay về sau trước khi gặp người nhà Thẩm gia, tuyệt đối không được để cơ thể đổ mồ hôi nóng."
Tiểu Ngư nén đau, giả giọng khàn đặc oán hận: "Lão gia tử, ta đã nói rồi, ta chỉ là một tên trộm vặt! Các người bắt ta đóng vai đệ nhất cao thủ giang hồ, chẳng khác nào bắt một con vịt phải bay như chim ưng. Ba ngày đêm bế quan này đã suýt lấy mạng ta, ngày mai khi đại hội viếng tang chính thức bắt đầu tại Minh Chánh Điện, ta phải đối mặt với hàng trăm chưởng môn nhân cáo già. Lúc đó làm sao ta giấu nổi?"
Tiêu Thiết Nhạn lạnh lùng nhìn y, bàn tay thô ráp đặt lên vai Tiểu Ngư siết chặt: "Không giấu nổi cũng phải giấu. Dương Cô Phong đã triệu tập toàn bộ các danh môn chính phái đến linh đường. Hắn muốn nhân cơ hội này để ép ngươi phải xuất hiện công khai. Nếu ngươi trốn chạy, hắn sẽ danh chính ngôn thuận tuyên bố Minh chủ đã băng hà do Ma Giáo ám hại, rồi tự mình lên ngôi Minh chủ, phát động cuộc thảm sát diệt vong giang hồ. Lúc đó, cả ta và ngươi, cùng hàng vạn bách tính nghèo khổ dưới chân núi Hoa Sơn, đều sẽ làm mồi cho đao kiếm."
Lão tiêu đầu buông tay, ánh mắt lộ vẻ kiên quyết: "Đi thôi. Giờ lành đã đến. Linh Đường Thẩm Minh Chủ đã mở cửa. Quần hùng giang hồ đang chờ đợi sự xuất hiện của ngài."
***
Minh Chánh Điện hôm nay bao trùm trong một bầu không khí tang tóc và ngột ngạt đến cực điểm.
Khắp điện thờ rộng lớn được trang hoàng bằng hàng trăm trượng vải trắng rủ xuống từ những xà gồ gỗ mun cao vút. Giữa chính điện, chiếc linh cữu bằng gỗ tử đàn đen của Thẩm Trường Thanh thật nằm im lìm, xung quanh thắp hàng trăm ngọn nến trắng lung linh, tỏa ra những luồng ánh sáng mờ ảo, quạnh quẽ. Mùi hương trầm nồng nặc hòa lẫn với mùi sáp nến bốc lên nghi ngút, tạo thành một làn sương khói mỏng màu xám nhạt lơ lửng dưới trần điện, khiến tầm nhìn của mọi người trở nên mơ hồ.
Hàng trăm cao thủ từ các danh môn chính phái đã tề tựu đông đủ. Họ đứng phân chia theo từng khu vực môn phái: phái Võ Đang với những đạo sĩ mặc đạo bào xanh lam thanh nhã; phái Thiếu Lâm với những thiền sư mặc cà sa vàng nhạt, tay lần tràng hạt bồ đề; phái Không Động và Thanh Thành đứng ở góc điện với những ánh mắt sắc bén, đầy vẻ dò xét. Ai nấy đều mang danh nghĩa viếng tang, nhưng những bàn tay hờ hững đặt trên chuôi binh khí và những cái liếc nhìn đầy dã tâm đã tố cáo sự thật: họ đến đây để chứng kiến sự suy kiệt của phái Hoa Sơn và tìm kiếm cơ hội tranh đoạt chiếc ghế Minh chủ võ lâm đang bỏ trống.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Tiếng bánh xe gỗ mun lăn đều trên nền đá xanh của Minh Chánh Điện vang lên chậm rãi, phá vỡ bầu không khí câm lặng của linh đường.
Toàn thể quần hùng đồng loạt quay đầu lại.
Cổ Tiểu Ngư ngồi vững trên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun Chạm Rồng, được đẩy đi bởi xa phu A Phúc trung hậu, khờ khạo nhưng có bắp tay to khỏe phi thường. Đi sát bên hông xe lăn là Tạ Thanh Anh, gương mặt cô lạnh lùng băng giá, thanh Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm đeo bên hông tỏa ra hàn khí nhè nhẹ. Tiêu Thiết Nhạn bước đi phía sau với tiêu phục màu xanh đậm, ánh mắt sắc bén như diều hâu quét qua đám đông để cảnh giới.
Tiểu Ngư mặc bộ đại bào Minh chủ màu vàng kim thêu rồng uốn lượn rực rỡ, tà áo rộng thùng thình rủ xuống che khuất hoàn toàn chiếc xe lăn và đôi chân của y. Gương mặt dịch dung của y dưới ánh nến trông nghiêm nghị, tái nhợt nhưng đầy uy nghiêm, chòm râu dài chấm ngực đen nhánh khẽ lay động theo nhịp di chuyển. Bàn tay trái của y đặt hờ trên thành xe lăn, để lộ vết sẹo bỏng giả đắp bằng sáp ong vàng vô cùng tinh vi; bàn tay phải của y cầm chắc cây quạt sắt Thần Long Thiết Phiến, ngón tay cái đè chặt vào chuôi quạt để che giấu vết sưng vù ê ẩm bên trong.
Nhìn thấy vị Minh chủ uy nghiêm xuất hiện, hàng trăm cao thủ giang hồ khẽ xôn xao. Áp lực tinh thần từ danh tiếng "Bất Bại Kiếm Thần" của Thẩm Trường Thanh vẫn quá lớn, khiến những kẻ có dã tâm nhất cũng phải cúi đầu hành lễ theo quy tắc xã giao giang hồ.
"Kính bái Minh chủ! Mong ngài sớm hồi phục chân khí để chủ trì đại cục!" Tiếng hô đồng thanh vang dội khắp linh đường.
Tiểu Ngư không cúi đầu, ánh mắt y nhìn thẳng, tĩnh lặng và sâu thẳm như mặt hồ không gió đúng theo lời huấn luyện của Tiêu Thiết Nhạn. Y khẽ giơ tay trái lên, nén khí quản phát ra giọng khàn đặc trầm đục:
"Quần hùng miễn lễ... Bản tọa bế quan ép độc... thương tổn khí quản lâm thời, không thể đón tiếp chu đáo... Kính xin chư vị lượng thứ."
Giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng một sự lạnh lùng đáng sợ của y khiến nhiều kẻ phải rùng mình. Họ thầm nghĩ, dù Minh chủ có bị trúng độc suy kiệt, nhưng cái thần thái và uy nghiêm của bậc tông sư vẫn không hề suy giảm một phân.
Ngay lúc đó, từ trong đám đông chính đạo, một bóng người bước ra.
Đó là Phó minh chủ Dương Cô Phong. Hắn mặc một chiếc trường bào màu lam thêu hoa văn mây trắng vô cùng thanh lịch, tay cầm chiếc quạt giấy khẽ phẩy nhẹ, gương mặt nho nhã với chòm râu dê tỉ mỉ nở một nụ cười ấm áp, chính trực. Thế nhưng, đôi mắt hẹp dài của hắn lại lóe lên những tia lạnh lùng độc địa khi nhìn vào chiếc xe lăn của Tiểu Ngư.
"Chúc mừng sư huynh đã bình an xuất quan!" Dương Cô Phong chắp tay hành lễ, giọng nói đầy vẻ mừng rỡ giả tạo. "Ba ngày qua, đệ tử Hoa Sơn và quần hùng võ lâm lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Thấy sư huynh tuy giọng nói có phần tổn thương nhưng thần thái vẫn vững vàng, Cô Phong này quả thực đã trút bỏ được gánh nặng trong lòng."
Hắn bước tới gần xe lăn của Tiểu Ngư, đứng cách y đúng ba bước chân. Đây chính là khoảng cách cận chiến nguy hiểm nhất. Tiểu Ngư cảm nhận được một luồng sát khí nhạt nhẽo nhưng vô cùng sắc bén tỏa ra từ người hắn—luồng kình lực của một cao thủ Đại Chu Thiên đỉnh phong, chỉ cần một cái phất tay cũng đủ chấn vỡ phủ tạng của một người bình thường.
Tiểu Ngư siết chặt Thần Long Thiết Phiến trong tay phải, cơn đau ê ẩm từ khớp ngón tay cái truyền về khiến y tỉnh táo hơn bao giờ hết. Y dùng Nhãn lực nhập vi quan sát kỹ lưỡng từng cử động nhỏ của Dương Cô Phong, từ hướng đặt gót chân đến nếp gấp trên tay áo của hắn, sẵn sàng đối phó với mọi cuộc tấn công bất ngờ.
"Sư đệ có lòng rồi..." Tiểu Ngư khàn giọng đáp, ánh mắt lạnh nhạt nhìn thẳng vào mắt Dương Cô Phong. "Hoa Sơn Tông đang trong tang lễ... Sư đệ nên tập trung lo liệu chu đáo, chớ để quần hùng chê cười."
Dương Cô Phong mỉm cười nham hiểm, khẽ gật đầu. Hắn quay người lại phía sau, ra hiệu cho một thị nữ đang đứng đợi bên cạnh linh cữu.
Đó là Xuân Mai, thị nữ hầu trà mười sáu tuổi của Thẩm phủ. Cô mặc một chiếc áo gấm hồng nhạt, gương mặt tròn trịa dễ thương nhưng lúc này sắc mặt cô lại trắng bợt, đôi mắt lộ rõ vẻ nhút nhát và sợ hãi. Trên hai tay cô nâng một chiếc khay đồng mạ vàng, bên trên đặt một chiếc ấm trà bằng sứ đen và một chén trà nhỏ đang bốc khói nóng hổi nghi ngút.
"Sư huynh nói rất phải," Dương Cô Phong lớn tiếng phát biểu trước toàn thể quần hùng, giọng nói đầy vẻ chu đáo, nghĩa khí. "Tuy nhiên, đệ tử Hoa Sơn đều biết, sư huynh từ trước đến nay có một thói quen sinh hoạt đặc thù: mỗi ngày sau khi vận công bế quan, ngài đều phải uống một chén Trà Khổ Diệp cực nóng mọc trên vách đá Ngọc Nữ Phong để thanh lọc cơ thể, điều hòa chân khí. Hôm nay, nhân dịp quần hùng tề tựu, đệ đệ đã sai thị nữ Xuân Mai chuẩn bị sẵn loại trà đắng nhất giang hồ này để dâng lên sư huynh, vừa là để chúc mừng ngài xuất quan, vừa là để chứng minh trước toàn thể võ lâm rằng chân khí hộ thể của Minh chủ vẫn điều hòa tốt, không hề bị tàn độc xâm phạm!"
Lời đề xuất của Dương Cô Phong vừa đưa ra, cả linh đường lập tức im lặng như tờ.
Hàng trăm cặp mắt của các cao thủ giang hồ đổ dồn về phía chén trà đang bốc khói. Họ đều biết rõ đặc tính của Trà Khổ Diệp: vị đắng chát cực độ của nó có thể làm tê dại đầu lưỡi và gây nôn mửa dữ dội đối với người không quen uống. Hơn thế nữa, đối với một cao thủ đang bị thương nặng hoặc kinh mạch bị tổn thương, nhiệt độ cực nóng và vị kích thích mạnh của trà đắng sẽ lập tức làm xáo trộn dòng chân khí, khiến nạn nhân lộ sơ hở suy kiệt ngay tại chỗ.
Đây là một cuộc thử thách thói quen sinh hoạt và phản ứng chân khí hộ thể vô cùng hiểm hóc và tàn nhẫn được ngụy trang dưới danh nghĩa chu đáo, hiếu nghĩa.
Cổ Tiểu Ngư nhìn chén trà đang bốc khói nóng hổi, lồng ngực y thắt lại. Y biết mình đã bị dồn vào góc chết. Nếu y từ chối uống chén trà này trước mặt quần hùng, Dương Cô Phong sẽ lập tức lấy cớ 'Minh chủ cơ thể suy kiệt đến mức không thể uống trà' để ép buộc Thiền sư Trí Bản của Thiếu Lâm phải bắt mạch kiểm tra sức khỏe trực tiếp, và thân phận giả sẽ lập tức bại lộ.
Nhưng nếu y uống...
Y lén dùng Nhãn lực nhập vi quan sát kỹ lưỡng thị nữ Xuân Mai đang bưng khay trà bước tới gần xe lăn.
Ngón tay thon nhỏ của Xuân Mai đang run rẩy nhẹ. Vạt áo gấm màu hồng nhạt trên cánh tay cô có một vết rung động rất nhỏ, không phải vì sức nặng của khay trà, mà là vì sự sợ hãi tột độ trong nội tâm. Khứu giác nhạy bén của Tiểu Ngư ngửi thấy mùi trà đắng chát nồng nặc bốc lên, nhưng ẩn sau cái mùi đắng ấy, có một mùi tanh nhạt vô cùng quen thuộc—mùi của độc tố Thất Nhật Phệ Hồn Độc.
*Chén trà này có độc!*
Tiểu Ngư lập tức đưa ra suy đoán trong đầu. Dương Cô Phong không chỉ muốn thử thách thói quen sinh hoạt của y, mà hắn đã mua chuộc thị nữ Xuân Mai để lén hạ độc mãn tính Thất Nhật Phệ Hồn vào chén trà nóng. Hắn muốn dùng chất độc này phản ứng với cơ thể không có nội lực của y, ép y phải ho ra máu hoặc vận công chống đỡ ngay trước linh cữu để tự lật tẩy mình.
"Minh chủ, xin mời dùng trà dưỡng thần!" Xuân Mai quỳ sụp xuống bên cạnh xe lăn, giọng run rẩy dâng khay trà lên sát tay Tiểu Ngư.
Tiêu Thiết Nhạn đứng phía sau, mắt lộ sát cơ tột độ. Lão định vung tay áo tạo ra một luồng gió mạnh làm đổ chén trà, nhưng Dương Cô Phong đã nhanh chân bước tới đứng chặn ngay trước hướng gió của lão, mỉm cười nham hiểm nhìn Tiểu Ngư.
"Sư huynh, trà nóng dễ bay hương, xin mời ngài dùng ngay cho ấm bụng," Dương Cô Phong thúc ép, giọng nói đầy vẻ khích bác.
Tiểu Ngư biết mình không còn đường lui. Y không thể từ chối, cũng không thể để người khác uống thay. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, bản năng sinh tồn của một tên trộm vặt đệ nhất và những lời dạy của người cha thợ khóa lập dị chợt bùng nổ trong tâm trí y: *"Khi đối mặt với một cái bẫy đã giăng sẵn, đừng cố phá hủy nó bằng sức mạnh, hãy dùng chính cấu trúc của cái bẫy để đánh lừa kẻ đặt bẫy."*
Y quyết định mạo hiểm mạng sống vào một ván bài ảo thuật tàn khốc nhất đời mình.
Tiểu Ngư lén dùng mười ngón tay trái rà nhẹ vào đai cổ áo bào rộng thùng thình, kích hoạt một cơ chế phản xạ cơ họng nhỏ mà y đã luyện tập hàng ngàn lần từ thuở đi trộm: kỹ thuật Nuốt Độc Giả Vờ.
Y lén mở rộng một túi da mỏng, dẻo dai được chế tạo tinh xảo từ bong bóng cá và sáp ong siêu mỏng đang được giấu sẵn dưới vòm họng của y. Túi da này được liên kết với một chiếc lẫy cơ họng tự động, có khả năng chứa được tới nửa chén nước mà vẫn cho phép y nói chuyện bình thường không tiếng động.
Y đưa bàn tay trái (có vết sẹo giả) ra ngoài áo bào, chậm rãi bưng chén trà nóng bốc khói lên. Nhiệt độ của nước trà nóng truyền qua thành sứ mỏng làm da tay y bỏng rát, nhưng gương mặt dịch dung của y vẫn tĩnh lặng như nước chảy, không lộ một tia cảm xúc đau đớn nào.
Y nhìn thẳng vào mắt Dương Cô Phong, khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh nhạt đầy khinh khỉnh, rồi ngửa cổ uống cạn chén Trà Khổ Diệp cực nóng và đắng trong một hơi dứt khoát.
*Ực...*
Dòng nước trà nóng bỏng, đắng chát xé lòng không hề chảy xuống dạ dày của Tiểu Ngư. Dưới sự điều khiển cơ họng thần sầu của y, toàn bộ chất lỏng nóng hổi được dẫn thẳng vào chiếc túi da mỏng đang mở rộng giấu dưới vòm họng.
Nhiệt độ cực cao của nước trà nóng truyền qua lớp da túi mỏng, thiêu đốt vòm họng thật của Tiểu Ngư đau đớn tột cùng. Vị đắng chát cực độ xộc thẳng lên mũi khiến y suýt chút nữa đã nôn mửa và rên rỉ thành tiếng. Lồng ngực y co thắt dữ dội, vết nứt xương sườn nứt trước đó đau nhói như bị dao đâm. Nhưng Tiểu Ngư cắn chặt răng, dùng ý chí sinh tồn cực hạn để đè bẹp mọi phản ứng sinh lý tự nhiên của cơ thể. Gương mặt y vẫn lạnh lùng, vô cảm dưới lớp mặt nạ nhựa thông, không hề có một chút nhăn nhó hay biến sắc nào.
Y đặt chén trà rỗng xuống khay đồng của Xuân Mai tạo ra một tiếng *cộc* thanh thúy, rồi dùng khăn gấm lau nhẹ khóe miệng, nén giọng khàn đặc trầm đục khen ngợi:
"Trà ngon... Vị đắng rất thanh... Khí quản của bản tọa nhờ nước trà nóng này mà thông suốt được vài phần. Đa tạ sư đệ đã chu đáo lo liệu."
Toàn thể linh đường lập tức xôn xao kinh ngạc. Hàng trăm cao thủ giang hồ nhìn vị Minh chủ uống cạn chén trà đắng nóng bỏng mà mặt không đổi sắc, nói năng vẫn uy nghiêm, dập tắt hoàn toàn mọi sự hoài nghi về việc ngài bị suy kiệt chân khí hay kinh mạch bị tàn phế.
Dương Cô Phong đứng sững người tại chỗ, nụ cười nho nhã trên gương mặt hắn bỗng chốc cứng đờ, rồi dần chuyển sang một sự nham hiểm lạnh lùng tột độ. Hắn nhìn chằm chằm vào lồng ngực của Tiểu Ngư, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy vẻ hoài nghi và kinh ngạc.
Hắn biết rõ chất độc Thất Nhật Phệ Hồn Độc tẩm trong trà đắng nóng là kịch độc cực kỳ nhạy cảm với nhiệt độ cơ thể. Nếu Thẩm Trường Thanh thật uống vào, chất độc gặp nhiệt độ nóng sẽ lập tức kích thích các mạch máu vỡ nát, buộc nạn nhân phải ho ra máu đen hoặc vận công chân khí để chống đỡ ngay lập tức.
Thế nhưng, kẻ ngồi trên xe lăn trước mặt hắn lúc này vẫn ngồi vững vàng, hơi thở đều đặn chậm rãi, hoàn toàn không có một chút dấu hiệu nào của việc chân khí bị xáo trộn hay nội thương phát tác.
Dương Cô Phong mỉm cười nham hiểm, đứng chờ đợi chất độc mãn tính phát tác khiến 'Minh chủ' phải ho ra máu hoặc vận công chống đỡ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!