Nhạc nềnWuxia3

Mặt Nhạc Tan Chảy: Chân Tướng Lộ Diện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm trên sông Quan Trung phủ dày như một tấm lụa tang trắng xóa, lờ lững trôi trên bãi bùn hoang dã ngoại vi chân núi biên giới. Tiếng nước vỗ vào bờ đá nghe bì bõm, lạnh lẽo và đơn độc.


Cổ Tiểu Ngư tỉnh lại giữa một cơn ho rũ rượi. Mỗi tiếng ho của y giống như một nhát búa nện thẳng vào lồng ngực trái, nơi xương sườn thứ ba và thứ tư đã gãy lìa từ cú va đập tàn nhẫn dưới nước. Y lảo đảo gượng dậy, nhưng cơn đau buốt xé rách cơ phổi khiến y lập tức đổ sụp xuống bãi bùn lầy lội, miệng ộc ra một ngụm máu bầm đen ngòm. Nước sông lạnh buốt đã thấm đẫm vào chiếc đại bào Minh chủ thêu rồng vàng quý giá, giờ đây chỉ còn là một đống vải rách nát bết đầy bùn non và rong rêu mục nát.


"Đau... đau quá..."


Tiểu Ngư thở dốc, từng luồng khí hít vào lạnh buốt như băng kim đâm vào phế quản. Cánh tay trái của y hoàn toàn tê dại, không còn chút cảm giác nào từ khuỷu tay trở xuống. Chất độc mãn tính màu xanh lục nhạt từ mảnh đao răng cưa gãy của sát thủ Hắc Ma giấu trong ống tay áo vẫn đang âm thầm ngấm qua vết xước trên cổ tay y, tạo thành những đường gân xanh xám quỷ dị nổi rộp dưới da. Ngón tay cái bên phải bị trật khớp cũ ê ẩm nhức nhối, hễ cử động nhẹ là run rẩy dữ dội.


Nhưng nỗi sợ hãi lớn nhất lúc này không đến từ vết thương thể xác.


Khi ánh mặt trời buổi sớm chiếu những tia nắng ấm áp đầu tiên xuống bãi bùn hoang, Tiểu Ngư đột ngột cảm nhận được một luồng nhiệt lượng tàn nhẫn đang thiêu đốt da mặt mình. Chất keo dán Lục Thần Sa và sáp ong vàng rừng—thứ vũ khí ngụy trang giúp y mang diện mạo của Minh chủ Thẩm Trường Thanh suốt những ngày qua—gặp hơi ấm của nắng sớm và bùn ấm bắt đầu co rút, chảy nhão ra.


Y hoảng hốt đưa bàn tay trái cứng đờ lên quệt nhẹ vào má trái. Một mảng da người giả mỏng dẹt, dính bết bùn đất lập tức bong tróc ra, treo lủng lẳng bên vành tai. Dưới lớp dịch dung tan chảy ấy, lộ ra làn da trẻ tuổi, mịn màng và gương mặt thanh tú của một gã thiếu niên mười chín tuổi.


*“Không xong rồi... mặt nạ dịch dung đã hỏng hoàn toàn ở má trái!”*


Tiểu Ngư run rẩy nhìn quanh. Cách y chưa đầy ba bước chân, Tạ Thanh Anh đang nằm bất động trên bãi bùn. Kiếm phục trắng viền lam của nàng rách nát nhiều chỗ, bả vai trái dập cơ rách da rỉ ra vệt máu hồng nhạt đã đông cứng lại. Chân khí Băng Tiêu dồi dào của nàng đã hoàn toàn cạn kiệt sau trận chiến quyết tử ở bến tàu.


Nhưng ngay lúc này, mi mắt của Thanh Anh khẽ rung động nhẹ. Nàng rên rỉ một tiếng nhỏ, đầu ngón tay khẽ nhúc nhích. Nàng sắp tỉnh lại.


Tiểu Ngư hoảng loạn tột độ. Bản năng của một tên trộm vặt vùng ổ chuột Kinh Thành gào thét bảo y phải bỏ chạy ngay lập tức. Nếu nàng tỉnh lại và nhìn thấy gương mặt thật này, nàng sẽ biết vị cha kính yêu, vị Minh chủ chính trực Thẩm Trường Thanh thực chất chỉ là một kẻ giả mạo hèn mọn. Nàng sẽ rút kiếm đâm xuyên họng y mà không cần suy nghĩ.


Y cố sức dùng cánh tay phải ê ẩm bò trườn trên bãi bùn, hướng về phía gốc thông cổ thụ cách đó mười trượng. Y cần tìm nhựa thông rừng khẩn cấp để nấu chảy dán dặm lại lớp dịch dung. Nhưng lồng ngực gãy nứt khiến y vừa nhổm người lên đã ngã quỵ xuống sình lầy, thở không ra hơi.


*Xoạt.*


Tiếng ma sát của vải vóc trên bùn cát vang lên từ phía sau. Tạ Thanh Anh đã mở mắt.


Đầu óc nàng vẫn còn mơ hồ sau cơn ngất xỉu dài dưới nước sâu. Nàng cảm thấy bả vai trái đau buốt, huyệt đạo tê dại do Hải Sa Chưởng của Sa Thông Thiên tàn phá. Nàng nhìn thấy bóng dáng "cha" mình đang bò lê lết trên bùn một cách chật vật.


"Cha... ngài có sao không..."


Thanh Anh thốt lên đầy yếu ớt, cố gắng chống tay ngồi dậy. Nhưng khi ánh mắt nàng chạm vào bóng lưng của y, nàng khựng lại. Ánh nắng sớm rực rỡ chiếu thẳng vào má trái của người đàn ông trước mặt.


Ở đó, không có chòm râu dài uy nghiêm chấm ngực. Không có làn da sương gió, nghiêm nghị của đệ nhất tông sư Hoa Sơn. Chỉ có một nửa gương mặt trẻ tuổi, xa lạ, một làn da mịn màng dính đầy keo sáp chảy nhão màu xám nhạt đang bong tróc từng mảng lớn.


Thanh Anh đứng sững như trời trồng. Đôi mắt phượng vốn lạnh lùng của nàng co thắt lại, đồng tử giãn to trong sự kinh hoàng tột độ. Nàng nhìn xuống bàn tay trái của y—bàn tay không hề có vết sẹo bỏng lớn do cứu mẹ năm xưa, mà chỉ có những ngón tay thon dài, nhanh nhẹn của một kẻ chuyên bẻ khóa.


"Ngươi... ngươi là ai?"


Giọng nói của Thanh Anh run rẩy, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi một luồng sát khí buốt giá lạnh lùng. Nàng sờ lên thắt lưng—nhuyễn kiếm Băng Tiêu đã rơi mất dưới sông sông Quan Trung. Không một chút chần chừ, nàng vươn bàn tay phải run rẩy vào trong ủng, rút ra một thanh đoản đao găm nhỏ sắc lẹm đeo bên hông chân.


*VÚT!*


Thân pháp Đại Chu Thiên dù đã cạn kiệt chân khí vẫn nhanh nhẹn vô cùng. Thanh Anh lao tới, đè chặt Tiểu Ngư xuống bãi bùn lầy, lưỡi đoản đao găm sắc lạnh áp sát vào yết hầu của y.


"Nói! Ngươi là kẻ nào? Tại sao lại có gương mặt của cha ta? Cha ta đang ở đâu? Ngươi đã giết ông ấy đúng không?!"


Nước mắt nàng trào ra, đỏ hoe đầy phẫn nộ và đau đớn. Lưỡi đao găm cứa nhẹ vào cổ Tiểu Ngư, rạch ra một vệt máu đỏ tươi rỉ xuống viền áo gấm. Sát cơ của nàng chân thực đến mức khiến da gà toàn thân Tiểu Ngư dựng ngược.


Tiểu Ngư nằm ngửa trên bãi bùn, lồng ngực đau nhói dưới sức đè của Thanh Anh. Y nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe đầy căm hận của nàng. Y biết, vào khoảnh khắc này, mọi lời nói dối, mọi mánh khóe ảo thuật hay giọng nói khàn đặc giả vờ của Minh chủ đều đã trở nên vô dụng trước nhãn lực sắc bén của con gái ruột Thẩm Trường Thanh.


Y thở dài một tiếng. Khi cất tiếng nói, y không dùng giọng khàn trầm uy nghiêm nữa. Y dùng chính giọng thật của mình—giọng nói của một thiếu niên mười chín tuổi, nhẹ nhàng, hơi run rẩy nhưng đầy sự thực tế của kẻ dưới đáy xã hội:


"Ta không giết cha cô. Ta là Cổ Tiểu Ngư, một tên trộm vặt ở khu ổ chuột Kinh Thành."


Thanh Anh siết chặt chuôi đao, lưỡi đao ấn sâu thêm một phân: "Ngươi gạt ta! Cha ta là đệ nhất kiếm thần, võ công cái thế, làm sao có thể để một tên trộm hèn mọn như ngươi giả mạo? Nói mau! Cha ta đang ở đâu?!"


"Ông ấy chết rồi!"


Tiểu Ngư hét lên, tiếng hét khiến vết gãy xương sườn nhói lên đau đớn khiến y phải nhăn mặt co rúm người lại. "Ông ấy đã chết từ ba ngày trước, ngay trong mật thất địa lao Hoa Sơn! Khi Tiêu Thiết Nhạn bắt cóc ta và ép ta đeo chiếc mặt nạ này, cha cô đã là một cái xác lạnh ngắt, môi tím đen vì trúng độc!"


Thanh Anh như bị sét đánh ngang tai. Nàng lùi lại một nhịp, nhưng đoản đao vẫn chỉ thẳng vào ngực Tiểu Ngư: "Không thể nào... Cha ta bế quan tu luyện thần công, làm sao có thể trúng độc chết thầm lặng? Ngươi và Tiêu Thiết Nhạn đã cấu kết với Ma Giáo để ám hại ông ấy!"


"Cô nhìn kỹ bàn tay ta đi!" Tiểu Ngư khó khăn nhấc cánh tay trái tê dại lên, để lộ cổ tay đang rỉ máu đen do độc của Hắc Ma ngấm vào. "Ta không có một chút nội lực nào. Nếu ta có tà công Ma Giáo, ta có phải nằm đây ho ra máu thế này không? Tiêu Thiết Nhạn ép ta đóng vai cha cô chỉ để giữ vững đại cục Hoa Sơn, ngăn chặn Dương Cô Phong cướp ngôi vị Minh chủ và tàn sát đệ tử ngoại môn nghèo khổ!"


"Ta không tin! Các ngươi là lũ lừa đảo!" Thanh Anh gào lên trong đau đớn, nàng vung đoản đao định đâm xuống ngực y.


"Tạ Thanh Anh! Nhìn cái này đi!"


Tiểu Ngư dùng hết sức lực của bàn tay phải đang ê ẩm trật khớp, luồn vào trong ngực áo gấm sũng nước. Y rút ra một cuộn giấy lụa mỏng dính đầy máu bầm và nước sông—đó chính là bức di thư mật của Thẩm Trường Thanh mà y đã trộm được từ hòm sắt mật thất.


"Đây là bút tích thật của cha cô! Ông ấy đã lén viết bức di thư này trước khi chết và tẩm độc Thất Nhật Phệ Hồn lên đó để bảo mật nội dung. Chỉ có người giữ chiếc khóa đồng nhỏ của cha ta—kẻ đã ngầm thiết kế ổ khóa mật phòng năm xưa—mới biết cách mở hòm lấy ra an toàn!"


Tiểu Ngư ném cuộn lụa mỏng xuống bãi bùn trước mặt nàng. Đồng thời, y xòe bàn tay phải ra, để lộ chiếc khóa đồng nhỏ cổ kính có khắc chữ "Yến"—kỷ vật duy nhất của người cha thợ khóa Cổ Thiết Thủ để lại.


Thanh Anh nhìn cuộn lụa mỏng dính bùn. Ánh mắt nàng chạm vào dấu triện đỏ chu sa khắc hình rồng uốn lượn của Thẩm gia ở góc bức thư—thứ không một kẻ dịch dung nào có thể ngụy tạo trong thời gian ngắn. Nàng run rẩy nhặt cuộn lụa lên, dùng lưỡi đao gạt đi lớp bùn non bám ngoài.


Nét chữ cứng cáp, sắc bén như kiếm phong của Thẩm Trường Thanh hiện ra dưới ánh nắng sớm:


*"Thanh Anh con ta... khi con đọc được những dòng này, kinh mạch của ta chắc chắn đã vỡ nát do độc tố Thất Nhật Phệ Hồn tàn phá. Ta không chết dưới tay Ma Giáo, mà bị đầu độc bởi chính người đệ đệ kết nghĩa Dương Cô Phong, dưới sự giật dây của Thừa tướng Ôn Diên Niên... Triều đình muốn mượn cái chết của ta để kích động đại chiến Chính - Tà, biến võ lâm thành chiến trường đẫm máu nhằm tiêu diệt tận gốc các môn phái. Ta bất lực, không thể bảo vệ Hoa Sơn... Ta chỉ hy vọng Tiêu Thiết Nhạn có thể tìm được một kẻ thế thân chính trực, dùng danh nghĩa của ta để trì hoãn cuộc tàn sát này... Con đừng tìm cách báo thù cho ta, hãy chạy trốn xuống Giang Nam tìm thần y Hoa Linh Chi..."*


Bức thư kết thúc bằng một vệt máu khô đen sẫm.


*Bộp.*


Thanh đoản đao găm trên tay Thanh Anh rơi rớt xuống bãi bùn lầy. Nàng quỳ sụp xuống bên cạnh Tiểu Ngư, hai tay ôm lấy bức di thư mật áp chặt vào lồng ngực, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn xé rách không gian tĩnh lặng của bến sông.


"Cha... hóa ra ngài... ngài đã bị hại..."


Nỗi đau đớn tột cùng xé nát tâm can nàng thiếu nữ mười tám tuổi. Nàng đã luôn nghi ngờ cha mình kỳ lạ, nghi ngờ ông lạnh nhạt, nhưng nàng chưa từng nghĩ ông đã phải chết cô độc trong bóng tối thạch thất địa lao, mang theo nỗi bất lực khôn nguôi trước âm mưu tàn bạo của triều đình.


Tiểu Ngư nằm im trên bùn, lặng lẽ nhìn nàng khóc. Y cảm nhận được nỗi đau mất đi người thân của nàng—nỗi đau giống hệt như khoảnh khắc y nhìn thấy người mẹ nghèo chết vì đói rét bên lề đường Kinh Thành năm lên tám tuổi.


"Cô nương..." Tiểu Ngư khàn giọng nói, giọng nói thật của y đầy vẻ trắc ẩn. "Ta tuy là một tên trộm vặt hèn mọn, bị quan phủ truy nã vì trộm lư hương phủ Thừa tướng. Nhưng ta chưa từng giết hại người vô tội. Ta đồng ý đóng vai cha cô không phải vì ham muốn ngai vị Minh chủ, mà vì ta muốn sống sót, và vì ta không muốn nhìn thấy hàng vạn đệ tử ngoại môn nghèo khổ dưới chân núi bị Dương Cô Phong thảm sát làm bia đỡ đạn."


Thanh Anh ngước khuôn mặt đẫm lệ nhìn y. Ánh mắt nàng lướt qua vết rách da rỉ máu trên cổ tay trái của y, vết bỏng rộp đỏ tấy quanh cổ do sáp nóng dịch dung, và lồng ngực đang phập phồng đau đớn dưới lớp áo gấm rách nát. Nàng nhận ra, kẻ giả mạo hèn mọn này đã phải chịu đựng những cực hình thể xác tàn khốc nhất chỉ để giúp nàng và Hoa Sơn trì hoãn tử thần.


Nàng lau nước mắt, ánh mắt phượng dần trở nên lạnh lùng, quyết tuyệt đáng sợ. Nàng cúi xuống nhặt thanh đoản đao găm lên, giắt lại vào ủng, rồi đưa tay nâng Tiểu Ngư dậy.


"Cổ Tiểu Ngư. Từ hôm nay, ngươi vẫn là cha ta—Thẩm Trường Thanh. Ta sẽ là thanh kiếm bảo vệ ngươi. Chúng ta phải xuống Giang Nam tìm Hoa Linh Chi, và chúng ta sẽ bắt Dương Cô Phong phải đền mạng bằng máu!"


Mối liên minh thực sự giữa tên trộm vặt và thiên tài kiếm thuật Hoa Sơn chính thức được thiết lập giữa bãi bùn hoang dã biên cảnh.


*GẦU! GẦU! GẦU!*


Đột ngột, một tiếng chó săn tru lên dữ dội, dồn dập xé rách màn sương mù phía bìa rừng thông đối diện. Tiếng vó ngựa rầm rập của đệ tử chấp pháp Cô Phong Phái vang lên sát nút.


Triệu Thiên Hành cùng đàn chó săn chấp pháp đã đánh hơi thấy mùi máu rỉ ra từ vết thương của họ, đang điên cuồng áp sát bãi bùn hoang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!