Ngược Dòng Sinh Tử: Quy Tức Dưới Nước
Dòng nước sông Quan Trung vào canh tư lạnh buốt như hàng vạn cây kim thép, điên cuồng đâm xuyên qua lớp đại bào Minh chủ sũng nước, xộc thẳng vào từng thớ thịt của Cổ Tiểu Ngư. Khoảnh khắc chiếc thuyền tam bản lật úp, một luồng sóng dữ dội đập mạnh vào lồng ngực trái của y. Cú va đập tàn nhẫn khiến vết nứt xương sườn trái gãy hoàn toàn từ trước như bị một chiếc búa tạ nện trúng, rách toạc cơ phổi. Cơn đau đớn dữ dội, xé gan xé thịt bùng lên khiến Tiểu Ngư suýt chút nữa đã ngất đi ngay lập tức. Y há miệng định hét lên, nhưng nước sông đen ngòm, mặn chát lập tức tràn vào đầy khoang họng, dìm dòng thanh âm khàn đặc xuống đáy nước sâu thẳm.
Trong bóng tối mịt mùng dưới lòng sông xoáy, nhãn lực nhập vi cực hạn của một tên trộm vặt đệ nhất giúp Tiểu Ngư nhìn xuyên qua làn nước đục ngầu. Cách y khoảng ba thước, Tạ Thanh Anh đang chìm dần. Kiếm phục trắng viền lam của nàng dập dềnh như một đóa hoa quỳnh tàn héo giữa dòng nước dữ. Vết thương dập cơ sâu hoắm ở bả vai trái của nàng do Hải Sa Chưởng để lại đang rỉ ra những vệt máu hồng nhạt, nhanh chóng bị dòng nước xiết cuốn đi. Chân khí Băng Tiêu dồi dào của thiên tài kiếm thuật Hoa Sơn nay đã hoàn toàn cạn kiệt sau trận chiến quyết tử ở bến tàu, khiến nàng không còn chút sức lực nào để phản kháng, đôi mắt nhắm nghiền, nhuyễn kiếm Băng Tiêu cũng đã tuột khỏi tay rơi rớt vào khoảng không tăm tối.
Tiểu Ngư cố gắng vung tay bơi về phía nàng, nhưng cánh tay trái của y đã hoàn toàn tê dại. Chất độc mãn tính màu xanh lục nhạt rỉ ra từ mảnh đao răng cưa gãy của sát thủ Hắc Ma giấu trong ống tay áo gấm đang âm thầm ngấm qua vết xước rách da trên cổ tay y, tạo thành một luồng khí lạnh buốt tàn nhẫn chạy dọc theo kinh mạch. Ngón tay cái bên phải bị trật khớp cũ ê ẩm nhức nhối, hễ dùng lực là đau buốt tận xương tủy. Cánh tay phải của y không thể quạt nước bình thường, chỉ có thể khua khoắng một cách bất lực.
*“Không thể thở... lồng ngực sắp nổ tung rồi...”*
Phổi của Tiểu Ngư gào thét đòi hỏi oxy. Áp lực nước sông cuồn cuộn chèn ép vào lồng ngực gãy nứt, đẩy y vào bờ vực của cái chết ngạt. Nếu là một người bình thường không có nội lực, chỉ trong vòng mười nhịp thở nữa, phổi sẽ tràn đầy nước sông và chìm sâu xuống đáy bùn làm mồi cho cá. Nhưng Tiểu Ngư là ai? Y là một tên trộm vặt đã lăn lộn dưới đáy xã hội, kẻ đã từng trốn thoát khỏi những cái bẫy hiểm hóc nhất nhờ vào bản năng sinh tồn dẻo dai như cỏ dại.
Trong khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sợi tóc, tâm trí y đột ngột hiện lên gương mặt điên khùng, lấm lem bùn đất của Lão đạo sĩ Vô Danh trong nghĩa địa kiếm cổ Kiếm Trũng Hoa Sơn. Tiếng cười khàn khàn, quái dị của lão đạo sĩ như dội lại bên tai y giữa dòng nước buốt:
*“Tiểu tử! Khi cái chết ập đến, kẻ ngu xuẩn nhất là kẻ cố gắng dùng sức mạnh cơ bắp để chống lại thiên nhiên. Dòng nước xiết của sông Quan Trung mạnh gấp mười lần nội lực của một cao thủ Thông Mạch Cảnh. Muốn sống sót dưới nước sâu mà không có chân khí hộ thể, ngươi phải học cách đánh lừa cả thần chết. Hãy giả làm một xác chết thực sự!”*
Đó chính là Quy Tức Công—thuật Nín Thở Giả Chết độc môn mà lão đạo sĩ điên đã ép y phải luyện tập bằng cách dìm đầu y vào những chum nước lạnh đầy đá tảng suốt mười ngày đêm.
*“Quy tức giả tử, thấu cốt hàn đàm. Khống chế hơi thở giả chết, làm chậm nhịp tim, ngưng đọng tuần hoàn máu...”*
Tiểu Ngư cắn chặt răng, nén cơn đau xé rách lồng ngực. Y cố sức vung cánh tay phải ê ẩm, ôm chặt lấy thắt lưng của Tạ Thanh Anh, kéo thân hình mảnh khảnh, lạnh ngắt của nàng sát vào ngực mình. Đầu yết hầu y giật mạnh, nén chặt luồng khí ít ỏi còn sót lại trong phổi xuống đan điền trống rỗng.
Y vươn ngón tay trỏ phải đang run rẩy, bấm mạnh vào yếu huyệt ẩn dưới nách trái của chính mình—đây chính là huyệt vị tử môn dùng để kích hoạt trạng thái ngủ đông của Quy Tức Công.
*HỰ!*
Một luồng điện tê dại chạy dọc khắp sống lưng Tiểu Ngư. Ngay lập tức, một cảm giác tĩnh lặng, trống rỗng bao trùm lấy toàn bộ cơ thể y. Nhịp tim đang đập dồn dập dập dồn của y đột ngột chậm lại, từ tám mươi nhịp mỗi phút giảm xuống còn năm nhịp, rồi cuối cùng dừng lại ở mức một nhịp duy nhất sau mỗi mười hơi thở của dòng nước. Dòng máu nóng trong huyết quản của y như ngưng đọng, tốc độ tuần hoàn máu giảm đi mười lần, khiến nhu cầu đòi hỏi oxy của tim phổi hoàn toàn biến mất.
Làn da của Tiểu Ngư dưới lớp mặt nạ dịch dung Lục Thần Sa nhanh chóng chuyển sang màu trắng bợt, lạnh ngắt như một tử thi đã chết từ ba ngày trước. Cơn đau buốt từ vết gãy xương sườn trái và vết bỏng rộp đỏ tấy quanh cổ bỗng chốc trở nên mơ hồ, xa xăm. Y không còn cảm thấy cái lạnh thấu xương của dòng sông nữa, bởi vì bản thân cơ thể y lúc này đã lạnh ngang bằng với dòng nước sông Quan Trung.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Ngay phía trên đỉnh đầu họ, những vệt sáng đỏ rực xé rách màn nước tối tăm. Đó là hàng loạt mũi tên lửa của cung thủ Hải Sa Bang từ trên bờ sông bắn xuống nước. Sa Thông Thiên và Độc Cô Nhạn sau khi lật thuyền vẫn chưa yên tâm, quyết tâm bắn vạn tiễn xuyên tâm để diệt khẩu hoàn toàn. Những mũi tên sắt nặng nề rít gió găm phập xuống nước, tạo thành những đường bong bóng khí trắng xóa. Có mũi tên sượt qua sát tà áo đại bào Minh chủ của Tiểu Ngư chỉ trong gang tấc, lực cản của nước làm mũi tên mất đà trôi vô hại sang bên cạnh.
Nếu Tiểu Ngư cố gắng vùng vẫy bơi lội, bọt khí và chuyển động của y sẽ lập tức làm lộ vị trí dưới nước sâu. Nhưng lúc này, cả y và Thanh Anh đều bất động, xuôi tay thả trôi tự do theo dòng nước xoáy như hai khúc gỗ mục vô hồn. Nhãn lực của Độc Cô Nhạn đứng trên bờ sông dù có nhạy bén đến đâu cũng không thể phát hiện ra sự sống dưới làn nước sương mù mịt mùng.
"Đã chết đuối hết rồi!" Tiếng gầm gừ đắc ý của Sa Thông Thiên vọng qua mặt nước vang lên trầm đục. "Ngâm mình dưới dòng nước lạnh buốt này mà không có nội lực hộ thể, kinh mạch của Thẩm Trường Thanh chắc chắn đã vỡ nát. Chúng ta rút thôi, kẻo cấm quân của Trần Bá đuổi tới!"
Chiếc bè tre của Ma Giáo và tiếng kỵ binh Thiết Huyết Vệ xa xăm dần dần rút đi, trả lại sự yên lặng chết chóc cho dòng sông Quan Trung.
Tiểu Ngư ôm chặt lấy Thanh Anh, hai thân hình quấn quýt vào nhau, trôi dạt vô định theo dòng nước xiết hướng về phía hạ lưu phương Nam. Chuỗi hạt bồ đề cổ thụ của Thiền sư Trí Bản quấn trên cổ tay trái y âm thầm tỏa ra một luồng hơi ấm nhè nhẹ, tịnh hóa tà khí độc mãn tính từ mảnh đao gãy của Hắc Ma đang rỉ ra, giữ cho tim phổi y không bị đông cứng hoàn toàn trong trạng thái giả chết.
Canh năm. Trời hửng sáng nhạt nhòa qua màn sương mù dày đặc của vùng sông nước Giang Nam.
Dòng nước xiết đưa hai thân hình trôi dạt vào một bãi bùn hoang vắng, lầy lội nằm khuất sau vách đá dựng đứng của chân núi biên giới. Ánh mặt trời buổi sớm chiếu những tia nắng ấm áp đầu tiên xuống bãi bùn, xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm đen.
*"Khụ... Ự..."*
Cơ thể Tiểu Ngư đột ngột co thắt dữ dội. Trạng thái Quy Tức Công tự động giải trừ khi cơ thể chạm vào bãi bùn khô ráo. Lồng ngực y phập phồng dữ dội, phổi y hoạt động trở lại, ép y phải ho ra liên tục những ngụm nước sông lạnh ngắt trộn lẫn với máu tươi thực sự rỉ ra từ vết nứt xương sườn trái. Cơn đau đớn dữ dội ập trở lại như một cơn bão, khiến y phải quằn quại trên bãi bùn ẩm ướt.
"Thanh Anh..."
Tiểu Ngư khàn giọng gọi, giọng nói thật của thiếu niên 19 tuổi (không còn nén khàn đặc uy nghiêm) thốt ra đầy yếu ớt. Y dùng bàn tay phải ê ẩm gạt mớ tóc bết đầy bùn đất khỏi mặt, quay sang nhìn Tạ Thanh Anh đang nằm bất động bên cạnh. Nàng vẫn nhắm nghiền mắt, gương mặt thanh tú trắng bợt không còn giọt máu, kiếm phục rách nát bám đầy bùn non.
Y cố gắng bò tới, đặt bàn tay run rẩy lên ngực nàng để cảm nhận nhịp tim. May mắn thay, nhờ có lớp lụa dày của kiếm phục và việc được Tiểu Ngư ôm chặt bảo vệ khỏi dòng nước xiết trực diện, nhịp tim của nàng tuy yếu ớt nhưng vẫn đang đập đều đặn.
Nhưng ngay khi Tiểu Ngư vừa thở phào nhẹ nhõm, một cảm giác ngứa ngáy, bỏng rát kinh hoàng đột ngột bùng lên khắp gương mặt y.
Nhiệt độ ấm áp của ánh mặt trời buổi sớm chiếu xuống bãi bùn, kết hợp với hơi ấm nồng nặc của bùn non Giang Nam bắt đầu phản ứng hóa học tàn nhẫn với lớp keo dán Lục Thần Sa và sáp ong vàng trên mặt y. Chất keo dán dùng để cố định mặt nạ dịch dung Thẩm Trường Thanh suốt đêm qua bỗng chốc bị nhão ra, chảy thành những vệt nước màu xám nhạt dọc theo viền hàm và gò má y.
*“Không ổn... mặt nạ dịch dung đang tan chảy!”*
Tiểu Ngư kinh hoàng tột độ. Y đưa bàn tay trái tê dại lên sờ vào má trái—lớp da người giả mỏng dẹt đã bị bong tróc ra một mảng lớn ở vùng hàm dưới, để lộ ra làn da trẻ tuổi, mịn màng của chàng thiếu niên Cổ Tiểu Ngư 19 tuổi, hoàn toàn khác biệt với gương mặt nghiêm nghị, đầy nếp nhăn sương gió của vị Minh chủ quá cố Thẩm Trường Thanh.
Ngay bên cạnh y, mi mắt của Tạ Thanh Anh khẽ rung động nhẹ. Nàng bắt đầu tỉnh lại sau cơn ngất xỉu, đôi môi tái nhợt khẽ nhúc nhích chuẩn bị mở mắt...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!