Thuyền Độc Giữa Dòng: Thử Thách Hàn Độc
Sương đêm trên dòng sông Quan Trung lạnh buốt như những lưỡi dao mỏng, lướt qua mặt nước phẳng lặng rồi ngưng tụ thành một màn sương xám xịt, che khuất cả mạn thuyền tam bản đang trôi dạt giữa dòng. Canh tư. Bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ còn lại ngọn đèn bão treo lay lắt trên mũi thuyền, hắt ra những vệt sáng vàng vọt, run rẩy.
Cổ Tiểu Ngư nằm rạp trên sàn gỗ ẩm ướt của khoang thuyền, hai tay siết chặt lấy vạt đại bào Minh chủ thêu rồng vàng đã rách nát và vấy máu. Cơn đau từ lồng ngực trái—nơi xương sườn bị gãy hoàn toàn từ cú trúng tên trước đó—cuộn lên theo từng nhịp thở hụt hơi. Mỗi lần chiếc thuyền dập dềnh theo sóng nước, những dăm xương gãy như cào xé vào da thịt y, khiến y phải cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ.
Không chỉ có thế, da cổ y lúc này đang bỏng rát kinh khủng. Lớp sáp nóng Lục Thần Sa dùng để dán dặm khẩn cấp mặt nạ dịch dung vào ban đêm đã bắt đầu phản ứng với hơi nước sông lạnh, tạo thành những vết phồng rộp đỏ tấy, ngứa ngáy và rỉ mủ dọc theo viền hàm giả.
*“Nóng... đau quá...”*
Tiểu Ngư thầm gào thét trong lòng. Y cố gắng cử động cánh tay phải, nhưng ngón tay cái bị trật khớp cũ ê ẩm nhức nhối, còn ngón tay trỏ trái bị cứa rách da từ trò cờ bạc bịp trước đó vẫn đang rỉ ra những vệt máu hồng ấm nóng dưới lớp lụa quấn sũng nước.
Đáng sợ hơn, trong ống tay áo gấm rộng thùng thình của y, mảnh đao răng cưa gãy của sát thủ Hắc Ma đang cọ xát trực tiếp vào cổ tay. Chất độc mãn tính màu xanh lục nhạt rỉ ra từ vết nứt của mảnh đao thép nguội đang âm thầm ngấm qua vết xước trên da y, tạo thành một luồng khí lạnh buốt, tê dại chạy dọc theo kinh mạch cánh tay trái. Đầu ngón tay y bắt đầu mất cảm giác, chuyển dần sang màu tím tái nhạt.
Ngay bên cạnh y, Tạ Thanh Anh đang quỳ gối trên sàn thuyền, mái tóc đen dài bám đầy hơi sương lạnh ngắt. Kiếm phục trắng viền lam của nàng đã rách nát ở bả vai trái, lộ ra vết thương dập cơ sâu hoắm do Hải Sa Chưởng của Sa Thông Thiên để lại. Vết thương rách da chảy máu liên tục, nhuộm đỏ cả một bên vai áo. Chân khí Băng Tiêu dồi dào của nàng lúc này đã suy kiệt sau cuộc chiến quyết tử ở bến tàu, khiến nàng không ngừng run rẩy, đôi môi tái nhợt không còn giọt máu.
"Cha..." Thanh Anh khẽ gọi, giọng nói run rẩy vì lạnh và lo lắng. Nàng vươn bàn tay phải run rẩy định chạm vào trán y. "Vết thương của ngài... lại rỉ máu rồi. Để con truyền chân khí Băng Tiêu giúp ngài áp chế hàn độc..."
"Không cần..." Tiểu Ngư nén đau, ép chặt cơ cổ họng để phát ra Giả Giọng Khàn Đặc uy nghiêm, trầm đục của Thẩm Trường Thanh. "Chân khí của con... đã hao hụt nặng. Hãy tự điều hòa kinh mạch... Bản tọa tự có cách áp chế."
Y biết rõ, nếu để Thanh Anh truyền chân khí vào người lúc này, luồng kình lực dù dịu nhẹ đến đâu cũng sẽ lập tức vạch trần việc y là một kẻ không có nửa điểm nội lực hộ thể. Y chỉ có thể cắn răng chịu đựng, tay trái lén siết chặt chuôi quạt sắt Thần Long Thiết Phiến giắt bên hông để tìm kiếm một điểm tựa tinh thần.
*Róc rách... róc rách...*
Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía dưới sàn khoang thuyền. Đó không phải tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền, mà là tiếng nước chảy xiết, dồn dập và sắc lạnh.
Đồng tử của Tiểu Ngư co thắt lại nhờ nhãn lực nhập vi cực hạn. Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn bão, y nhìn thấy những vệt nước sông đen ngòm bắt đầu len lỏi qua các khe ván gỗ dưới chân cáng tre. Nước dâng lên rất nhanh, chỉ trong vài nhịp thở đã ngập sũng cả gấu đại bào Minh chủ.
"Có nước tràn vào!" Thanh Anh thảng thốt kêu lên. Nàng lập tức vung nhuyễn kiếm Băng Tiêu, dùng mũi kiếm cạy nhẹ một tấm ván sàn lên.
Một luồng nước sông lạnh buốt như băng từ dưới đáy thuyền phụt mạnh lên cao tới nửa thước, bắn tung tóe vào mặt hai người. Sức nước phun ra cực mạnh chứng tỏ lỗ thủng dưới đáy thuyền rất lớn.
"Là Tào Hùng!" Tiểu Ngư nghiến răng, giọng nói khàn đặc rít qua kẽ răng. "Lão già Sa Thông Thiên trước khi giao thuyền đã nháy mắt ra hiệu cho hắn. Tên phản đồ tiêu cục này đã dùng dùi sắt đục phá khớp gỗ đáy khoang trước khi chúng ta rời bến!"
"Đồ tiểu nhân bỉ ổi!" Thanh Anh phẫn nộ quát lớn. Nàng cố gượng đứng dậy, vung Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm chém ra một đường kiếm khí Băng Tiêu nhạt nhòa nhắm thẳng vào lỗ thủng, cố gắng dùng hàn băng chân khí để đóng băng dòng nước lũ.
Thế nhưng, bả vai trái bị thương dập cơ của nàng đột ngột co thắt dữ dội. Cơn đau nhức nhối khiến kiếm chiêu của nàng bị lệch hướng, kình lực Băng Tiêu vừa chạm vào dòng nước xiết đã bị cuốn tan thành bọt nước vô hại. Nàng loạng choạng ngã khuỵu xuống sàn thuyền, ho khan liên tục, máu tươi rỉ ra nơi khóe môi.
"Thanh Anh, dừng tay lại!" Tiểu Ngư hét lớn. "Nước sông chảy xiết mang theo kình lực tự nhiên, chân khí của con đã cạn, cố vận công chỉ khiến vết thương bả vai rách miệng nặng thêm!"
"A Phúc!" Tiểu Ngư quay sang gã xa phu mập mạp đang ngơ ngác đứng ở mũi thuyền. "Mau lấy chiếc áo tơi và giẻ lau trong hòm gỗ, cố gắng bịt lỗ thủng lại!"
A Phúc nghe lệnh, khờ khạo gật đầu lia lịa. Gã dùng bắp tay to khỏe phi thường của mình ôm lấy cuộn giẻ lau và chiếc áo tơi dày, lao xuống khoang thuyền, dùng hết sức bình sinh ấn mạnh cuộn vải vào lỗ thủng đáy thuyền.
Thế nhưng, sức nước sông Quan Trung vào ban đêm cuồn cuộn như thác đổ. Vừa chạm vào lỗ thủng, áp lực nước cực lớn đã đẩy ngược cuộn giẻ lau văng ra ngoài. Nước sông lạnh buốt tràn vào ngập đến mắt cá chân của A Phúc, khiến gã run cầm cập, bắp tay to khỏe cũng bắt đầu tê dại.
"Chủ nhân... không bịt được!" A Phúc mếu máo gào lên. "Sức nước mạnh quá, tay con sắp không giữ nổi rồi!"
*Sột soạt... sột soạt...*
Đúng lúc tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng động quái dị khác đột ngột vang lên từ mạn thuyền bên ngoài. Tiếng động ấy dày đặc, dồn dập, giống như hàng vạn sinh vật nhỏ bé đang cào cấu vào lớp gỗ thông của thân thuyền.
Tiểu Ngư nén đau đầu, vươn người nhìn qua mạn thuyền. Nhãn lực nhập vi của y lập tức nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng khiến da đầu y tê dại vạn phần.
Dưới làn nước sông đen ngòm bao quanh thuyền, một vệt đen khổng lồ dài hàng trượng đang uốn lượn di chuyển sát mặt nước. Đó không phải là rong rêu, mà là hàng ngàn, hàng vạn con rết độc ngự trùng to bằng ngón tay, thân mình đen nhánh lấp lánh ánh thép, chân đỏ rực như máu. Chúng click-clack bò lổm ngổm trên mạn thuyền, râu rậm rạp ngoe nguẩy gieo rắc một mùi tanh nồng nặc của nọc độc lưu huỳnh tà phái.
"Ngự trùng thuật... Độc Cô Nhạn!" Thanh Anh kinh hãi thốt lên. Nàng nhận ra ngay tà thuật điều khiển độc trùng của nữ sát thủ Ma Giáo khét tiếng. "Ả đã lén bám theo chúng ta từ bến tàu!"
Những con rết độc đầu tiên đã bò qua mạn thuyền, hướng thẳng về phía khoang thuyền đang ngập nước. Đôi răng nanh sắc nhọn của chúng bốc lên những làn khói độc màu xám nhạt, chỉ cần chạm vào da thịt người thường là sẽ thối rữa kinh mạch trong ba nhịp thở.
"Tránh ra!" Thanh Anh vung nhuyễn kiếm chém loạn xạ để cản đàn rết, nhưng số lượng độc trùng quá nhiều, kiếm chiêu của nàng lại bị phân tán do vết thương bả vai rách miệng, khiến đàn rết liên tục luồn lách qua các kẽ hở tiến sát chân cáng tre của Tiểu Ngư.
*“Không được hoảng loạn... rết độc sợ cái gì?”*
Trí óc của một tên trộm vặt nhanh chóng lục lọi các kiến thức dã chiến. Rết độc ngự trùng của Ma Giáo tuy được luyện bằng tà công, nhưng bản chất vẫn là độc trùng ẩm ướt. Chúng sợ nhất là nhiệt độ cao và mùi hăng cực mạnh của lưu huỳnh hỏa dược.
Tiểu Ngư nén cơn đau xé toạc lồng ngực, dùng tay phải ê ẩm trật khớp rà nhanh vào ống tay áo gấm rộng thùng thình của mình. Ngón tay y chạm vào mảnh đao răng cưa gãy của Hắc Ma, cơn đau buốt từ chất độc mãn tính truyền tới khiến tay y run rẩy dữ dội. Nhưng y vẫn cắn răng, luồn sâu ngón tay vào chiếc túi vải nhỏ giấu trong thắt lưng đại bào.
Y rút ra một nắm bột màu vàng xám—đó chính là Lưu Huỳnh Phấn ngắt quãng trộn mạt sắt mịn mà A Ngốc đã lén thu mua từ tiệm pháo hoa chợ đen dưới chân núi.
"Thanh Anh, nằm xuống!" Tiểu Ngư hét lớn.
Ngay khi Thanh Anh vừa nằm rạp xuống sàn thuyền ẩm ướt, Tiểu Ngư dùng hết sức bình sinh, tung mạnh nắm Lưu Huỳnh Phấn tỏa tròn ra xung quanh mạn thuyền.
*HÙNG!*
Bột lưu huỳnh gặp ngọn lửa trần lay lắt của ngọn đèn bão treo trên mũi thuyền lập tức bùng cháy. Một màn sương khói màu vàng nhạt, hăng nồng nặc bốc lên cuồn cuộn, kèm theo những tiếng nổ *lách tách, lách tách* nhỏ nhưng đanh tai của mạt sắt cháy sáng.
Mùi lưu huỳnh cực mạnh và sức nóng đột ngột xộc thẳng vào đàn ngự trùng. Hàng ngàn con rết độc đang bò trên mạn thuyền lập tức bị thiêu cháy đen xì, phát ra những tiếng rít the thé chói tai rồi rơi rụng rào rào xuống dòng nước sông lạnh buốt. Đàn rết phía sau hoảng sợ, hỗn loạn quay đầu tháo chạy hỗn loạn khỏi mạn thuyền.
"Hiệu quả rồi!" Thanh Anh vui mừng reo lên, nhưng niềm vui của nàng lập tức lịm tắt khi nhìn xuống sàn khoang.
Nước sông tràn vào từ lỗ thủng đã ngập đến đầu gối của A Phúc. Chiếc thuyền tam bản bắt đầu nghiêng lệch hẳn về một bên, mạn thuyền chìm sâu xuống mặt nước chỉ còn cách mép suối chưa đầy ba tấc. Sức nóng của lửa lưu huỳnh vừa tắt, dòng nước lạnh buốt ập vào lại càng làm tăng tốc độ chìm.
"Chủ nhân! Nước lạnh quá, tay con đông cứng rồi, không bịt nổi nữa!" A Phúc gào khóc, bắp tay vạm vỡ của gã đã run lên bần bật vì lạnh, chiếc áo tơi dùng để bịt lỗ thủng đã bị áp lực nước xé rách tả tơi.
Tiểu Ngư nằm trên cáng tre, nhãn lực nhập vi khóa chặt vào lỗ thủng đáy thuyền. Lỗ thủng tròn trịa, đường kính khoảng ba tấc, nằm ngay sát khớp nối của dầm dọc thân thuyền. Gỗ thông của thân thuyền đã bị mục nát nhẹ quanh lỗ đục, khiến sức nước xói mòn càng làm lỗ rộng ra.
*“Giẻ lau không bịt được... gỗ thông quá mềm... Chúng ta cần một vật liệu cứng cáp hơn, dẻo dai và có khả năng giãn nở khi gặp nước để chêm chặt vào lỗ thủng này.”*
Ánh mắt y đột ngột quét qua góc khoang thuyền, nơi đặt chiếc Xe Lăn Gỗ Mun Chạm Rồng—phương tiện di chuyển ngụy trang chính của y. Chiếc xe lăn được chế tác từ gỗ mun đen trăm năm vô cùng quý giá, dẻo dai và nặng nề.
*“Gỗ mun đen! Trục bánh xe của chiếc xe này có đường kính đúng ba tấc, đúc bằng gỗ mun nguyên khối chịu lực cực tốt. Gỗ mun khi gặp nước sông lạnh sẽ giãn nở nhẹ, là vật liệu bịt lỗ thủng hoàn hảo nhất!”*
Y đã thấu hiểu cấu trúc cơ khí của chiếc xe lăn nhờ kỹ năng Cơ quan nhập môn học từ người cha thợ khóa quá cố Cổ Thiết Thủ.
"A Phúc!" Tiểu Ngư hét lớn, giọng nói khàn đặc đầy quyết đoán. "Mau dùng mái chèo gỗ... chêm vào giữa bánh xe và khung mun của chiếc xe lăn! Chúng ta phải tháo dỡ trục bánh xe mun ra!"
"Hả?" A Phúc khờ khạo đứng ngây người. "Nhưng... phá xe lăn thì chủ nhân lấy gì để đi lại dưỡng thương?"
"Đồ ngốc!" Thanh Anh hiểu ngay ý đồ cơ khí của Tiểu Ngư, nàng hét lớn quát A Phúc. "Không có mạng sống thì cần xe lăn làm gì? Mau làm theo lời cha ta!"
A Phúc giật mình, gã vội vã vớ lấy chiếc mái chèo gỗ sồi dày cộp trên mạn thuyền, lao tới bên chiếc xe lăn gỗ mun. Gã luồn lưỡi mái chèo vào khe hở hẹp giữa bánh xe chạm rồng và khung sườn xe, tạo thành một hệ thống đòn bẩy cơ học lớp một.
"Chủ nhân... chêm vào đâu?" A Phúc run rẩy hỏi.
"Nhìn vào chốt định vị bằng đồng dưới gầm xe!" Tiểu Ngư dùng nhãn lực chỉ điểm chuẩn xác. "Điểm tựa đặt ngay sát mép ghế gỗ! A Phúc, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể nằm đè lên đầu mái chèo... dùng sức đòn bẩy bẻ gãy chốt đồng!"
A Phúc gầm lên một tiếng, bắp tay gồ ghề nổi đầy gân xanh cuồn cuộn. Gã dùng hết sức mạnh cơ bắp phi thường của mình, nhảy lên nằm đè toàn bộ thân hình hộ pháp lên cán mái chèo gỗ.
*RẮC!!!*
Một tiếng gãy giòn giã vang lên chấn động cả khoang thuyền. Chốt định vị bằng đồng bị lực đòn bẩy khổng lồ bẻ gãy làm đôi. Trục bánh xe bằng gỗ mun đen nguyên khối, dài khoảng hai thước, đường kính ba tấc, lập tức tuột ra khỏi khung sườn xe lăn, rơi rớt xuống sàn thuyền ngập nước.
Chiếc xe lăn gỗ mun quý giá—biểu tượng uy nghiêm của Minh chủ—bị đổ sụp sang một bên, gãy nát hoàn toàn bánh bên trái. Cái giá phải trả là cực kỳ đắt đỏ: Tiểu Ngư đã mất đi phương tiện di chuyển ngụy trang chính cho hành trình Giang Nam sắp tới.
"A Phúc, nhanh lên!" Tiểu Ngư hét lớn. "Dùng rìu đốn củi vạt nhọn một đầu trục gỗ mun, rồi đóng thẳng nó vào lỗ thủng đáy thuyền!"
A Phúc nhanh nhẹn nhặt trục gỗ mun lên, dùng chiếc rìu đốn củi rỉ sét vạt nhanh ba nhát búa dứt khoát tạo thành một đầu vát nhọn hoàn hảo. Gã lao xuống khoang thuyền, đặt đầu vát nhọn của trục gỗ mun vào tâm lỗ thủng, rồi dùng sống rìu nện mạnh liên tiếp ba nhát búa ngàn cân xuống đầu trục gỗ.
*BỘP! BỘP! BỘP!*
Tiếng nổ trầm đục vang lên giữa lòng sông phẳng lặng. Trục gỗ mun đen nặng nề bị đóng chặt, ngập sâu vào đáy thuyền tới một thước, chèn khít hoàn toàn vào lỗ thủng. Sức nước phun lên lập tức bị chặn đứng, chỉ còn lại những vệt nước rỉ nhẹ *róc rách* quanh kẽ gỗ.
"Bịt được rồi!" Thanh Anh thở phào nhẹ nhõm, nàng dùng tay lau vệt máu khô nơi khóe môi, ánh mắt nhìn Tiểu Ngư đầy vẻ kính phục trước trí tuệ cơ quan nhạy bén của y.
Thế nhưng, ông trời dường như không muốn cho họ một con đường sống dễ dàng.
*VÚT!!!*
Một tiếng rít xé gió kinh người đột ngột từ trong màn sương mù dày đặc phía sau vách đá dội tới. Luồng gió mang theo sát khí lạnh lẽo tột độ, khiến màng nhĩ của Tiểu Ngư đau nhức nhối.
*XOẠT!*
Một sợi xích sắt đen xì, xù xì và nặng nề từ trong sương mù phóng ra như một con rắn độc khổng lồ, chém thẳng vào giữa cánh buồm vải của chiếc thuyền tam bản. Lực chém mang theo kình lực Thông Mạch Cảnh dồi dào của Độc Cô Nhạn, dễ dàng xé rách cánh buồm làm đôi mảnh tả tơi rơi xuống mạn thuyền.
Chiếc thuyền tam bản mất đi sức gió dẫn hướng, lập tức bị dòng nước xiết của sông Quan Trung xoay tròn điên cuồng giữa dòng nước lớn.
Từ trong màn sương mù cách đó mười trượng, một chiếc bè tre nhỏ lướt tới với tốc độ cực nhanh. Đứng trên bè tre là một nữ tử mặc y phục đen bó sát, tai đeo khuyên hình rắn độc bằng bạc lấp lánh ánh đuốc. Độc Cô Nhạn cười lên những tiếng cười tàn nhẫn, the thé chói tai:
"Thẩm Trường Thanh! Ngươi nghĩ dùng chút lưu huỳnh phế thải là có thể thoát khỏi ngự trùng của bản cô nương sao? Hôm nay, dòng sông Quan Trung này chính là nghĩa địa của phái Hoa Sơn các ngươi!"
Ả vung mạnh tay trái, sợi xích sắt đen lại réo vang gió rít, quấn chặt lấy mạn thuyền tam bản đang quay tròn, kéo mạnh chiếc thuyền lệch hẳn về phía dòng nước xoáy đá ngầm nguy hiểm.
Sự rung lắc dữ dội khiến lồng ngực Tiểu Ngư chấn động mạnh. Vết gãy xương sườn trái của y bị lệch khớp nhẹ, đau đớn dữ dội khiến y ho ra một ngụm máu tươi thực sự rỉ ướt đẫm cả vạt áo gấm. Da cổ phồng rộp rỉ mủ do keo Lục Thần Sa nóng chảy lại càng làm y thêm kiệt sức.
*RẮC... RẮC...*
Tiếng rạn nứt chí mạng đột ngột vang lên từ dưới đáy khoang thuyền.
Do chiếc thuyền bị xoay tròn điên cuồng và bị sợi xích sắt kéo lệch hướng dưới áp lực nước sông cuồn cuộn, trục gỗ mun đóng ở đáy thuyền bắt đầu chịu lực vặn xoắn cơ học quá tải. Những vết nứt nhỏ dọc theo thân trục gỗ mun bắt đầu xuất hiện, rỉ ra những tia nước xịt mạnh.
"Chủ nhân! Trục gỗ sắp gãy rồi!" A Phúc hoảng hốt hét lên khi nhìn thấy trục gỗ mun bắt đầu cong vênh dưới sức ép của dòng nước xoáy.
Màn sương mù màu vàng nhạt của lưu huỳnh phấn trên mạn thuyền đã bị nước sông dập tắt hoàn toàn. Từ dưới dòng nước đen ngòm, đàn rết độc ngự trùng của Độc Cô Nhạn lại bắt đầu click-clack bò lên mạn thuyền với số lượng đông đảo hơn gấp bội.
Chiếc thuyền tam bản nghiêng hẳn một góc bốn mươi lăm độ, nước sông lạnh buốt tràn qua mạn thuyền vào khoang như trút nước. Thanh Anh kiệt sức ôm chặt lấy cáng tre của Tiểu Ngư, nhuyễn kiếm Băng Tiêu rỉ sét trong tay nàng run rẩy không thể ra chiêu.
*RẮC... XOẢNG!!!*
Trục gỗ mun bị gãy đôi dưới áp lực nước cực đại, dòng nước lũ đen ngòm phụt lên cao tới một trượng, chiếc thuyền tam bản lập tức lật úp, nhấn chìm tất cả vào dòng nước sông Quan Trung lạnh buốt thấu xương trong bóng đêm mịt mùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!