Tráo Đổi Khế Ước: Mưu Kế Bến Sông
Gió bấc rít gào qua những khe đá ẩm ướt của bến sông Quan Trung, mang theo hơi muối mặn chát và mùi bùn tanh nồng hắt thẳng vào linh đường dã chiến ngoài trời. Dưới ánh đuốc dầu hỏa chập chờn bốc khói đen nghi ngút, cảnh tượng trở nên căng thẳng đến mức một tiếng thở mạnh cũng đủ kích hoạt sát cơ.
Tạ Thanh Anh quỳ rạp sát mép bến gỗ mục nát, nhuyễn kiếm Băng Tiêu trong tay nàng đã bị rỉ sét ăn mòn một góc lớn do kình lực muối biển của Hải Sa Chưởng. Vai trái nàng dập nát, máu tươi rỉ ra thấm đẫm vạt áo trắng viền lam, đôi môi thanh tú tái nhợt vì kiệt sức. Trước mặt nàng, Sa Thông Thiên—Trưởng lão phái Hải Sa—đang đứng sừng sững như một pho tượng đá đen bám đầy rêu mốc. Cặp vòng sắt nặng đúc bằng đồng xanh trên hai cánh tay khô khốc của lão va vào nhau phát ra những tiếng kêu *lách cách* trầm đục, lạnh lẽo.
"Chết đi, con nhóc ranh phái Hoa Sơn!"
Sa Thông Thiên quát lớn, giọng nói the thé chói tai xé rách màn sương đêm. Bàn tay phải của lão mang theo luồng gió muối ăn mòn của chưởng lực thứ ba đã giương cao sát đầu Thanh Anh. Luồng chân khí xám xịt cuồn cuộn như sóng dữ, chỉ cần giáng xuống là sẽ khiến xương sọ của nàng vỡ vụn ngay tại chỗ.
Cách đó mười bước chân, trên chiếc cáng tre dã chiến dính máu, Cổ Tiểu Ngư nằm bất động dưới lớp đại bào Minh chủ thêu rồng vàng rách nát. Lồng ngực y—nơi vết nứt xương sườn trái gãy hoàn toàn từ cú trúng tên huyền thiết trước đó—co thắt lại đau đớn dữ dội. Mỗi nhịp thở hụt hơi khiến y ho ra một ngụm máu bầm ấm nóng, rỉ ướt đẫm cả viền cổ áo gấm. Da cổ y bị phồng rộp đỏ tấy, bỏng rát kinh khủng do sáp nóng Lục Thần Sa dùng để dán dặm khẩn cấp mặt nạ dịch dung vào ban đêm.
Nhưng đôi mắt y dưới lớp da người giả dạng Thẩm Trường Thanh không hề có nửa điểm hoảng loạn. Trí tuệ của một tên trộm vặt đệ nhất vùng ổ chuột Kinh Thành đang vận hành với tốc độ kinh người. Y không có chân khí, không có kiếm pháp, nhưng y có đôi tai phân biệt thính giác siêu phàm và nhãn lực nhập vi cực hạn.
*“Lão già này... gót chân trái của lão lại nhấc lên!”*
Nhờ nhãn lực nhập vi quan sát chi tiết, Tiểu Ngư nhìn thấu điểm chịu lực bất thường dưới chân Sa Thông Thiên. Là một kẻ sống trên sông nước cả đời, Sa Thông Thiên có thói quen đứng nhón gót chân trái để giữ thăng bằng theo nhịp sóng bập bềnh của mạn thuyền. Khi đứng trên bến gỗ cố định, thói quen ấy trở thành một tử huyệt cơ học chí mạng. Khi lão dồn toàn bộ kình lực chưởng vào tay phải để sát hại Thanh Anh, trọng lượng cơ thể sẽ đổ dồn lên mũi chân phải, khiến gót chân trái hoàn toàn trống rỗng, không có một tia chân khí hộ thể nào bọc lót.
Khoảng cách là mười bước chân. Đây là cự ly bắn hiệu quả cuối cùng của Thần Long Thiết Phiến giắt bên hông y.
Tiểu Ngư nén cơn đau xé toạc lồng ngực, cánh tay phải run rẩy vì trật khớp ngón cái cũ khẽ nhúc nhích dưới ống tay áo rộng thùng thình. Y rà ngón tay trỏ trái—vết rách da rỉ máu nhẹ từ trò cờ bạc bịp trước đó nhói lên—khóa chặt vào nút cơ quan ẩn dưới chuôi quạt sắt Thần Long Thiết Phiến.
*TÁCH!*
Một tiếng động cơ khí cực nhỏ, thanh mảnh như tiếng cánh ve đập vào lá khô vang lên trong tiếng gió sông gầm rú. Cơ quan lò xo thép bên trong quạt sắt lập tức kích hoạt chiêu thức Thả Kim Châm Từ Quạt.
*VÚT!*
Một loạt mười hai cây kim thép cực mảnh, đen nhánh và tẩm kịch độc tê liệt phóng ra sát mặt đất bến gỗ, xé rách màn sương muối mỏng nhắm thẳng vào gót chân trái đang nhấc lên của Sa Thông Thiên.
Sa Thông Thiên đang dồn toàn bộ tinh thần lực vào chưởng kết liễu Thanh Anh, hoàn toàn không ngờ một kẻ 'tàn phế' nằm trên cáng tre lại có thể phóng ám khí cơ quan tinh xảo đến thế. Gót chân trái không có chân khí hộ thể của lão lập tức bị ba cây kim độc ghim thẳng vào yếu huyệt.
"Á!!!"
Sa Thông Thiên rú lên một tiếng đau đớn thấu xương. Chất độc tê liệt kịch độc từ kim châm lập tức ngấm vào gân gót chân, làm đứt quãng hoàn toàn dòng chân khí Hải Sa Chưởng đang tuần hoàn. Luồng gió chưởng xám xịt trên tay phải lão lập tức tan biến như bong bóng xà phòng. Lão mất đà, cơ thể cao gầy loạng choạng thảm hại, lùi liên tiếp ba bước rồi ngã nhào, đổ sụp xuống ngay sát bên cạnh chiếc cáng tre dã chiến của Cổ Tiểu Ngư.
Bụi đất và hơi muối bắn tung tóe. Cả bến sông lập tức rơi vào trạng thái tĩnh lặng chết chóc. Hàng chục kiêu binh đường thủy của Hải Sa Bang và gã tiêu đầu phản nghịch Tào Hùng đều đứng sững sờ, kinh hoàng không hiểu tại sao bang chủ của mình lại đột ngột ngã quỵ trước một kẻ tàn phế.
Đây chính là khoảnh khắc sinh tử mà Tiểu Ngư chờ đợi.
Không bỏ lỡ một phần mười nhịp thở, Cổ Tiểu Ngư vận dụng Vô Ảnh Thủ Pháp—kỹ thuật ăn trộm gia truyền nhanh hơn mắt thường của dòng họ Cổ. Mười ngón tay y di chuyển mờ ảo như một làn khói xám trong bóng tối nhập nhẹm của gầm cáng tre. Dù ngón tay cái phải đang ê ẩm trật khớp, y vẫn lướt tay cực nhanh qua vạt áo gấm thô rách của Sa Thông Thiên khi lão đang loạng choạng bò dậy.
*Xoạt.*
Chỉ bằng hai ngón tay trỏ và giữa, Tiểu Ngư đã kẹp chặt và rút ra một cuốn sổ da dê mỏng giấu trong ngực áo Sa Thông Thiên—đó chính là cuốn khế ước vận chuyển muối lậu tối mật của Hải Sa Bang với các quan viên triều đình Giang Nam. Động tác nhanh đến mức ngay cả Tào Hùng đang đứng cảnh giới cách đó năm bước cũng không hề hay biết.
Tiểu Ngư giấu cuốn khế ước vào ống tay áo rộng của mình, rồi nén cơn đau thắt ở xương sườn gãy, dùng Giả Giọng Khàn Đặc uy nghiêm, khàn đục của Thẩm Trường Thanh vang lên chấn động cả bến sông:
"Sa Thông Thiên... Ngươi nhìn xem đây là cái gì?"
Sa Thông Thiên ôm lấy gót chân trái đang tê dại đen xì, định vung tay đánh chưởng kết liễu Tiểu Ngư, nhưng khi nhìn thấy cuốn sổ da dê mỏng đang nằm gọn trong tay vị Minh chủ giả, sắc mặt lão lập tức chuyển từ đỏ tía sang xám ngoét như tro tàn.
"Ngươi... sao ngươi lại có thứ đó?!" Sa Thông Thiên run rẩy gào lên, giọng nói mất đi sự kiêu ngạo tàn bạo thường ngày.
Tiểu Ngư cười lạnh, tiếng cười khàn đặc đầy vẻ bí hiểm của một bậc tông sư nắm giữ thiên hạ: "Sa bang chủ, khế ước vận chuyển muối lậu của Hải Sa Bang các ngươi với phủ Thừa tướng... quả thực rất chi tiết. Ngươi nghĩ bản tọa bế quan dưỡng thương là không biết gì sao? Nếu bản tọa giao nộp cuốn sổ này cho Thống lĩnh Trần Bá và Thiết Huyết Vệ đang dẫn quân truy sát phía sau... ngươi nghĩ Hải Sa Bang của ngươi có thể sống sót qua ba ngày không?"
Sự xảo quyệt của Tiểu Ngư đã đánh trúng vào tử huyệt kinh tế và sinh tồn của Hải Sa Bang. Bọn chúng mang danh giang hồ nhưng thực chất sống bằng nguồn lợi muối lậu cấu kết quan phủ. Triều đình Thiết Huyết Vệ chính là nỗi khiếp sợ lớn nhất của chúng.
"Thẩm... Thẩm Minh chủ..." Sa Thông Thiên mồ hôi hột chảy ròng ròng, chất độc tê liệt từ kim châm khiến nửa thân dưới của lão bắt đầu mất cảm giác. Lão biết mình đã hoàn toàn thất thế. "Ngài... ngài muốn thế nào?"
"Chuẩn bị một chiếc thuyền nhanh nhất đưa bản tọa xuống Giang Nam dưỡng thương." Tiểu Ngư nén giọng khàn đặc ra lệnh. "Nếu không... khế ước này sẽ nằm trên bàn của Trần Bá trước khi mặt trời mọc."
Sa Thông Thiên cắn răng chịu nhục, lão liếc nhìn Tào Hùng đang đứng bên cạnh, rồi gật đầu đầy bất đắc dĩ: "Được... Lão phu giao thuyền! Tào Hùng, mau đi chuẩn bị chiếc thuyền tam bản nhanh nhất ở bến cảng cho Minh chủ!"
Nói xong, Sa Thông Thiên lén nháy mắt ra hiệu một cách cực kỳ kín kẽ với Tào Hùng. Gã tiêu đầu phản nghịch có vết sẹo ghê rợn trên mặt khẽ cúi đầu, ánh mắt lộ ra một tia hung tàn quỷ quyệt. Hắn hiểu ý bang chủ: chuẩn bị thuyền, nhưng phải lén đục lỗ dưới đáy khoang thuyền để dồn nhóm giả mạo này vào đường chết giữa dòng sông lớn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!