Nhạc nềnWuxia3

Hải Sa Chặn Đường: Quyết Đấu Trên Bến Tàu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vó ngựa của cấm quân Thiết Huyết Vệ vẫn dập dồn như sấm động phía sau lưng, xé rách màn sương lạnh của buổi canh tư. Gió bấc thốc thẳng vào rừng thông ngoại vi Hoa Âm Trấn, mang theo hơi ẩm nhớp nháp của dòng sông Quan Trung đang cận kề.


Trên chiếc cáng tre dã chiến dính đầy những vệt máu tươi đã khô quánh, Cổ Tiểu Ngư nằm co rúm người, hai tay ghì chặt lấy lồng ngực bên trái. Mỗi một nhịp xe lôi vấp phải rễ cây hay đá tảng trên đường mòn, lồng ngực y lại nhói lên một cơn đau buốt thấu tận tâm can. Vết gãy xương sườn trái từ cú trúng tên huyền thiết của Tiêu Diệt giờ đây như một thanh dao găm rỉ sét, cứ mỗi nhịp thở lại đâm sâu vào cơ phổi, khiến khóe môi y không ngừng rỉ ra những dòng máu bầm ấm nóng.


"Cha! Người cố nhịn một chút, bến sông ngay phía trước rồi!"


Tạ Thanh Anh vừa chạy dọc bên cáng tre vừa khẽ thì thầm, giọng nói thanh tao vốn lạnh lùng giờ đây lạc đi vì lo lắng và tự trách. Nàng một tay giữ chặt lấy thành cáng, tay kia không ngừng truyền một luồng chân khí Băng Tiêu ôn hòa vào bả vai phải của y để giúp y giữ lại chút thần trí tỉnh táo. Nhưng nàng không biết rằng, đối với một kẻ không có nửa điểm nội lực hộ thể như Cổ Tiểu Ngư, luồng chân khí dù có dịu nhẹ đến đâu khi đi vào kinh mạch trống rỗng cũng chỉ tạo ra những cơn run rẩy buốt giá dọc sống lưng.


Tiêu Thiết Nhạn lăm lăm thanh Hắc Phong Tiêu Đao dẫn đầu đường chạy, chín chiếc vòng sắt trên sống đao réo vang lách cách dồn dập dưới màn sương. Lão tiêu đầu mặt chữ điền nghiêm nghị, đôi mắt híp lại đầy sát khí khi nhìn thấy ánh lửa đuốc bập bùng hắt lên từ phía bến tàu sông Quan Trung trước mặt.


"Chờ đã!" Tiêu Thiết Nhạn đột ngột giơ tay ra hiệu, bước chân dừng lại sát rìa rừng thông.


Trước mắt họ, bến tàu sông vốn vắng lặng vào ban đêm nay lại sáng rực như ban ngày bởi hàng chục ngọn đuốc dầu hỏa. Hơi nước mặn mòi, tanh nồng của bùn đất và muối biển bốc lên nồng nặc. Dưới ánh lửa bập bùng, hơn ba mươi kiêu binh đường thủy của Hải Sa Bang đang dàn trận kín kẽ, tay lăm lăm đao bản rộng và vòng sắt bọc đồng. Chặn ngay giữa lối đi duy nhất dẫn xuống bến cảng là hai bóng người quen thuộc.


Sa Thông Thiên—Trưởng lão phái Hải Sa—đang đứng sừng sững như một tảng đá đen bóng bám đầy muối biển. Lão nhân cao gầy mặc bộ áo vải thô màu xanh đậm, hai cánh tay khô khốc như cành củi khô đeo cặp vòng sắt nặng đúc bằng đồng xanh khẽ va vào nhau phát ra những tiếng kêu trầm đục. Bên cạnh lão là Tào Hùng, gã tiêu đầu phản nghịch của Giang Nam Tiêu Cục với vết sẹo ghê rợn trên mặt đang khoanh tay cười lạnh, thanh đại đao bản rộng gác hờ trên bả vai vạm vỡ.


"Ha ha ha! Thẩm chưởng môn, Thẩm Minh chủ vĩ đại!" Sa Thông Thiên đột ngột cười lớn, giọng nói the thé chói tai vang dội khắp mặt sông phẳng lặng. "Ngài đường đường là đệ nhất kiếm thần giang hồ, thế mà đêm hôm lại phải nằm trên cáng tre, trốn chui trốn nhủi như một con chó hoang thế này sao?"


Tiêu Thiết Nhạn bước lên một bước, chắn trước cáng tre của Tiểu Ngư, nén giọng trầm đục: "Sa trưởng lão, Minh chủ đang bế quan điều trị tàn độc của Ma Giáo, cần xuống Giang Nam gấp. Hải Sa Bang các ngươi mang danh chính đạo, nay lại dám chặn đường Minh chủ, muốn phản nghịch liên minh sao?"


"Phản nghịch liên minh?" Tào Hùng nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống bến gỗ, bước lên chế giễu: "Tiêu Thiết Nhạn, ngươi bớt dùng cái danh nghĩa rách nát đó ra đây để dọa người đi! Thẩm Trường Thanh thật sự còn sống hay đã là một cái xác không hồn dưới đáy Hàn Băng Đàm, trong lòng các ngươi tự biết rõ! Sa bang chủ của chúng ta hôm nay chỉ muốn đòi lại công đạo cho ba tờ khế ước nợ trị giá vạn lượng bạc bị kẻ nào đó dùng trò cờ bạc bịp cướp mất ở linh đường mà thôi!"


Sa Thông Thiên tiến lên, cặp mắt một mí hung ác khóa chặt vào bóng người đang nằm bất động trên cáng tre dưới áo bào Minh chủ thêu rồng vàng rách nát. Lão vung cánh tay phải, cặp vòng sắt bọc đồng réo vang một tiếng chói tai, chĩa thẳng về phía Tiểu Ngư:


"Thẩm Trường Thanh! Nếu ngươi thực sự vẫn giữ được công lực bất bại như lời đồn, hãy bước xuống đây đón nhận của lão phu ba chưởng! Nếu ngươi thắng, Hải Sa Bang ta sẽ tự tay chuẩn bị thuyền lớn đưa ngươi xuống Giang Nam, xóa bỏ mọi ân oán cũ! Còn nếu ngươi hèn nhát không dám bước ra... lão phu sẽ ra lệnh cho kiêu binh đường thủy lật úp toàn bộ thuyền bè ở bến sông này, để các ngươi cùng làm bạn với cá tôm dưới đáy sông!"


Lời thách thức của Sa Thông Thiên đầy hiểm độc. Lão biết rõ Thẩm Trường Thanh nếu còn sống và có công lực thì không bao giờ từ chối một lời thách đấu trực diện trước mặt đệ tử và quần hùng, bởi danh dự của Minh chủ lớn hơn tính mạng. Nhưng lão cũng ngầm thăm dò thương thế thực sự của y sau các tin đồn tàn phế kinh mạch.


Cổ Tiểu Ngư nằm trên cáng tre, tim đập nhanh đến mức muốn vỡ tung lồng ngực. Cơn đau từ xương sườn gãy khiến đầu óc y có chút mờ mịt, nhưng y biết mình tuyệt đối không được gục ngã lúc này. Y nén chặt khí quản, ép cơ cổ họng để phát ra Giả Giọng Khàn Đặc uy nghiêm, chậm rãi cất tiếng:


"Sa Thông Thiên... ngươi cậy thế lực Hải Sa Bang ở bến sông... dám ép buộc bản tọa sao? Khụ... khụ..."


Tiếng ho khàn đặc dội ra từ dưới lớp mặt nạ dịch dung dán bằng keo Lục Thần Sa đã bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt nhẹ quanh cổ do mồ hôi lạnh rỉ ra liên tục. Sát khí từ phía Hải Sa Bang dâng lên hừng hực.


"Cha! Người đang trọng thương, không được vận công!" Tạ Thanh Anh cắn chặt môi, đôi mắt phượng ngập tràn sự quyết tuyệt. Nàng bước thẳng lên phía trước cáng tre, bàn tay thon dài siết chặt lấy chuôi Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm quanh thắt lưng gấm.


*Xoạt!*


Một dải ánh sáng lạnh lẽo, mỏng manh như sương sớm Giang Nam đột ngột vạch ra giữa không trung. Thanh nhuyễn kiếm dẻo dai phát ra tiếng ngân thanh thúy, uốn lượn như một con rắn bạc dưới ánh đuốc bập bùng. Thanh Anh đứng sừng sững, kiếm phục trắng viền lam bay phần phật trong gió sông, gương mặt thanh tú lạnh lùng như băng tuyết:


"Sa Thông Thiên! Cha ta đang điều hòa chân khí ép tàn độc, không rảnh để ra tay với hạng tiểu nhân bỉ ổi như ngươi! Tạ Thanh Anh ta là đệ tử chân truyền phái Hoa Sơn, hôm nay sẽ đại diện cho cha đón nhận Hải Sa Chưởng của ngươi!"


Sa Thông Thiên nhìn thấy nhuyễn kiếm của Thanh Anh, đôi mắt hung ác khẽ co rút lại, rồi lão cười khẩy một tiếng đầy khinh bỉ:


"Một con nhóc ranh vắt mũi chưa sạch mà cũng đòi đại diện kiếm thần? Được! Lão phu hôm nay sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là trời cao đất dày! Nếu ngươi không đỡ nổi ba chưởng của lão phu, hãy tự tay dâng đầu kẻ giả mạo kia ra đây!"


"Thanh Anh... đừng... khụ..." Tiểu Ngư khó khăn phát ra tiếng khàn đặc, định vươn bàn tay run rẩy ra cản nàng lại. Nhưng Thanh Anh đã vung thân pháp, lướt nhẹ nhàng như một cánh chim tuyết lao thẳng ra bến gỗ trống trải trước bến sông.


Cuộc quyết đấu sinh tử trạng chính thức bùng nổ dưới sự chứng kiến của hàng chục kiêu binh đường thủy và sự lo lắng tột độ của Tiêu Thiết Nhạn.


Sa Thông Thiên gầm lên một tiếng, hai chân dẫm mạnh xuống bến gỗ tạo ra một tiếng nổ trầm đục. Lão vung cánh tay phải, vòng sắt bọc đồng réo vang điên cuồng. Luồng chân khí từ đan điền lão tuôn ra, mang theo hơi nước mặn mòi của mặt sông dâng cao. Đây chính là Hải Sa Chưởng độc môn của phái Hải Sa, nổi tiếng với kình lực mang tính ăn mòn cực mạnh của muối biển và hơi nước độc.


*VÚT!*


Sa Thông Thiên vung chưởng thứ nhất, một luồng gió chưởng mang theo hơi muối mặn chát, xé rách màn sương mù dày đặc lao thẳng về phía lồng ngực Thanh Anh. Sức nóng và hơi mặn của chưởng lực làm những chiếc lá thông rụng quanh bến gỗ lập tức khô héo, chuyển sang màu vàng úa trong nháy mắt.


Tạ Thanh Anh không hề nao núng. Nàng vận hành chân khí Băng Tiêu dồi dào, thân hình mảnh khảnh lướt nhẹ tránh né trực diện chưởng lực. Thanh Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm trong tay nàng múa ra những đường kiếm nhanh nhẹn, lạnh lẽo vô cùng.


*KENG! KENG! KENG!*


Mũi nhuyễn kiếm mỏng dẹt liên tiếp đâm thẳng vào những chiếc vòng sắt bọc đồng trên cổ tay Sa Thông Thiên, tạo ra những tia lửa bắn tung tóe dưới đêm tối. Kiếm chiêu của Thanh Anh nhanh nhẹn, lạnh lùng, biến ảo vô thường hòng tìm kiếm sơ hở bên sườn của đối thủ.


Tuy nhiên, Sa Thông Thiên là cao thủ Thông Mạch Cảnh đỉnh phong, kinh nghiệm thực chiến trên sông nước của lão vô cùng phong phú. Lão không hề thu chiêu phòng thủ, ngược lại càng đánh càng hăng. Mỗi một đòn chưởng lực lão vung ra đều mang theo hơi muối mặn ăn mòn kinh mạch, bốc lên từ mặt sông cuồn cuộn phía dưới.


*“Kiếm pháp của con nhóc này nhanh thật, nhưng vũ khí của nó quá mỏng!”* Sa Thông Thiên thầm nghĩ, nụ cười nham hiểm hiện rõ trên gương mặt đen bóng.


Lão đột ngột đổi chiêu, vung chưởng thứ hai dồn toàn lực đánh thẳng vào thân kiếm của Thanh Anh.


*ẦM!*


Một luồng kình lực muối biển nồng nặc bám chặt lấy lưỡi kiếm nhuyễn kiếm mỏng dẹt. Thanh Anh cảm thấy một luồng sức nóng bỏng rát, mặn chát truyền từ thân kiếm thẳng vào lòng bàn tay phải của mình, làm tê dại toàn bộ các huyệt đạo ở cổ tay. Đáng sợ hơn, dưới nhãn lực nhập vi của Cổ Tiểu Ngư đang nằm trên cáng tre quan sát, y kinh hoàng phát hiện ra lưỡi kiếm Băng Tiêu vốn sáng loáng như gương nay đang bị một lớp rỉ sét màu vàng xám bám chặt dọc theo các đường vân kiếm. Sức nóng và hơi muối ăn mòn của Hải Sa Chưởng đang trực tiếp làm rỉ sét lớp thép mỏng dẻo dai của nhuyễn kiếm, khiến nó mất đi độ đàn hồi tự nhiên và bắt đầu có dấu hiệu nứt rạn nhẹ ở góc kiếm.


"Ha ha ha! Nhuyễn kiếm của phái Hoa Sơn cũng chỉ đến thế mà thôi!" Sa Thông Thiên cười lớn đầy đắc ý. Lão dồn chân khí vào chưởng thứ ba, luồng gió chưởng mang theo hơi nước mặn rít lên như tiếng quỷ khóc ngoài khơi xa, đánh thẳng vào bả vai trái đang bị thương cũ của Thanh Anh.


Thanh Anh bị kình lực ăn mòn áp chế hoàn toàn. Nàng cố gắng dùng thân pháp lướt ra sau lưng đối thủ hòng thoát khỏi tầm đánh, nhưng hơi muối mặn bốc lên từ mặt sông quá nồng nặc đã lọt vào mắt nàng, làm mờ mịt hoàn toàn tầm nhìn trong tích tắc.


*HỰ!*


Một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên. Thanh Anh bị chưởng lực dội mạnh vào vai trái, thân hình mảnh khảnh của nàng bị chấn lùi liên tiếp bảy bước về phía mép bến gỗ sông gập ghềnh. Chỉ còn nửa bước chân nữa là nàng sẽ ngã nhào xuống dòng nước sông Quan Trung đang chảy xiết cuồn cuộn bên dưới. Khóe môi nàng rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, bàn tay phải cầm nhuyễn kiếm run rẩy dữ dội, lưỡi kiếm Băng Tiêu đã bị rỉ sét ăn mòn hoàn toàn một góc lớn, mất đi độ dẻo dai vốn có.


"Thanh Anh!" Cổ Tiểu Ngư gào thét trong lòng. Cơn hoảng sợ tột độ đè bẹp cả nỗi đau gãy xương sườn ở lồng ngực y.


Y biết rõ, nếu Thanh Anh ngã xuống nước sông lúc này, nàng sẽ bị dòng nước xiết cuốn đi hoặc bị kiêu binh đường thủy của Hải Sa Bang dùng xích sắt bao vây tiêu diệt vĩnh viễn. Tiêu Thiết Nhạn định lao ra ứng cứu nhưng đã bị Tào Hùng cùng hàng chục tên kiêu binh đường thủy cầm đao bản rộng chặn đứng đường đi, tạo ra một thế trận bao vây kiên cố không thể phá vỡ trong nháy mắt.


*“Phải làm sao đây? Ta không có nội lực, không có kiếm pháp... Ta chỉ là một tên trộm vặt hèn mọn!”* Tiểu Ngư thầm gào thét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm nhão lớp keo dán dịch dung trên má trái đau rát.


Nhưng bản năng sinh tồn và lòng kiên cường của một tên trộm vùng ổ chuột Kinh Thành đã giúp y giữ lại một tia tỉnh táo cuối cùng. Y nhắm nghiền mắt, dồn toàn bộ sự tập trung tinh thần vào đôi mắt, kích hoạt Nhãn lực nhập vi đạt đến cảnh giới cực hạn quan sát.


Y quan sát kỹ lưỡng từng cử động nhỏ nhất của Sa Thông Thiên khi lão đang chậm rãi bước tới mép bến gỗ để tung chưởng kết liễu Thanh Anh.


*“Chờ đã... Gót chân trái của lão... tại sao mỗi khi lão dồn lực chưởng lại khẽ nhấc lên một góc nhỏ?”* Tiểu Ngư phát hiện ra một chi tiết cực kỳ bất thường.


Nhờ nhãn lực siêu phàm, y nhận ra Sa Thông Thiên vốn là dân sông nước, có thói quen đứng trên mạn thuyền lắc lư suốt hàng chục năm. Khi đứng trên thuyền, người ta phải luôn nhón gót chân để giữ thăng bằng theo nhịp sóng. Nhưng lúc này, lão đang đứng trên bến gỗ cố định, vững chãi. Thói quen cũ vô tình tạo ra một điểm chịu lực cực kỳ sơ hở ở gót chân trái của lão—mỗi khi lão vung chưởng lực Đại Chu Thiên, toàn bộ trọng lượng cơ thể sẽ dồn lên mũi chân phải, khiến gót chân trái hoàn toàn trống rỗng không có chân khí bọc lót bảo vệ.


*“Đó chính là tử huyệt của lão!”* Tiểu Ngư thầm reo lên trong lòng.


Y lén lút đưa bàn tay phải đang run rẩy, ê ẩm trật khớp cũ rà vào trong ống tay áo gấm rộng thùng thình, ngón tay chạm vào chuôi sắt lạnh ngắt của thanh Thần Long Thiết Phiến. Cây quạt sắt cơ quan bảo mạng duy nhất tầm gần lúc này đang được khép chặt.


*“Khoảng cách từ cáng tre của ta đến gót chân trái của lão là mười lăm bước chân... Vượt quá tầm bắn hiệu quả của kim châm độc phóng ra từ quạt sắt.”* Tiểu Ngư tính toán nhanh chóng, mồ hôi lạnh làm ướt đẫm lòng bàn tay. *“Nếu ta bắn lúc này, kim châm sẽ bị gió sông thổi lệch hướng hoặc bị chân khí bộc lộ bọc ngoài của lão gạt bay. Ta phải chờ... chờ đến khi lão tiến sát lại gần hơn để tung chưởng kết liễu, dồn toàn bộ lực vào mũi chân phải!”*


Sa Thông Thiên cười lớn đầy tàn nhẫn, lão bước lên thêm hai bước, khoảng cách đến cáng tre của Tiểu Ngư giờ đây chỉ còn mười bước chân. Lão giơ cao bàn tay phải đen bóng bám đầy hơi muối mặn, chân khí Hải Sa Chưởng tụ lại tạo thành một luồng gió xoáy xám xịt mang theo sát cơ hủy diệt nhắm thẳng vào đỉnh đầu Tạ Thanh Anh đang quỳ sụp sát mép nước sông.


"Chết đi, con nhóc ranh phái Hoa Sơn!" Sa Thông Thiên quát lớn, gót chân trái của lão khẽ nhấc lên khỏi bến gỗ đúng như dự đoán của Tiểu Ngư.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Cổ Tiểu Ngư nằm trên cáng tre, ngón tay trỏ rách da rỉ máu nhẹ của y khẽ chạm vào nút cơ quan ẩn dưới chuôi quạt Thần Long Thiết Phiến, chuẩn bị kích hoạt loạt kim châm độc bảo mạng cuối cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!