Nhất Tiễn Truy Hồn: Thần Tiễn Trên Mái Ngói
Bóng tối bên trong mật phòng Xuân Phong Lâu đặc quánh như hắc ín, chỉ có hơi thở dồn dập của ba con người đang nín nhịn giữa lằn ranh sinh tử. Qua khe hở mỏng dính của bức tường đá xoay, mùi hương Lục Thần Sa ấm nóng bốc lên từ cổ Cổ Tiểu Ngư vẫn đang không ngừng tỏa ra, nồng nặc và sắc nét.
Bên ngoài, Triệu Thiên Hành—Trưởng lão chấp pháp phái Hoa Sơn—vẫn đứng sững như một pho tượng đá gỉ sét. Đôi mắt ti hí của lão híp lại, yết hầu giật mạnh khi khứu giác nhạy bén của một cao thủ Đại Chu Thiên bắt trọn lấy thứ mùi hương cấm kỵ ấy. Bàn tay thô ráp, gân guốc của lão từ từ đặt lên mép bức tranh phong cảnh treo tường. Chỉ cần lão dùng lực dồn chân khí đẩy mạnh, cánh cửa đá xoay sẽ lập tức sụp đổ, phơi bày toàn bộ nhóm thế thân dưới ánh đuốc chói lòa.
Trong mật thất, Tiêu Thiết Nhạn đã đưa ngón tay cái gạt nhẹ chuôi Hắc Phong Tiêu Đao ra khỏi bao nửa phân. Chín chiếc vòng sắt trên sống đao khẽ chạm vào nhau, phát ra tiếng ngân cực nhỏ, bén ngót như tiếng rết bò trên lá khô. Tạ Thanh Anh đứng sát cánh bên Tiểu Ngư, Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm quanh thắt lưng đã được nàng siết chặt trong lòng bàn tay lạnh ngắt. Nàng nhìn sang Tiểu Ngư, đôi mắt phượng tràn ngập sự quyết tuyệt. Nàng biết, nếu cửa đá mở ra, nàng sẽ là người đầu tiên lao ra ngoài, dùng mạng sống để cản đường roi sắt của Triệu Thiên Hành.
Cổ Tiểu Ngư nằm trên cáng tre, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc hai bên thái dương, làm rát bỏng thêm vết bỏng rộp đỏ tấy quanh cổ do sáp nóng Lục Thần Sa vừa dán dặm khẩn cấp. Cơn đau nhức nhối từ vết nứt xương sườn cũ ở lồng ngực cứ thế cuộn lên theo từng nhịp tim đập loạn xạ. Y không có nội lực, không có kiếm pháp, thứ duy nhất y có lúc này là đầu óc của một tên trộm vặt đã quen đối mặt với tử thần trong những con hẻm tối Kinh Thành.
*“Chờ đã... Triệu Thiên Hành là kẻ đa nghi nhưng cực kỳ sĩ diện.”* Tiểu Ngư thầm nghĩ, nhãn lực nhập vi của y khóa chặt vào bóng bàn tay của lão trưởng lão in trên khe cửa đá. *“Lão đang lưỡng lự. Lão sợ nếu tự tay lục soát phòng của Thập Tam Nương—người có quan hệ mật thiết với các quan viên triều đình và chưởng môn các phái—mà không tìm thấy gì, lão sẽ tự bôi tro trát trấu vào mặt mình trước mặt đệ tử.”*
Ngay khi bàn tay của Triệu Thiên Hành định dùng lực, một tiếng cười lẳng lơ, sắc sảo đột ngột vang lên từ phía sau, phá vỡ bầu không khí nghẹt thở.
"Ối chao, Triệu trưởng lão! Ngài thật là... người ta đã bảo phòng này chỉ có mấy món đồ trang điểm riêng tư của nữ nhi, thế mà ngài cứ khăng khăng đòi tự tay lục lọi là thế nào?"
Thập Tam Nương bước tới, tà áo lụa mỏng màu đỏ rực khẽ lay động, mang theo một luồng gió thơm ngào ngạt của phấn son lầu xanh. Cô ta không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn tự nhiên bước đến sát bên Triệu Thiên Hành, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào tẩu thuốc bằng ngọc lục bảo bốc khói dịu nhẹ. Cô ta lén đưa mắt nhìn về phía bức tranh phong cảnh, rồi lập tức che miệng cười duyên, cố tình phả một ngụm khói thuốc màu tím nhạt thẳng vào mặt lão trưởng lão.
"Lục Thần Sa?" Thập Tam Nương liếc xéo Triệu Thiên Hành, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc. "Trưởng lão quả là người tinh tường, ngay cả mùi phấn 'Lục Thần Tây Vực' mà triều đình vừa tiến cống cho các quý nhân trong phủ Thừa tướng cũng ngửi ra được. Đây là món quà mà vị thống lĩnh Thiết Huyết Vệ vừa tặng cho ta đêm qua để bôi dưỡng nhan đấy. Sao nào? Triệu trưởng lão cũng muốn thử một chút phấn son của lầu xanh chúng ta sao? Hay là... ngài nghi ngờ vị thống lĩnh kia cũng là tà đảng Ma Giáo?"
Lời nói của Thập Tam Nương vừa mềm mỏng vừa mang theo gai nhọn. Cô ta cố tình kéo danh tiếng của phủ Thừa tướng và thống lĩnh Thiết Huyết Vệ ra làm lá chắn. Khói thuốc từ tẩu ngọc tỏa ra, mang theo độc tính gây mê nhẹ, lập tức làm nhiễu loạn khứu giác của Triệu Thiên Hành, khiến lão cảm thấy đầu óc hơi choáng váng.
Triệu Thiên Hành khựng lại. Gương mặt mặt rỗ của lão co rúm lại một nhịp đầy khó chịu. Lão liếc nhìn tên đệ tử chấp pháp vừa bước ra từ mật phòng—kẻ vẫn đang đứng đờ đẫn với đôi mắt hơi thiếu thần sắc do vừa chịu thuật Thôi Miên Tâm Lý của Tiểu Ngư.
"Hừ, Thập Tam Nương, ngươi không cần phải dùng danh nghĩa quan phủ ra đây để dọa dẫm bản trưởng lão." Triệu Thiên Hành ngoài miệng cứng rắn, nhưng bàn tay đang đặt trên bức tranh phong cảnh đã từ từ hạ xuống. Lão biết rõ, nếu đụng chạm đến người của triều đình lúc này, Dương Cô Phong cũng không gánh nổi hậu quả. Lão quay sang nhìn tên đệ tử đờ đẫn: "Ngươi chắc chắn bên trong không có người chứ?"
"Báo... báo cáo trưởng lão, bên trong thực sự trống rỗng, chỉ có củi khô." Tên đệ tử chấp pháp lặp lại một cách máy móc, đầu óc vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi trạng thái thôi miên.
"Chúng ta đi!" Triệu Thiên Hành nghiến răng ra lệnh. Lão không muốn dây dưa thêm ở chốn lầu xanh dơ bẩn này, nhất là khi mùi phấn son nồng nặc và khói thuốc của Thập Tam Nương đang làm lão cảm thấy lồng ngực khó thở. "Nhưng hãy nhớ lấy, Thập Tam Nương. Nếu bản trưởng lão phát hiện ngươi dám chứa chấp tà đảng, Xuân Phong Lâu này sẽ không còn một mảnh ngói lành!"
Tiếng giày sắt rầm rập của toán đệ tử chấp pháp cuối cùng cũng xa dần, rồi mất hút dưới cầu thang gỗ của Xuân Phong Lâu.
Trong mật phòng đá xoay, Cổ Tiểu Ngư lúc này mới dám thở phào một tiếng dài, nhưng cú thở mạnh lập tức chạm vào vết nứt xương sườn trái khiến y đau đến mức co rúm người lại, ho khan ra một ngụm máu bầm nhỏ.
"Tiểu Ngư!" Tạ Thanh Anh vội vã đỡ lấy y, bàn tay ấm áp của nàng khẽ xoa nhẹ sau lưng y để giúp y điều hòa hơi thở. Đôi mắt nàng đỏ hoe, đầy vẻ xót xa khi nhìn thấy viền cổ áo gấm thêu rồng của y đã bị máu và sáp ong nóng chảy bám chặt, da cổ phồng rộp đỏ tấy.
"Bản tọa... không sao... khụ..." Tiểu Ngư cố gắng dùng Giả Giọng Khàn Đặc trầm đục để đáp lại, dù giọng nói của y lúc này đã yếu ớt đi trông thấy. Y nhìn sang Tiêu Thiết Nhạn: "Lão tiêu đầu... chúng ta phải đi ngay. Triệu Thiên Hành tuy rút lui, nhưng gã sẽ lập tức cho người bao vây toàn bộ lối ra vào Hoa Âm Trấn. Chỉ cần gã tỉnh táo lại, gã sẽ nhận ra mùi keo dán dịch dung không thể giống hoàn toàn mùi phấn dưỡng nhan Tây Vực."
Cửa đá xoay từ từ mở ra. Thập Tam Nương bước vào, gương mặt diễm lệ không còn vẻ lả lơi thường ngày mà đầy sự nghiêm nghị, lo lắng. Cô ta đặt tẩu thuốc ngọc xuống bàn, nhanh chóng nói:
"Minh chủ nói đúng. Triệu Thiên Hành là kẻ cáo già, hắn sẽ không bị lừa lâu đâu. Cổng chính thị trấn đã bị Thiết Huyết Vệ phong tỏa, lối ra sông biên giới cũng đầy tai mắt. Nhưng Xuân Phong Lâu của ta có một lối thoát hiểm ngầm dưới cống nước thải, vốn dùng để lén vận chuyển rượu lậu từ phương Nam lên. Các vị hãy đi theo lối đó để ra ngoài ngoại vi thị trấn."
Thập Tam Nương dẫn họ đi xuống tầng hầm ẩm ướt của lầu xanh. A Phúc vạm vỡ cõng cáng tre của Tiểu Ngư trên lưng, bước đi vững chãi trong lòng cống tối tăm bốc mùi hôi thối. Thanh Anh và Tiêu Thiết Nhạn đi sát hai bên bọc lót, thanh nhuyễn kiếm của nàng luôn trong tư thế sẵn sàng rút vỏ.
Sau gần một canh giờ di chuyển mò mẫm trong bóng tối ẩm ướt, nhóm người cuối cùng cũng chui ra khỏi một cửa cống ngầm khuất sau đống củi mục ở bìa rừng ngoại vi Hoa Âm Trấn. Gió đêm từ vách đá Hoa Sơn thổi xuống lạnh buốt, xua đi mùi phấn son son và sương mù nhớp nháp của lầu xanh, nhưng cái lạnh lập tức ngấm vào da thịt rách nát của Tiểu Ngư, khiến y run rẩy bần bật.
"Chúng ta đã ra khỏi trấn." Tiêu Thiết Nhạn nấp sau một gốc thông cổ thụ, quét mắt nhìn qua khoảng rừng tối tăm phía trước. "Qua khỏi cánh rừng thông này là đến bến tàu sông Quan Trung. Chỉ cần lên được thuyền đi Giang Nam, Dương Cô Phong sẽ không thể với tay tới được nữa."
"Hãy cẩn thận." Tiểu Ngư thì thào, nhãn lực nhập vi của y cố gắng hoạt động trong bóng đêm mịt mù. "Thiết Huyết Vệ của triều đình tinh thông chiến thuật phục kích. Trần Bá sẽ không để trống vùng ngoại vi này đâu."
Họ lặng lẽ di chuyển dưới bóng râm của những tán thông già. Tiếng lá khô xào xạc dưới chân A Phúc vang lên cực nhỏ, nhưng giữa không gian tĩnh lặng của đêm muộn, nó vẫn khiến tim Tiểu Ngư đập dồn dập.
Bất ngờ, một luồng sát khí lạnh lẽo, sắc bén như kim châm đột ngột ập xuống từ đỉnh đầu.
Tiểu Ngư vốn là một tên trộm đệ nhất, giác quan đối với nguy hiểm của y nhạy bén hơn bất kỳ cao thủ võ lâm nào. Đồng tử y khẽ co thắt nhẹ, nhãn lực nhập vi lập tức được kích hoạt đến mức cực hạn trong bóng tối. Y nhìn thẳng lên ngọn cây cổ thụ cách đó khoảng ba mươi trượng.
Giữa những tán lá thông đen thẫm lay động trong gió đêm, có một vệt sáng mờ nhạt, cực nhỏ phản chiếu ánh trăng khuyết. Đó là mũi của một mũi tên bằng sắt nặng.
Một bóng người gầy gò mặc y phục xám tro bó sát đang đứng im lìm trên một nhánh cây cao, lưng đeo ống tên lớn, hai tay đang giương thẳng một cây cung sắt nặng năm mươi cân. Đó chính là Tiêu Diệt—thích khách bắn cung tầm xa kiệt xuất của Thiết Huyết Vệ triều đình.
*"Không ổn! Mục tiêu của hắn là tim của ta!"* Tiểu Ngư kinh hoàng nhận ra.
Khoảng cách ba mươi trượng vượt quá tầm phản xạ của bất kỳ kiếm thuật cận chiến nào. Tốc độ của mũi tên huyền thiết bắn ra từ cây cung sắt nặng năm mươi cân của Tiêu Diệt nhanh đến mức mắt thường không thể nắm bắt.
*PHỰT!!!*
Tiếng dây cung sắt rít lên một tiếng trầm đục xé rách không gian tĩnh lặng. Một vệt sáng đen ngòm, mang theo kình lực Thông Mạch Cảnh dũng mãnh, xé gió lao thẳng về phía cáng tre của Tiểu Ngư với tốc độ cực hạn.
"Cha! Cẩn thận!" Tạ Thanh Anh là người đầu tiên cảm nhận được sát khí, nàng hét lớn, vung Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm định lao ra chặn mũi tên. Nhưng khoảng cách quá gần, tốc độ tên bắn quá nhanh vượt quá giới hạn phản xạ kiếm lý của nàng. Mũi kiếm nhuyễn kiếm của nàng chỉ kịp vạch ra một đường sáng lạnh giữa khoảng không thì mũi tên đã vượt qua, lao thẳng vào ngực Tiểu Ngư.
Tiêu Thiết Nhạn cũng không kịp vung đao bọc lót. Lão tiêu đầu trợn tròn mắt nhìn mũi tên tử thần đang găm thẳng vào yếu hại của vị Minh chủ giả.
Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần mười nhịp thở ấy, Cổ Tiểu Ngư biết mình không thể né tránh. Thân pháp của một người bình thường không thể nhanh hơn mũi tên của thần tiễn triều đình. Nếu y cố né, mũi tên có thể lệch hướng đâm xuyên qua cổ hoặc đầu y, giết chết y ngay lập tức.
Cách duy nhất để sinh tồn là đón nhận nó trực diện bằng thứ bảo mệnh duy nhất trên người y.
Tiểu Ngư gồng cứng toàn bộ cơ ngực, nén chặt lồng ngực nứt xương sườn đau đớn, điều chỉnh góc độ cơ thể trên cáng tre sao cho mũi tên đâm thẳng vào tâm điểm của tấm lưới thép Hắc Thủy Giáp ẩn dưới lớp đại bào Minh chủ dệt sát da ngực.
*BOONG!!!*
Một tiếng va chạm kim loại trầm đục, vang dội bùng nổ giữa cánh rừng thông tĩnh lặng, nghe như tiếng chày đồng nện mạnh vào chuông chùa cổ.
Mũi tên huyền thiết cực mạnh của Tiêu Diệt đâm sầm vào lồng ngực Tiểu Ngư. Ngay tại khoảnh khắc va chạm chí mạng, hàng vạn khoen thép nguội huyền thiết siêu nhỏ và hệ thống lò xo co giãn của giáp lưới thép Hắc Thủy Giáp lập tức co thắt cực mạnh. Cơ chế cơ học này phân tán và triệt tiêu tới tám mươi phần trăm lực xuyên thấu vật lý của mũi tên, đẩy ngược mũi tên sắt rơi rụng xuống đất cát.
Tuy nhiên, hai mươi phần trăm lực chấn động vật lý còn lại vẫn là một đòn tàn phá khủng khiếp đối với cơ thể người thường không có nội lực hộ thể của Tiểu Ngư.
*RẮC...*
Một tiếng xương gãy giòn giã vang lên bên trong lồng ngực y. Vết nứt xương sườn trái cũ lập tức bị lực chấn động đập gãy hoàn toàn. Cơn đau dữ dội, buốt nhói như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua tim phổi khiến Tiểu Ngư trợn trừng mắt. Y ho ra một ngụm máu tươi thực sự, máu đỏ tươi bắn tung tóe lên viền áo bào xám tro thêu rồng vàng.
Nhưng bất chấp cơn đau đớn tột cùng đang tàn phá đại não, Tiểu Ngư vẫn cắn chặt răng, giữ cho cơ thể ngồi thẳng tắp trên cáng tre dã chiến, hai bàn tay giấu dưới ống tay áo rộng siết chặt chuỗi hạt bồ đề định thần để không bị ngất xỉu. Gương mặt dịch dung nghiêm nghị của Thẩm Trường Thanh vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng đáng sợ, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng về phía ngọn cây cổ thụ nơi Tiêu Diệt đang ẩn nấp.
Trên ngọn cây cổ thụ cách đó ba mươi trượng, Tiêu Diệt trợn tròn mắt kinh hãi. Gương mặt lạnh lùng của gã thích khách triều đình biến đổi hoàn toàn thành sự sợ hãi tột độ.
Gã nhìn thấy vị Minh chủ võ lâm ngồi bất động trên cáng tre, nhận trọn một mũi tên huyền thiết bắn lén từ cây cung sắt năm mươi cân của mình ngay tại cự ly gần mà không hề né tránh, không hề vung kiếm cản phá. Mũi tên cực mạnh đủ sức xuyên thấu ba lớp thiết giáp nặng của quân đội, vậy mà khi chạm vào ngực ông ta chỉ phát ra một tiếng chuông đồng trầm đục rồi rơi rụng vô hại xuống đất.
*“Hộ thể chân khí! Đó là cảnh giới Tông sư đỉnh phong phản chấn chân khí vô hình!”* Tiêu Diệt thầm gào thét trong lòng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán gã thích khách. *“Thẩm Trường Thanh không hề bị phế võ công! Công lực của lão vẫn thâm hậu tựa biển khơi! Nhát tên vừa rồi nếu lão muốn lấy mạng ta, chỉ cần một cái liếc mắt kiếm khí ngoại phóng cũng đủ khiến ta vạn đao phân thây!”*
Nỗi sợ hãi danh tiếng "Bất Bại Kiếm Thần" của Thẩm Trường Thanh lập tức đè bẹp ý chí chiến đấu của gã thích khách triều đình. Tiêu Diệt không dám bắn tiếp mũi tên thứ hai, gã lập tức thu cung sắt, vung thân pháp khinh công lướt nhanh qua các tán cây cổ thụ, biến mất vào bóng tối sâu thẳm của cánh rừng thông để trở về báo cáo với Trần Bá.
"Cha! Người thế nào rồi?" Tạ Thanh Anh lao tới quỳ sụp bên cáng tre, bàn tay run rẩy lau vệt máu tươi trên khóe môi Tiểu Ngư. Nàng khóc nấc lên vì lo lắng: "Máu... máu thực sự... Người đã dùng chân khí hộ thể để đón đỡ mũi tên sao? Sao người lại ngốc thế..."
"Khụ... khụ..."
Tiểu Ngư ho khan dữ dội, lồng ngực bên trái sụp xuống một khoảng nhỏ do xương sườn bị gãy dập vào trong. Y phải dùng hết sức lực tinh thần cuối cùng, bóp chặt chuỗi hạt bồ đề để giữ cho mình không bị ngất đi vì đau đớn. Y nén khí quản, phát ra Giả Giọng Khàn Đặc trầm đục, yếu ớt nhưng đầy quyết đoán:
"Bản tọa... vẫn chịu được. Tiêu Diệt... đã bị dọa lui tạm thời. Nhưng gã sẽ lập tức báo cho Trần Bá... Kỵ binh Thiết Huyết Vệ sẽ đuổi tới bến tàu trong vòng một nén nhang. A Phúc... Tiêu lão đầu... mau đưa ta đến bến sông... Đi ngay... khụ..."
Tiếng vó ngựa dồn dập, xa xăm từ phía Hoa Âm Trấn đột ngột vọng lại trong đêm tối, báo hiệu cuộc truy sát toàn diện của Trần Bá chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!