Ẩn Thân Lầu Xanh: Thập Tam Nương Giúp Sức
Sương mù của buổi sớm mai tại Hoa Âm Trấn không mang theo cái lạnh thanh khiết của đỉnh Hoa Sơn, mà nặng nề, nhớp nháp mùi ẩm mốc của đất cát và hơi nước sông Quan Trung bốc lên. Thị trấn dưới chân núi vốn là nơi giao thương sầm uất, nay lại tĩnh lặng một cách đáng sợ. Trên các ngả đường dẫn vào trấn, từng toán binh lính Thiết Huyết Vệ mặc thiết giáp đen của triều đình tay lăm lăm trường thương, phối hợp cùng các đệ tử chấp pháp của Cô Phong Phái canh phòng nghiêm ngặt. Những ánh mắt sắc bén, đầy nghi kị quét qua từng cỗ xe bò, từng gánh củi của người dân quê nghèo khổ. Lệnh giới nghiêm đã ban ra, nội bất xuất, ngoại bất nhập.
Ở một góc hẻm tối tăm ngập tràn rác rưởi phía Tây thị trấn, cỗ xe ngựa gỗ mun rệu rã của nhóm Cổ Tiểu Ngư cuối cùng cũng không chịu nổi sức nặng sau cú đào thoát kinh hoàng. Tiếng trục bánh xe bên trái gãy răng rắc vang lên khô khốc, cỗ xe nghiêng hẳn sang một bên rồi đổ sụp xuống đống sình lầy ẩm ướt.
Cổ Tiểu Ngư nén một tiếng rên rỉ đau đớn. Cú xóc nảy cuối cùng khiến lồng ngực y—nơi vết nứt xương sườn cũ còn chưa kịp khép miệng—nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Y ho khan dồn dập, một ngụm máu bầm nhỏ rỉ ra nơi khóe môi, thấm đỏ cả viền cổ chiếc đại bào Minh chủ thêu rồng vàng đã rách nát. Bả vai trái bị dập cơ sưng tấy lên, đông cứng lại dưới cái lạnh của sương sớm, khiến y không thể tự mình nhấc nổi nửa thân người.
"Chủ nhân!"
A Phúc hốt hoảng buông dây cương, vội vã lao vào khoang xe đổ nát. Thân hình vạm vỡ của gã xa phu che chắn cho Tiểu Ngư, đôi bắp tay to khỏe run rẩy nâng y lên cáng tre dã chiến. Tạ Thanh Anh cũng nhanh nhẹn lướt tới, Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm quanh thắt lưng gấm khẽ rung lên nhè nhẹ. Gương mặt thanh tú của nàng nhợt nhạt vì kiệt sức, nhưng đôi mắt phượng vẫn đầy vẻ cảnh giác, quét qua bức tường đá ẩm ướt đầu hẻm.
"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi!"
Một bóng người gầy gò, lấm lem nhọ nồi bất ngờ nhô ra từ sau đống củi khô chất đống cạnh vách tường. Đó là A Ngốc. Thiếu niên mười chín tuổi mặc bộ y phục thô rách của tiều phu, gương mặt vốn lém lỉnh nay xám ngoét đi vì đau đớn.
Tiểu Ngư dùng Nhãn lực nhập vi nhìn lướt qua huynh đệ chí cốt của mình. Yết hầu y khẽ giật mạnh khi nhìn thấy bả vai trái của A Ngốc bị rách một mảng lớn, da thịt lật ra, máu đỏ thẫm hòa cùng sình lầy bết chặt vào thớ vải thô. Đó là vết tích tàn độc của Cửu Tiết Thiết Roi do Trưởng lão chấp pháp Triệu Thiên Hành quất thẳng vào vai gã trong cuộc bạo loạn Ngoại Môn Viện hôm trước. Vết thương rỉ máu bầm tím, sưng mủ nhẹ dưới thời tiết ẩm ướt.
"A Ngốc... vai của đệ..." Tiểu Ngư nén cơn ho phế quản, dùng Giả Giọng Khàn Đặc trầm đục hỏi khẽ.
"Đại ca... đệ vẫn giữ được cái mạng rách này để đón huynh." A Ngốc nhếch môi cười khổ, hàm răng bám đầy bụi đất. "Triệu Thiên Hành đã dẫn theo hàng chục đệ tử chấp pháp của Cô Phong Phái tiến vào trấn. Chúng dùng chó săn chấp pháp lục soát khắp nơi, thề phải tìm ra cỗ xe rỗng của chúng ta. Lối ra sông biên giới đã bị phong tỏa hoàn toàn. Lối duy nhất để ẩn thân lúc này... chỉ có nơi đó."
A Ngốc chỉ ngón tay run rẩy về phía cuối con hẻm, nơi một tòa lầu ba tầng trang hoàng bằng những dải lụa hồng nhạt và hàng chục lồng đèn đỏ rực đang đung đưa trong sương mù. Đó là Xuân Phong Lâu—kỹ viện lớn nhất Hoa Âm Trấn, địa bàn của Thập Tam Nương.
Tiêu Thiết Nhạn nấp sau rèm sương mù, tay vẫn siết chặt chuôi Hắc Phong Tiêu Đao, giọng nói đầy vẻ nghi ngại: "Lầu xanh là nơi tai mắt giang hồ hỗn tạp nhất. Đưa Minh chủ vào đó chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới của Dương Cô Phong?"
"Lão tiêu đầu, ngài không hiểu rồi." Tiểu Ngư khẽ lắc đầu, giọng nói khàn đặc đầy mưu mẹo của một tên trộm đường phố trỗi dậy. "Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Triệu Thiên Hành là kẻ cứng nhắc, tôn sùng môn quy chính đạo ngụy quân tử. Hắn sẽ nghĩ Thẩm Minh chủ cao quý có chết cũng không bao giờ bước chân vào chốn lầu xanh dơ bẩn này. Thập Tam Nương từng nhận đại ân của Thẩm chưởng môn năm xưa, cô ta là người duy nhất có mạng lưới tình báo ngầm đủ mạnh để giấu chúng ta."
Nhận định chiến thuật của Tiểu Ngư khiến Tiêu Thiết Nhạn im lặng. Dưới sự dẫn đường của A Ngốc, nhóm người lén lút di chuyển trong bóng tối của những bức tường đá, tránh né các toán tuần tra của cấm quân Thiết Huyết Vệ, nhanh chóng lẻn vào cửa sau của Xuân Phong Lâu.
Hương phấn son nồng nặc, ngọt lịm lập tức xộc vào mũi Tiểu Ngư, át đi mùi lưu huỳnh phấn hăng hắc còn bám trên y phục của y. Bên trong lầu, tiếng đàn sáo líu lo và tiếng cười lả lơi của các kỹ nữ vang lên mờ ảo từ các gian phòng phía trên, tạo ra một bức màn âm thanh hỗn loạn hoàn hảo che giấu tiếng bước chân của họ.
"Ai đó?"
Một giọng nói sắc sảo, quyến rũ nhưng lạnh lùng vang lên từ phía sau bức rèm lụa mỏng màu đỏ rực.
Thập Tam Nương bước ra. Phụ nhân ngoài ba mươi tuổi có dung nhan diễm lệ, lẳng lơ, mặc chiếc áo yếm đỏ rực khoác hờ áo lụa mỏng trong suốt để lộ bờ vai trắng ngần. Trên ngón tay thon dài của cô ta kẹp một tẩu thuốc bằng ngọc lục bảo, khói thuốc thơm dịu tỏa ra che khuất nửa gương mặt đầy vẻ tinh quái. Đôi mắt hồ ly của cô ta quét qua nhóm người, dừng lại rất lâu trên gương mặt nghiêm nghị của "Thẩm Trường Thanh" đang nằm trên cáng tre.
"Thẩm... Thẩm Minh chủ?" Thập Tam Nương khẽ biến sắc, tẩu thuốc ngọc trên tay run nhẹ một nhịp. Cô ta nhanh chóng bước tới, hạ thấp giọng: "Sao ngài lại nông nỗi này? Tin đồn ngài chết rét ở Hàn Băng Đàm đã truyền khắp trấn ban sáng, hóa ra... ngài vẫn sống?"
"Thập Tam cô nương..." Tiểu Ngư nén đau ngực, dùng Giả Giọng Khàn Đặc trầm hùng đáp lời. "Bản tọa gặp đại nạn... bị phản đồ ám hại, kinh mạch tổn thương nhẹ. Cần mượn mật phòng của cô nương lánh nạn một ngày đêm. Ơn nghĩa năm xưa... Thẩm gia chưa từng quên."
Thập Tam Nương là kẻ cáo già giang hồ, cô ta lập tức nhận ra sự bất thường. Ánh mắt cô ta liếc qua bả vai trái bầm dập của Tiểu Ngư, bàn tay phải run rẩy của y giấu dưới ống tay áo, và đặc biệt là sự hiện diện của Tạ Thanh Anh với thanh nhuyễn kiếm lăm lăm trên tay. Nhưng nợ ân tình cứu mạng của Thẩm Trường Thanh năm xưa quá lớn, cô ta không thể thấy chết mà không cứu.
"Được! Theo ta!"
Thập Tam Nương dứt khoát quay người, dẫn họ đi qua một hành lang tối tăm phía sau sân khấu, tiến vào căn phòng riêng tư của cô ta ở tầng ba. Cô ta rà tay lên bức tranh phong cảnh treo trên tường, lén bấm vào một chốt cơ quan gỗ nhỏ. Bức tường đá từ từ xoay lệch, lộ ra một mật phòng tối tăm, ẩm ướt chỉ rộng chừng mười thước vuông, bốc mùi gỗ mục.
"Các vị trốn tạm trong này. Ngoài kia có biến cố gì, ta sẽ tự mình ứng phó." Thập Tam Nương nói nhanh, rồi đóng cửa đá lại.
Bóng tối lập tức bao trùm mật phòng. Không khí trở nên ngột ngạt, chỉ có tiếng thở dồn dập, yếu ớt của Tiểu Ngư và tiếng rên rỉ kìm nén của A Ngốc khi vết thương rách vai chạm vào tường đá lạnh.
Tạ Thanh Anh vội vã đỡ Tiểu Ngư ngồi dựa vào góc tường đá. Nàng khẽ chạm vào bả vai trái sưng tấy của y, lo lắng hỏi: "Ngươi thế nào rồi? Hàn độc và chấn thương ngực có chịu nổi không?"
"Bản tọa... vẫn chịu được... khụ..." Tiểu Ngư khàn giọng đáp, nhưng trán y đã đầm đìa mồ hôi lạnh.
Sự căng thẳng tột độ và hơi nóng hầm cập trong mật phòng kín bắt đầu tàn phá cơ thể y. Đột nhiên, Tiểu Ngư cảm thấy da mặt mình ngứa ngáy dữ dội, một cảm giác bỏng rát lan dần từ cằm lên đến hai bên má.
*"Không ổn!"*
Tiểu Ngư dùng Nhãn lực nhập vi tự quan sát trong bóng tối mờ ảo. Y hoảng hốt phát hiện mồ hôi nóng chảy ra do đau đớn và căng thẳng đang làm tan chảy lớp keo dán Lục Thần Sa và sáp ong vàng dưới cằm y. Lớp da người giả mỏng dẹt bắt đầu bong tróc ở phần viền quanh cổ, để lộ một khoảng da thật trắng trẻo, trẻ tuổi của một thiếu niên mười chín tuổi.
Nếu có kẻ nào áp sát rọi đèn, thân phận giả của y sẽ lập tức bị phơi bày.
"Thanh Anh... sửa dịch dung... khẩn cấp..." Tiểu Ngư thì thào đầy hoảng loạn. "Lấy... lấy lọ Lục Thần Sa trong thắt lưng áo gấm của ta ra..."
Thanh Anh khẽ biến sắc, nàng nhanh nhẹn thò tay vào thắt lưng gấm của Tiểu Ngư, rút ra một lọ sứ nhỏ chứa chất keo màu đỏ thẫm bốc mùi nhựa thông nhàn nhạt. Nhưng chất keo này đã đông cứng lại dưới cái lạnh của sương sớm, muốn dán lại mặt nạ, bắt buộc phải dùng nhiệt độ nóng để làm tan chảy sáp ong.
*RẦM!!!*
Một tiếng động lớn vang lên từ tầng dưới của Xuân Phong Lâu, chấn động truyền qua vách đá mật phòng khiến tim Tiểu Ngư nảy lên một nhịp kinh hoàng.
Tiếng la hét của các kỹ nữ, tiếng đổ vỡ của bàn ghế gỗ và tiếng bước chân rầm rập của hàng chục đôi giày sắt vang lên dồn dập. Giọng nói tàn bạo, hách dịch của Trưởng lão chấp pháp Triệu Thiên Hành vang vọng khắp lầu, mang theo chân khí Thông Mạch Cảnh đỉnh phong chấn động màng nhĩ:
"Chấp pháp đệ tử phái Hoa Sơn hành sự! Triều đình có sắc lệnh truy nã tà đảng Ma Giáo giả dạng Minh chủ đào thoát! Thập Tam Nương, khôn hồn thì giao toàn bộ sổ sách khách trọ ra đây, nếu không bản trưởng lão sẽ san phẳng cái lầu xanh này!"
"Ôi chao, Triệu trưởng lão bớt giận!" Giọng nói lẳng lơ, cười cợt của Thập Tam Nương vang lên đón đỡ đầy khéo léo. "Xuân Phong Lâu của ta chỉ có các nữ tử yếu đuối hầu rượu, làm gì có tà đảng Ma Giáo nào? Ngài lục soát thì cứ lục soát, nhưng xin nhẹ tay kẻo làm kinh động đến khách quý của quan phủ..."
Tiếng bước chân sắt bắt đầu tiến lên cầu thang tầng ba, hướng thẳng về phía phòng riêng của Thập Tam Nương.
"Chúng đang lên đây!" Tiêu Thiết Nhạn nghiến răng, tay siết chặt chuôi Hắc Phong Tiêu Đao. "Nếu chúng vào phòng, cơ quan bức tranh này không thể giấu nổi mắt của Triệu Thiên Hành. Ta phải ra ngoài giết sạch bọn chúng!"
"Không được!" Tiểu Ngư dùng ngón tay cái bên phải đang ê ẩm trật khớp cũ ghì chặt lấy tay áo Tiêu Thiết Nhạn. "Triệu Thiên Hành có hàng chục đệ tử chấp pháp vây quanh lầu, ngoài trấn còn có cấm quân của Trần Bá. Lão tiêu đầu ra tay lúc này là tự sát, và sẽ chứng minh chúng ta đang ẩn nấp ở đây! Phải im lặng... để ta sửa lại mặt nạ!"
Cơn đau từ vết nứt xương sườn và bả vai trái sưng tấy khiến Tiểu Ngư run rẩy. Y nén đau, lấy ra một mảnh gương đồng nhỏ (Kính Phản Quang Ánh Sáng) kẹp giữa hai ngón tay trái, hướng chút ánh sáng le lói từ khe đá mật phòng để nhìn vào viền cổ áo.
"Thanh Anh... dùng chân khí... làm nóng lọ keo..." Tiểu Ngư thì thào.
Thanh Anh cắn chặt môi, nàng áp hai lòng bàn tay vào lọ sứ nhỏ chứa Lục Thần Sa. Nàng phải điều hòa chân khí Băng Tiêu vốn lạnh lẽo của mình, nghịch chuyển kình lực để tạo ra một luồng hơi nóng nhẹ từ lòng bàn tay nhằm làm tan chảy chất sáp ong màu đỏ bên trong mà không gây ra tiếng động hay khói bốc lên.
Chất keo Lục Thần Sa dần hóa lỏng, tỏa ra một mùi hương nhựa thông và Tây Vực khoáng vật đặc trưng nhàn nhạt nhưng cực kỳ sắc nét trong không gian hẹp.
"Được rồi!" Thanh Anh thì thầm, ngón tay nàng run run chấm một giọt keo nóng đỏ rực rực rỡ dán vào viền da giả quanh cổ Tiểu Ngư.
*XÈO...*
Chất keo nóng bỏng chạm vào làn da cổ nhạy cảm, chưa có nội lực hộ thể của Tiểu Ngư, tạo ra một cơn đau rát buốt dữ dội như bị bàn ủi nung đỏ áp vào thịt. Da cổ y lập tức phồng rộp lên, đau đớn đến mức y mắt trợn trừng, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức rỉ máu kẽ răng để không phát ra tiếng thét.
*“Nhịn... ta phải nhịn! Nếu kêu lên một tiếng, tất cả sẽ chết!”*
Tiểu Ngư gào thét trong lòng. Y siết chặt chuỗi hạt bồ đề của thiền sư Trí Bản trong tay trái cứng đờ. Hơi ấm định thần nhè nhẹ từ chuỗi hạt tỏa ra dọc theo kinh mạch cánh tay, tạm thời làm dịu bớt sự kích thích tàn phá của cơn đau thể xác, giúp y giữ được một tia tỉnh táo cuối cùng.
Thanh Anh nhanh nhẹn dùng ngón tay thon thả miết mạnh lớp da giả bám chặt vào viền cổ Tiểu Ngư, che giấu hoàn hảo vết nối dịch dung ngay trong bóng tối. Nhưng mùi hương Lục Thần Sa hăng hắc từ chất keo nóng vẫn phảng phất bay qua khe cửa đá, lan tỏa ra căn phòng ngoài.
*CỘC... CỘC... CỘC...*
Tiếng giày sắt dừng lại ngay trước cửa phòng riêng của Thập Tam Nương.
"Lục soát phòng này cho ta!" Giọng nói lạnh lùng của Triệu Thiên Hành vang lên ngay sát vách đá.
*RẦM!*
Cánh cửa gỗ phòng ngoài bị đạp văng. Tiếng đổ vỡ của bình hoa và tiếng lục lọi hòm xiêm y vang lên dồn dập.
"Trưởng lão, phòng này có một bức tranh phong cảnh lớn treo trên tường, phía sau dường như có khoảng trống!" Một giọng nói của đệ tử chấp pháp vang lên đầy nghi ngờ.
Tiêu Thiết Nhạn đã rút nửa lưỡi Hắc Phong Tiêu Đao ra khỏi vỏ, chín chiếc vòng sắt trên sống đao khẽ chạm vào nhau phát ra tiếng ngân cực nhỏ. Sát khí Đại Chu Thiên của lão tiêu đầu đã tích tụ đến đỉnh điểm, sẵn sàng vung đao chém nát bức tường đá xông ra quyết tử.
Tiểu Ngư dùng Nhãn lực nhập vi nhìn thấy khe hở của cửa đá xoay bắt đầu rung nhẹ dưới sức đẩy từ bên ngoài. Y biết, bẫy cơ quan của Thập Tam Nương không thể ngăn cản cuộc lục soát vật lý cự ly gần này. Y phải hành động.
"Lão tiêu đầu... lui lại..." Tiểu Ngư nén đau ngực, ra hiệu bằng tay trái run rẩy. "Để tên lính đó vào... Ta sẽ dùng Thôi Miên Tâm Lý. Thanh Anh, bọc lót phía sau ta."
Khe cửa đá từ từ hé mở một khoảng nhỏ do đệ tử chấp pháp bên ngoài tìm thấy chốt ngầm xoay bức tranh. Một tên chấp pháp đệ tử mặc y phục đỏ đậm viền đen uy nghiêm, tay cầm đuốc dầu hỏa, lăm lăm thanh đoản kiếm bước vào mật phòng tối tăm.
Gương mặt tên đệ tử này đầy vẻ mệt mỏi, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập sau một ngày dài lùng sục khắp Hoa Âm Trấn dưới sự áp bức của Triệu Thiên Hành. Sự mệt mỏi thể chất và áp lực tinh thần cực độ chính là sơ hở lớn nhất của hắn.
Ngay khi tên đệ tử vừa bước một chân qua ngưỡng cửa đá, ánh lửa đuốc của hắn chưa kịp rọi sáng góc tối nơi Tiêu Thiết Nhạn đang nấp, Cổ Tiểu Ngư đã chủ động tiến lên một bước trên cáng tre, nửa thân người nhô ra ngoài bóng tối.
Y dùng Nhãn lực nhập vi khóa chặt vào đồng tử đang giãn nở vì bất ngờ của tên đệ tử. Yết hầu Tiểu Ngư nhúc nhích, nén khí quản để phát ra Giả Giọng Khàn Đặc trầm ấm, nhịp điệu chậm rãi, đều đặn đến mức kỳ lạ:
"Ngươi... đã nhìn thấy gì?"
Tên đệ tử chấp pháp khựng lại, thanh đoản kiếm trên tay run nhẹ. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm, tĩnh lặng như nước hồ thu của Tiểu Ngư dưới ánh lửa đuốc lay lắt.
"Ta... ta nhìn thấy..." Giọng nói tên đệ tử bắt đầu đờ đẫn.
"Nơi này... không có ai cả..." Tiểu Ngư nói, nhịp điệu giọng nói của y trùng khớp hoàn hảo với nhịp thở dồn dập đang chậm dần của đối phương. Ánh mắt y như hai hố đen hút trọn thần trí của tên lính mệt mỏi. "Ngươi đã quá mệt mỏi rồi... mắt ngươi mờ đi dưới làn sương mù của lầu xanh... Phòng này chỉ có đống củi khô mục nát... Trống rỗng... Hoàn toàn trống rỗng..."
Thần trí của tên đệ tử chấp pháp bị dao động mạnh bởi kỹ thuật Thôi Miên Tâm Lý dựa trên cấu trúc hành vi của nhà trộm. Dưới sự mệt mỏi rã rời của cơ thể, não bộ hắn tự động chấp nhận lời gợi ý đầy uy quyền của giọng nói khàn đặc kia.
"Phòng này... trống rỗng... chỉ có củi khô..." Tên đệ tử lẩm bẩm một cách vô thức, đôi mắt đờ đẫn nhìn lướt qua Tiêu Thiết Nhạn đang đứng sừng sững cầm đao mà như không nhìn thấy gì.
"Quay lại... và báo cáo với trưởng lão của ngươi... rằng nơi này không có dấu vết của tà đảng Ma Giáo..." Tiểu Ngư tiếp tục thôi miên bằng giọng trầm ấm.
"Rõ... không có dấu vết..." Tên đệ tử chậm rãi quay người, bước ra khỏi mật phòng đá xoay, đóng hờ bức tranh lại.
Bên ngoài phòng riêng, Triệu Thiên Hành đứng sừng sững giữa phòng, tay cầm chín tiết thiết roi đúc bằng huyền thiết đen gõ nhẹ vào lòng bàn tay phát ra tiếng 'bộp... bộp' đầy đe dọa. Hắn nhìn tên đệ tử vừa bước ra, mắt hí hí lại hung ác:
"Thế nào? Phía sau bức tranh có mật đạo không?"
Tên đệ tử chấp pháp lắc đầu dứt khoát, đôi mắt đã khôi phục lại chút ánh sáng nhưng vẫn còn vẻ mệt mỏi: "Báo cáo trưởng lão, phía sau chỉ là một thạch thất chứa củi khô mục nát của kỹ viện, bụi bặm bám đầy, hoàn toàn trống rỗng, không có dấu vết người ẩn nấp."
Triệu Thiên Hành hừ lạnh một tiếng đầy thất vọng. Hắn định ra lệnh cho quân rút đi lục soát khu vực khác, nhưng ngay tại khoảnh khắc hắn quay người bước ra cửa gỗ, bước chân gã trưởng lão Đại Chu Thiên đột ngột dừng lại.
Mũi gã trưởng lão chấp pháp khẽ nhúc nhích. Khứu giác nhạy bén của một cao thủ võ lâm giúp hắn nhận biết được một mùi hương lạ lùng phảng phất trong không khí ẩm ướt của căn phòng riêng, vượt qua cả mùi phấn son nồng nặc của kỹ nữ.
Đó là mùi hăng hắc, ấm nóng của nhựa thông kết hợp với Tây Vực khoáng thạch màu đỏ đặc trưng—mùi hương của chất keo Lục Thần Sa dùng để dán mặt nạ dịch dung vừa mới được làm nóng.
Triệu Thiên Hành quay ngoắt người lại, ánh mắt hung ác, đầy sát khí khóa chặt vào bức tranh phong cảnh treo trên bức tường đá ẩm ướt.
"Phòng trống?" Triệu Thiên Hành cười lạnh một tiếng khô khốc, giọng nói mang theo kình lực chấn động mạnh mẽ. "Nhưng tại sao bản trưởng lão lại ngửi thấy mùi Lục Thần Sa đặc trưng của thuật dịch dung phảng phất trong không khí thế này?"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!