Nhạc nềnWuxia3

Kế Thoát Vệ Sở: Sương Khói Chân Núi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gió rít gào qua khe núi Hoa Sơn rền rĩ như tiếng khóc than của vạn linh hồn tử sĩ. Trên con đường mòn lồi lõm đá tảng dẫn xuống chân núi, cỗ xe ngựa gỗ mun rách nát đang lao điên cuồng trong màn sương mù xám tro của buổi sớm mai. Khói bụi mịt mù cuộn lên sau những móng guốc hắc mã, hòa cùng hơi lạnh ẩm ướt của vùng Quan Trung khiến tầm nhìn không quá ba trượng.


Bên trong khoang xe gỗ mun bị dập nát một mảng lớn sau cú đâm sầm phá vỡ rào chắn gỗ gai ở Vệ Sở Chân Núi, Cổ Tiểu Ngư nằm gục trên sàn xe, hai tay ghì chặt lấy lồng ngực. Cú va đập cực mạnh vừa rồi đã găm chặt vết nứt xương sườn cũ của y vào da thịt, đau buốt đến mức y cảm giác như có hàng vạn cây kim thép đang đâm xuyên qua phổi. Mỗi nhịp thở của y đều đứt quãng, lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt.


"Khụ... khụ..."


Tiểu Ngư ho khan dữ dội, một ngụm máu bầm thực sự rỉ ra từ khóe môi, nhuộm đỏ một mảng lớn trên chiếc đại bào Minh chủ thêu kim tuyến rực rỡ nhưng đã rách nát vạt dưới. Vết bầm tím lớn ở bả vai trái do cú ngã thật trên Thần Long Đài nay lại bị chấn động mạnh, sưng tấy lên đau nhức nhối. Ngón tay trỏ bên trái bị rách da rỉ máu nhẹ tuy đã được quấn lụa mỏng nhưng lúc này đang run rẩy không ngừng.


Tạ Thanh Anh vội vã quỳ xuống sàn xe đầy mảnh gỗ vụn, một tay đỡ lấy bả vai phải của Tiểu Ngư, tay kia nhẹ nhàng vuốt ngực y để giúp y điều hòa hơi thở. Gương mặt thanh tú của nàng nhợt nhạt đi vì lo lắng, đôi mắt phượng vốn lạnh lùng nay tràn ngập sự giằng xé và tự trách:


"Cổ Tiểu Ngư... ngươi ráng nhịn một chút. Hàn độc dưới đầm nước buốt giá vẫn chưa tan hết trong người ngươi, nay lồng ngực lại chịu thêm chấn thương nặng... Chân khí Băng Tiêu của ta lúc này cũng đã hao hụt sau màn chém tên lửa, không thể giúp ngươi áp chế thương thế trực diện."


Tiểu Ngư run rẩy lắc đầu. Y nén cơn đau thắt nghẹt ở lồng ngực, cố gắng sử dụng Giả Giọng Khàn Đặc trầm trầm, khàn đục của Thẩm Trường Thanh để ra lệnh, dù trong xe chỉ có hai người:


"Bản tọa... vẫn chịu được. Chuỗi hạt bồ đề của thiền sư Trí Bản... đang tỏa ra hơi ấm định thần nhè nhẹ trong tay áo trái của ta, tạm thời giữ cho tim phổi không bị đông cứng. Nhưng... chúng ta không có thời gian để dừng lại dưỡng thương."


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng roi da trâu quất liên tiếp vào mông ngựa vang lên dồn dập từ phía trước mui xe. Tiếng gào thét khàn đặc, khờ khạo của xa phu A Phúc vọng vào, đầy vẻ kinh hoàng:


"Chủ nhân! Tạ cô nương! Phía sau... phía sau có tiếng vó ngựa sắt dồn dập lắm! Kỵ binh Thiết Huyết Vệ của Trần Bá đang đuổi sát phía sau rồi! Bánh xe bên trái của chúng ta bị nứt trục sau cú đâm rào chắn, lắc lư dữ dội thế này thì chạy không quá một dặm nữa đâu!"


Tiểu Ngư nén đau bò sát lại cửa sổ xe bị rách nát, dùng Nhãn lực nhập vi để quan sát cự ly gần qua khe rèm lụa xám tro. Quả nhiên, qua làn sương mù mỏng dần ở rìa rừng thông, y nhìn thấy khoảng mười lăm kỵ binh Thiết Huyết Vệ mặc thiết giáp đen đang phi nước đại đuổi theo. Dẫn đầu chính là Thống lĩnh Trần Bá. Đôi mắt gã vẫn còn đỏ ngầu, chảy nước mắt ròng ròng do dính phải luồng ánh sáng phản quang từ chiếc Kính Phản Quang Ánh Sáng của Tiểu Ngư lúc nãy, nhưng gương mặt gã ngập tràn sát khí tàn độc. Thanh trường thương mạ vàng huyền thiết trên tay gã chỉ thẳng về phía cỗ xe, tiếng vó ngựa sắt nện xuống đường đá rầm rập như sấm truyền.


*“Trần Bá đã nhận được mật báo của Dương Cô Phong về cái chết của Thẩm Trường Thanh thật. Gã biết kẻ ngồi trên xe này là giả, và gã sẽ không ngần ngại dùng vũ lực tàn bạo thiêu rụi cỗ xe để diệt khẩu nhằm che giấu âm mưu của triều đình.”*


Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu Tiểu Ngư, lạnh buốt như dòng nước đầm lạnh. Y biết cỗ xe gỗ mun rệu rã này không thể chạy đua với kỵ binh chính quy trên đường thẳng. Muốn sống sót, y phải tận dụng địa hình và sự mù quáng tạm thời của kẻ địch.


"A Phúc!" Tiểu Ngư dùng Giả Giọng Khàn Đặc quát lớn ra phía mui xe. "Không chạy theo đường lộ chính nữa! Rẽ xe... rẽ ngay vào lối mòn rừng thông ngầm phía bên trái trước mặt! Nơi đó sương mù dày đặc nhất, kỵ binh giáp nặng không thể phi nước đại!"


"Nhưng chủ nhân... lối đó toàn rễ cây cổ thụ lồi lõm, xe ngựa sẽ gãy bánh mất!" A Phúc hốt hoảng hét lên.


"Nghe lời ta! Cứ rẽ vào!" Tiểu Ngư kiên quyết ra lệnh.


A Phúc không dám kháng lệnh, gã nghiến răng quất mạnh roi da trâu, ghì chặt dây cương kéo lệch đầu hai con hắc mã về phía bên trái. Cỗ xe ngựa gỗ mun chao đảo mạnh, bánh xe bên trái nứt trục nghiến lên đá dăm phát ra tiếng 'két... két' chói tai, rồi lao sầm vào lối mòn hẹp hòi dẫn sâu vào rừng thông già.


Ngay khi cỗ xe vừa lọt vào bóng tối âm u của rừng thông, những tán lá dày đặc kết hợp với sương mù ngầm bốc lên từ lòng đất ẩm ướt đã lập tức nuốt chửng hình bóng của họ. Tuy nhiên, tiếng vó ngựa sắt phía sau vẫn đuổi theo sát nút, tiếng cành cây gãy vụn dưới móng ngựa kỵ binh vang lên rợn người.


Tiểu Ngư nằm trên sàn xe rung lắc dữ dội, y biết nếu bị bắt, thứ nguy hiểm nhất trên người y không chỉ là thân phận giả, mà là cuốn "Thiên Hạ Đại Bản Bản đồ"—bản thiết kế toàn bộ hệ thống phòng thủ của triều đình mà y trộm được từ mật thất của Thẩm Trường Thanh. Cuốn bản đồ này hiện đang được giấu kỹ trong ngực áo gấm của y, dính vết máu bầm nhạt do y ho ra.


*“Nếu Trần Bá bắt được ta, gã sẽ lục soát người và lấy lại bản đồ quốc gia này. Ta phải tráo đổi nó ngay lập tức.”*


Mười ngón tay của Tiểu Ngư—dù đang run rẩy đau đớn do ngón cái phải bị trật khớp cũ chưa lành hẳn—bắt đầu chuyển động với tốc độ cực hạn của Vô Ảnh Thủ Pháp. Y lén rà tay vào thắt lưng gấm rộng, rút ra một cuộn giấy da thô dày cũ kỹ. Đó là bản vẽ thiết kế các cơ quan khóa đồng cổ mà cha y, Cổ Thiết Thủ, đã truyền lại cho y trước khi qua đời.


Với thủ pháp nhanh tay vô ảnh giang hồ đệ nhất, Tiểu Ngư cuộn tròn bản vẽ cơ quan của cha lại, bọc ngoài bằng một lớp lụa xám tro giống hệt như cách bọc cuốn bản đồ phòng thủ thật. Y lén nhét cuốn bản đồ phòng thủ thật vào một khe hở ngầm dưới sàn gỗ cỗ xe mun—nơi chỉ có những tên trộm tinh tường cấu trúc cơ khí như y mới phát hiện ra. Còn cuộn giấy giả mạo nét chữ, y giấu hờ vào trong tay áo gấm rộng bên phải.


"Thanh Anh..." Tiểu Ngư thì thào, giọng nói khàn đặc đầy mưu mẹo. "Lát nữa, ta sẽ cố tình để rơi cuộn giấy giả này ra ngoài xe. Trần Bá là kẻ đa nghi tột độ, gã thấy bản đồ rơi rớt sẽ dừng lại kiểm tra và nghi ngờ đây là một cái bẫy tinh vi hơn, từ đó chia quân hoặc giảm tốc độ truy đuổi."


Tạ Thanh Anh nhìn mười ngón tay di chuyển mờ ảo của Tiểu Ngư mà không khỏi kinh ngạc. Nàng gật đầu, khẽ nói: "Mưu kế của ngươi quả thực quỷ quyệt của kẻ trộm đường phố, nhưng rất hữu dụng trong tình thế này. Kỵ binh đang tiến sát rồi, sương mù rừng thông cũng không che mắt được chúng lâu nữa đâu!"


Tiếng vó ngựa sắt lúc này chỉ còn cách cỗ xe chưa đầy mười trượng. Trần Bá gào thét ngoài màn sương:


"Tà đảng Ma Giáo! Các ngươi không thoát được đâu! Hạ vũ khí chịu trói, bản thống lĩnh sẽ cho các ngươi một phát thương nhanh gọn!"


Tiểu Ngư nghiến răng chịu đựng cơn đau nhói ở xương sườn. Y lướt mắt quan sát giỏ tre chứa đồ hậu cần giắt ở phía sau đuôi cỗ xe ngựa. Trong giỏ có chứa một quả cầu đất sét thô sơ màu vàng nhạt—đó chính là bẫy Phun Khói Lưu Huỳnh mà A Ngốc đã lén thu mua từ tiệm pháo hoa chợ đen ở Hoa Âm Trấn và giấu sẵn vào xe cho y phòng hờ.


Quả cầu chứa đầy bột lưu huỳnh phấn trộn lẫn với mạt sắt mịn và hỏa dược nhạy nổ theo tỉ lệ gia truyền của nhà trộm. Gặp nhiệt độ cao hoặc va đập mạnh, nó sẽ bùng nổ tạo ra một màn sương khói độc màu vàng nhạt cực kỳ dày đặc và có tính sát thương cay mắt cực cao đối với cả người và ngựa.


"A Phúc!" Tiểu Ngư hét lớn bằng Giả Giọng Khàn Đặc. "Chuẩn bị nín thở!"


Y vươn bàn tay trái bị rách da ra ngoài cửa sổ xe bị gãy mảng lớn, nhắm chuẩn khoảng cách đường mòn hẹp giữa hai gốc thông cổ thụ phía sau. Tiểu Ngư dùng mười ngón tay Vô Ảnh Thủ Pháp giật mạnh sợi dây tơ tằm Hắc Điệp vô hình buộc sẵn vào chốt sắt của quả cầu lưu huỳnh giắt sau giỏ xe.


*TÁCH.*


Chốt cơ quan bị giật đứt, quả cầu đất sét rơi rụng xuống nền đá xanh lồi lõm ngay trước mũi ngựa của toán kỵ binh Thiết Huyết Vệ đang phi tới.


*OÀNG!!!*


Một tiếng nổ đanh tai chấn động vang lên giữa rừng thông tĩnh lặng. Không có lửa cháy lớn, nhưng một luồng khói độc màu vàng nhạt, dày đặc như mây mù lập tức bùng nổ, bao phủ toàn bộ khoảng không phạm vi mười trượng xung quanh lối mòn hẹp.


Mùi lưu huỳnh nồng nặc, hăng hắc bốc lên cay xè. Những hạt mạt sắt mịn bay lơ lửng trong không khí gặp hơi ẩm sương mù lập tức bám chặt vào mắt và mũi của toán kỵ binh triều đình.


"Hí... hí...!!!"


Những con chiến mã kỵ binh bị khói độc lưu huỳnh xộc thẳng vào mũi, đau đớn lồng lộn lên, hí vang những tiếng kinh hoàng rồi hỗn loạn giậm chân tại chỗ. Ba con hắc mã tiên phong bị mất đà, đâm sầm vào gốc thông cổ thụ bên đường mòn khiến binh lính trên lưng ngã nhào xuống đất cát, giáp sắt va chạm kêu loảng xoảng.


"Khụ... khụ... khụ! Khói độc Ma Giáo! Mau bịt mũi lại!"


Trần Bá gầm lên phẫn nộ, gã bị ngạt thở bởi mùi lưu huỳnh hăng hắc, đôi mắt vốn đã đỏ ngầu sau cú phản quang ban sáng nay lại bị mạt sắt bám vào, bỏng rát dữ dội như có ngọn lửa thiêu đốt. Gã phải vung thương mạ vàng chém loạn xạ vào khoảng không sương khói màu vàng nhạt để tự vệ trong vô vọng.


Dưới sự bao phủ của màn khói độc lưu huỳnh dày đặc, cỗ xe ngựa gỗ mun của Tiểu Ngư chao đảo vượt qua khúc cua hiểm trở nhất của rừng thông, tạm thời cắt đứt tầm nhìn trực diện của kỵ binh triều đình.


Ngay tại khúc cua khuất bóng sương mù, Tiểu Ngư dùng ngón tay trỏ trái bị rách da khẽ đẩy cuộn giấy giả mạo lụa xám ra ngoài cửa sổ xe. Cuộn giấy rơi nhẹ xuống bãi cỏ ẩm ướt ngay sát lề đường mòn, lấp ló một góc lụa xám thêu vân rồng Minh chủ.


Cỗ xe ngựa gỗ mun rệu rã tiếp tục lăn bánh điên cuồng trốn chạy vào sâu trong sương mù dày đặc của rừng thông chân núi, hướng thẳng về phía bờ sông biên giới.


Nửa nén nhang sau, Trần Bá dẫn theo toán kỵ binh Thiết Huyết Vệ còn lại, mặt mày lấm lem muội than vàng nhạt, ho khan liên tục vượt qua màn khói độc lưu huỳnh đang loãng dần.


Gót móng ngựa của Trần Bá đột ngột giẫm phải một vật thể mềm mại trên bãi cỏ ẩm ướt. Gã thống lĩnh nheo đôi mắt đỏ ngầu, cúi người xuống dùng mũi thương gạt nhẹ.


Một cuộn giấy lụa xám thêu vân rồng hiện ra dưới ánh sáng ban mai yếu ớt.


Trần Bá nhảy xuống ngựa, nhặt cuộn giấy lên, vội vã mở ra xem. Trên mặt giấy da thô dày vẽ chi tiết những đường nét chằng chịt, những ký hiệu cơ quan phòng thủ và sơ đồ bố trận ngầm của phái Hoa Sơn.


Gã thống lĩnh khựng lại, gương mặt lạnh lùng dưới mũ chiến tối sầm lại đầy nghi ngờ. Gã nhìn cuộn giấy, rồi lại nhìn về hướng sương mù dày đặc nơi cỗ xe ngựa vừa biến mất, lầm bầm tự hỏi:


"Thẩm Trường Thanh... một đệ nhất kiếm thần giang hồ cáo già, lại để rơi cuốn bản đồ phòng thủ tối mật dễ dàng thế này sao? Hay đây thực chất là một cái bẫy tinh vi hơn của tà đảng Ma Giáo để dụ ta vào cấm địa tự sát?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!