Trạm Gác Tử Thần: Sóng Gió Vệ Sở
Sương mù của buổi sớm mai dày đặc như một dải lụa xám tro, quấn chặt lấy những vách đá dựng đứng dưới chân núi Hoa Sơn. Tiếng gió rít qua những tán thông già mang theo cái lạnh buốt xương của dòng nước Hàn Băng Đàm vẫn chưa tan hết trong lục phủ ngũ tạng của Cổ Tiểu Ngư. Y ngồi bó gối trong góc cỗ xe ngựa gỗ mun, hai tay ghì chặt lấy lồng ngực đang phập phồng đau đớn. Mỗi nhịp thở nhẹ của y lúc này đều kéo theo một cơn đau nhói buốt nơi mạng sườn—vết nứt xương sườn cũ do cú ngã thật trên Thần Long Đài ba ngày trước cộng với tác dụng phụ tàn phá kinh mạch của thuốc giả mạch Hồi Dương Tán đang bắt đầu gặm nhấm thể xác y.
Bên cạnh y, Tạ Thanh Anh ngồi lặng lẽ trong bóng tối của khoang xe. Đôi mắt phượng của nàng vẫn còn đỏ hoe, đẫm nước mắt sau khi đọc bức di thư tẩm độc của cha ruột Thẩm Trường Thanh. Bàn tay nàng siết chặt chuôi Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm giấu quanh thắt lưng gấm, khớp xương trắng bợt ra vì căm hận. Nàng nhìn thiếu niên gầy gò đang đeo chiếc mặt nạ dịch dung của cha mình, nội tâm giằng xé giữa nỗi đau mất mát và sự kinh ngạc trước mưu trí sinh tồn của một tên trộm vặt.
"Cổ Tiểu Ngư..." Thanh Anh khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh buốt như băng tuyết. "Vết bầm tím ở bả vai trái của ngươi... có sao không?"
Tiểu Ngư nén đau, cố gắng phát ra Giả Giọng Khàn Đặc trầm đục để giữ vững phong thái ngụy trang, dù trong xe không có người ngoài: "Bản tọa... vẫn chịu được. Chuỗi hạt bồ đề của thiền sư Trí Bản đang tỏa ra hơi ấm định thần, tạm thời áp chế được hàn độc. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Dương Cô Phong chắc chắn đã phát hiện ra quan tài rỗng ở linh đường. Gã sẽ phát lệnh truy sát toàn bộ các tuyến đường xuống phương Nam ngay lập tức."
*Cộc! Cộc!*
Tiếng roi da trâu gõ mạnh vào thành xe gỗ mun cắt đứt cuộc đối thoại. Tiếng nói khờ khạo nhưng trung hậu của xa phu A Phúc vọng vào từ phía trước mui xe: "Chủ nhân, phía trước... phía trước là Vệ Sở Chân Núi rồi. Lính canh Thiết Huyết Vệ đông lắm, bọn chúng đã dựng hàng rào gỗ gai chặn toàn bộ lối đi."
Tiểu Ngư khẽ vén góc rèm lụa xám tro, dùng Nhãn lực nhập vi để quan sát cự ly gần qua màn sương mù mờ ảo. Trước mắt y, Vệ Sở Chân Núi hiện ra như một pháo đài thu nhỏ bằng gỗ và đá kiên cố. Hàng chục ngọn đuốc dầu hỏa cháy bập bùng trong sương sớm, soi rõ những bóng thiết giáp đen loáng của binh lính Thiết Huyết Vệ. Bọn chúng trang bị cung nỏ hạng nặng, trường thương bén ngót, đứng dàn trận nghiêm ngặt theo đội hình quân đội chính quy.
Dẫn đầu toán quân phong tỏa chính là Thống lĩnh Trần Bá. Gã đứng sừng sững giữa lối đi độc đạo, mình mặc thiết giáp nặng che kín ngực, mũ chiến che khuất nửa khuôn mặt lạnh lùng, tay phải nắm chặt thanh trường thương mạ vàng huyền thiết nặng nề. Ánh mắt gã sắc bén như diều hâu, quét qua từng chiếc xe ngựa của khách hành hương đang bị chặn lại để khám xét trực diện.
"Tất cả hạ xe!" Tiếng gầm của Trần Bá vang lên đầy uy quyền, lấn át cả tiếng gió núi. "Sắc lệnh của Thừa tướng Ôn Diên Niên, Hoa Sơn đang có tà đảng Ma Giáo trà trộn sát hại Minh chủ. Bất kỳ kẻ nào ra vào chân núi đều phải hạ xe, cởi bỏ mũ nón để Thiết Huyết Vệ khám xét thân thể! Kẻ nào kháng lệnh, lập tức chém ngay tại chỗ!"
Nghe thấy hai chữ "khám xét", tim Cổ Tiểu Ngư nẩy lên một nhịp kinh hoàng. Lớp mặt nạ dịch dung dán bằng keo Lục Thần Sa trên mặt y tuy đã được sửa sang lại, nhưng nếu bị binh lính triều đình thô bạo chạm tay vào mặt hoặc bắt mạch kiểm tra, y sẽ lộ tẩy việc không có nửa điểm chân khí hộ thể ngay lập tức. Một tên Minh chủ võ lâm đệ nhất cao thủ giang hồ mà mạch tượng rỗng tuếch, da mặt dán sáp ong? Đó chính là bản án tử hình bằng vạn đao phân thây.
"Anh Nhi..." Tiểu Ngư lén thò ngón tay trỏ trái bị rách da đã quấn lụa mỏng ra, khẽ chạm vào vai Thanh Anh. "Lát nữa khi xe dừng, cô phải đứng sát sau lưng ta. Nếu Trần Bá muốn ra tay bắt mạch, cô phải tìm cách dùng chân khí Băng Tiêu của mình để bọc lót ngầm qua tay áo gấm rộng của ta."
Thanh Anh gật đầu, đôi mắt phượng lóe lên tia quyết liệt: "Ta biết rồi. Nhưng Trần Bá là cao thủ Đại Chu Thiên cảnh giới, võ công quân đội thực chiến cực kỳ tàn nhẫn. Nếu gã phát hiện ra điều bất thường, nhuyễn kiếm của ta chỉ có thể cản được ba mươi nhịp thở trước khi hàng trăm mũi tên sắt bắn hạ chúng ta."
Cỗ xe ngựa gỗ mun từ từ lăn bánh đến sát rào chắn gỗ. Tiếng xích sắt lách cách và tiếng giáp trụ va chạm của cấm quân vang lên sát sườn xe, ngột ngạt đến mức có thể nghe rõ cả tiếng thở dốc của A Phúc trên ghế lái.
*HẦM!*
Đuôi thanh trường thương mạ vàng của Trần Bá nện mạnh xuống nền đá xanh ngay trước đầu ngựa, tạo ra một tiếng động trầm đục chấn động. Hai con hắc mã hí vang một tiếng dài rồi dừng hẳn.
"Người trong xe, hạ xe xuất trình lệnh bài thông hành!" Trần Bá bước tới sát cỗ xe gỗ, bàn tay đeo bao tay sắt dăm đặt hờ lên chuôi kiếm bên hông, giọng nói lạnh lùng không một chút độ ấm.
A Phúc run rẩy nắm chặt roi da trâu, lắp bắp đáp: "Tướng... Tướng quân... Đây là cỗ xe của Thẩm Minh chủ phái Hoa Sơn. Ngài đang bị thương nặng sau buổi lễ tang, cần xuống Giang Nam dưỡng thương gấp..."
"Thẩm Minh chủ?" Trần Bá khẽ nheo mắt, ánh mắt nghi ngờ dán chặt vào bức rèm lụa xám tro đang đóng kín. "Hôm qua bản thống lĩnh nhận được tin báo từ Phó minh chủ Dương Cô Phong, nói rằng Thẩm Minh chủ đã chết rét dưới đáy Hàn Băng Đàm do tà độc phát tác. Tại sao giờ này lại có một Thẩm Minh chủ khác ngồi trên xe ngựa đào thoát xuống phương Nam?"
Lời nói của Trần Bá như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Tiểu Ngư. Dương Cô Phong quả nhiên đã cấu kết chặt chẽ với triều đình, gã đã báo cáo cái chết của Thẩm Trường Thanh cho Trần Bá từ trước để giăng sẵn mẻ lưới này.
Tiểu Ngư nén cơn đau nhói ở lồng ngực, hít một hơi thật sâu để điều hòa nhịp thở. Y nén khí quản, ép chặt cơ cổ họng để phát ra Giả Giọng Khàn Đặc uy nghiêm, chậm rãi nhưng chứa đựng một sự lạnh lùng chấn động dội ra từ trong khoang xe:
"Trần thống lĩnh... Bản tọa đang bế quan nghịch chuyển chân khí... ép độc ra ngoài. Tin đồn thất thiệt của kẻ tiểu nhân... ngươi cũng tin sao?"
Giọng nói khàn đặc nhưng mang theo uy áp trầm hùng của bậc Minh chủ khiến Trần Bá khựng lại một nhịp. Tuy nhiên, gã thống lĩnh Thiết Huyết Vệ là kẻ cáo già thực chiến, không dễ dàng bị dọa lui bởi vài lời nói suông. Gã bước thêm một bước, đưa bàn tay đeo bao tay sắt dăm gõ mạnh vào cửa gỗ cỗ xe:
"Thẩm Minh chủ, quân lệnh của Thừa tướng cao hơn luật lệ giang hồ. Cho dù ngài có là Minh chủ võ lâm, hôm nay muốn qua trạm gác này cũng phải hạ xe để Thiết Huyết Vệ tận mắt kiểm tra diện mạo và bắt mạch xác minh chân khí. Mong ngài đừng làm khó bản thống lĩnh!"
"Ngươi dám mạo phạm Minh chủ?" Tạ Thanh Anh đứng bên trong xe, khẽ vén rèm, lộ ra gương mặt thanh tú ngập tràn sát khí cùng thanh Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm đang rung lên nhè nhẹ phát ra tiếng ngân thanh thúy. "Cha ta đang trọng thương, nếu kinh động đến kinh mạch của người, Tạ gia Giang Nam và phái Hoa Sơn sẽ bắt Thiết Huyết Vệ các ngươi phải đền mạng!"
Trần Bá cười lạnh, ánh mắt không hề có nửa điểm lùi bước: "Tạ cô nương, lệnh bài giang hồ của các ngươi không có hiệu lực với Thiết Huyết Vệ. Hôm nay, nếu Thẩm Minh chủ không bước xuống xe, bản thống lĩnh sẽ coi cỗ xe này là tà đảng Ma Giáo giả dạng, lập tức cho quân bắn tên lửa thiêu rụi!"
*RÀO rào!*
Hàng chục cung thủ Thiết Huyết Vệ xung quanh lập tức giương cung nặng, những mũi tên sắt nhọn hoắt bôi dầu hỏa đã sẵn sàng châm lửa, chỉ thẳng vào khoang xe gỗ mun. Bầu không khí tại Vệ Sở Chân Núi căng thẳng tột độ, chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để kích hoạt một cuộc thảm sát đẫm máu.
Trong khoang xe tối tăm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Cổ Tiểu Ngư, làm lớp keo Lục Thần Sa ở má trái co rút lại đầy ngứa ngáy rát bỏng. Y biết mình đã bị dồn vào góc chết pháp lý và quân sự. Nếu y bước xuống xe, Trần Bá chỉ cần chạm tay vào cổ tay y bắt mạch, trò bịp bợm thế thân này sẽ sụp đổ hoàn toàn trong nháy mắt.
*"Phải làm mù mắt bọn chúng... Phải tạo ra một sự hỗn loạn vật lý để A Phúc đột phá rào chắn!"* Tiểu Ngư thầm nghĩ, mưu trí của một tên trộm vặt đệ nhất nhanh chóng hoạt động.
Y lướt nhanh Nhãn lực nhập vi ra ngoài cửa sổ xe. Lúc này, vầng thái dương của buổi sớm mai vừa vặn nhô lên khỏi đỉnh Ngọc Nữ Phong phía đông, chiếu những luồng ánh sáng vàng rực rỡ, sắc bén xuyên qua màn sương mù dày đặc của thung lũng, rọi thẳng vào góc nghiêng của trạm gác.
Góc độ hoàn hảo! Ánh nắng ban mai phản chiếu từ hướng đông sẽ tạo ra một luồng sáng cực mạnh nếu gặp bề mặt kim loại bóng loáng.
Tiểu Ngư lén thò bàn tay trái vào trong ống tay áo rộng thùng thình, kẹp chặt chiếc Kính Phản Quang Ánh Sáng—mảnh gương đồng thau mỏng dẹt được mài bóng loáng từ tiệm trang sức của Tiền Hữu Tài—giữa ngón trỏ và ngón giữa. Ngón tay trỏ trái bị rách da nhói lên đau buốt, nhưng y vẫn giữ chặt mảnh gương bằng phản xạ cơ tay siêu tốc vô ảnh của thuật trộm vặt.
"Trần thống lĩnh..." Tiểu Ngư cất tiếng khàn đặc, chậm rãi đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cỗ xe ngựa ra một khe hở nhỏ khoảng hai phân. "Ngươi muốn xem lệnh bài thông hành... Bản tọa cho ngươi xem..."
Trần Bá nheo mắt, tiến sát lại khe cửa xe, đưa bàn tay sắt ra định nhận lệnh bài. Binh lính cấm quân xung quanh cũng tập trung chú ý vào cánh cửa xe đang từ từ mở ra.
Đúng vào khoảnh khắc Trần Bá ghé sát mặt vào khe cửa, Cổ Tiểu Ngư khẽ xoay nhẹ cổ tay trái một góc ba mươi độ. Mảnh gương đồng thau kẹp giữa hai ngón tay y hứng trọn luồng ánh sáng mặt trời ban mai gay gắt từ hướng đông dội tới, hội tụ lại thành một luồng ánh sáng chói lòa, rực rỡ như kiếm khí ngoại phóng, phản chiếu trực diện vào võng mạc của Trần Bá và ba tên lính tiên phong đứng sát bên cạnh.
*VÚT!*
Luồng ánh sáng chói lòa bùng lên đột ngột trong sương mù xám tro, mạnh mẽ đến mức mắt thường không thể chống đỡ.
"A! Mắt ta!"
Trần Bá hét lên một tiếng đau đớn, lùi lại ba bước, hai tay ôm chặt lấy đôi mắt đang chảy lệ ròng ròng vì bị lóa mắt cực độ. Ba tên lính tiên phong cầm khiên sắt bên cạnh cũng hoảng loạn la hét, vung thương loạn xạ trong trạng thái mù tạm thời.
"A Phúc! Thúc ngựa! Đâm thẳng qua rào chắn!" Tiểu Ngư hét lớn, giọng nói trẻ tuổi, lanh lảnh bộc lộ bản năng nhanh nhạy của tên trộm vặt.
A Phúc đã chờ đợi giây phút này từ trước. Gã gầm lên một tiếng như sấm, vung chiếc roi da trâu quất mạnh vào mông hai con hắc mã. Hai con ngựa chiến bị đau, hí vang một tiếng dữ dội rồi lồng lên, kéo cỗ xe ngựa gỗ mun lao thẳng về phía trước với tốc độ cực hạn.
*RẦM!!!*
Cỗ xe nặng nề đâm sầm vào hàng rào gỗ gai chặn đường. Tiếng gỗ vỡ vụn, tiếng xích sắt đứt gãy vang lên chói tai. Cú va chạm cực mạnh khiến toàn bộ cỗ xe ngựa rung lắc dữ dội, bánh xe bên trái va vào đá tảng sạt lở kêu răng rắc suýt gãy, thành xe gỗ mun bị chà xát vào gai nhọn trầy xước nghiêm trọng gãy nát một mảng lớn.
Trong khoang xe, cú chấn động vật lý mạnh mẽ hất văng Cổ Tiểu Ngư từ ghế ngồi xuống sàn xe. Vết nứt xương sườn trái của y va đập trực tiếp vào thành gỗ, đau buốt đến mức y ho ra một ngụm máu bầm thực sự, lồng ngực thắt lại không thể thở nổi. Thanh Anh lao tới ôm chặt lấy y, vung nhuyễn kiếm chém đứt ba mũi tên lửa vừa bắn sượt qua mui xe găm vào nệm ghế.
Cỗ xe ngựa gỗ mun điên cuồng lao vút qua đống đổ nát của hàng rào gỗ, để lại phía sau trạm gác Vệ Sở Chân Núi đang hỗn loạn trong tiếng la hét của cấm quân.
"Khốn kiếp! Bọn chúng giả dạng Minh chủ để đào thoát!" Trần Bá ôm đôi mắt đỏ ngầu đang rỉ máu lệ, gào thét phẫn nộ chỉ thanh thương mạ vàng về phía cỗ xe đang khuất dần trong sương mù rừng thông. "Truy kích! Đội kỵ binh Thiết Huyết Vệ lập tức lên ngựa, truy sát cỗ xe đó cho ta! Không được để một tên nào sống sót thoát khỏi chân núi Hoa Sơn!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!