Nhạc nềnWuxia3

Hoa Sơn Khởi Phong: Cuộc Đào Thoát Về Phương Nam

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bên trong chiếc quan tài gỗ hoàng đàn dày nặng như một khối chì đúc, ép chặt lấy lồng ngực Cổ Tiểu Ngư. Cái lạnh buốt tàn nhẫn của nước Hàn Băng Đàm vẫn chưa tan hết trong xương tủy, khiến từng thớ thịt của y run rẩy kịch liệt theo bản xạ tự nhiên. Phổi y khô rát, mỗi nhịp thở nhỏ nhất đều mang theo vị tanh ngọt của máu bầm tích tụ. Trạng thái giả chết của Quy Tức Công tuy đã giúp y đánh lừa được luồng chân khí dò xét tàn độc của Dương Cô Phong, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ kinh mạch bị đông cứng, các khớp ngón tay cứng đờ như đá lạnh.


*Cộc. Cộc. Cộc.*


Ba tiếng gõ nhẹ, nhịp nhàng và đều đặn vang lên từ phía thành gỗ bên ngoài. Đó là ám hiệu của Lão bộc câm.


Tiểu Ngư nén cơn đau buốt ở bả vai trái bị dập cơ, cố sức vươn ngón tay trỏ trái còn dính vết rách da rỉ máu ra, gõ nhẹ vào nắp quan tài đáp lại. Ngay lập tức, một khe sáng mỏng dẹt xuất hiện khi nắp gỗ hoàng đàn từ từ trượt ra. Lão bộc câm với gương mặt nhăn nheo như vỏ cây khô, lầm lũi cúi người xuống, đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn nhanh nhẹn bấm mạnh vào huyệt ẩn dưới nách trái của Tiểu Ngư để giải tỏa luồng khí bế tắc.


*Hự.*


Một luồng hơi nóng đột ngột bùng lên từ đan điền trống rỗng, giật mạnh các dây thần kinh khiến Tiểu Ngư ho khan dữ dội. Y lén nhổ ngụm máu bầm ra chiếc khăn gấm ướt sũng, khó khăn lắm mới ngồi dậy được nhờ sự nâng đỡ thầm lặng của lão bộc. L nắp quan tài gỗ này vốn đã được lão bộc âm thầm cạy lỏng các đinh ngầm từ trước, chuẩn bị sẵn cho cuộc đào thoát này.


Lão bộc câm không nói, chỉ dùng ngón tay gầy guộc nhúng vào vũng nước suối lạnh tràn trên nền đất, nhanh nhẹn viết những chữ nguệch ngoạc lên mặt thạch bàn:


*"Trần Bá dẫn Thiết Huyết Vệ phong tỏa Vệ Sở Chân Núi. Dương Cô Phong ra lệnh đóng đinh quan tài hạ huyệt sớm vào giờ Tý đêm nay. Hoa Sơn tuyệt lộ."*


Nhìn những nét chữ ướt sũng nhanh chóng bay hơi trong không khí lạnh, đồng tử của Tiểu Ngư co thắt kịch liệt. Y biết Thừa tướng Ôn Diên Niên đã nôn nóng muốn thu lưới tiêu diệt cả hai phe Chính - Tà. Việc Dương Cô Phong ép y ngâm mình dưới đầm lạnh chỉ là bước đi đầu tiên, và giờ đây gã muốn chôn sống y vĩnh viễn dưới lòng đất để hoàn thành màn kịch đoạt quyền.


"Không thể chờ chết ở đây." Tiểu Ngư nén đau, phát ra Giả Giọng Khàn Đặc trầm đục, run rẩy bước xuống khỏi quan tài. Đôi chân không võ công của y tê dại, suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống nền đá lạnh nếu không có chiếc gậy tre của lão bộc đỡ kịp. "Ta phải vào Thẩm Thị Mật Thất dưới giường ngủ của Minh chủ trước. Ở đó có thứ có thể cứu mạng chúng ta."


Lão bộc câm gật đầu, nhanh chóng dọn dẹp các dấu vết nước ướt trên nắp quan tài rồi lùi vào bóng tối để tiếp tục quét dọn linh đường, làm lá chắn thầm lặng cho y.


Tiểu Ngư lén lút băng qua dãy hành lang tối tăm, lợi dụng thính giác phân biệt nhạy bén để né tránh tiếng bước chân tuần tra dồn dập của các đệ tử chấp pháp dưới quyền Triệu Thiên Hành. Y đẩy nhẹ cửa sau của Thẩm Gia Nội Các, lách mình vào trong phòng ngủ trống trải. Mùi nhang trầm tỏa ra từ chiếc lư hương bị chém đôi hôm trước vẫn phảng phất một mùi hăng hắc nhè nhẹ của bột lưu huỳnh còn sót lại.


Y tiến sát đến chiếc giường gỗ mun lớn của Thẩm Trường Thanh. Dưới gầm giường, ẩn sau bức tranh vẽ tổ sư Thẩm Vô Song treo ở vách tường đá, chính là lối vào Thẩm Thị Mật Thất. Ổ khóa đồng khổng lồ chặn cửa thạch thất là loại khóa cơ quan xoay vòng mười hai ô chữ bát quái vô cùng phức tạp, được thiết kế bởi chính người cha quá cố Cổ Thiết Thủ của y năm xưa.


Tiểu Ngư quỳ sụp xuống nền đá lạnh, lồng ngực đau nhói do vết nứt xương sườn chưa lành bị khí lạnh kích thích. Y rút từ trong ống tay áo rộng ra một cọng kẽm nhỏ dẻo dai—công cụ mở khóa duy nhất y còn giữ lại.


"Khóa Cơ Quan Vận Hành Pháp..." Tiểu Ngư lẩm bẩm, nhắm nghiền mắt để dồn toàn bộ sự tập trung vào đôi tai và mười đầu ngón tay đang run rẩy vì lạnh.


Y luồn cọng kẽm vào khe khóa dẹt, xoay nhẹ cổ tay trái. Đầu kẽm chạm vào chốt đồng thứ nhất. Y cảm nhận được một độ nẩy cực nhẹ truyền qua thanh kim loại.


*Cạch.*


Chốt thứ nhất mở. Nhưng đến chốt thứ hai, tay y run bắn lên do cơn đau từ bả vai trái dội về. Cọng kẽm suýt chút nữa đã bị gãy kẹt bên trong khe khóa. Tiểu Ngư cắn chặt môi đến bật máu, dùng móng tay cái phải ê ẩm trật khớp để cố định lại hướng xoay. Y nhớ lại lời cha dặn năm xưa: *"Cơ quan gỗ đá hay khóa đồng vạn cân, chung quy cũng chỉ là sự sắp xếp của các khớp mộng. Người làm ra được, thì tay người bẻ được."*


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Sau ba nhịp thở nghẹt thở, chiếc khóa cơ quan mười hai ô chữ phát ra một tiếng động giòn giã. Cánh cửa đá nặng nề từ từ trượt mở, lộ ra khoảng không gian tối tăm của mật thất ngầm. Tiểu Ngư lách mình vào trong, nhanh nhẹn tìm đến chiếc hòm sắt nhỏ đặt trên bục đá. Y bẻ khóa hòm trong nháy mắt, lấy ra một cuộn lụa mỏng dính đầy muội than đen và một bức thư viết bằng mực chu sa đỏ chói.


Đó chính là Bức di thư bí mật của Thẩm Trường Thanh thật, bên trên có tẩm độc Thất Nhật Phệ Hồn để bảo mật.


*VÚT!*


Một luồng gió lạnh buốt mang theo sát khí ngập trời đột ngột ập tới từ phía sau lưng y. Tiểu Ngư chưa kịp quay đầu, một lưỡi kiếm mỏng dẹt, lạnh ngắt như băng tuyết đã kề sát vào cổ họng y, cắt nhẹ vào da cổ làm rỉ ra một vệt máu đỏ tươi.


"Nghịch tặc! Ngươi là ai? Cha ta đang ở đâu?"


Giọng nói thanh tú nhưng ngập tràn phẫn nộ và đau đớn của Tạ Thanh Anh vang lên trong bóng tối mật thất. Đôi mắt phượng sắc bén của cô đỏ hoe, đẫm lệ, tay siết chặt chuôi Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm đến mức run rẩy kịch liệt. Cô đã âm thầm bám theo bóng người lẻn vào phòng ngủ, và giờ đây, dưới ánh sáng yếu ớt của thạch thất, cô nhìn thấy lớp mặt nạ dịch dung quanh cổ của kẻ giả mạo cha mình đang bị bong tróc nhẹ do nước đầm lạnh làm nhão keo dán.


Mũi kiếm nhọn hoắt chỉ cần nhích thêm nửa phân là có thể xuyên thủng khí quản của Tiểu Ngư. Nhưng y không chống cự, không dùng Thần Long Thiết Phiến giắt hông, chỉ im lặng ngồi thụ động trên nền đất đá.


"Anh Nhi..." Tiểu Ngư cất tiếng, rũ bỏ hoàn toàn Giả Giọng Khàn Đặc uy nghiêm giả tạo, trả lại giọng nói trẻ tuổi, hèn mọn thật sự của một tên trộm vặt. "Ta không phải cha cô. Cha cô... đã chết từ ba ngày trước rồi."


"Ngươi câm miệng!" Thanh Anh hét lên trong đau đớn, mũi kiếm run rẩy cứa sâu thêm một chút vào da cổ y. "Ngươi dám mạo phạm di hài của cha ta, dám dùng mưu hèn kế bẩn để lừa gạt toàn bộ Hoa Sơn! Ta phải chém ngươi làm vạn mảnh!"


"Nếu cô giết ta lúc này, Dương Cô Phong sẽ lập tức đóng đinh quan tài chôn sống toàn bộ bí mật của cha cô dưới lòng đất." Tiểu Ngư nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ hoe của cô bằng Nhãn lực nhập vi, giọng nói trầm tĩnh đến lạ lùng. "Nhìn cái này đi. Đây là nét chữ của cha cô trước khi chết."


Y chậm rãi đưa bức di thư tẩm độc ra trước mũi kiếm của cô.


Tạ Thanh Anh khựng lại. Khứu giác nhạy bén của một kiếm thủ Đại Chu Thiên giúp cô nhận ra mùi hương của mực chu sa đặc trưng mà cha cô thường dùng để viết mật thư. Cô lén dùng tay trái giật lấy bức thư, lướt nhanh qua những dòng chữ viết vội vã đầy đau đớn:


*"...Ta bị Dương Cô Phong đầu độc bằng Thất Nhật Phệ Hồn, kinh mạch đã vỡ nát, không thể sống qua đêm nay. Triều đình Thiết Huyết Vệ do Trần Bá dẫn đầu đang muốn mượn cái chết của ta để kích động đại chiến Chính - Tà, thảm sát toàn bộ võ lâm. Ta đã tìm được một thiếu niên có diện mạo giống hệt ta ở địa lao. Hy vọng y có thể thế thân ta, dùng mưu trí trì hoãn đại hội võ lâm, bảo toàn mạng sống cho đệ tử Hoa Sơn... Anh Nhi, con phải bảo vệ y, tìm Hoa Linh Chi ở Giang Nam để giải độc..."*


Bức di thư rơi khỏi bàn tay run rẩy của Tạ Thanh Anh, rơi nhẹ xuống nền đất đá ẩm ướt. Đôi chân cô khuỵu xuống, cô quỳ sụp bên cạnh Tiểu Ngư, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn ra trong thạch thất tối tăm. Sự thật tàn khốc như một nhát kiếm đâm xuyên qua niềm tin kiêu hãnh của cô. Cha cô—vị Minh chủ chính trực mà cô hằng tôn sùng—thực chất đã bị chính người huynh đệ kết nghĩa Dương Cô Phong đầu độc sát hại dã man.


"Cha..." Thanh Anh khóc nấc lên, đôi vai gầy guộc run rẩy kịch liệt dưới ánh sáng mờ ảo của mật thất.


Tiểu Ngư nén cơn đau xương sườn, chậm rãi vươn bàn tay trái dính máu bầm nhẹ, nhặt bức di thư lên giấu vào ngực áo gấm rộng. "Dương Cô Phong sắp cho người đóng đinh quan tài để hạ huyệt sớm hòng bịt đầu mối. Trần Bá đã đóng chốt chặn ở Vệ Sở Chân Núi. Chúng ta không thể trốn chạy bằng đường chính môn được nữa."


Thanh Anh ngước khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn y. Ánh mắt cô chuyển từ đau đớn tột cùng sang một sự căm hận lạnh lùng, thấu xương dồn về phía Cô Phong Các. Cô siết chặt chuôi Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm đến mức các khớp ngón tay trắng bợt.


"Ta sẽ giết Dương Cô Phong." Cô khàn giọng nói, sát khí bùng lên.


"Cô không giết nổi gã lúc này đâu." Tiểu Ngư lắc đầu, dùng Tâm thuật độc vị để phân tích tình thế. "Gã là cao thủ Đại Chu Thiên đỉnh phong, bên cạnh lại có hàng trăm đệ tử chấp pháp vây quanh. Muốn trả thù, trước hết phải sống sót rời khỏi Hoa Sơn này đã. Chúng ta phải đi Giang Nam tìm Hoa Linh Chi chế thuốc giả mạch mới, tích lũy lực lượng rồi mới quay lại lật đổ gã."


Thanh Anh nhìn tên trộm vặt gầy gò, mặc đại bào Minh chủ rộng thùng thình trước mặt. Cô biết y nói đúng. Sự mưu trí của y trong ba ngày qua là thứ duy nhất giữ cho Hoa Sơn chưa bị tắm máu.


"Được." Thanh Anh đứng dậy, lau nước mắt trên má, đưa tay đỡ Tiểu Ngư lên xe lăn gỗ mun. "Ta đồng ý liên minh với ngươi. Từ giờ trở đi, ta sẽ đóng vai hộ vệ trung thành nhất của ngươi. Ai muốn chạm vào ngươi, phải bước qua xác của Tạ Thanh Anh này trước."


"Đi thôi. Lối thoát duy nhất lúc này là Hoa Sơn Cổ Đạo ẩn sau bức tượng tổ sư ở từ đường." Tiểu Ngư nén giọng khàn đặc, chỉ tay về phía lối đi ngầm sâu trong mật thất.


Cả hai người nhanh chóng lách mình vào địa đạo tối tăm Hoa Sơn Cổ Đạo, đóng chặt cửa đá mật thất lại ngay trước khi tiếng bước chân rầm rập của đệ tử chấp pháp Dương Cô Phong tràn vào phòng ngủ để chuẩn bị khâm liệm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!