Nhạc nềnWuxia3

Giả Diện Sinh Tồn: Uy Nghiêm Trên Xe Lăn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gõ cửa dồn dập ngoài mật phòng như từng nhát búa nện thẳng vào lồng ngực đang phập phồng của Cổ Tiểu Ngư. Trong không gian chật hẹp nồng nặc mùi máu tanh và hương nến trắng của Thẩm Gia Nội Các, y cảm nhận rõ rệt lưỡi đao Hắc Phong Tiêu Đao lạnh ngắt của Tiêu Thiết Nhạn đang tì sát vào đốt sống lưng mình. Cái lạnh của thép bén buốt truyền qua lớp áo gấm mỏng, nhắc nhở y rằng chỉ cần một tiếng động nhỏ sai lệch, lưỡi đao kia sẽ không ngần ngại đâm xuyên tim y.


"Nói." Tiêu Thiết Nhạn ghé sát tai Tiểu Ngư, hơi thở nóng hổi nhưng giọng nói lạnh lùng như băng tuyết. "Dùng giọng của Minh chủ. Nếu để lộ một chữ, ta và ngươi cùng chết."


Tiểu Ngư nuốt khan một ngụm nước bọt nghẹn ứ nơi cổ họng. Da mặt y đang bỏng rát dữ dội. Chất keo Lục Thần Sa dùng để dán lớp mặt nạ dịch dung Thẩm Trường Thanh đang co rút lại, bám chặt vào từng thớ thịt trên mặt y như hàng vạn chiếc kim châm nhỏ xíu. Cơn đau từ ngón tay cái bên phải bị trật khớp từ trận vượt ngục trước truyền về từng cơn nhức nhối, khiến y suýt chút nữa đã rên rỉ thành tiếng. Nhưng bản năng sinh tồn của một tên trộm vặt vùng ổ chuột Kinh Thành đã giúp y giữ được một tia tỉnh táo cuối cùng. Y nén khí quản, ép chặt cơ cổ họng để làm hẹp đường thở, mô phỏng lại giọng nói khàn trầm, uy nghiêm của vị Minh chủ quá cố.


"Lui ra..." Tiểu Ngư cất tiếng, âm vực khàn đặc, chậm rãi nhưng chứa đựng một sự lạnh lùng khó tả. "Ta đang bế quan... điều hòa chân khí... ép tàn độc. Không có lệnh của ta... ai cho phép tới gần mật phòng?"


Bên ngoài cửa gỗ, tiếng bước chân dồn dập đột ngột dừng lại. Tên đệ tử chấp pháp phái Hoa Sơn đứng sững người, hô hấp có chút dồn dập. Hắn rõ ràng cảm nhận được luồng uy áp vô hình phát ra từ bên trong. Dù giọng nói của Minh chủ có phần khàn đặc và yếu ớt hơn ngày thường do trúng độc, nhưng cái uy nghiêm tột đỉnh của bậc tông sư kiếm đạo thì không thể giả mạo.


"Đệ tử... đệ tử đáng chết!" Tên chấp pháp vội vã quỳ sụp xuống ngoài hành lang, giọng run rẩy. "Chỉ vì Phó minh chủ Dương Cô Phong lo lắng cho sức khỏe của ngài, lại thấy Tiêu tiêu đầu đứng gác ngoài cửa quá lâu nên mới sai đệ tử vào thám thính. Kính xin Minh chủ bớt giận, đệ tử lập tức lui ra, canh phòng nghiêm ngặt vòng ngoài!"


Tiếng bước chân rút lui nhanh chóng xa dần. Lúc này, Tiêu Thiết Nhạn mới từ từ thu hồi Hắc Phong Tiêu Đao, nhưng ánh mắt lão vẫn sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào Tiểu Ngư. Lão thở hắt ra một hơi, vạt áo xanh đẫm bụi đường khẽ lay động.


"Khá lắm, tiểu tử. Kỹ năng giả giọng của ngươi quả thực cứu ngươi một mạng," Tiêu Thiết Nhạn lạnh lùng nói, rồi chỉ tay về phía góc phòng, nơi đặt một chiếc xe lăn bằng gỗ mun đen chạm khắc hình rồng uốn lượn vô cùng tinh xảo. "Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Ngươi nhìn thấy chiếc xe lăn kia chứ?"


Tiểu Ngư ôm lấy ngón tay cái bị trật khớp, gương mặt dịch dung vô cảm nhưng ánh mắt lại láo liên đầy cảnh giác. "Lão gia tử, tại sao đệ nhất cao thủ giang hồ như Thẩm chưởng môn lại phải ngồi xe lăn? Chẳng lẽ chân ông ta..."


"Câm miệng!" Tiêu Thiết Nhạn gầm khẽ. "Mười năm trước, trong trận chiến quyết tử với Ma Giáo tại Vô Danh Cốc, Thẩm Minh chủ đã bị tà công của Huyết Lệ Thiên làm tổn thương kinh mạch chân trái nghiêm trọng. Từ đó về sau, mỗi khi bế quan dưỡng thương hoặc khi chân khí suy kiệt, ngài đều ngồi trên chiếc Xe Lăn Gỗ Mun Chạm Rồng này. Đây chính là lý do ngồi xe lăn của Thẩm Trường Thanh mà cả giang hồ đều biết. Ngươi ngồi lên đó, quần hùng sẽ không nghi ngờ tại sao ngươi không di chuyển bằng bộ pháp của một kiếm thủ."


Lão tiêu đầu bước tới, thô bạo túm lấy vai Tiểu Ngư, ấn mạnh y ngồi xuống chiếc xe lăn gỗ mun. Chiếc xe lăn rất nặng, gỗ mun đen bóng phát ra mùi hương trầm nhạt hòa lẫn với mùi dầu bôi trơn chuyên dụng. Vừa ngồi xuống, Tiểu Ngư đã cảm thấy hai chân mình lọt thỏm dưới tấm chăn gấm dày màu lam đậm thêu vân rồng. Tấm chăn này là công cụ hoàn hảo để che giấu đôi chân hoàn toàn lành lặn nhưng không có một chút bộ pháp võ học nào của y.


"Nghe cho kỹ đây," Tiêu Thiết Nhạn cúi người xuống sát mặt Tiểu Ngư, hai tay chống vào thành xe lăn, tạo ra một áp lực ngột ngạt. "Từ giờ đến sáng mai, ngươi chỉ có đúng ba canh giờ để học thuộc lòng toàn bộ thói quen sinh hoạt của Thẩm Minh chủ. Cách ngài cầm quạt, cách ngài vuốt râu, cách ngài nhìn người khác. Thẩm Trường Thanh không bao giờ cúi đầu trước bất kỳ ai, kể cả ba vị Thái Thượng Trưởng Lão bảo thủ của Hoa Sơn. Ánh mắt của ngài luôn nhìn thẳng, tĩnh lặng như mặt hồ không gió, nhưng ẩn chứa sát cơ. Nếu ngươi liếc mắt láo liên như một tên trộm vặt, Dương Cô Phong sẽ lập tức nhận ra."


Trong suốt ba canh giờ tiếp theo, Thẩm Gia Nội Các biến thành một trường huấn luyện tàn khốc. Tiêu Thiết Nhạn liên tục bắt Tiểu Ngư phải tập đi tập lại những động tác nhỏ nhất.


"Tay trái đặt trên thành xe lăn, ngón trỏ khẽ gõ theo nhịp thở. Không được gõ quá nhanh!" *Chát!*


Một nhát roi bằng trúc nhỏ của Tiêu Thiết Nhạn quất thẳng vào mu bàn tay trái của Tiểu Ngư khi y gõ quá dồn dập. Tiểu Ngư cắn răng chịu đựng, da thịt đỏ ửng lên. Y muốn khóc nhưng lớp keo Lục Thần Sa khô cứng trên mặt ngăn cản mọi biểu cảm cơ mặt. Y chỉ có thể trừng mắt nhìn lão tiêu đầu.


"Tốt, ánh mắt giận dữ này rất có thần thái của Minh chủ khi không hài lòng," Tiêu Thiết Nhạn gật đầu, ném cho y một cây quạt xếp bằng sắt nhẹ—Thần Long Thiết Phiến. "Cầm lấy. Đây là vật bất ly thân của Thẩm chưởng môn. Ngài thường dùng nó để chỉ điểm kiếm lý cho đệ tử. Khi cầm quạt, ngón tay cái phải đè chặt vào chuôi quạt, ba ngón dưới khép hờ."


Tiểu Ngư đón lấy cây quạt sắt bằng bàn tay phải. Ngay khi ngón tay cái bị trật khớp chạm vào chuôi sắt lạnh ngắt, một cơn đau buốt óc như kim châm muối xát chạy thẳng dọc cánh tay y. Ngón tay y run rẩy dữ dội, cây quạt sắt suýt nữa rơi xuống đất.


"Vô dụng!" Tiêu Thiết Nhạn quát lên, định vung roi trúc lần nữa.


"Dừng tay!" Tiểu Ngư nén giọng khàn đặc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. "Ngón tay cái của ta đã bị trật khớp khi bẻ khóa địa lao lúc nãy. Nếu lão cứ đánh, tay ta sẽ phế hoàn toàn. Đến lúc đó, một Minh chủ cầm quạt còn không nổi thì làm sao lừa được Dương Cô Phong?"


Tiêu Thiết Nhạn khựng lại, ánh mắt nhìn xuống ngón tay cái sưng vù của Tiểu Ngư. Lão khẽ nhíu mày, nhận ra mình đã quá nôn nóng. Lão thộp lấy bàn tay phải của Tiểu Ngư, dùng một lực đạo tinh tế nắn mạnh.


*Rắc!*


"Á..." Tiểu Ngư suýt hét lên nhưng Tiêu Thiết Nhạn đã nhanh tay bịt chặt miệng y. Cơn đau tột cùng khiến y trợn trừng mắt, nước mắt sinh lý trào ra quanh vành mắt dịch dung. Nhưng kỳ lạ thay, sau tiếng rắc ấy, khớp xương ngón tay cái đã trở về vị trí cũ, cơn đau buốt nhói ban nãy giảm đi năm phần, chỉ còn lại sự ê ẩm ê chề.


"Ta đã nắn lại khớp cho ngươi, nhưng trong vòng ba ngày tới, ngươi không được dùng lực mạnh ở bàn tay phải," Tiêu Thiết Nhạn lạnh lùng nói, buông tay ra. "Nhớ kỹ lời dạy của cha ngươi. Muốn giữ bàn tay trộm vặt luôn vững vàng, trước hết phải biết cách làm bạn với cơn đau. Giờ thì cầm quạt lên!"


Tiểu Ngư hít một hơi thật sâu. Câu nói của người cha quá cố Cổ Thiết Thủ chợt hiện về trong tâm trí y: *"Tiểu Ngư, người thợ khóa giỏi nhất không phải là kẻ có đôi tay khỏe nhất, mà là kẻ có thể giữ cho ngón tay mình tĩnh lặng ngay cả khi bị lửa nung hay kẹp sắt bóp nghẹt."*


Y siết chặt năm ngón tay quanh chuôi Thần Long Thiết Phiến. Cơn đau ê ẩm vẫn còn đó, nhưng đôi mắt y đã chuyển sang một sự tĩnh lặng đáng sợ. Y khẽ gật đầu, phong thái ngồi trên xe lăn gỗ mun bỗng chốc trở nên vững chãi, uy nghiêm đến lạ thường. Ngay cả Tiêu Thiết Nhạn cũng phải ngẩn người ra trong một thoáng, ngỡ như vị Minh chủ quá cố thực sự đã sống lại.


Nhưng sự yên bình giả tạo ấy không kéo dài được lâu.


Khi canh ba vừa điểm, một luồng gió lạnh đột ngột từ cửa sổ phía Tây thổi vào, làm lay động những bức rèm lụa màu xám tro trong thư phòng. Mùi sương đêm lạnh buốt hòa lẫn với một mùi hương thanh khiết, sắc bén tựa như hương hoa tuyết đầu mùa.


Tiêu Thiết Nhạn sắc mặt biến đổi đại bộ phận. Lão lập tức nhận ra luồng kiếm ý quen thuộc này.


"Có người đột nhập. Là Tạ Thanh Anh!" Tiêu Thiết Nhạn thì thầm gập gáp. "Nàng là con gái độc nhất của Thẩm chưởng môn, tinh thông Băng Tiêu Kiếm Pháp, tính tình đa nghi cực độ. Ta phải trốn sau bức rèm lụa này. Ngươi ngồi yên trên xe lăn, dùng Giả Giọng Khàn Đặc đối phó với nàng. Tuyệt đối không được để nàng chạm vào người!"


Trong chớp mắt, bóng dáng Tiêu Thiết Nhạn đã biến mất sau bức rèm lụa lớn thêu hình rồng uốn lượn ở góc phòng, không để lại một tiếng động nhỏ nào. Thư phòng trở lại vẻ tĩnh mịch, chỉ còn tiếng nến cháy lách tách và bóng tối mờ ảo.


*Vút.*


Một bóng trắng thanh mảnh lướt qua bậu cửa sổ gỗ mun, nhẹ nhàng đáp xuống nền đất đá xanh không một tiếng động như một chiếc lá rụng.


Tiểu Ngư ngồi trên xe lăn, tim đập thình thịch như đánh trống chầu, nhưng gương mặt y vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm, lạnh lùng dưới lớp mặt nạ dịch dung dán bằng keo Lục Thần Sa. Y dùng Nhãn lực nhập vi quan sát thiếu nữ vừa bước vào.


Đó là một thiếu nữ khoảng mười tám tuổi, mặc kiếm phục màu trắng viền lam nhã nhặn. Gương mặt cô thanh tú, băng thanh ngọc khiết nhưng đôi mắt phượng lại lạnh lùng, sắc bén như hai lưỡi kiếm chưa rút vỏ. Quanh thắt lưng gấm thêu hoa của cô quấn một thanh Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm mỏng dính, phát ra những tia sáng xanh nhạt dưới ánh nến. Thần thái cố chấp và đa nghi của cô tạo ra một uy áp tinh thần cực lớn tràn ngập căn phòng.


"Cha."


Tạ Thanh Anh cất tiếng gọi, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, không hề có chút ấm áp nào của tình cốt nhục. Cô đứng cách xe lăn năm bước chân, bàn tay phải vẫn đặt hờ trên chuôi nhuyễn kiếm bên hông, đôi mắt phượng quét nhanh từ đầu đến chân Tiểu Ngư.


Tiểu Ngư nén khí quản, khẽ vuốt chòm râu dài giả trên ngực, dùng Giả Giọng Khàn Đặc trầm đục cất tiếng:


"Anh Nhi... Đêm muộn thế này, con lén lút đột nhập vào thư phòng của ta làm gì? Chẳng lẽ môn quy Hoa Sơn không còn dạy con lễ nghi trước sau sao?"


Giọng nói khàn đặc, lạnh nhạt của y vang lên trong phòng tối. Tạ Thanh Anh khẽ nhíu mày. Cô bước lên một bước, ánh mắt nghi ngờ càng đậm.


"Cha, ba ngày qua ngài bế quan ép độc, cấm tuyệt đối không cho đệ tử nào vào chăm sóc. Ngay cả con là con gái ruột của ngài cũng bị Tiêu tiêu đầu chặn lại ngoài cửa sổ. Con muốn biết, độc tính Thất Nhật Phệ Hồn trong người cha thực sự đã được hóa giải chưa? Tại sao giọng nói của cha lại khàn đặc dị thường như vậy?"


*Nhịp đối thoại thứ nhất đã bắt đầu.* Tiểu Ngư thầm tính toán trong đầu. Y biết Tạ Thanh Anh cực kỳ tôn sùng cha mình, bất kỳ sự thay đổi nhỏ nào cũng là ngòi nổ chí mạng. Y phải dùng lý do bế quan ép độc để thoái thác sự nghi ngờ này.


"Khặc..." Tiểu Ngư giả vờ ho nhẹ một tiếng, bàn tay trái gõ nhẹ lên thành Xe Lăn Gỗ Mun Chạm Rồng. "Chất độc Thất Nhật Phệ Hồn của Ma Giáo vô cùng quỷ quyệt, đã ăn mòn vào một phần kinh mạch ở cổ họng của ta. Ta phải dùng ba ngày đêm vận chuyển chân khí Đại Chu Thiên mới giữ được tính mạng, giọng nói tạm thời bị tổn thương khí quản nên mới khàn đặc như thế. Con không cần lo lắng quá mức."


"Không cần lo lắng?" Tạ Thanh Anh tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn ba bước chân. "Dương Cô Phong bên ngoài đang rục rịch liên kết với các trưởng lão phái Không Động và Thanh Thành, muốn nhân cơ hội cha bị thương để cướp Thần Long Kiếm Phổ. Cha ngồi đây ép độc, nhưng con lại thấy ngón tay cha... dường như đang run rẩy."


*Nhịp đối thoại thứ ba.* Thanh Anh đột ngột chỉ tay vào bàn tay phải đang đặt trên đùi của Tiểu Ngư.


Tiểu Ngư giật mình. Nhờ nhãn lực nhạy bén của một tên trộm vặt, y lập tức phát hiện hướng nhìn của cô đang khóa chặt vào ngón tay cái bên phải của mình. Cơn đau ê ẩm từ khớp xương vừa nắn lại khiến ngón tay y khẽ co giật nhẹ một nhịp vô thức. Đó là một sơ hở chí mạng!


Nếu để cô nhận ra ngón tay cái bị trật khớp, cô sẽ biết ngay người ngồi đây không phải là vị Minh chủ có nội công thâm hậu tự bảo vệ cơ thể.


Trong tích tắc nguy cấp, Tiểu Ngư lập tức vận dụng thủ đoạn tâm lý chiến. Y không hề né tránh hướng nhìn của cô, ngược lại còn siết chặt bàn tay phải quanh chuôi Thần Long Thiết Phiến, endure cơn đau nhói truyền về tận xương tủy. Y nhướng mày, đôi mắt Thẩm Trường Thanh giả vờ lộ ra một tia giận dữ tột đỉnh, uy nghiêm chấn động.


"Phóng tứ!"


Tiểu Ngư đập mạnh cây quạt sắt xuống thành xe lăn gỗ mun, tạo ra một tiếng động trầm đục vang dội khắp thư phòng. Giọng nói khàn đặc của y đột ngột tăng thêm vài phần lạnh lùng, sắc bén:


"Tạ Thanh Anh! Con đang dùng nhãn lực của một kẻ chấp pháp để dò xét cha mình sao? Ngón tay ta run rẩy là do độc tính Thất Nhật Phệ Hồn đang phát tác chống lại chân khí của ta! Chẳng lẽ con nghĩ cha con đã tàn phế đến mức không cầm nổi một cây quạt sắt?"


Uy áp giả tạo từ cái đập quạt và lời quát mắng nghiêm khắc khiến Tạ Thanh Anh khựng lại. Cô là người con hiếu thảo, dù đa nghi nhưng đứng trước sự giận dữ của cha, bản năng kính sợ từ nhỏ lập tức trỗi dậy. Cô cúi đầu xuống một nhịp, tay rời khỏi chuôi nhuyễn kiếm.


"Con... con không có ý đó. Con chỉ lo lắng cho sức khỏe của cha..."


Thế nhưng, sự nghi ngờ của một kiếm thủ thiên tài không dễ dàng bị dập tắt như vậy. Thanh Anh ngước mắt lên, đôi mắt phượng lấp lánh một tia quyết tâm cố chấp.


"Nếu cha thực sự đã hóa giải được độc tính, kính xin cha hãy cho con bắt mạch. Chân khí Băng Tiêu của con mang tính hàn tịnh hóa, có thể giúp cha kiểm tra xem độc tố còn sót lại trong kinh mạch hay không. Chỉ cần một cái chạm tay, con sẽ yên tâm thối lui!"


*Nhịp đối thoại thứ năm.* Thanh Anh không lùi bước, cô tiến lên một bước dài, đứng sát ngay cạnh chiếc xe lăn gỗ mun.


Bàn tay thon thả, trắng muốt của cô từ từ đưa ra ngoài ống tay áo rộng thêu viền lam, hướng thẳng về phía cổ tay trái của Tiểu Ngư. Khoảng cách giữa những đầu ngón tay của cô và mạch môn của y chỉ còn đúng một tấc.


Tiểu Ngư cảm nhận được một luồng hơi lạnh nhạt phát ra từ lòng bàn tay của cô—đó là chân khí Băng Tiêu thực sự của một cao thủ Đại Chu Thiên. Y biết rõ, nếu để những ngón tay kia chạm vào mạch cổ tay mình, sự thật tàn khốc sẽ lập tức phơi bày. Y hoàn toàn không có một chút nội lực nào, kinh mạch trống rỗng như một cái giếng cạn, nhịp tim đập dồn dập vì hoảng sợ của một tên trộm vặt sẽ bị cô phát hiện trong nháy mắt.


Sau bức rèm lụa ở góc phòng, Tiêu Thiết Nhạn mồ hôi lạnh đầm đìa, bàn tay lão đã siết chặt vào chuôi đao. Lão biết mình không thể ra tay lúc này, vì chỉ cần một luồng sát khí nhỏ nhạy bén của lão phát ra, Thanh Anh sẽ lập tức rút kiếm chém nát chiếc xe lăn.


Bàn tay của Tạ Thanh Anh vẫn tiếp tục hạ xuống, chậm rãi nhưng kiên quyết, chỉ còn cách làn da cổ tay trái của Tiểu Ngư nửa phân.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!