Quy Tức Bảo Mạng: Sinh Tử Dưới Đáy Đầm
Hơi lạnh từ lòng Hàn Băng Đàm bốc lên ngùn ngụt, tựa như những dải lụa xám tro uốn lượn giữa không gian tối tăm của thạch thất. Nước đầm đen ngòm, tĩnh lặng đến mức không một gợn sóng, phản chiếu ánh lửa lập lòe từ cây đuốc trên tay Tạ Thanh Anh thành những vệt sáng xanh lam ma quái. Cái lạnh ở đây không giống cái lạnh của tuyết rơi đỉnh núi; nó là thứ hàn độc tích tụ từ ngàn năm dưới lòng thạch thạch anh, mang theo độc tính tê liệt kinh mạch, chỉ cần đứng sát mép nước cũng đủ khiến da thịt người thường đông cứng.
Cổ Tiểu Ngư ngồi trên chiếc xe lăn gỗ mun chạm rồng, hai bàn tay giấu chặt dưới ống tay áo đại bào Minh chủ rộng thùng thình. Bả vai trái bị thương dập cơ do trận sập giường đêm trước đang nhói lên từng cơn đau buốt buốt dưới sức lạnh thấu xương. Ngón tay cái bên phải vẫn ê ẩm trật khớp, còn ngón trỏ bên trái bị rách nhẹ quấn lụa đã hoàn toàn tê dại, không còn chút cảm giác. Nhưng tất cả những đau đớn thể xác đó không bằng nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lồng ngực y.
*“Bước xuống đầm nước này, không có chân khí hộ thể, máu của ta sẽ đông cứng trong vòng mười nhịp thở.”* Tiểu Ngư thầm nghĩ, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán lập tức bị hơi lạnh hóa thành những hạt băng mỏng bám sát viền mặt nạ dịch dung dán bằng keo Lục Thần Sa. Mùi nhựa thông và sáp ong nhè nhẹ tỏa ra từ mặt y, gặp khí lạnh bỗng đông cứng lại, bó chặt lấy cơ mặt y hệt như một chiếc gông sắt.
Bên ngoài cửa hang, giọng nói nho nhã nhưng đầy sát cơ của Dương Cô Phong lại vọng vào, trầm hùng và vang dội nhờ nội lực Đại Chu Thiên:
"Sư huynh, giờ lành đã đến. Ba vị Thái Thượng Trưởng Lão trên Ngọc Nữ Phong đang chờ đợi tin mừng huynh khôi phục thần công. Xin huynh đừng chần chừ thêm nữa, tránh làm quần hùng giang hồ nghi ngại."
Tạ Thanh Anh đứng bên cạnh xe lăn, nước mắt cô đã lã chã rơi xuống nền đá phủ đầy băng mỏng. Cô nhìn "cha" mình, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Cô muốn rút Băng Tiêu Nhuyễn Kiếm để ngăn cản, muốn cùng y liều mạng một phen, nhưng cô biết sắc lệnh tối cao của các trưởng lão đã ban xuống, nếu phản kháng lúc này, Hoa Sơn Tông sẽ lập tức rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục dưới tay Dương Cô Phong.
"Anh Nhi..."
Tiểu Ngư nén cơn đau bỏng rát trong khí quản do tác dụng phụ của thuốc Hồi Dương Tán vẫn chưa tan hết, phát ra Giả Giọng Khàn Đặc uy nghiêm, chậm rãi nhưng chứa đựng một sự lạnh lùng vô cảm:
"Lùi lại. Bản tọa tự có tiền định. Chút hàn độc nhỏ bé này... làm sao cản nổi bước chân của Thần Long?"
Nói đoạn, Tiểu Ngư dùng bàn tay trái còn chút lực, khẽ vuốt chuỗi hạt bồ đề cổ thụ mà Thiền sư Trí Bản lén tặng đêm qua. Luồng hơi ấm nhẹ nhàng từ những hạt gỗ cổ tịnh hóa tỏa ra, chạy dọc cánh tay y, giống như một dòng nước ấm xoa dịu đi cơn hoảng loạn đang tàn phá tâm trí. Y biết, y không thể trốn chạy. Vòng vây đệ tử chấp pháp bên ngoài quá nghiêm ngặt. Cách duy nhất để sinh tồn lúc này là mạo hiểm nhảy xuống, đặt cược mạng sống vào kỹ thuật nín thở giả chết Quy Tức Công.
Y nhắm mắt, từ từ vươn đôi chân giả vờ tàn phế ra khỏi tấm chăn gấm, chạm vào làn nước đen ngòm của Hàn Băng Đàm.
*Ạo!*
Khoảnh khắc da thịt chạm vào mặt nước, Tiểu Ngư suýt chút nữa đã gào thét lên vì đau đớn. Cái lạnh buốt tàn nhẫn như hàng vạn cây kim thép nung băng đâm thẳng vào huyết quản y. Không có một chút chân khí hộ thể, dòng máu trong huyết quản y lập tức ngưng trệ, cơ bắp đùi co rút dữ dội như muốn rách toác. Y cắn chặt môi đến mức bật máu, nén tiếng rên rỉ, để cơ thể tự do rơi xuống lòng đầm sâu thẳm.
Nước đầm đen ngòm lập tức nuốt trọn lấy bóng dáng vị Minh chủ võ lâm.
Khi bóng tối và cái lạnh bao trùm lấy toàn bộ giác quan, Tiểu Ngư thấy mình đang chìm dần vào cõi chết. Hàn độc khí của Hàn Băng Đàm Thủy xâm nhập qua lớp y phục dệt mỏng, áp sát vào da thịt y. Phổi y cạn kiệt oxy bắt đầu co thắt mạnh mẽ đòi hít thở, lồng ngực bỏng rát ho nhẹ do Hồi Dương Tán nay bị cái lạnh ép chặt, đau đớn như bị một tảng đá ngàn cân đè bẹp.
Trong khoảnh khắc thần trí bắt đầu mơ hồ, một đoạn ký ức cũ hiện về trong tâm trí y.
Đó là những đêm mưa buốt giá tại thung lũng Kiếm Trũng Hoa Sơn hiểm trở, nơi y gặp Lão đạo sĩ Vô Danh điên khùng sống ẩn dật giữa hàng vạn thanh kiếm gãy. Lão đạo sĩ tóc tai bù xù quấn dây leo, chân trần dẫm bùn đất, vừa nốc rượu vừa cười khà khà gõ vào đầu y:
*"Tiểu tử, ngươi không có nửa điểm nội lực, nếu gặp phải hàn đàm tuyệt lộ hay sát cơ của cao thủ, vạn lần không được dùng sức kháng cự. Sức người có hạn, nước lạnh vô cùng. Muốn sống, phải biến mình thành một tảng đá chết. Nhớ kỹ, bấm mạnh vào yếu huyệt dưới nách trái, điều hòa hơi thở sâu cuối cùng, dồn toàn bộ tinh thần lực làm chậm nhịp tim xuống mức tối thiểu. Cơ thể lạnh ngắt, mạch tượng tĩnh mịch, kẻ thù dù có thần thông quảng đại cũng chỉ thấy một cái xác không hồn."*
Lời dạy của lão đạo sĩ như một tiếng sấm truyền chấn động tâm can Tiểu Ngư giữa dòng nước lạnh.
Y dùng mười ngón tay run rẩy kịch liệt vì lạnh, khó khăn lắm mới luồn qua lớp đại bào ướt sũng, tìm đến đúng vị trí yếu huyệt dưới nách trái. Ngón tay trỏ rách da nhói lên đau buốt, nhưng y vẫn nghiến răng, dồn toàn bộ sức lực cơ bắp còn sót lại bấm mạnh xuống.
*Ập!*
Một luồng cảm giác tê dại lập tức lan tỏa khắp nửa thân trái. Tiểu Ngư điều hòa hơi thở sâu cuối cùng còn sót lại trong khoang miệng, nhắm nghiền mắt, dồn toàn bộ ý chí tinh thần tập trung vào nhịp đập của trái tim.
Nhịp tim của y bắt đầu chậm lại. Mười nhịp... năm nhịp... rồi chỉ còn một nhịp mỗi phút.
Dòng máu trong cơ thể y ngừng lưu thông lâm thời, da thịt trở nên trắng bợt, hơi ấm biến mất hoàn toàn. Dưới tác dụng của thuật Khống chế hơi thở giả chết, cơ thể Cổ Tiểu Ngư lạnh ngắt, tĩnh mịch như một tử thi thực sự trôi nổi giữa dòng nước độc đen ngòm.
Đúng lúc này, phía trên mặt nước, Dương Cô Phong bước vào hang đá. Gã nhìn đầm nước tĩnh lặng, đôi mắt hẹp dài liếc nhìn Tạ Thanh Anh đang quỳ khóc bên mép đá. Gã khẽ nhếch môi cười nhạt, chậm rãi vung tay phải ra trước không trung.
*HÚ...*
Luồng chân khí Hám Hải Kiếm Pháp cương mãnh, nửa bước tông sư của gã hóa thành một luồng sóng xung kích vô hình, phóng thẳng xuống đáy nước Hàn Băng Đàm để dò xét mạch tượng của Tiểu Ngư. Luồng kình lực lạnh lùng rà quét khắp cơ thể y dưới nước sâu.
Nếu Tiểu Ngư có một chút chân khí phản kháng, hoặc nếu tim y còn đập dù chỉ là một nhịp yếu ớt, luồng chân khí dò xét của Dương Cô Phong sẽ lập tức nhận ra sơ hở. Nhưng lúc này, kình lực của gã chỉ chạm vào một khối thịt đá lạnh ngắt, không một tia phản chấn, không một nhịp mạch đập.
Dương Cô Phong thu hồi chân khí, trong lòng đắc ý tột cùng. Gã tin chắc rằng kẻ giả mạo dưới kia không có nội lực hộ thể, đã bị hàn độc tàn phá vỡ nát kinh mạch, tim ngừng đập chết rét dưới đáy đầm.
"Sư huynh... chung quy huynh cũng chỉ đến thế mà thôi." Dương Cô Phong thầm nghĩ, gương mặt gã lộ rõ vẻ thỏa mãn của kẻ chiến thắng.
Nhưng gã chưa kịp lên tiếng tuyên bố cái chết của Minh chủ, một bóng trắng đã xé rách màn sương mù.
"Cha!!!"
Tạ Thanh Anh khóc gào thét vang dội thạch thất. Cô không màng đến hàn độc kịch liệt của nước đầm, vứt bỏ cây đuốc trên tay, lao thẳng xuống dòng nước đen ngòm buốt giá. Cô lặn sâu xuống đáy nước, ôm chặt lấy thân hình lạnh ngắt, cứng đờ của Tiểu Ngư rồi dùng hết sức lực chân khí Băng Tiêu kéo y ngoi lên mặt nước, vớt tử thi lạnh ngắt, không còn mạch đập của 'cha' lên bờ cát đá xanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!