Nhạc nềnWuxia3

Đối Cục Mạch Tượng: Trí Đấu Thiếu Lâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thiền sư Trí Bản tiến lên một bước, chuỗi hạt bồ đề trên tay gõ nhẹ lách cách, ánh mắt từ bi nhưng sắc bén khóa chặt vào cổ tay trái của Cổ Tiểu Ngư. Luồng chân khí ôn hòa nhưng thâm hậu của nội công Dịch Cân Kinh đã bắt đầu tỏa ra hơi ấm nhè nhẹ từ các đầu ngón tay lão tăng, rà soát qua lớp không khí ẩm ướt để chạm vào làn da y.


Trong linh đường rộng lớn của phái Hoa Sơn, hàng trăm cặp mắt của quần hùng giang hồ đều đổ dồn về phía chiếc xe lôi gỗ mun. Không khí ngột ngạt đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng nến sáp cháy khét lẹt và tiếng mưa đêm rả rích ngoài hiên điện. Dương Cô Phong đứng bên cạnh xe lăn, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy vẻ giễu cợt, nham hiểm. Gã đang chờ đợi khoảnh khắc đan điền trống rỗng của vị "Minh chủ" giả mạo bị phơi bày trước đệ nhất thần tăng Thiếu Lâm.


*“Không ổn! Nếu để lão tăng này chạm vào mạch môn lúc này, ta sẽ lập tức bị vạn đao phân thây!”*


Cổ Tiểu Ngư thầm gào thét trong lòng. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng y, làm lớp mặt nạ dịch dung dán bằng keo Lục Thần Sa ở má trái co rút lại đầy ngứa ngáy. Bả vai trái bị thương dập cơ do trận sập giường đêm trước nhói lên từng cơn đau buốt nhức nhối mỗi khi y thở mạnh. Ngón tay cái bên phải vẫn ê ẩm trật khớp, khiến y phải giấu chặt bàn tay run rẩy dưới ống tay áo rộng thùng thình.


Nhưng bản năng sinh tồn của một tên trộm vặt vùng ổ chuột Kinh Thành đã giúp y giữ được một tia tỉnh táo cuối cùng. Y nén khí quản, ép chặt cơ cổ họng để phát ra Giả Giọng Khàn Đặc uy nghiêm:


"Thiền sư Trí Bản... xin dừng bước."


Trí Bản khựng lại, ba ngón tay dừng lại cách mạch môn của Tiểu Ngư chỉ nửa phân. Lão tăng khẽ khép hờ mắt, chấp tay niệm Phật: "A Di Đà Phật. Minh chủ có điều gì chỉ giáo?"


Tiểu Ngư chậm rãi vươn bàn tay phải đang ê ẩm ra, đón lấy chén trà ấm từ tay Lão bộc câm đang quỳ bên cạnh xe lăn. Mùi hương trà bổ nhàn nhạt tỏa ra, nhưng đối với khứu giác nhạy bén của một tên trộm đệ nhất, Tiểu Ngư lập tức ngửi thấy mùi chu sa và máu dơi quỷ đặc trưng của thuốc giả mạch Hồi Dương Tán ẩn giấu bên trong dòng nước ấm. Đây chính là gói thuốc thật mà A Ngốc đã phải đánh đổi bằng vết thương roi sắt rách da chảy máu ở vai trái dưới chân núi để gửi lên.


"Bản tọa bị tàn độc Thất Nhật Phệ Hồn cắn trả, khí quản bỏng rát như lửa thiêu. Trước khi Thiền sư bắt mạch, xin cho bản tọa dùng một hớp trà ấm để điều hòa hơi thở, tránh làm nhiễu loạn chân khí của Thiếu Lâm."


Nói đoạn, Tiểu Ngư nâng chén trà lên, uống cạn một hơi.


Vị đắng chát, nồng nặc mùi chu sa và máu dơi quỷ của Hồi Dương Tán xộc thẳng vào cuống họng y, nóng bỏng như dung nham núi lửa. Chất độc kích thích cực mạnh của thuốc lập tức ngấm vào lục phủ ngũ tạng. Lồng ngực Tiểu Ngư thắt lại, tim y bắt đầu nện liên hồi như trống trận, dòng máu trong huyết quản sôi sục dồn dập. Một luồng mạch tượng cuồn cuộn, mạnh mẽ như sóng thần đột ngột bùng nổ từ cổ tay y, mô phỏng hoàn hảo trạng thái Giả tượng Tông sư.


Tiểu Ngư nén chặt cơn bỏng rát trong lồng ngực, chậm rãi đặt chén trà rỗng xuống khay, rồi vươn bàn tay trái đã đắp sẹo giả bằng Sáp Ong Vàng ra trước mặt Trí Bản: "Thiền sư, xin mời."


Dương Cô Phong nheo mắt đầy hoài nghi, gã tiến sát lại một bước để quan sát cự ly gần.


Thiền sư Trí Bản khẽ thở dài, đặt ba ngón tay lên mạch môn tay trái của Tiểu Ngư.


*UỲNH! UỲNH! UỲNH!*


Mạch đập dồn dập, hùng hậu phát tác từ Hồi Dương Tán chấn động nhẹ vào ngón tay lão tăng Thiếu Lâm. Trí Bản khẽ nhíu mày. Với tu vi Tông sư thâm hậu và nội công Dịch Cân Kinh tinh tường y lý, lão lập tức nhận ra điểm bất thường: mạch tượng này tuy mạnh mẽ như rồng cuộn biển khơi, nhưng khí huyết lại phù phiếm, nhịp tim đập nhanh bất thường do kích thích của dược vật độc tố, hoàn toàn thiếu đi cái gốc rễ trầm ổn, thâm sâu của một đệ nhất tông sư thực sự. Đây rõ ràng là dược mạch giả tạo!


Ánh mắt từ bi của Trí Bản đột ngột mở ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đang láo liên ẩn giấu dưới lớp mặt nạ dịch dung của Tiểu Ngư. Lão tăng định rút tay về để tuyên bố chân tướng trước quần hùng.


*“Lão muốn vạch trần ta!”*


Tiểu Ngư dùng Nhãn lực nhập vi quan sát thấy yết hầu của Trí Bản khẽ nhúc nhích và bàn tay đang lần tràng hạt bồ đề của lão siết chặt lại. Vận dụng Tâm thuật độc vị (Đọc vị tâm lý), Tiểu Ngư biết Thiếu Lâm Tự bấy lâu nay luôn coi trọng sự bình yên của bách tính và cực kỳ e sợ một cuộc chiến tranh diệt môn chính tà sẽ đẩy giang hồ vào cảnh lầm than. Y lập tức nghiêng người về phía trước, ghé sát tai lão tăng, dùng Giả Giọng Khàn Đặc chỉ đủ cho hai người nghe thấy, thì thầm đầy nghẹt thở:


"Thiền sư... nếu bản tọa gục ngã hôm nay, Dương Cô Phong sẽ lập tức tiếp quản Võ Lâm Liên Minh. Gã phó minh chủ này đã cấu kết với triều đình Thiết Huyết Vệ của Thừa tướng Ôn Diên Niên... Gã muốn mượn danh nghĩa chính đạo để thảm sát toàn bộ Ma Giáo và kéo cả Thiếu Lâm vào vòng xoáy binh đao triều đình. Bức di thư tẩm độc của Thẩm chưởng môn... hiện đang ghi chép rõ danh sách nội gián triều đình muốn tiêu diệt Thiếu Lâm. Thiền sư... ngài muốn cứu vạn chúng sinh linh, hay muốn tự tay châm ngòi cho cuộc thảm sát diệt môn?"


Lời thì thầm khàn đặc, chứa đựng những thông tin tối mật quốc gia như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí Thiền sư Trí Bản.


Lão tăng Thiếu Lâm chấn động tâm thần. Ngón tay lão run nhẹ trên mạch môn của Tiểu Ngư. Trí Bản nhìn sâu vào mắt vị "Minh chủ" trước mặt, nhận ra kẻ này tuy không có nội lực nhưng nhãn quang lại sắc bén, thấu hiểu đại cục giang hồ một cách đáng sợ. Lão hiểu rằng, nếu hôm nay lão công bố mạch tượng giả, Dương Cô Phong sẽ lập tức lên ngôi Minh chủ, và giang hồ sẽ nhuốm máu bách tính vô tội.


Trí Bản khép hờ mắt, thở dài niệm Phật trong lòng: *"A Di Đà Phật. Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp. Vì đại cục võ lâm, bần tăng xin phạm giới một lần."*


Trong lúc Dương Cô Phong đang nôn nóng chờ đợi, Thiền sư Trí Bản chậm rãi thu tay về. Lão tăng lén tháo chuỗi hạt bồ đề cổ thụ bằng gỗ cổ đeo trên cổ tay, ấn nhẹ vào lòng bàn tay trái của Tiểu Ngư dưới lớp áo choàng rộng. Luồng kiếm ý định thần từ chuỗi hạt bồ đề lập tức truyền qua da thịt y, tạm thời tịnh hóa tà khí, làm dịu đi cơn đau nhói tàn phá kinh mạch do tác dụng phụ của Hồi Dương Tán.


Trí Bản quay người lại đối diện với quần hùng giang hồ đang nín thở chờ đợi, chấp tay tuyên bố dõng dạc:


"A Di Đà Phật. Mạch tượng của Minh chủ tuy có phần hỗn loạn do tàn độc Thất Nhật Phệ Hồn chưa tan sạch, nhưng chân khí hộ thể vẫn thâm hậu vô song, nội lực Tông sư vẫn vững vàng như bàn thạch. Thẩm chưởng môn không hổ danh là đệ nhất cao thủ võ lâm!"


*XOẠNG!!!*


Dương Cô Phong trợn mắt kinh hoàng, gã lùi lại một bước, chiếc quạt giấy trên tay suýt chút nữa rơi xuống nền đá xanh. Gã không thể tin nổi vào tai mình.


"Thiền sư Trí Bản! Ngài... ngài có chắc chắn không?" Dương Cô Phong gầm lên, giọng nói mất đi vẻ nho nhã thường ngày. "Sư huynh ta trúng độc nặng, chân khí làm sao có thể..."


Trí Bản lạnh lùng liếc nhìn Dương Cô Phong, uy áp Tông sư Thiếu Lâm đè nặng: "Dương phó minh chủ đang nghi ngờ nhãn lực bắt mạch của bần tăng sao?"


Quần hùng giang hồ nghe vậy lập tức xôn xao, mọi sự nghi ngờ đối với vị Minh chủ ngồi xe lăn hoàn toàn bị dập tắt. Uy danh của "Thẩm Trường Thanh" lại một lần nữa đứng vững trên đỉnh Hoa Sơn.


Nhưng Dương Cô Phong không cam lòng chịu thua một cách nhục nhã như vậy. Đôi mắt gã lóe lên một tia sáng tàn nhẫn, tột cùng điên cuồng. Gã bước lên trước linh cữu, lớn tiếng đề xuất:


"Sư huynh thần công vô song, đệ đệ vô cùng ngưỡng mộ! Nhưng để thanh lọc hoàn toàn tàn độc Thất Nhật Phệ Hồn còn sót lại trong kinh mạch ngài, đệ đệ xin hiến kế thâm độc: ngày mai, xin mời Minh chủ xuống Hàn Băng Đàm sau núi, ngâm mình dưới dòng suối lạnh thấu xương để thanh lọc cơ thể!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!