Nhạc nềnWuxia3

Thiếu Lâm Ép Mạch: Đại Nạn Linh Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió lạnh từ đỉnh Hoa Sơn thốc qua khe cửa Minh Chánh Điện, cuốn theo những hạt mưa đêm rả rích tạt thẳng vào linh đường. Hàng trăm ngọn nến trắng bày quanh linh cữu của Thẩm Trường Thanh chập chờn lay lắt, hắt những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo, quái dị lên những bức trướng tang bằng vải xô trắng xóa. Mùi trầm hương thượng hạng từ chiếc lư đồng cổ bị sứt một góc tỏa ra ngào ngạt, nhưng không sao che giấu nổi cái không khí tang tóc, lạnh lẽo và đầy sát cơ đang âm thầm ngưng tụ trong gian điện rộng lớn.


Cổ Tiểu Ngư ngồi sừng sững trên chiếc xe lăn gỗ mun chạm rồng, hai tay giấu chặt trong ống tay áo rộng thùng thình của chiếc đại bào Minh chủ thêu kim tuyến. Lớp mặt nạ dịch dung dán bằng keo Lục Thần Sa trên mặt y lúc này ngứa rát như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da, đặc biệt là vùng má trái—nơi mồ hôi lạnh rịn ra do căng thẳng đang làm lớp sáp ong có dấu hiệu co rút nhẹ. Dưới cổ áo gấm cao, vết rỉ máu nhỏ do mũi đoản đao của Yên Phi Phi cứa vào đêm qua vẫn thỉnh thoảng nhói lên, nhắc nhở y về viên độc dược U Minh Phệ Hồn Đan đang nằm im lìm trong bụng, tỏa ra một luồng khí lạnh buốt dọc theo sống lưng.


Bả vai trái bị thương dập cơ do trận sập giường đêm trước vẫn đau nhức nhối mỗi khi y cử động nhẹ. Thế nhưng, gương mặt giả dạng Thẩm Trường Thanh của y vẫn duy trì một sự tĩnh lặng đáng sợ, đôi mắt khép hờ, phong thái ung dung tựa như một vị đại cao thủ Tông sư đang tọa thiền, coi khinh mọi biến động của hồng trần.


"A Di Đà Phật..."


Một tiếng niệm Phật trầm hùng như tiếng chuông đồng cổ vang lên từ phía cửa chính điện, chấn động màng nhĩ của tất cả những người có mặt.


Đoàn tăng nhân phái Thiếu Lâm, dẫn đầu bởi Thiền sư Trí Bản, chậm rãi tiến vào linh đường. Trí Bản mặc chiếc cà sa màu vàng nhạt, gương mặt từ bi nhưng đôi mắt khép hờ lại thỉnh thoảng lộ ra những tia sáng sắc bén như kiếm quang. Tay trái lão lần tràng hạt bồ đề bằng gỗ cổ thụ, mỗi tiếng gõ nhẹ của hạt gỗ vang lên đều mang theo một nhịp điệu chân khí trầm ổn, đè bẹp tiếng xì xào bàn tán của quần hùng viếng tang.


Đi ngay bên cạnh lão tăng là Dương Cô Phong. Gã phó minh chủ mặc trường bào màu lam thêu hoa văn mây trắng thanh lịch, chòm râu dê tỉ mỉ khẽ lay động theo mỗi bước đi. Gương mặt gã lộ vẻ u uất, đau đớn tột cùng trước cái chết của chưởng môn sư huynh, nhưng sâu trong đôi mắt hẹp dài kia lại là một sự đắc ý tột cùng đang được che giấu hoàn hảo dưới lớp mặt nạ ngụy quân tử.


"Thẩm chưởng môn," Thiền sư Trí Bản dừng bước cách xe lăn của Tiểu Ngư đúng năm bước chân, chắp tay hành lễ. "Bần tăng đại diện phái Thiếu Lâm đến viếng tang Thẩm Minh chủ quá cố. Nghe nói chưởng môn vì truy đuổi tà phái Ma Giáo mà bị trúng độc tố Thất Nhật Phệ Hồn, kinh mạch bị tổn hại nghiêm trọng, đôi chân bất lực phải ngồi xe dưỡng thương. Phái Thiếu Lâm ta trước nay vốn có chút nghiên cứu về độc lý và nội công Dịch Cân Kinh dưỡng sinh, bần tăng tự nguyện muốn bắt mạch cho chưởng môn để xem độc tính đã ăn mòn đến kinh mạch nào, hầu tìm phương pháp giải cứu."


Lời vừa dứt, cả linh đường lập tức rơi vào sự im lặng tịch mịch. Hàng trăm cặp mắt của các chưởng môn nhân, trưởng lão các danh môn chính phái đang có mặt đều đổ dồn về phía xe lăn của Tiểu Ngư. Ai cũng biết, phái Thiếu Lâm đứng đầu chính đạo, lời nói của Thiền sư Trí Bản mang sức nặng ngàn cân. Nếu Minh chủ cự tuyệt, chẳng khác nào tự thừa nhận mình có tật giật mình.


Dương Cô Phong lập tức tiến lên một bước, cúi đầu nói bằng giọng đầy lo lắng, tha thiết: "Sư huynh! Thiền sư Trí Bản đức cao vọng trọng, tinh thông y lý vô song, lại có lòng từ bi muốn hao tổn chân khí cứu giúp ngài. Sư huynh bấy lâu nay bế quan tự ép độc, thần sắc suy kiệt, đệ đệ nhìn thấy mà lòng đau như cắt. Xin sư huynh hãy để Thiền sư bắt mạch trực tiếp trước toàn thể quần hùng, để mọi người cùng yên tâm về thực lực của Minh chủ võ lâm ta!"


*“Lão cáo già!”* Cổ Tiểu Ngư thầm chửi rủa trong lòng. Dương Cô Phong đang mượn đao giết người, dùng danh nghĩa phái Thiếu Lâm để dồn y vào đường chết. Y thừa biết, nếu để ngón tay của Thiền sư Trí Bản chạm vào mạch môn, luồng chân khí Dịch Cân Kinh thâm hậu của lão tăng sẽ lập tức phát hiện ra đan điền y trống rỗng, không có nửa điểm nội lực của bậc Tông sư. Lúc đó, tội danh giả mạo Minh chủ sẽ khiến y bị vạn đao phân thây ngay tại linh đường này.


Tiểu Ngư nén cơn run rẩy ở bả vai trái, chậm rãi mở mắt. Y nén chặt khí quản, ép cơ cổ họng phát ra Giả Giọng Khàn Đặc trầm đục, uy nghiêm vang dội khắp gian điện:


"Thiền sư Trí Bản có lòng từ bi, bản tọa vô cùng cảm kích. Thế nhưng... hiện tại đang là giờ lành khâm liệm của vong linh Thẩm chưởng môn quá cố. Linh hồn ngài vẫn chưa siêu thoát, linh đường đang trang nghiêm bối rối. Bản tọa là đệ tử kế vị, đang phải điều hòa chân khí để chống chọi với tàn độc, không tiện động chạm chân khí hộ thể trước linh cữu, tránh làm kinh động đến vong linh tiền nhân."


Tiểu Ngư vận dụng Quy tắc xã giao giang hồ, lấy lý do hiếu nghĩa và sự trang nghiêm của tang lễ để trì hoãn. Y hy vọng có thể dọa lui được lão tăng Thiếu Lâm.


Thế nhưng, Thiền sư Trí Bản chỉ khẽ thở dài, tràng hạt bồ đề trên tay gõ nhẹ lách cách. Lão tăng ôn hòa nhưng kiên quyết đáp:


"A Di Đà Phật. Thẩm Minh chủ quá cố cả đời vì chính nghĩa giang hồ, vong linh ngài hiển linh chắc chắn cũng muốn thấy kế vị của mình được bình an vô sự để chèo lái võ lâm. Việc bắt mạch chỉ mất nửa nén nhang, bần tăng chỉ dùng chân khí ôn hòa dẫn đạo, tuyệt đối không động chạm đến chân khí hộ thể của Minh chủ, càng không làm kinh động đến vong linh. Xin Minh chủ hãy vì đại cục võ lâm mà đưa tay ra."


Sự kiên quyết của Trí Bản như một bức tường đá khổng lồ, chặn đứng mọi ngả đường thoái lui của Tiểu Ngư. Quần hùng xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán. Trưởng lão phái Không Động và Thanh Thành đứng bên cạnh cũng lên tiếng phụ họa, ép buộc Hoa Sơn phải phối hợp kiểm tra.


Từ góc tối sau bức trướng tang, Tiêu Thiết Nhạn siết chặt chuôi Hắc Phong Tiêu Đao đến mức các khớp ngón tay kêu răng rắc. Lão tiêu đầu định tiến lên cản trở cuộc bắt mạch lấy lý do bảo vệ an toàn cho Minh chủ, nhưng chưa kịp bước ra, Triệu Thiên Hành—trưởng lão chấp pháp dưới quyền Dương Cô Phong—đã lén dẫn theo mười hai đệ tử chấp pháp cầm roi sắt, đứng dàn hàng ngang chặn đứng lối đi từ phía sau rèm lụa.


Tiểu Ngư nhận thấy không khí trong linh đường đã ngột ngạt đến mức cực hạn. Y biết, nếu y cự tuyệt trực diện thêm một lần nữa, Dương Cô Phong sẽ lập tức lấy cớ y bị Ma Giáo khống chế để ra lệnh cho đệ tử chấp pháp vây bắt. Y cần thời gian. Y cần A Ngốc ngoài sáng trong tối chuyển gói thuốc Hồi Dương Tán của Hoa Linh Chi lên núi để ngụy tạo mạch tượng.


Nhưng ở chân núi Ngoại Môn Viện lúc này, Triệu Thiên Hành đang phong tỏa gắt gao, nguồn thuốc giải vẫn chưa thấy tăm hơi. Tiểu Ngư chỉ còn cách dùng mưu kế kéo dài thời gian từng nhịp thở.


"Đã vậy..." Tiểu Ngư chậm rãi cất tiếng khàn đặc, tà áo bào xám tro khẽ lay động. "Bản tọa xin nghe theo ý nguyện của Thiền sư."


Y từ từ đưa bàn tay trái ra ngoài ống tay áo gấm rộng thùng thình. Mu bàn tay trái của y đã được đắp nặn hoàn hảo một vết sẹo bỏng giả lồi lõm bằng sáp ong vàng và keo Lục Thần Sa để đối phó với sự săm soi của di mẫu Tạ Thanh Hà.


Mười ngón tay y di chuyển cực kỳ chậm rãi, mỗi milimet đưa ra ngoài khoảng không đều là một cuộc chiến kéo dài thời gian nghẹt thở. Yết hầu Tiểu Ngư nhấp nhô, mắt y nhìn chằm chằm vào tràng hạt bồ đề đang lần đều đặn trên tay lão tăng Thiếu Lâm, cầu nguyện cho một phép màu xuất hiện từ phía cửa điện.


Thế nhưng, không có ai xông vào giải cứu. Không gian linh đường chỉ có tiếng mưa đêm gào rú ngoài cửa sổ và tiếng nến sáp cháy lép bép tàn nhẫn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!