Thánh Nữ Nghi Ngờ: Thỏa Ước Trong Bóng Tối
Canh ba, mưa đêm Hoa Sơn rả rích không dứt, tiếng nước chảy luồn qua những khe đá lạnh ngắt dội vào vách núi nghe như tiếng ai oán thở dài.
Bên trong Thẩm Gia Nội Các, không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở. Mùi trầm hương thượng hạng từ chiếc lư đồng đặt ở góc phòng tỏa ra ngào ngạt, cố gắng che đậy một thứ mùi hương khác—mùi hăng hắc nhè nhẹ của lưu huỳnh phấn bám trên chiếc đại bào Minh chủ và mùi nhựa thông ấm nóng từ lớp keo Lục Thần Sa đang dính chặt vào da mặt Cổ Tiểu Ngư.
Tiểu Ngư ngồi im lìm trên chiếc xe lăn gỗ mun chạm rồng, đôi mắt nhắm nghiền như đang bế quan dưỡng thần, nhưng thực chất mồ hôi lạnh đã ướt đẫm bả vai trong. Cơn đau nhức nhối từ bả vai trái bị dập cơ sau trận sập giường đêm trước cứ từng đợt truyền về, cộng thêm ngón tay cái bên phải ê ẩm trật khớp và ngón trỏ trái bị rách da chưa lành hẳn khiến cơ thể y run rẩy nhẹ dưới lớp áo choàng lông thú xám tro.
*“Huyết Vô Nhai đã chết dưới tay Dương Cô Phong, nhưng mối họa vẫn chưa dứt.”* Tiểu Ngư thầm nghĩ, yết hầu khẽ nhúc nhích. *“Mảnh giấy pháo hoa cháy sém rơi xuống khe vực kia... nếu rơi vào tay kẻ khác, màn kịch thế thân này sẽ sụp đổ ngay lập tức.”*
Đột nhiên, thính giác phân biệt nhạy bén của một tên trộm vặt vùng ổ chuột giúp y nghe thấy một tiếng động cực kỳ nhỏ. Đó không phải tiếng gió rít qua khe cửa, cũng không phải tiếng nước mưa rơi trên mái ngói, mà là tiếng ma sát cực nhẹ của dải lụa mềm lướt qua rèm cửa xám tro thêu rồng uốn lượn ở góc phòng.
*VÚT.*
Một luồng gió lạnh buốt mang theo mùi hương hoa quỳnh thanh khiết đột ngột ập tới. Tiểu Ngư chưa kịp mở mắt, một bóng người xám tro đã xuất hiện như một bóng ma ngay trước mặt y.
Đó là một nữ tử mặc đạo phục rộng thùng thình của phái Hằng Sơn, đầu đội mũ ni, nửa gương mặt được che kín bởi dải lụa đen mỏng. Thế nhưng, đôi mắt phượng lộ ra ngoài lại quyến rũ lấp lánh, chứa đựng một thứ sát khí lạnh lùng, tàn nhẫn khó tả. Trên ngón tay thon dài trắng muốt của cô, kẹp một mảnh giấy nhỏ cháy sém dính bột lưu huỳnh phấn lấp lánh ánh kim—chính là mảnh giấy vỏ pháo hoa mà Huyết Vô Nhai đã ném xuống vực sâu trước khi chết.
"Thẩm chưởng môn bế quan quả là thanh tịnh." Giọng nói của nữ tử thanh thúy, mang theo chút tà mị hoang dại vang lên. Cô chính là Yên Phi Phi, Thánh nữ Ma Giáo giả trang đạo cô Hằng Sơn. "Có điều, một vị đệ nhất cao thủ giang hồ, Bất Bại Kiếm Thần ngồi xe lăn, vì sao trong phòng ngủ lại phảng phất mùi hỏa dược rẻ tiền của sòng bạc chân núi thế này?"
Tiểu Ngư không mở mắt, y nén khí quản, ép chặt cơ cổ họng để dùng Giả Giọng Khàn Đặc trầm đục, uy nghiêm đáp lại: "Đạo cô phái Hằng Sơn lén đột nhập nội các Minh chủ vào canh ba, lại cầm theo một mảnh giấy rác rưởi dính lưu huỳnh... không sợ môn quy trừng phạt sao?"
"Môn quy phái Hằng Sơn?" Yên Phi Phi khẽ cười lạnh, âm thanh lanh lảnh đầy châm biếm. "Thẩm Trường Thanh, ngài bế quan đến mức lú lẫn rồi sao? Nhìn kỹ xem ta là ai!"
*VÚT.*
Yên Phi Phi lướt tới nhanh như một làn khói xám, thân pháp Thiên Ma Thân Pháp quỷ dị không một tiếng động. Trước khi Tiểu Ngư kịp phản ứng, bàn tay lạnh buốt như băng tuyết của cô đã đặt thẳng lên bả vai trái bị thương của y.
*RẮC.*
Cơn đau kịch liệt từ vết thương dập cơ bả vai trái truyền đến khiến Tiểu Ngư suýt nữa đã hét lên thành tiếng, nhưng y cắn chặt môi, gồng cứng người chịu đựng. Cùng lúc đó, một luồng chân khí lạnh lẽo, sắc bén như kim châm từ lòng bàn tay Yên Phi Phi truyền thẳng vào kinh mạch vai của y, nhanh chóng chạy dọc xuống cổ tay để dò xét mạch tượng.
Đại cao thủ Đại Chu Thiên cảnh giới khi dò mạch, chân khí sẽ thâm nhập trực tiếp vào đan điền đối phương để kiểm chứng độ nông sâu của nội lực. Chỉ trong vòng một nhịp thở, sắc mặt Yên Phi Phi từ nghi ngờ lập tức chuyển sang kinh ngạc tột độ.
Kinh mạch của kẻ ngồi trước mặt cô hoàn toàn trống rỗng, không có nửa điểm chân khí hộ thể. Đan điền tĩnh lặng như giếng cạn, thậm chí các mạch môn chính còn đang run rẩy yếu ớt trước luồng lực của cô giống hệt như một người thường yếu nhược không biết nửa chiêu võ công.
"Ngươi... không có nội lực?" Đôi mắt phượng của Yên Phi Phi trợn trừng kinh hãi. Cô lập tức thu tay về, rút phắt thanh đoản đao tẩm độc huyết sắc giấu trong ống tay áo đạo bào ra, kề sát vào yết hầu của Tiểu Ngư. "Ngươi không phải Thẩm Trường Thanh! Thẩm Trường Thanh thật đang ở đâu? Ngươi là kẻ nào?"
Lưỡi đao sắc lẹm, lạnh buốt kề sát vào lớp da người giả mỏng manh ở cổ y, chỉ cần nhích nhẹ một phân là máu sẽ tuôn ra. Tiểu Ngư cảm nhận được sát khí Đại Chu Thiên đang khóa chặt lấy mình, khiến da đầu y tê dại. Y biết, nếu y hoảng loạn tháo chạy hay gào thét gọi kiếm vệ Triệu Vô Cực ngoài cửa, Yên Phi Phi sẽ lập tức cắt cổ y trước khi lính gác kịp đẩy cửa bước vào.
Tiểu Ngư nén chặt hơi thở, đôi mắt nhắm nghiền chậm rãi mở ra. Nhãn lực nhập vi của y tập trung tối đa vào đôi mắt phượng của Yên Phi Phi và hướng đặt vai của cô. Y nhận ra, dù cô đang cầm đao đe dọa, nhưng gót chân phải của cô lại hơi xoay ra ngoài hướng về phía cửa sổ—đây là thói quen phòng thủ của kẻ luôn chuẩn bị đường rút lui nếu có biến cố. Cô không muốn làm động động tĩnh lớn để thu hút mười hai kiếm vệ bên ngoài.
"Thánh nữ Ma Giáo tự mình đến đây, chỉ để hỏi một câu hỏi ngu ngốc thế sao?" Tiểu Ngư nén giọng khàn đặc, gương mặt dưới lớp mặt nạ dịch dung không hề biến sắc, ung dung đối diện với mũi đao sắc bén.
"Ngươi biết thân phận của ta?" Yên Phi Phi nheo mắt, mũi đao ấn sâu thêm một phân, một vệt máu đỏ tươi rỉ ra nơi cổ Tiểu Ngư. "Nói! Thẩm Trường Thanh thật đã chết rồi đúng không? Kẻ giả mạo gan to bằng trời kia, ngươi có tin ta lập tức rạch nát lớp mặt nạ da người trên mặt ngươi ra không?"
"Ngươi cứ việc ra tay." Tiểu Ngư cười nhạt, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu nhìn thẳng vào mắt cô. "Nhưng trước khi cắt cổ ta, hãy tự hỏi xem: nếu ta chết đêm nay, ai sẽ là người kế vị chức vị Minh chủ võ lâm vào ngày mai?"
Yên Phi Phi khựng lại một nhịp, mũi đao ngưng lại giữa khoảng không.
Tiểu Ngư chậm rãi dùng ngón tay trỏ trái dính máu đẩy nhẹ lưỡi đao ra xa cổ họng mình một chút, nén giọng khàn khàn phân tích dựa trên Lý thuyết kiếm tông và tình hình giang hồ: "Huyết Vô Nhai đã chết dưới tay Dương Cô Phong đêm nay. Chiếc ấn giả dán sáp ong bọc tơ thép mà hắn cầm cũng đã bị bóp nát. Hiện tại, Dương Cô Phong đang ráo riết tìm kiếm ấn thật và bằng chứng đầu độc. Nếu thân phận giả của ta bị bại lộ, hoặc ta bị ám sát đêm nay, Dương Cô Phong—với tư cách là Phó minh chủ, kẻ mạnh nhất phái Hoa Sơn hiện tại—sẽ danh chính ngôn thuận lên ngôi Minh chủ võ lâm."
Yên Phi Phi im lặng lắng nghe, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cô là kẻ thông minh sắc sảo, lập tức nhận ra tính logic tàn khốc trong lời nói của kẻ không võ công này.
"Dương Cô Phong là kẻ thế nào, Ma Giáo các ngươi chắc chắn rõ hơn ta." Tiểu Ngư tiếp tục dùng Tâm thuật độc vị đánh thẳng vào nỗi sợ hãi chính trị của đối thủ. "Hắn là kẻ ngụy quân tử dã tâm bừng bừng, lại đang cấu kết ngầm với triều đình Thiết Huyết Vệ. Một khi hắn nắm giữ quyền lực tuyệt đối của Võ Lâm Liên Minh, việc đầu tiên hắn làm để củng cố uy danh chính là phát động cuộc tổng tấn công, thảm sát toàn bộ phân đà Ma Giáo nghèo khổ dưới chân núi Hoa Sơn để dâng công cho Thừa tướng Ôn Diên Niên. Lúc đó, U Minh Giáo các ngươi có chống đỡ nổi mười vạn quân triều đình kết hợp với vạn chúng chính đạo không?"
Đôi mắt phượng của Yên Phi Phi lóe lên tia dao động dữ dội. Lưỡi đoản đao tẩm độc trong tay cô khẽ run nhẹ. Cô biết rõ, Huyết Lệ Thiên Giáo chủ hiện đang trọng thương do tà công phản phệ, nội bộ Ma Giáo đang chia rẽ sâu sắc. Nếu chính đạo phát động đại chiến lúc này, Ma Giáo chắc chắn sẽ đối mặt với họa diệt vong.
"Cho nên..." Tiểu Ngư ghé sát tai cô, giọng nói khàn khàn đầy ma mị: "Một vị Minh chủ chính trực thật sự đã chết, đối với Ma Giáo các ngươi là họa lớn. Nhưng một vị 'Minh chủ giả' không có võ công, nằm dưới sự khống chế của các ngươi, lại có thể dùng mưu trí để trì hoãn cuộc tàn sát Chính - Tà... chẳng phải là lựa chọn tốt nhất sao?"
Yên Phi Phi nhìn chằm chằm vào gương mặt nghiêm nghị của 'Thẩm Trường Thanh' trước mặt, rồi đột ngột bật cười lanh lảnh. Cô thu đoản đao về ống tay áo, ánh mắt quyến rũ nhìn Tiểu Ngư đầy vẻ thích thú:
"Thú vị! Thật sự quá thú vị! Một tên trộm vặt hèn mọn, không có nửa điểm nội lực, lại có thể dùng cái lưỡi không xương để thao túng cả phó minh chủ và thánh nữ Ma Giáo. Ngươi tên là gì?"
"Cổ Tiểu Ngư." Y đáp giọng thật, không còn khàn đặc.
"Cổ Tiểu Ngư..." Yên Phi Phi khẽ lặp lại cái tên, rồi đôi mắt cô chợt lạnh băng trở lại. "Ngươi nói đúng. Một con rối không võ công như ngươi quả thực dễ điều khiển hơn Dương Cô Phong rất nhiều. Ta có thể im lặng che giấu thân phận cho ngươi, thậm chí giúp ngươi đối phó với gã phó minh chủ kia. Thế nhưng, Ma Giáo ta hành sự trước nay chưa từng tin vào lời hứa suông."
Nói đoạn, Yên Phi Phi thọc tay vào ngực áo, rút ra một chiếc hộp ngọc nhỏ màu đen bốc hơi lạnh nhè nhẹ. Cô mở hộp, bên trong là một viên độc dược tròn trịa màu tím đậm, tỏa ra mùi tanh nhạt của nhện độc.
"Đây là U Minh Phệ Hồn Đan." Yên Phi Phi mỉm cười quyến rũ nhưng đầy tàn nhẫn. "Cứ mỗi bảy ngày, ngươi phải nhận thuốc giải từ ta một lần. Nếu không có thuốc giải, kinh mạch toàn thân ngươi sẽ tự co thắt, đau đớn vỡ nát mà chết. Uống nó đi, Cổ Tiểu Ngư. Đây chính là cái giá để bảo chứng cho thỏa ước trong bóng tối của chúng ta."
Tiểu Ngư nhìn viên độc dược màu tím đậm dưới ánh nến lay lắt, lồng ngực y phập phồng dữ dội. Y biết, nếu uống viên thuốc này, mạng sống của y sẽ hoàn toàn nằm trong tay thánh nữ Ma Giáo, y sẽ gánh thêm một áp lực sinh tử vô hình tàn phá cơ thể. Thế nhưng, nếu từ chối, lưỡi đoản đao tẩm độc kia sẽ lập tức cắt đứt cổ họng y ngay tại chỗ.
Yên Phi Phi kề viên thuốc sát môi Tiểu Ngư, đôi mắt phượng híp lại đầy sát cơ rình rập, chờ đợi lựa chọn định mệnh của y.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!