Mượn Đao Diệt Khẩu: Đêm Ở Cô Phong Các
Đêm canh ba, gió lạnh như đao cạo rít gào qua những khe đá dựng đứng của đỉnh Hoa Sơn, mang theo hơi sương mù ẩm ướt và buốt giá từ vực thẳm cuộn lên.
Tại Vọng Phong Đình, một ngôi đình đá hoang phế nằm chênh vênh trên vách núi phía Tây, Cổ Tiểu Ngư ngồi im lìm trên chiếc xe lăn gỗ mun chạm rồng. Y được quấn chặt trong một tấm áo choàng lông thú dày màu xám tro để che giấu thân hình gầy gò và những vết thương đang hành hạ thể xác. Bả vai trái bị thương dập cơ do trận sập giường đêm trước vẫn nhói lên từng cơn đau buốt buốt nhức nhối mỗi khi gió lạnh lùa qua. Ngón tay trỏ bên trái bị rách da rỉ máu nhẹ dưới lớp lụa quấn tê dại đi vì lạnh, còn ngón tay cái bên phải ê ẩm trật khớp khiến y phải tì chặt tay vào thành xe lăn để giữ thăng bằng.
Dưới lớp mặt nạ dịch dung dán bằng keo Lục Thần Sa rát bỏng, da mặt Tiểu Ngư ngứa ngáy và nóng ran. Mùi sáp ong rừng và nhựa thông nhè nhẹ tỏa ra từ lớp keo dán gặp hơi ấm cơ thể khiến y khẽ nheo mắt đầy cảnh giác.
"Tiểu tử, ngươi có chắc vách đá này dội được âm thanh từ Cô Phong Các sang đây không?" Giọng nói khàn trầm, đầy áp lực của Tiêu Thiết Nhạn vang lên từ phía sau rèm sương mù. Lão tiêu đầu trung thành đứng sừng sững như một pho tượng đá, tay vẫn siết chặt chuôi Hắc Phong Tiêu Đao, đôi mắt sắc bén không rời bóng tối phía bên kia vực sâu.
Tiểu Ngư nén cơn đau ở lồng ngực, dùng Giả Giọng Khàn Đặc khàn khàn đáp lại: "Lão tiêu đầu yên tâm. Vách đá phía Tây Hoa Sơn có cấu trúc lõm sâu như một chiếc bát đá khổng lồ. Cô Phong Các của Dương Cô Phong nằm ngay tâm bát, còn Vọng Phong Đình này nằm ở rìa đối diện. Gió đêm thổi ngược từ vực sâu lên sẽ mang theo mọi tiếng động dội thẳng vào tai ta. Chỉ cần tập trung tinh thần, một tiếng thở dài bên kia cũng không thoát khỏi tai ta."
Bản năng của một tên trộm vặt vùng ổ chuột Kinh Thành đã rèn luyện cho Tiểu Ngư một năng lực đặc thù—Thính giác phân biệt cực kỳ nhạy bén. Y nhắm nghiền mắt, thả lỏng toàn bộ cơ thể không có nửa điểm võ công của mình, lọc bỏ tiếng gió hú gầm rú qua các kẽ đá và tiếng xào xạc của rừng thông cổ thụ, chỉ tập trung vào hướng Cô Phong Các cách đó năm mươi trượng.
Bên kia vực sâu, trong thư phòng tối tăm của Cô Phong Các, Dương Cô Phong đang đứng chắp tay sau lưng trước một ngọn nến trắng đơn độc. Gương mặt nho nhã thường ngày của gã phó minh chủ lúc này méo mó, u ám tột độ dưới ánh sáng lay lắt. Trên chiếc bàn gỗ mun trước mặt gã, bức thư tống tiền giả mạo do Tiểu Ngư ngụy tạo bằng mực sáp ong vàng và bột than củi nằm nhàu nát, bị gã bóp chặt đến mức rách một góc.
*CẠCH.*
Cửa gỗ Cô Phong Các khẽ mở. Huyết Vô Nhai bước vào, mặc kiếm phục nội môn Hoa Sơn màu lam đậm gọn gàng. Gương mặt thư sinh thanh tú của hắn lộ rõ vẻ hớn hở, tự tin của kẻ nghĩ mình đang nắm thế thượng phong trong cuộc tống tiền. Hắn khẽ vuốt ve chiếc túi gấm dắt bên hông—nơi hắn tin là đang chứa chiếc "Minh Chủ Ấn thật" dán sáp ong bọc tơ thép mà hắn vừa đoạt được từ tay tên Minh chủ giả mạo đêm qua.
"Đệ tử Huyết Vô Nhai, bái kiến Phó minh chủ." Huyết Vô Nhai chắp tay hành lễ, giọng điệu cung kính nhưng ánh mắt lại liếc xéo đầy xảo quyệt. "Không biết đêm muộn thế này, Phó minh chủ triệu tập đệ tử đến đây có việc gì sai bảo?"
Dương Cô Phong không quay đầu lại. Gã chậm rãi rà ngón tay lên chuôi thanh cổ kiếm 'Cô Phong' mỏng dính đeo bên hông, giọng nói lạnh lẽo vang lên như từ cõi âm ty:
"Huyết Vô Nhai, ngươi có biết tội của mình chưa?"
Huyết Vô Nhai khựng lại một nhịp, nụ cười tà mị trên môi khẽ cứng đờ. Hắn instinctively lùi lại nửa bước, tay rà nhẹ vào đôi giày—nơi giấu thanh đoản đao tẩm độc huyết sắc phòng thân. Hắn cố giữ giọng bình tĩnh:
"Phó minh chủ nói vậy là ý gì? Tại hạ thủy chung một lòng phò tá ngài lên ghế Minh chủ, sao lại có tội?"
"Một lòng phò tá?"
Dương Cô Phong đột ngột quay ngoắt người lại. Gã vung tay ném mạnh bức thư tống tiền giả mạo thẳng vào mặt Huyết Vô Nhai. Tờ giấy thô ráp xé gió bay vút tới, sượt qua má Huyết Vô Nhai tạo thành một vết cắt mỏng rỉ máu trước khi rơi xuống nền đá xanh.
"Ngươi tự nhìn xem đây là cái gì!" Dương Cô Phong gầm khẽ, sát khí Đại Chu Thiên ngập trời bùng nổ, khiến những bức rèm lụa trong các khẽ rung lên bần bật. "Ngươi dám dùng vụ Thất Nhật Phệ Hồn Độc đầu độc Thẩm Trường Thanh để uy hiếp ta? Ngươi đòi ta phải giao ra khế ước địa bàn muối lậu Giang Nam cho ngươi vào giờ Tỵ ngày mai? Huyết Vô Nhai, dã tâm của ngươi lớn thật đấy!"
Huyết Vô Nhai hoảng hốt cúi xuống nhặt bức thư lên. Dưới ánh nến trắng mờ ảo, hắn nhìn thấy nét chữ nghiêng lệch đặc trưng của mình, những nét mác sắc nhọn như lưỡi đao và đặc biệt là dấu móc ngầm quỷ dị ở chữ "Phong" và chữ "Hải" của mật môn Ma Giáo.
"Không! Đây không phải thư của tại hạ viết!" Huyết Vô Nhai kinh hoàng hét lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Có kẻ hãm hại đệ tử! Phó minh chủ, ngài nhìn kỹ đi, đệ tử làm sao dám viết thư đe dọa ngài? Nét chữ này... nét chữ này tuy giống, nhưng mực này..."
"Mực thô ráp nồng mùi dầu thông của chợ đen chân núi, nét viết run rẩy của kẻ tu luyện Huyết Ma Quyết sơ bộ." Dương Cô Phong bước tới một bước, ánh mắt hẹp dài lóe lên tia tàn nhẫn tột độ. "Trên đời này, ngoài ngươi ra, còn kẻ nào biết rõ vụ Thất Nhật Phệ Hồn Độc? Còn kẻ nào có nét chữ mang ký hiệu mật môn Ma Giáo này? Ngươi nghĩ ta là đứa trẻ lên ba sao?"
Ở bên kia vực sâu Vọng Phong Đình, Cổ Tiểu Ngư khẽ nhếch môi dưới lớp mặt nạ dịch dung rát bỏng. Y nghe rõ mồn một tiếng thở dốc hoảng loạn của Huyết Vô Nhai dội qua vách đá. Kế hoạch ly gián bằng mực sáp ong vàng và bột than củi trộn chu sa của y đã hoạt động hoàn hảo. Sự đa nghi tột độ của Dương Cô Phong chính là chiếc thòng lọng tự siết cổ hai kẻ tà ác này.
"Phó minh chủ, ngài nghe đệ tử giải thích!" Huyết Vô Nhai tuyệt vọng gào lên, hắn biết Dương Cô Phong là kẻ thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Hắn lập tức tung quân bài tẩy cuối cùng để tự cứu mạng: "Thẩm Trường Thanh hiện tại là giả! Hắn là một kẻ lừa bịp không có một chút võ công nào! Màn biểu diễn kiếm khí Thần Long Hám Hải ban sáng thực chất chỉ là trò ảo thuật hỏa dược giang hồ! Ta có bằng chứng!"
"Thẩm Trường Thanh là giả?" Dương Cô Phong cười lạnh đầy khinh bỉ. "Ngươi điên rồi. Ban sáng hắn vừa dùng kiếm khí chấn gãy hàng chục mũi tên sắt của ta ngay trước mặt quần hùng. Nếu hắn không có nội lực, làm sao làm được điều đó? Ngươi muốn đổ vạ cho Minh chủ để đánh lạc hướng ta?"
"Ta không nói dối! Ta đã lén nhặt được mảnh giấy pháo hoa cháy sém dính bột lưu huỳnh ở góc Thần Long Đài!" Huyết Vô Nhai hoảng hốt thọc tay vào ngực áo, nhưng hắn chợt khựng lại. Hắn nhớ ra mình đã cất mảnh giấy đó trong thạch thất riêng để phòng hờ, lúc này trên người hắn chỉ có chiếc ấn ngọc. Hắn lập tức rút chiếc túi gấm dắt bên hông ra, dâng bằng hai tay: "Hơn nữa, ta đã dùng mảnh giấy đó để tống tiền tên giả mạo kia và cướp được Thẩm Thị Minh Chủ Ấn thật từ tay hắn! Ngài nhìn đi, đây chính là ấn thật!"
Dương Cô Phong nhìn thấy chiếc ấn ngọc bọc sáp chu sa đỏ chói, đôi mắt gã khẽ co thắt. Gã vận chân khí Đại Chu Thiên vào lòng bàn tay, tạo ra một luồng hơi nóng rực vô hình, giật phắt chiếc ấn từ tay Huyết Vô Nhai.
*XÈO...*
Luồng chân khí nóng rực của Dương Cô Phong truyền vào chiếc ấn. Ngay lập tức, lớp sáp ong vàng rừng ngụy tạo bọc bên ngoài gặp nhiệt độ cao bắt đầu chảy nhão nhẹ, nhỏ xuống nền đá từng giọt sáp vàng ố bốc mùi nhựa thông nồng nặc. Dưới lớp sáp tan chảy, lộ ra bên trong hoàn toàn không phải ngọc quý, mà chỉ là một khối gỗ mun thô ráp được quấn chặt bằng những sợi tơ thép vô hình dán keo.
Dương Cô Phong nhìn khối gỗ mun quấn tơ thép trong tay, gương mặt gã từ nho nhã lập tức chuyển sang đỏ gay vì tức giận lôi đình. Gã dùng lực bóp nát khối gỗ mục, tơ thép vô hình cứa vào lòng bàn tay gã tạo thành những vết xước nhỏ rỉ máu.
"Ấn giả! Ngươi dám dùng một khối gỗ mục quấn tơ thép dán sáp ong để lừa ta?" Dương Cô Phong gầm lên như thú dữ bị thương. "Huyết Vô Nhai, ngươi lén lút lấy ấn thật giấu đi để tống tiền ta, lại đưa ấn giả này hòng qua mắt ta? Ngươi muốn nuốt trọn quyền lực phái Hoa Sơn, hay muốn dâng ấn thật cho Ma Giáo để phản bội ta?"
"Không! Không phải!" Huyết Vô Nhai kinh hoàng lùi sát bệ cửa sổ gỗ mun, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn nhìn khối gỗ mun nát vụn dưới chân Dương Cô Phong, nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy hoàn mỹ của tên trộm vặt Cổ Tiểu Ngư. "Tên giả mạo kia... Hắn lừa ta! Hắn đưa cho ta chiếc ấn giả này! Phó minh chủ, xin ngài tin ta!"
"Tin ngươi? Ma Giáo các ngươi vốn phản phục vô thường! Thà ta giết nhầm ngươi đêm nay, còn hơn để ngày mai danh dự của ta bị hủy hoại! Chết đi!"
Dương Cô Phong thét lên, gã không còn kiên nhẫn để nghe thêm bất kỳ lời biện bạch nào. Gã thà diệt khẩu để bảo toàn bí mật vụ đầu độc Thẩm Trường Thanh bằng Thất Nhật Phệ Hồn Độc.
*XOẠNG!!!*
Huyết Vô Nhai biết không thể giải thích, lập tức vỡ mật. Hắn rút phắt thanh đoản đao tẩm độc huyết sắc giấu trong giày ra, vung một đường đao mang theo kình lực Thông Mạch Cảnh đỏ rực nhằm thẳng vào yết hầu Dương Cô Phong để tìm đường thoát thân qua cửa sổ các.
"Muốn chạy?"
Dương Cô Phong cười lạnh đầy tàn nhẫn. Gã không cần rút thanh cổ kiếm 'Cô Phong' ra khỏi vỏ, chỉ vung vỏ kiếm gỗ mun chạm khắc mây trắng lên, vận dụng chiêu thức đệ nhất Hám Hải Kiếm Pháp tà đạo hóa.
*VÚT! KENG!!!*
Một luồng kiếm khí cương mãnh như sóng triều cuộn cuộn bùng nổ trong thư phòng hẹp. Kình lực Đại Chu Thiên cực mạnh đập thẳng vào lưỡi đoản đao của Huyết Vô Nhai. Tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội xé rách màn đêm tĩnh mịch của vách đá Tây. Thanh đoản đao tẩm độc huyết sắc của Huyết Vô Nhai bị chấn vỡ đứt đôi thành hai mảnh, mảnh đao gãy cắm phập vào cột gỗ thư phòng rít lên u uất.
Huyết Vô Nhai bị lực chấn mạnh làm vỡ nát kinh mạch tay phải, miệng phun ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ cả bệ cửa sổ gỗ mun. Hắn định vận dụng khinh công nhảy ra ngoài cửa sổ hướng xuống vực sâu để tẩu thoát, nhưng kiếm khí của Dương Cô Phong quá nhanh và tàn bạo, tạo thành một bức tường kình lực vô hình khóa chặt mọi lối thoát của hắn.
*XOẠC! PHẬP!!!*
Dương Cô Phong đâm thẳng vỏ kiếm mỏng dính sắc lẹm xuyên thấu qua lồng ngực Huyết Vô Nhai.
Lồng ngực Huyết Vô Nhai vỡ nát, máu tươi tuôn ra như suối ướt đẫm kiếm phục lam đậm. Hắn đứng sững bên bệ cửa sổ sát vực sâu, đôi mắt trợn trừng đầy căm hận và bất lực. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, gương mặt thư sinh của hắn méo mó dị dạng. Hắn nhận ra mình đã bị tên trộm vặt Cổ Tiểu Ngư gài bẫy từ đầu đến cuối, biến lòng tham của hắn thành thòng lọng tự siết cổ.
*"Cổ... Tiểu... Ngư... Ta... hóa thành quỷ... cũng không tha cho ngươi..."* Huyết Vô Nhai thầm rủa sả trong cổ họng đầy máu.
Với chút tàn lực cuối cùng trước khi tắt thở, Huyết Vô Nhai không muốn để Dương Cô Phong lấy được mảnh giấy pháo hoa cháy sém—bằng chứng duy nhất có thể vạch trần tên giả mạo kia. Hắn lén thọc bàn tay trái dính máu vào ngực áo, rút mảnh giấy pháo hoa cháy sém ra, rồi vung tay ném mạnh xuống khe vực sâu thẳm, tối tăm bên dưới Cô Phong Các.
Mảnh giấy nhỏ cháy sém nương theo luồng gió rít gào của vực sâu, xoay vòng rồi biến mất vào màn sương mù dày đặc bên dưới vách đá Tây.
*BỊCH.*
Tử thi của Huyết Vô Nhai đổ sụp xuống nền đá xanh Cô Phong Các, đôi mắt trợn trừng chết không nhắm mắt hướng về phía cửa sổ.
Dương Cô Phong thu vỏ kiếm dính máu lại, gương mặt gã nho nhã lạnh lùng không một cảm xúc. Gã cúi xuống lục soát gắt gao khắp người tử thi Huyết Vô Nhai, nhưng ngoài vài lượng bạc vụn, gã không tìm thấy mảnh giấy pháo hoa cháy sém hay chiếc ấn thật nào.
"Khốn kiếp! Tên phản đồ này đã giấu ấn thật ở đâu rồi?" Dương Cô Phong tức giận đá mạnh vào tử thi Huyết Vô Nhai, ánh mắt gã hẹp dài lóe lên sự hoài nghi mới. Gã lo sợ Huyết Vô Nhai đã kịp chuyển giao chiếc ấn thật và bằng chứng đầu độc cho thế lực Ma Giáo chân núi trước khi đến đây.
Tại Vọng Phong Đình bên kia vực sâu, Cổ Tiểu Ngư nghe thấy tiếng hét thảm thiết của Huyết Vô Nhai tắt lịm trong gió đêm, y khẽ mở mắt, lồng ngực phập phồng thở dốc đầy mệt mỏi.
Tiêu Thiết Nhạn đứng sau xe lăn, khẽ thở dài một tiếng trầm đục: "Huyết Vô Nhai chết rồi. Dương Cô Phong tự tay dùng Hám Hải Kiếm Pháp kết liễu hắn. Mưu kế mượn đao diệt khẩu của ngươi đã thành công dọn sạch kẻ tống tiền."
Lão bộc câm lầm lũi đứng bên cạnh xe lăn, khẽ chỉ bàn tay thô ráp đầy sẹo về phía Cô Phong Các dính máu, miệng ú ớ phát ra tiếng trầm buồn như muốn cảnh báo điều gì.
Tiểu Ngư nén cơn đau nhức ở bả vai trái dập cơ và ngón tay cái phải trật khớp, khẽ tựa lưng vào thành xe lăn gỗ mun. Dù y đã bảo toàn được mạng sống và thân phận giả thế thân Minh chủ đêm nay, nhưng cảm giác "mượn đao giết người" tự tay đẩy một mạng người vào cõi chết vẫn khiến một tên trộm vặt như y rùng mình ớn lạnh. Y bắt đầu cảm nhận được gánh nặng tàn khốc, đẫm máu của lòng hiệp nghĩa và quyền lực giang hồ mà y đang phải gánh vác dưới chiếc mặt nạ Thẩm Trường Thanh rát bỏng này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!