Nhạc nềnWuxia3

Kế Ly Gián: Bức Thư Giả Mạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Canh ba. Bóng tối tịch mịch bao trùm Thẩm Gia Nội Các phái Hoa Sơn.


Gió đêm rít gào qua những khe cửa sổ gỗ mun, mang theo hơi sương lạnh buốt từ vực sâu vạn trượng cuộn lên, khiến ngọn nến trắng trên giá đỡ đồng cổ khẽ chao đảo, hắt những bóng đen ngoằn ngoèo lên bức rèm lụa xám tro. Trong phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của Cổ Tiểu Ngư. Y ngồi im lìm trên chiếc xe lăn gỗ mun chạm rồng, hai tay giấu chặt trong ống tay áo rộng thùng thình của đại bào Minh chủ.


Cơn đau nhức nhối từ bả vai trái bị thương dập cơ do trận sập giường đêm trước lại bắt đầu phát tác, âm ỉ và tàn nhẫn truyền thẳng lên đại não. Ngón tay trỏ bên trái bị rách da rỉ máu và ngón tay cái bên phải bị trật khớp tuy đã được Tiêu Thiết Nhạn lén nắn lại và băng bó bằng lụa mỏng, nhưng hễ cử động nhẹ là run rẩy dữ dội. Mùi lưu huỳnh phấn nồng nặc từ màn biểu diễn kiếm khí giả ban sáng vẫn còn bám chặt trên từng sợi tơ gấm của y phục, tỏa ra một mùi hăng hắc nhè nhẹ đầy ám ảnh. Lớp mặt nạ dịch dung dán bằng keo Lục Thần Sa rát bỏng trên da mặt y hệt như một chiếc gông cùm vô hình, ngứa ngáy và bỏng rát dưới sức nóng của ngọn nến.


*“Huyết Vô Nhai đã cầm chiếc ấn giả dán sáp ong rời đi. Hắn nghĩ mình đã nắm thóp được ta, nhưng lòng tham của hắn chính là thòng lọng tự siết cổ.”* Tiểu Ngư thầm nghĩ, đôi mắt dưới lớp mặt nạ dịch dung khẽ co thắt. *“Hắn đe dọa đã lén gửi một bức thư mật chứa chân tướng hỏa dược cho Tống Thanh Thư phái Võ Đang phòng hờ. Ta không thể giết hắn ngay lập tức, vì nếu hắn chết bất thường, bức thư kia sẽ lập tức bùng nổ, hủy diệt toàn bộ màn kịch thế thân này. Cách duy nhất là mượn tay Dương Cô Phong diệt khẩu hắn. Một kẻ đa nghi tột độ như gã phó minh chủ, một khi tin rằng thuộc hạ đang nắm giữ bằng chứng vụ đầu độc bằng Thất Nhật Phệ Hồn Độc để tống tiền, gã nhất định sẽ tự tay ra chiêu tàn độc nhất.”*


Tiểu Ngư hít một hơi thật sâu, nén cơn đau nhức nhối ở vai trái, chậm rãi đẩy bánh xe lăn tiến về phía bàn viết gỗ mun ở góc tối của thư phòng. Y cần phải ngụy tạo một bức thư tống tiền giả mạo nét chữ của Huyết Vô Nhai gửi cho Dương Cô Phong ngay trong đêm nay.


Kỹ thuật giả mạo chữ viết và chế tác mực giả là một trong những ngón nghề sinh tồn dưới đáy xã hội mà cha y, Cổ Thiết Thủ, đã bắt y luyện tập hàng ngàn lần trong những đêm đông buốt giá ở khu ổ chuột Kinh Thành. Cha y từng nói: *“Kẻ trộm giỏi không chỉ biết mở khóa, mà phải biết nhìn thấu thói quen của người khác qua từng nét mực. Chữ viết của một người chính là hơi thở, là nhịp tim của kẻ đó để lại trên giấy giấy.”*


Tiểu Ngư lén lút mở một ngăn kéo nhỏ dưới gầm bàn viết—nơi y giấu các loại đạo cụ thu thập được. Y lấy ra một mảnh sáp ong vàng rừng nguyên chất và một ít bột than củi mịn. Huyết Vô Nhai là đệ tử nội môn Hoa Sơn, nhưng thực chất là nội gián Ma Giáo cấp thấp, loại mực hắn thường dùng không phải là mực ngự ban thượng hạng của Minh chủ, mà là loại mực thô ráp, nồng mùi dầu thông và có sắc đen xỉn màu của chợ đen chân núi.


Y dùng ngón tay cái phải ê ẩm nén đau, lén cạo một ít sáp ong vàng vào một chiếc chén sứ nhỏ, trộn lẫn với bột than củi và một vài hạt chu sa đỏ nhạt để tạo ra sắc mực đen pha chút ánh đỏ xám đặc trưng của tà phái. Y châm lửa lò than nhỏ dưới gầm bàn, hơ nhẹ chiếc chén sứ cho sáp ong nóng chảy, hòa quyện với bột than thành một thứ dung dịch đen đặc bốc mùi hăng hắc nhè nhẹ. Thứ mực ngụy tạo này khi khô đi sẽ có độ bóng nhẹ của sáp và độ nhám của than, giống hệt loại mực mà Huyết Vô Nhai đã dùng để viết mảnh giấy tống tiền ban nãy.


Tiếp theo là giấy viết. Tiểu Ngư không dùng giấy tuyên trắng mịn của phủ Minh chủ, mà lén rút một tờ giấy bản thô ráp, có màu vàng ố của tạp dịch Hoa Sơn thường dùng để chép kinh văn. Y trải tờ giấy lên mặt bàn gỗ mun, tay phải cầm cây bút lông thô cũ, nhắm nghiền mắt để hồi tưởng lại nét chữ của Huyết Vô Nhai.


Nhờ Nhãn lực nhập vi siêu phàm của một tên trộm đệ nhất, Tiểu Ngư đã ghi nhớ sâu sắc từng nét cào xước trên mảnh giấy pháo hoa cháy sém mà Huyết Vô Nhai đã trưng ra ban nãy. Chữ viết của Huyết Vô Nhai mang đậm căn tính của một kẻ xảo quyệt, hiếu thắng nhưng nhát gan: nét chữ nghiêng lệch về phía bên phải, các nét mác sắc nhọn như lưỡi đao nhưng phần đuôi chữ lại thường bị đứt quãng, run rẩy nhẹ do chân khí thiếu ổn định của Thông Mạch Cảnh. Đặc biệt, mỗi khi viết chữ "Phong" và chữ "Hải", hắn thường lén để lại một móc ngầm quỷ dị ở góc dưới bên trái—đây là thói quen calligraphic đặc trưng của giáo chúng U Minh Giáo dùng để nhận diện đồng môn trong bóng tối.


Tiểu Ngư đặt bút xuống giấy. Cơn đau từ ngón tay trỏ trái rách da rỉ máu và bả vai trái dập cơ khiến cánh tay y run rẩy dữ dội. Y phải cắn chặt môi, nén chặt hơi thở, dùng Giả Giọng Khàn Đặc thì thầm trong cổ họng để định thần. Y không dùng lực cổ tay, mà vận dụng lực nhẹ nhàng từ các đầu ngón tay để mô phỏng lại nét bút nghiêng lệch, sắc bén nhưng run rẩy của kẻ tống tiền.


*“Dương Cô Phong phó minh chủ thượng tôn.*


*Bản tọa Huyết Vô Nhai đã nắm giữ toàn bộ bằng chứng vụ ngài dùng Thất Nhật Phệ Hồn Độc đầu độc Thẩm Trường Thanh ngay trong mật phòng. Thần Long Kiếm Phổ thật và chiếc Minh Chủ Ấn hiện đang nằm trong tay ta. Nếu ngài muốn giữ vững chiếc ghế Minh chủ sắp tới và bảo toàn tính mạng trước ba vị Thái Thượng Trưởng Lão phái Hoa Sơn, giờ Tỵ ngày mai hãy mang khế ước nhượng quyền địa bàn muối lậu Giang Nam đến Cô Phong Các giao dịch. Nếu ngày mai ta không nhận được khế ước, toàn bộ giang hồ sẽ biết bộ mặt ngụy quân tử của ngài.”*


Tiểu Ngư đặt bút xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán dưới lớp mặt nạ dịch dung dán bằng keo Lục Thần Sa rát bỏng. Y dùng nhãn lực soi kỹ bức thư dưới ánh nến mờ. Nét chữ nghiêng lệch quỷ dị, móc ngầm ở chữ "Phong" hoàn hảo không một tì vết, mùi mực sáp ong hăng hắc bốc lên chân thực đến mức ngay cả bản thân Huyết Vô Nhai nếu nhìn thấy cũng phải kinh hoàng tự hỏi mình đã viết bức thư này từ lúc nào.


*“Bức thư này chính là mồi lửa hoàn hảo.”* Tiểu Ngư thầm nghĩ, lén gấp bức thư lại làm bốn, giấu gọn vào trong ống tay áo gấm rộng thùng thình. *“Bây giờ, cái khó nhất là làm sao chuyển bức thư này đến tay Dương Cô Phong một cách tự nhiên nhất mà không để lại bất kỳ dấu vết nào liên quan đến ta. Lâm Bình Chi chính là con cờ tốt nhất.”*


Lâm Bình Chi là tam đệ tử Hoa Sơn, một kẻ u ám, mưu mô, nhưng thực chất lại là tai mắt của Dương Cô Phong cài vào để theo dõi phòng ngủ của Tiểu Ngư. Mỗi buổi sáng sớm, hắn đều lấy danh nghĩa dọn dẹp thư phòng để lén lút lục lọi các mảnh giấy viết nháp của Minh chủ mang về báo cáo cho Dương Cô Phong.


Sáng hôm sau. Ánh bình minh nhợt nhạt xé rách màn sương mù dày đặc của đỉnh Hoa Sơn, hắt những tia sáng lạnh lẽo vào Linh Đường Thẩm Minh Chủ. Không khí tang tóc bao trùm toàn tông môn, tiếng chuông đồng vang lên từng nhịp trầm đục, u uất.


Tiểu Ngư ngồi vững trên chiếc xe lăn gỗ mun chạm rồng, gương mặt dịch dung nghiêm nghị vô cảm của Thẩm Trường Thanh hướng ra phía cửa sổ sổ mun. Bả vai trái bị thương dập cơ vẫn nhói lên đau đớn sau đêm dài không ngủ ngủ, ngón tay trỏ trái rách da rỉ máu nhẹ tê rại dưới lớp lụa quấn.


*CẠCH.*


Cửa gỗ thư phòng khẽ đẩy mở. Lâm Bình Chi bước vào, mặc kiếm phục Hoa Sơn xộc xệch, gương mặt gầy gò âm trầm luôn nhìn xuống đất đầy khúm núm khép nép. Hắn bưng một chiếc khay đựng tài liệu bằng gỗ đỏ, bên trên xếp vài bức thư viếng tang của các môn phái nhỏ gửi tới.


"Sư phụ... đệ tử đến dọn dẹp thư phòng và dâng thư viếng tang của phái Không Động." Lâm Bình Chi cúi đầu nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đôi mắt ti hí dưới hàng mi lại lén lút rà quét khắp mặt bàn viết gỗ mun để tìm kiếm tàn tích hỏa dược hay các mảnh giấy nháp.


Tiểu Ngư nén khí quản, dùng Giả Giọng Khàn Đặc khàn khàn vọng ra:


"Đặt lên bàn... bản tọa đang điều hòa chân khí... không muốn bị làm phiền."


Lâm Bình Chi bước tới sát bàn tròn gỗ mun, đặt khay tài liệu xuống. Nhãn lực nhập vi của Tiểu Ngư phát hiện ra ngón tay của Lâm Bình Chi khẽ lướt qua ngăn kéo gầm bàn—hắn đang tìm kiếm chiếc chìa khóa mật phòng. Chiếc khay đựng tài liệu gỗ đỏ đặt ngay sát mép bàn, bên trên có một chồng thư tịch dày.


*“Cơ hội đến rồi. Ta phải tráo bức thư giả mạo vào giữa chồng thư tịch của hắn ngay trước mắt hắn.”* Tiểu Ngư thầm phân tích, nhịp tim khẽ tăng nhanh.


Y lén rà bàn tay trái (bị thương ngón trỏ rách da rỉ máu) vào trong ống tay áo rộng, kẹp chặt bức thư giả mạo giữa ngón trỏ và ngón giữa bằng kỹ thuật *Vô Ảnh Thủ Pháp*. Y biết Lâm Bình Chi là kẻ đa nghi cực độ, bất kỳ chuyển động cơ thể bất thường nào của y cũng sẽ kích hoạt sự cảnh giác của hắn. Y không thể lén bỏ thư vào túi áo hắn vì đai lưng kiếm phục của hắn thắt quá chặt, bất kỳ cú chạm nhẹ nào cũng sẽ bị chân khí Thông Mạch Cảnh phát giác.


Tiểu Ngư quyết định dùng thuật đánh lạc hướng vật lý.


Y cố ý vươn tay phải (ê ẩm trật khớp ngón cái) ra bưng chén trà nóng đặt bên cạnh khay tài liệu. Do ngón cái phải đau nhức không thể dùng lực bóp chặt, chén trà gốm sứ trơn tuột khỏi tay y, rơi phập xuống mặt bàn viết gỗ mun.


*XOẢNG!!!*


Nước trà nóng bỏng bắn tung tóe khắp mặt bàn, một vài giọt nước nóng bắn thẳng vào tay áo của Lâm Bình Chi.


"A!" Lâm Bình Chi giật mình kinh ngạc, instinctively quay đầu lại và lùi bước ra sau nửa bước để tránh dòng nước trà nóng đang tràn ra.


Chính trong tích tắc chớp mắt của Lâm Bình Chi khi hắn quay đầu đi tránh nước trà—khoảng trống thời gian chưa đầy một nhịp thở—Tiểu Ngư lập tức ra chiêu. Y vận dụng tốc độ cực hạn của mười ngón tay *Vô Ảnh Thủ Pháp*, cụ thể là kỹ năng *Tráo Thư Tịch Trong Nháy Mắt*. Bàn tay trái của y di chuyển nhanh đến mức tạo ra một vệt mờ vô ảnh lướt qua khoảng không. Trong nháy mắt, bức thư giả mạo tống tiền đã được lồng ghép hoàn hảo vào giữa xấp thư tịch viếng tang đặt trên khay gỗ đỏ của Lâm Bình Chi mà không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào.


*A!!!*


Một cơn đau nhói dữ dội như dao cắt từ bả vai trái bị dập cơ truyền thẳng lên cổ Tiểu Ngư do cử động quá nhanh đột ngột. Yết hầu y giật mạnh, suýt nữa đã rên rỉ thành tiếng. Nhưng Tiểu Ngư cắn chặt răng, gồng cứng cơ mặt dịch dung nghiêm nghị vô cảm, không để lộ một tia đau đớn nào trước mắt đối thủ.


Lâm Bình Chi quay đầu lại, thấy 'Minh chủ' vẫn ngồi im lìm trên xe lăn gỗ mun chạm rồng, gương mặt nghiêm nghị lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chén trà vỡ, tay phải vẫn giấu trong ống tay áo rộng như thể chưa từng di chuyển.


"Đệ tử đáng tội! Đệ tử bất cẩn làm đổ trà của sư phụ!" Lâm Bình Chi hoảng hốt quỳ sụp xuống đất, vội vã dùng tay áo lau dọn nước trà tràn trên bàn viết gỗ mun.


"Lui ra..." Tiểu Ngư nén đau, giả giọng khàn đặc đầy uy nghiêm đuổi khách. "Mang khay tài liệu đi... bản tọa muốn yên tĩnh."


"Dạ... đệ tử tuân lệnh!" Lâm Bình Chi khúm núm bưng chiếc khay gỗ đỏ chứa xấp thư tịch—bên trong đã dính chặt bức thư mật giả mạo—nhanh chóng lùi bước ra khỏi thư phòng, mặt đầy vẻ sợ hãi uy thế của Minh chủ.


Tiểu Ngư nhìn theo bóng Lâm Bình Chi khuất sau cánh cửa gỗ, lồng ngực phập phồng thở dốc đầy mệt mỏi. Y lén rút bàn tay trái ra khỏi ống tay áo, vết rách ở ngón trỏ trái lại rỉ máu hồng nhuộm đỏ lớp lụa quấn mỏng dẹt. Vai trái y ê ẩm tê dại, đau buốt rã rời.


*“Mồi lửa đã được chuyển đi thành công. Bây giờ, chỉ còn chờ Dương Cô Phong nhận được thư và tự tay kích hoạt sát cơ diệt khẩu Huyết Vô Nhai.”* Tiểu Ngư thầm nghĩ, ánh mắt hướng về phía vách đá phía Tây Hoa Sơn—nơi đặt Cô Phong Các đầy hiểm họa.


Cùng lúc đó, tại Cô Phong Các hiểm trở trên vách đá phía Tây Hoa Sơn.


Dương Cô Phong ngồi im lìm trên chiếc ghế bành bằng gỗ mun chạm khắc tinh xảo, chòm râu dê tỉ mỉ khẽ lay động dưới làn gió rít buốt giá thổi vào từ cửa sổ các. Gương mặt gã nho nhã, mặc trường bào màu lam thêu hoa văn mây trắng thanh lịch, nhưng đôi mắt hẹp dài lại lóe lên tia lạnh lùng sát khí tột độ khi nhìn vào xấp tài liệu báo cáo ngầm do Lâm Bình Chi dâng lên.


Lâm Bình Chi đứng khúm núm bên cạnh bàn viết, hai tay chắp lại, mặt đầy vẻ lo lắng hoang mang tột độ. Hắn chỉ vào một bức thư thô ráp có vết sáp ong đỏ chu sa dán ngầm ở góc dưới xấp thư tịch, run rẩy nói:


"Phó minh chủ... đệ tử vừa thu thập được bức thư mật này từ khay tài liệu của Minh chủ dâng lên. Nét chữ trên thư... giống hệt nét viết của đệ tử nội môn Huyết Vô Nhai. Nội dung bên trong... có liên quan đến chất độc Thất Nhật Phệ Hồn Độc của ngài."


Dương Cô Phong nghe thấy ba chữ "Thất Nhật Phệ Hồn", đôi mắt hẹp dài đột ngột trợn trừng đầy sát cơ. Gã giật phắt bức thư thô ráp từ tay Lâm Bình Chi, mở ra đọc nhanh. Càng đọc, gương mặt gã càng tối sầm lại, các khớp ngón tay siết chặt bức thư đến mức rách nát nát nhàu.


"Huyết Vô Nhai... tên nghịch đồ Ma Giáo này dám tống tiền ta đòi địa bàn muối lậu Giang Nam sao?" Dương Cô Phong gầm nhẹ trong cổ họng, sát ý ngập trời bùng nổ xung quanh thân các, khiến ngọn nến trắng trên bàn tắt ngấm lập tức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!