Nhạc nềnWuxia3

Kế Hoạch Trì Hoãn: Ván Bài Với Nội Gián

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Hoa Sơn lạnh buốt như cắt vào da thịt. Gió rít qua những khe cửa sổ gỗ mun của Thẩm Gia Nội Các, mang theo hơi sương ẩm ướt của vực sâu vạn trượng cuộn lên rậm rạp. Trong phòng, ngọn nến trắng trên giá đỡ đồng cổ khẽ chao ôi, hắt những bóng đen dài ngoằn ngoèo lên bức rèm lụa xám tro thêu rồng uốn lượn.


Cổ Tiểu Ngư ngồi im lìm trên chiếc xe lăn gỗ mun chạm rồng, hai tay giấu chặt trong ống tay áo rộng thùng thình của đại bào Minh chủ. Cơn đau nhức nhối từ bả vai trái bị thương dập cơ do trận sập giường đêm trước lại bắt đầu phát tác, âm ỉ và tàn nhẫn truyền thẳng lên đại não. Ngón tay trỏ bên trái bị rách da rỉ máu và ngón tay cái bên phải bị trật khớp tuy đã được Tiêu Thiết Nhạn lén nắn lại và băng bó bằng lụa mỏng, nhưng hễ cử động nhẹ là run rẩy dữ dội. Mùi lưu huỳnh phấn nồng nặc từ màn biểu diễn kiếm khí giả ban sáng vẫn còn bám chặt trên từng sợi tơ gấm của y phục, tỏa ra một mùi hăng hắc nhè nhẹ đầy ám ảnh.


*“Màn kịch kiếm khí giả tuy đã dọa lui được Dương Cô Phong và quần hùng, nhưng mùi lưu huỳnh này quá dễ bị phát hiện nếu có kẻ nào tinh tường độc lý áp sát.”* Tiểu Ngư thầm nghĩ, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán dưới lớp mặt nạ dịch dung dán bằng keo Lục Thần Sa rát bỏng.


Huyết Vô Nhai đứng trước bàn tròn gỗ mun, gương mặt thư sinh thanh tú khẽ nhếch lên một nụ cười tà mị hoang dại. Hắn chậm rãi đưa ngón tay gầy guộc miết nhẹ lên lưỡi đoản đao tẩm độc huyết sắc vừa rút ra khỏi giày, ánh thép đỏ nhạt lóe lên lạnh lẽo dưới ánh nến mờ ảo. Trên mặt bàn, mảnh giấy vỏ pháo hoa cháy sém dính đầy muội than đen và những hạt bột lưu huỳnh phấn lấp lánh ánh kim nằm trơ trọi như một cái thòng lọng vô hình treo lơ lửng trên cổ Tiểu Ngư.


"Thẩm chưởng môn, hay tại hạ nên gọi ngài là... vị đại sư ảo thuật đệ nhất giang hồ?" Huyết Vô Nhai cất tiếng nói, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc và tự tin. "Thần Long Hám Hải nguyên bản là chân khí hóa rồng chấn động giang hồ, chứ không phải là trò đốt pháo hoa của phường xiếc đường phố Kinh Thành. Ngài dùng pháo hoa giấu trong ống tay áo và tơ thép vô hình để dựng lên một màn kiếm khí giả, tuy qua mắt được gã ngụy quân tử Dương Cô Phong, nhưng lại không qua mắt được khứu giác của tại hạ. Ngài nghĩ sao nếu ngày mai, mảnh giấy này được dâng lên trước linh cữu của tiền nhân?"


Trái tim của Tiểu Ngư nện liên hồi như trống trận, lồng ngực thắt chặt lại vì kinh hoàng. Thân phận giả thế thân Minh chủ võ lâm của y đang đứng trước bờ vực bại lộ hoàn toàn. Nếu Huyết Vô Nhai hét to một tiếng, hoặc mang mảnh giấy này ra trước linh đường ngày mai, y sẽ bị vạn đao phân thây bởi chính đạo võ lâm phẫn nộ.


Tuy nhiên, bản năng sinh tồn dưới đáy xã hội của một tên trộm vặt đã giúp y giữ được một tia tỉnh táo cuối cùng. Tiểu Ngư không hề run rẩy. Y sử dụng Tâm thuật độc vị để quan sát kỹ lưỡng ngôn ngữ cơ thể của Huyết Vô Nhai.


Y nhận ra mặc dù Huyết Vô Nhai nói năng đầy ngạo mạn, nhưng gót chân của hắn lại luôn hướng về phía cửa sổ gỗ mun—lối thoát hiểm duy nhất. Đôi mắt hắn thỉnh thoảng lại liếc xéo về phía cửa chính, nơi kiếm vệ Triệu Vô Cực đang tuần tra ngoài hành lang. Nhịp thở của hắn tuy đều nhưng hơi ngắn, lồng ngực phập phồng nhẹ.


*“Hắn đang sợ hãi. Hắn biết nếu Triệu Vô Cực xông vào, hắn sẽ chết trước khi kịp vạch trần ta. Hắn không đến đây để chịu chết cùng ta, hắn đến đây vì lòng tham.”* Tiểu Ngư thầm phân tích, sát ý lạnh lùng bắt đầu ngưng tụ trong đầu.


Y chậm rãi vươn bàn tay phải run rẩy ra khỏi ống tay áo rộng, nắm chặt lấy thanh Thần Long Thiết Phiến đặt trên đùi. Ngón tay cái phải ê ẩm nén đau, lén đặt vào nút cơ quan ẩn dưới chuôi quạt sắt, chuẩn bị phóng loạt kim châm độc Thả Kim Châm Từ Quạt ở cự ly gần để diệt khẩu kẻ tống tiền. Nhưng ngay khoảnh khắc y định ra tay, Huyết Vô Nhai như đọc được sát cơ, khẽ lùi lại nửa bước cười nham hiểm:


"Đừng manh động, Thẩm chưởng môn. Trước khi vào đây, tại hạ đã lén gửi một bức mật thư chứa chân tướng vụ hỏa dược này cho Tống Thanh Thư phái Võ Đang bên ngoài phòng hờ. Nếu ngày mai tại hạ không bình an rời núi Hoa Sơn, bức thư vạch trần trò lừa bịp của ngài sẽ được mở ra ngay trước linh cữu của tiền nhân."


Bàn tay phải của Tiểu Ngư cứng đờ trên chuôi quạt sắt. Y buộc phải buông lỏng ngón tay cái khỏi nút cơ quan phóng kim châm. Kẻ đối diện quá xảo quyệt, hắn đã tính toán kỹ lưỡng mọi đường đi nước bước để dồn y vào thế bí đàm phán hoàn toàn. Nếu giết hắn lúc này, bức thư mật ở chỗ Võ Đang sẽ lập tức bùng nổ, hủy diệt toàn bộ màn kịch thế thân.


Cơn đau từ bả vai trái lại nhói lên như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự bất lực thể chất của y. Một tên trộm vặt không võ công, đứng trước một cao thủ Thông Mạch Cảnh của Ma Giáo, chỉ cần một sơ hở nhỏ trong lời nói cũng đủ để đầu lìa khỏi cổ.


*“Ta không thể giết hắn ngay lập tức, nhưng ta cũng vĩnh viễn không thể giao ra Thẩm Thị Minh Chủ Ấn thật. Nếu mất ấn ngọc, quyền lực điều phối liên minh sụp đổ, Dương Cô Phong sẽ lập tức lên ngôi và thảm sát tất cả. Ta phải dùng tâm thuật trì hoãn, tìm ra vị trí bức mật thư của hắn, rồi mượn đao diệt khẩu gã phó minh chủ để giải quyết mối họa này.”* Đầu óc Tiểu Ngư xoay chuyển cực nhanh, vạch ra một kế hoạch ly gián đầy mạo hiểm.


Y nén khí quản, dùng Giả Giọng Khàn Đặc trầm đục, khàn khàn vọng ra từ dưới lớp mặt nạ:


"Ngươi nghĩ một bức thư gửi cho tên đạo sĩ trẻ tuổi Võ Đang có thể dọa được ta sao? Tống Thanh Thư tuy chính trực nhưng cứng nhắc, hắn dám mang một bức thư không rõ nguồn gốc ra chất vấn Minh chủ võ lâm ngay trong tang lễ? Chỉ cần một mệnh lệnh của bản tọa, mười hai kiếm vệ ngoài kia sẽ băm vằn ngươi thành trăm mảnh trước khi ngươi kịp bước ra khỏi cửa sổ kia."


Huyết Vô Nhai nheo mắt, lồng ngực phập phồng nhanh hơn một nhịp. Lời đe dọa của Tiểu Ngư đánh trúng vào nỗi sợ hãi lớn nhất của hắn—đội ngũ kiếm vệ trung thành của Minh phủ ngoài cửa. Hắn biết Triệu Vô Cực là kiếm thủ cảnh giới Đại Chu Thiên cực kỳ tàn nhẫn, chỉ nghe theo mệnh lệnh trực tiếp của Thẩm Trường Thanh.


Nhận thấy sự dao động trong ánh mắt đối phương, Tiểu Ngư lập tức bồi thêm một đòn tâm lý quyết định:


"Nhưng bản tọa là kẻ trọng tài hoa. Ngươi ẩn thân dưới danh nghĩa đệ tử nội môn Hoa Sơn, lại có thể phát hiện ra sơ hở lưu huỳnh ban sáng, chứng tỏ nhãn lực và độc lý của ngươi vượt xa đám ngụy quân tử ngoài kia. Minh Chủ Ấn là biểu tượng tối cao của chính đạo, bản tọa không thể giao ngay cho ngươi lúc này khi Dương Cô Phong đang cho người giám sát ngặt nghèo. Nếu ngươi muốn có nó... ta có thể cho ngươi một cơ hội."


"Cơ hội thế nào?" Huyết Vô Nhai liếm môi, lòng tham lam trỗi dậy lấn át nỗi sợ hãi.


"Ta có một chiếc ấn ngọc dự phòng, vốn được dùng để đóng dấu các lệnh bài tuần tra thông thường. Ta đã dùng sáp ong dán ngầm và quấn tơ thép cơ quan để bảo mật nó. Ngươi cầm lấy chiếc ấn này làm tín vật tạm thời."


Tiểu Ngư chậm rãi rà bàn tay trái vào hông giường gỗ mun—nơi y lén giấu chiếc ấn gỗ mun giả dán sáp ong mà y tự tay khắc bằng kỹ năng cơ quan gia truyền từ trước. Y sử dụng Vô Ảnh Thủ Pháp kết hợp với Tráo Thư Tịch Trong Nháy Mắt, mười ngón tay chuyển động nhanh đến mức tạo ra một tàn ảnh mờ ảo trong bóng tối của màn giường. Chỉ trong một chớp mắt, y đã lấy ra chiếc ấn gỗ mun giả dán sáp ong màu đỏ chu sa trông giống hệt Thẩm Thị Minh Chủ Ấn thật dưới ánh nến mờ.


"Đây là Minh Chủ Ấn." Tiểu Ngư giơ chiếc ấn giả bọc trong một lớp tơ thép mảnh lên. "Nó đã bị khóa bởi cơ quan Thẩm gia. Ngày mai, sau khi ngươi mang bức thư mật từ Võ Đang về đây và giao ra mảnh giấy pháo hoa kia, ta sẽ chỉ cho ngươi cách mở cơ quan bảo mật của ấn. Nếu ngươi cố tình dùng lực phá vỡ, cơ quan tự hủy bên trong sẽ nghiền nát ấn ngọc thành tro."


Huyết Vô Nhai nhìn chằm chằm vào chiếc ấn đỏ rực lấp lánh dưới lớp tơ thép mảnh, lòng tham bốc lên ngùn ngụt. Hắn không hề biết rằng đây chỉ là một tiêu bản gỗ mun giả dán sáp ong đỏ cực kỳ tinh vi do một tên trộm đệ nhất chế tác. Hắn tiến lên một bước, dùng Vô Ảnh Thủ giật lấy chiếc ấn giả từ tay Tiểu Ngư, cảm nhận sức nặng trầm đục của mun gỗ bọc sáp.


"Được! Tối mai, tại hạ sẽ mang bức thư mật và mảnh giấy này đến giao dịch thật sự. Nếu ngài dám giở trò..." Huyết Vô Nhai cười lạnh, lùi lại sát cửa sổ gỗ mun.


"Bản tọa luôn giữ lời hứa với những kẻ biết giữ bí mật." Tiểu Ngư nén giọng khàn đặc đáp lại, gương mặt dịch dung vẫn giữ nụ cười mỉm bí ẩn đầy tự tin của bậc Tông sư.


Huyết Vô Nhai cầm chiếc ấn giả rời đi trong đắc ý, bóng hắn biến mất vào làn sương mù dày đặc ngoài cửa sổ, hoàn toàn không biết mình đã bước vào chiếc bẫy mượn đao diệt khẩu của Tiểu Ngư.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!