Nhạc nềnWuxia3

Sơ Hở Đầu Tiên: Móng Vuốt Ma Giáo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm Hoa Sơn lạnh buốt, sương mù từ vực sâu vạn trượng cuộn lên rậm rạp, tràn qua những khe cửa sổ bằng gỗ mun của Thẩm Gia Nội Các, mang theo hơi thở âm u của núi rừng. Trong phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng sáp nến cháy lép bép trên giá đỡ bằng đồng cổ.


Cổ Tiểu Ngư ngồi im lìm trên chiếc xe lăn gỗ mun chạm rồng, hai tay giấu chặt trong ống tay áo rộng thùng thình của đại bào Minh chủ màu vàng kim. Phía sau bức rèm lụa xám tro thêu rồng uốn lượn ở góc phòng, Tiêu Thiết Nhạn đã lén rút lui ra ngoài vườn tược để tuần tra, để lại y một mình đối diện với bóng tối ngột ngạt.


Cơn đau nhức nhối từ bả vai trái bị thương dập cơ do trận sập giường đêm trước lại bắt đầu phát tác dữ dội. Mỗi nhịp thở của Tiểu Ngư đều phải nén lại thật sâu, cố giữ cho lồng ngực không phập phồng quá mạnh để tránh làm rách vết thương. Ngón tay trỏ bên trái bị rách da rỉ máu và ngón tay cái bên phải bị trật khớp tuy đã được lão tiêu đầu lén nắn lại và băng bó bằng lụa mỏng, nhưng hễ cử động nhẹ là run rẩy dữ dội. Mùi lưu huỳnh phấn nồng nặc từ màn biểu diễn kiếm khí giả ban sáng vẫn còn bám chặt trên từng sợi tơ gấm của y phục, tỏa ra một mùi hăng hắc nhè nhẹ đầy ám ảnh.


*“Màn kịch kiếm khí giả tuy đã dọa lui được Dương Cô Phong và quần hùng, nhưng mùi lưu huỳnh này quá dễ bị phát hiện nếu có kẻ nào tinh tường độc lý áp sát.”* Tiểu Ngư thầm nghĩ, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán dưới lớp mặt nạ dịch dung dán bằng keo Lục Thần Sa rát bỏng.


Đột nhiên, một tiếng sột soạt nhẹ như lá rụng vang lên từ phía cửa sổ gỗ mun bị vỡ nát. Bóng tối trong thư phòng khẽ dao động. Một bóng người gầy gò, mặc kiếm phục nội môn Hoa Sơn màu lam đậm bước ra từ làn sương mù, di chuyển nhẹ nhàng không một tiếng động bước tới trước bàn tròn gỗ mun.


Tiểu Ngư không mở mắt, nhưng thính giác phân biệt cực kỳ nhạy bén của một tên trộm vặt đã giúp y nhận diện ngay nhịp bước chân ngắn, nhẹ nhưng đầy kình lực Thông Mạch Cảnh của kẻ đột nhập. Y nén khí quản, dùng Giả Giọng Khàn Đặc trầm đục, khàn khàn vọng ra từ dưới lớp mặt nạ:


"Nghịch đồ... đêm muộn không lo canh gác linh đường, dám tự ý xông vào nội các của bản tọa?"


Bóng người kia khẽ cười nhạt. Hắn chậm rãi bước tới dưới ánh nến mờ ảo, để lộ gương mặt thư sinh thanh tú nhưng đôi mắt hẹp dài lại lóe lên tia tà mị hoang dại. Hắn chính là Huyết Vô Nhai, đệ tử nội môn Hoa Sơn, kẻ mà giang hồ vẫn nghĩ là một thiên tài kiếm thuật chính trực, nhưng thực chất lại là một U Minh Giáo nội gián cực kỳ quỷ quyệt.


"Thẩm chưởng môn, hay tại hạ nên gọi ngài là... vị đại sư ảo thuật đệ nhất giang hồ?" Huyết Vô Nhai cất tiếng nói, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc và tự tin.


Hắn chậm rãi đưa bàn tay gầy guộc ra khỏi ống tay áo, đặt nhẹ một mảnh giấy vụn màu đỏ cháy sém lên mặt bàn gỗ mun. Mảnh giấy chỉ nhỏ bằng móng tay, nhưng rìa giấy dính đầy muội than đen và những hạt bột lưu huỳnh phấn lấp lánh ánh kim chưa cháy hết.


"Bột lưu huỳnh phấn trộn lẫn mạt sắt mịn..." Huyết Vô Nhai dùng ngón trỏ miết nhẹ lên mảnh giấy, đưa lên mũi ngửi đầy đắc ý. "Thần Long Hám Hải nguyên bản là chân khí hóa rồng chấn động giang hồ, chứ không phải là trò đốt pháo hoa của phường xiếc đường phố Kinh Thành. Thẩm chưởng môn, trò lừa bịp ban sáng thực sự rất đẹp mắt, ngay cả Dương phó minh chủ cũng bị ngài dọa cho khiếp sợ. Nhưng đáng tiếc, gã ngụy quân tử đó lại không ngửi thấy mùi hỏa dược nồng nặc bám trên đài đá xanh như tại hạ."


Trái tim của Tiểu Ngư nện liên hồi như trống trận, lồng ngực thắt chặt lại vì kinh hoàng. Thân phận giả thế thân Minh chủ võ lâm của y đang đứng trước bờ vực bại lộ hoàn toàn. Nếu Huyết Vô Nhai hét to một tiếng, hoặc mang mảnh giấy này ra trước linh đường ngày mai, y sẽ bị vạn đao phân thây bởi chính đạo võ lâm phẫn nộ.


Tuy nhiên, bản năng sinh tồn dưới đáy xã hội của một tên trộm vặt đã giúp y giữ được một tia tỉnh táo cuối cùng. Tiểu Ngư không hề run rẩy. Y sử dụng Tâm thuật độc vị để quan sát kỹ lưỡng ngôn ngữ cơ thể của Huyết Vô Nhai.


Y nhận ra mặc dù Huyết Vô Nhai nói năng đầy ngạo mạn, nhưng gót chân của hắn lại luôn hướng về phía cửa sổ sổ mun—lối thoát hiểm duy nhất. Đôi mắt hắn thỉnh thoảng lại liếc xéo về phía cửa chính, nơi kiếm vệ Triệu Vô Cực đang tuần tra ngoài hành lang. Nhịp thở của hắn tuy đều nhưng hơi ngắn, lồng ngực phập phồng nhẹ.


*“Hắn đang sợ hãi. Hắn biết nếu Triệu Vô Cực xông vào, hắn sẽ chết trước khi kịp vạch trần ta. Hắn không đến đây để chịu chết cùng ta, hắn đến đây vì lòng tham.”* Tiểu Ngư thầm phân tích, sát ý lạnh lùng bắt đầu ngưng tụ trong đầu.


Y chậm rãi vươn bàn tay phải run rẩy ra khỏi ống tay áo rộng, nắm chặt lấy thanh Thần Long Thiết Phiến đặt trên đùi. Ngón tay cái phải ê ẩm nén đau, lén đặt vào nút cơ quan ẩn dưới chuôi quạt sắt, chuẩn bị phóng loạt kim châm độc Thả Kim Châm Từ Quạt ở cự ly gần để diệt khẩu kẻ tống tiền.


"Ngươi muốn gì?" Tiểu Ngư nén giọng khàn đặc, hỏi lạnh lùng.


Huyết Vô Nhai cười tà mị, bước tới sát xe lăn thêm một bước, tay phải rà nhẹ xuống giày—nơi giấu thanh đoản đao tẩm độc huyết sắc. Hắn rõ ràng cũng đang cảnh giác cực độ.


"Tại hạ là kẻ thực tế. Ma Giáo hay Chính đạo đối với tại hạ đều không quan trọng, thứ quan trọng duy nhất là lợi ích." Huyết Vô Nhai ghé sát tai Tiểu Ngư, thì thầm bằng giọng đầy tham lam. "Giao ra Thẩm Thị Minh Chủ Ấn. Chỉ cần có được ấn ngọc điều động mười vạn đệ tử chính đạo, tại hạ sẽ giữ bí mật này xuống dưới mồ cho ngài. Bằng không..."


Hắn khẽ rút nhẹ thanh đoản đao tẩm độc từ trong giày ra một phân, ánh thép huyết sắc lóe lên lạnh lẽo dưới ánh nến mờ ảo.


Tiểu Ngư siết chặt chuôi quạt sắt, ngón tay cái đã chuẩn bị bấm nút cơ quan phóng kim châm. Nhưng ngay khoảnh khắc y định ra tay, Huyết Vô Nhai như đọc được sát cơ, khẽ lùi lại nửa bước cười nham hiểm:


"Đừng manh động, Thẩm chưởng môn. Trước khi vào đây, tại hạ đã lén gửi một bức mật thư chứa chân tướng vụ hỏa dược này cho Tống Thanh Thư phái Võ Đang bên ngoài phòng hờ. Nếu ngày mai tại hạ không bình an rời núi Hoa Sơn, bức thư vạch trần trò lừa bịp của ngài sẽ được mở ra ngay trước linh cữu của tiền nhân."


Bàn tay phải của Tiểu Ngư cứng đờ trên chuôi quạt sắt. Y buộc phải buông lỏng ngón tay cái khỏi nút cơ quan phóng kim châm. Kẻ đối diện quá xảo quyệt, hắn đã tính toán kỹ lưỡng mọi đường đi nước bước để dồn y vào thế bí đàm phán hoàn toàn. Nếu giết hắn lúc này, bức thư mật ở chỗ Võ Đang sẽ lập tức bùng nổ, hủy diệt toàn bộ màn kịch thế thân.


Cơn đau từ bả vai trái lại nhói lên như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về sự bất lực thể chất của y. Một tên trộm vặt không võ công, đứng trước một cao thủ Thông Mạch Cảnh của Ma Giáo, chỉ cần một sơ hở nhỏ trong lời nói cũng đủ để đầu lìa khỏi cổ.


*“Ta không thể giết hắn ngay lập tức, nhưng ta cũng vĩnh viễn không thể giao ra Thẩm Thị Minh Chủ Ấn thật. Nếu mất ấn ngọc, quyền lực điều phối liên minh sụp đổ, Dương Cô Phong sẽ lập tức lên ngôi và thảm sát tất cả. Ta phải dùng tâm thuật trì hoãn, tìm ra vị trí bức mật thư mật của hắn, rồi mượn đao diệt khẩu gã phó minh chủ để giải quyết mối họa này.”* Đầu óc Tiểu Ngư xoay chuyển cực nhanh, vạch ra một kế hoạch ly gián đầy mạo hiểm cho các tập tiếp theo.


Y chậm rãi thu bàn tay phải vào ống tay áo rộng, gương mặt dịch dung vẫn giữ nụ cười mỉm bí ẩn đầy tự tin của bậc Tông sư, lạnh lùng nhìn thẳng vào đồng tử đang co thắt của kẻ tống tiền.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!