Hoa Sơn Địa Lao: Thế Thân Bất Đắc Dĩ
Bóng tối dưới địa lao Hoa Sơn không phải là màu đen thuần túy, mà là một thứ màu xám xịt, nhớp nháp bám chặt lấy da thịt như màng nhện ẩm ướt. Tiếng nước nhỏ giọt từ những kẽ đá vôi trên trần hang xuống nền đất ẩm vang lên đều đặn, lạnh lẽo tựa như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cát vô hình đo đếm mạng sống của kẻ bị giam cầm. Dưới góc tường ẩm mốc, vài con rết độc bò lổm ngổm qua đống rơm rách, thỉnh thoảng lại khẽ quẫy đuôi tạo ra những tiếng động sột soạt ghê rợn.
Cổ Tiểu Ngư, mười chín tuổi, đang quỳ gối trên vũng nước bẩn ngập đến mắt cá chân. Toàn thân y run rẩy vì cái lạnh thấu xương của hầm ngục sâu hàng chục trượng dưới lòng núi Hoa Sơn, nhưng đôi mắt hẹp dài của một tên trộm vặt lại sáng rực lên trong bóng tối. Ngón tay cái bên phải của y đã sưng vù, chuyển sang màu tím thẫm dị thường—đó là cái giá đắt đỏ mà y phải trả khi vội vã bẻ khớp xương để thoát khỏi chiếc cùm tay bằng sắt nguội nặng nề mười lăm phút trước. Cơn đau nhức nhối truyền thẳng lên đại não, khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán y, hòa cùng nước mưa bẩn thỉu rỉ xuống từ đỉnh núi.
"Nhớ lời cha dặn... cơ quan gỗ đá hay khóa đồng vạn cân, chung quy cũng chỉ là sự sắp xếp của những khớp mộng. Người làm ra được, thì tay người bẻ được."
Tiểu Ngư lẩm bẩm trong miệng, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên quyết. Y lén lút dùng bàn tay trái còn lành lặn, kẹp lấy một cọng cỏ khô dẻo dai, vuốt thật thẳng rồi luồn nhẹ nhàng vào khe hở của ổ khóa đồng khổng lồ chặn cửa địa lao. Đây là kỹ năng gia truyền "Mở Khóa Bằng Cọng Cỏ" mà người cha quá cố Cổ Thiết Thủ đã bắt y luyện tập hàng vạn lần trong những đêm đông buốt giá ở khu ổ chuột Kinh Thành.
Lồng ngực Tiểu Ngư phập phồng. Y nhắm nghiền mắt, dồn toàn bộ sự tập trung vào đầu ngón tay trái. Giác quan của một tên trộm đệ nhất giúp y cảm nhận được từng chuyển động nhỏ nhặt nhất bên trong ổ khóa. Cọng cỏ khô lướt qua những bánh răng han rỉ, chạm nhẹ vào nấc chốt thứ nhất.
*Cạch.*
Một tiếng động thanh thúy vang lên trong không gian tĩnh mịch. Nấc khóa thứ nhất đã mở. Tiểu Ngư thở phào nhẹ nhõm, nhưng y biết thời gian không còn nhiều. Chỉ cần lính gác tuần tra phát hiện y biến mất, y sẽ bị Triệu Thiên Hành—trưởng lão chấp pháp tàn bạo của Hoa Sơn—quất roi sắt nát thịt vạt da. Thân phận thật của y chỉ là một tên trộm vặt hèn mọn đang bị triều đình truy nã gắt gao vì lén đột nhập phủ Thừa tướng trộm một chiếc lư hương cổ. Ai mà ngờ được, khi y vừa trốn chạy lên đỉnh Hoa Sơn lánh nạn thì lại bị bắt giữ quăng vào hầm ngục tối tăm này.
Y tiếp tục đẩy cọng cỏ sâu thêm nửa tấc, xoay nhẹ cổ tay một góc mười lăm độ. Chốt đồng thứ hai rên rỉ dưới lực tác động tinh tế.
*Cạch.*
Nấc thứ hai đã mở. Mồ hôi trên thái dương Tiểu Ngư rơi bộp xuống vũng nước dưới chân. Ngón tay cái bị trật khớp của y co giật liên hồi vì đau đớn, nhưng y không dám dừng lại. Y biết rõ, nếu mở được nấc khóa cuối cùng này, cánh cửa sắt nặng nề sẽ hé mở, và y có thể tẩu thoát qua địa đạo ngầm thoát hiểm dẫn thẳng ra vách núi phía Nam. Tự do đang ở ngay trước mắt.
Y nín thở, đẩy cọng cỏ khô đến điểm chịu lực cuối cùng của ổ khóa. Đầu ngón tay y khẽ rung nhẹ, cảm nhận nấc chốt thứ ba đang từ từ hạ xuống.
*Cạch!*
Cánh cửa sắt nặng nề khẽ chuyển động, hé mở một khe hở nhỏ bốc ra mùi gió núi hanh hao. Tiểu Ngư không nén nổi niềm vui sướng, y vội vã lách người qua khe cửa, ôm lấy cánh tay bị thương định lao nhanh vào bóng tối của lối thoát hiểm.
Thế nhưng, y vừa bước được ba bước thì một luồng gió lạnh buốt thấu xương đột ngột quét qua gáy y. Luồng gió ấy mạnh mẽ và sắc lẹm tựa như một lưỡi đao vô hình, chấn động mạnh đến mức khiến toàn bộ bụi cát trên vách đá xung quanh rơi rào rào. Tiểu Ngư chưa kịp định thần thì một bóng đen to lớn đã xuất hiện ngay trước mặt y như một bóng ma bước ra từ cõi âm.
"Ngươi nghĩ mình có thể trốn thoát sao, tiểu tử?"
Giọng nói trầm đục, uy nghiêm như sấm truyền vang lên trong địa đạo tối tăm. Tiểu Ngư kinh hoàng ngước mắt lên. Đứng chắn trước lối thoát hiểm duy nhất là một lão giả ngũ tuần, mặt chữ điền nghiêm nghị, râu quai nón rậm rạp và đôi mắt trợn trừng đầy sát khí. Lão mặc tiêu phục màu xanh đậm bám đầy bụi đường, tay cầm chắc một cây Cửu Hoàn Đại Đao nặng sáu mươi cân, những chiếc vòng sắt trên sống đao khẽ va chạm vào nhau phát ra tiếng réo vang lạnh gáy.
Đó chính là Tiêu Thiết Nhạn—lão tiêu đầu trung thành tuyệt đối của Thẩm Trường Thanh, một cao thủ Đại Chu Thiên ngoại công cực mạnh khét tiếng giang hồ.
Tiểu Ngư hoảng hốt, bản năng của một tên trộm vặt trỗi dậy. Y cố gắng cúi người, định luồn qua nách Tiêu Thiết Nhạn để tẩu thoát. Thế nhưng, lão tiêu đầu chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng, tà áo xanh phất mạnh. Một luồng kình lực đao phong cương mãnh từ tay áo lão quét ra, chấn động thẳng vào lồng ngực Tiểu Ngư. Y hoàn toàn không có một chút nội lực hộ thể, thân hình gầy gò lập tức bị hất văng ngược trở lại phòng giam, đập mạnh lưng vào bức tường đá lạnh ngắt.
"Khặc..." Tiểu Ngư ho sặc sụa, lồng ngực đau nhói như bị búa tạ nện trúng. Y ôm lấy ngực, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn, ánh mắt láo liên tìm kiếm lối thoát khác nhưng bốn phía đều là vách đá kiên cố.
Tiêu Thiết Nhạn chậm rãi bước vào phòng giam, cánh cửa sắt sau lưng lão tự động đóng sầm lại với một tiếng động nặng nề. Lão không thèm nhìn ổ khóa bị bẻ gãy dưới đất, mà chỉ nhìn chằm chằm vào gương mặt của Tiểu Ngư dưới ánh sáng yếu ớt của một ngọn đuốc tù mù treo trên vách.
"Ngoại hình giống đến mười phần... Ngay cả vết bớt nhỏ sát vành tai cũng không lệch một ly. Trời đất quả thực có mắt," Tiêu Thiết Nhạn lẩm bẩm, giọng nói chứa đựng một sự kích động kỳ lạ lẫn u uất sâu sắc.
"Lão... lão gia tử," Tiểu Ngư run rẩy lùi sát vào góc tường, cố gắng dùng lời lẽ khôn lỏi để thương lượng. "Ta chỉ là một tên trộm vặt hèn mọn... Ta thề chưa từng giết người phóng hỏa! Chiếc lư hương cổ ở phủ Thừa tướng ta cũng đã lén bán lấy tiền tiêu xài rồi, không còn trên người nữa. Nếu lão cần tiền, ta... ta biết nhiều kho báu của các bang hội dưới chân núi, ta có thể dẫn lão đi trộm... Xin lão tha cho ta một mạng!"
Tiêu Thiết Nhạn không nói một lời. Lão bước tới, thô bạo nắm lấy cổ áo Tiểu Ngư, xách bổng y lên như xách một con gà nhái rồi kéo tuột y đi về phía bức tường đá phía sau phòng giam. Lão dùng tay phải ấn mạnh vào một viên gạch nhô ra trên vách đá.
*Ầm ầm...*
Bức tường đá từ từ giãn ra, lộ ra một mật phòng ngầm rộng lớn, không khí bên trong nồng nặc mùi máu tanh nhạt và mùi tử khí lạnh lẽo. Giữa mật phòng là một chiếc giường đá bằng ngọc thạch trắng. Trên giường, một nam tử trung niên đang nằm im lìm.
Tiểu Ngư bị ném mạnh xuống đất ngay sát mép giường đá. Y run rẩy ngước mắt nhìn lên, và ngay trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ huyết dịch trong cơ thể y như đông cứng lại.
Người nằm trên giường đá có gương mặt nghiêm nghị, chòm râu dài đen nhánh chấm ngực, mặc đại bào Minh chủ màu vàng kim thêu rồng uốn lượn vô cùng uy nghiêm rực rỡ. Thế nhưng, làn da của ông ta đã tái mét, lạnh ngắt, và đáng sợ nhất là đôi môi đã chuyển sang màu tím đen ghê rợn—dấu hiệu đặc trưng của chất độc Thất Nhật Phệ Hồn Độc.
Nhưng điều khiến Tiểu Ngư kinh hoàng tột độ không phải là tử thi trúng độc, mà là diện mạo của tử thi đó.
Ông ta... trông giống hệt y! Từ sống mũi cao thẳng, khuôn miệng đến cả vết bớt nhỏ sát vành tai trái, tất cả đều như đúc từ một khuôn ra. Sự khác biệt duy nhất chỉ là tử thi này mang vẻ uy nghiêm, phong sương của một bậc tông sư kiếm đạo đỉnh phong, còn y chỉ là một thiếu niên gầy gò, nhếch nhác của khu ổ chuột Kinh Thành.
"Đây... đây là ai? Tại sao... tại sao ông ta lại giống ta như vậy?" Tiểu Ngư lắp bắp, răng đập vào nhau cầm cập.
"Đây là Thẩm Trường Thanh. Minh chủ võ lâm chính trực của Võ Lâm Liên Minh, chưởng môn phái Hoa Sơn," Tiêu Thiết Nhạn quỳ sụp xuống bên giường đá, giọng nói khàn đặc vì đau đớn và căm hận. "Ngài đã bị đầu độc bởi chất độc Thất Nhật Phệ Hồn của triều đình ngay trước thềm đại hội võ lâm. Kẻ thủ ác muốn ngài chết để chính đạo đại loạn, để hai phe Chính - Tà tàn sát lẫn nhau, giúp triều đình dễ dàng thu lưới tiêu diệt toàn bộ võ lâm."
Tiểu Ngư lùi lại mấy bước, đầu óc quay cuồng. "Ông ta chết rồi... Vậy liên quan gì đến ta? Ta chỉ là một tên trộm vặt! Ta không biết võ công!"
"Liên quan rất lớn," Tiêu Thiết Nhạn đột ngột đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt lấy Tiểu Ngư. Lão vung đao, lưỡi đao sáng loáng kề sát vào cổ họng y, cái lạnh của thép bén ngắt khiến da cổ Tiểu Ngư nổi da gà. "Thẩm Minh chủ đột tử, nhưng đại hội võ lâm viếng tang sẽ bắt đầu sau vài canh giờ nữa. Phó minh chủ Dương Cô Phong—kẻ ngụy quân tử thèm khát chiếc ghế này—đang đứng ngoài kia dò xét. Nếu giang hồ biết Minh chủ đã chết, Hoa Sơn sẽ bị tắm máu ngay lập tức. Ngươi có ngoại hình giống hệt ngài. Ngươi phải đeo chiếc mặt nạ này, mặc bộ đại bào này, và bước ra ngoài kia đóng vai Thẩm Trường Thanh!"
"Không! Ta không làm!" Tiểu Ngư hét lên trong tuyệt vọng. "Đó là chiếc ghế đao kiếm vô tình! Ta không có một chút nội lực nào, ra ngoài kia chỉ cần một cao thủ Thông Mạch Cảnh thở nhẹ cũng đủ chấn vỡ lục phủ ngũ tạng của ta! Lão giết ta luôn đi!"
"Ta không giết ngươi," Tiêu Thiết Nhạn lạnh lùng nói, ánh mắt lộ ra một sự quyết tâm điên cuồng đến cực đoan. "Nhưng nếu ngươi từ chối, ta sẽ bẻ gãy từng đốt xương trên người ngươi, rồi quăng ngươi ra ngoài cho Dương Cô Phong xử lý. Ngươi nghĩ kẻ đã hạ độc Thẩm Minh chủ sẽ tha mạng cho một kẻ có gương mặt giống hệt ngài sao?"
Tiểu Ngư nghẹn họng. Y nhìn lưỡi đao sắc lẹm trước cổ, nhìn tử thi lạnh ngắt trên giường đá, rồi nhìn lại ngón tay cái bị trật khớp đau nhói của mình. Y hiểu rõ, trong cái giang hồ tàn bạo coi mạng người như cỏ rác này, một kẻ yếu thế không có võ công như y hoàn toàn không có quyền lựa chọn. Sự dối trá lúc này là con đường sống duy nhất, dù đó là một con đường đầy rẫy bẫy rập sinh tử.
"Ta... ta phải làm thế nào?" Tiểu Ngư run rẩy hỏi, giọng nói tràn ngập sự thỏa hiệp bất đắc dĩ.
Tiêu Thiết Nhạn thu đao lại, lấy từ trong người ra một chiếc hộp gỗ nhỏ màu đen bốc ra mùi hương nồng nặc của nhựa thông và sáp ong. Lão mở hộp, lộ ra một lớp da người giả mỏng dẹt, dẻo dai được ngâm trong dung dịch keo Lục Thần Sa màu đỏ chu sa.
"Ngồi xuống," Tiêu Thiết Nhạn ra lệnh.
Tiểu Ngư run rẩy ngồi bệt xuống đất đá lạnh lẽo. Tiêu Thiết Nhạn dùng những ngón tay thô ráp, tẩm dung dịch keo nóng hổi thoa đều lên cơ mặt y. Cảm giác bỏng rát, ngứa ngáy dữ dội lập tức bùng lên trên da mặt Tiểu Ngư, khiến y muốn hét lên nhưng bị bàn tay sắt của lão tiêu đầu bịt chặt miệng. Lão tỉ mỉ dán lớp mặt nạ dịch dung lên mặt y, miết chặt các vết nối quanh vành tai và cổ để cố định diện mạo giả.
"Từ giờ trở đi, ngươi không còn là Cổ Tiểu Ngư nữa," Tiêu Thiết Nhạn thì thầm bên tai y, giọng nói chứa đựng một áp lực tinh thần khổng lồ. "Ngươi là Thẩm Trường Thanh. Ngươi phải học cách giả giọng khàn đặc để che giấu âm vực thật, phải ngồi trên xe lăn để tránh việc đi lại bộc lộ bộ pháp không có võ công. Một lời nói sai lệch, một hơi thở không đều, vạn đao giang hồ sẽ phân thây ngươi thành trăm mảnh."
Tiểu Ngư nhắm nghiền mắt, chịu đựng cơn đau rát tột cùng trên gương mặt đang dần biến đổi thành diện mạo uy nghiêm của vị Minh chủ quá cố. Y cảm thấy như mình vừa tự tay đeo lên một chiếc xiềng xích vô hình, chính thức bước chân vào một ván cược sinh tử lớn nhất cuộc đời.
Ngay khi lớp keo Lục Thần Sa vừa khô hẳn cố định trên mặt y, một tiếng động trầm đục đột ngột vang lên từ phía cửa sắt địa lao bên ngoài mật phòng.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ cửa dồn dập, mạnh mẽ kèm theo tiếng gọi đầy lo lắng của một đệ tử chấp pháp phái Hoa Sơn từ ngoài vọng vào:
"Báo cáo Minh chủ! Phó minh chủ Dương Cô Phong cùng các chưởng môn nhân danh môn chính phái đã tề tựu đông đủ tại chính điện. Lễ tang sắp bắt đầu, kính xin Minh chủ lập tức xuất hiện để chủ trì đại cục!"
Tiêu Thiết Nhạn giật mình, đôi mắt sắc bén chợt co thắt lại. Lão quay đầu nhìn Tiểu Ngư đang ngồi run rẩy dưới đất, tay lão đã lén đặt lại lên chuôi đao, chuẩn bị đối mặt với cơn bão lớn đầu tiên sắp ập xuống Hoa Sơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!