Nhạc nềnCyber_Noir

Lưới Sắt Phân Khu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vy tăng tốc độ di chuyển dọc theo các đường ống dẫn hóa chất rỉ sét, nhãn cầu cybernetic khóa chặt tọa độ sào huyệt ngầm của Trùm Răng Vàng đang hiện lên rực đỏ trên võng mạc.


Cơn mưa axit ngoài kia vẫn rít gào không ngớt, trút xuống những mái tôn chắp vá của Phân khu Hạ Tầng 09 một thứ âm thanh dồn dập và chói tai. Làn sương mù công nghiệp nhuộm màu đỏ rực từ ánh đèn neon của Thượng Tầng hắt xuống, bao phủ lấy nhà máy lọc hóa chất bỏ hoang – sào huyệt của Băng Răng Vàng. Mùi lưu huỳnh và kim loại cháy nồng nặc trong không khí, xộc vào khoang mũi sinh học của Vy, nhưng thùy trán bị đóng băng cảm xúc của cô không đưa ra bất kỳ phản ứng khó chịu nào. Đối với cô lúc này, mọi thứ chỉ là các thông số vật lý cần được xử lý.


[Cảnh báo: Khớp vai phải cơ khí hoạt động ở mức 85% hiệu suất. Phát hiện rò rỉ nhẹ dầu thủy lực. Khuyến nghị: Tránh các va chạm vật lý cường độ cao.]


Dòng chữ cảnh báo màu đỏ nhấp nháy trên võng mạc mắt trái. Vy khẽ chớp mắt, lạnh lùng xóa bỏ thông báo. Cô siết chặt báng súng lục điện từ Tia Chớp bên đùi phải bằng bàn tay trái sinh học, trong khi cánh tay phải bọc thép đen – hoàn toàn không có xúc giác tự nhiên – vẫn buông thõng một cách chuẩn xác dọc theo hông.


“Sơn, tôi đã tiếp cận cổng xả thải phía tây của nhà máy,” Vy thì thầm vào bộ đàm vô tuyến analog rọt rẹt gắn sâu trong tai. “Hệ thống an ninh thế nào?”


“Chị Vy, em đã kết nối thành công vào dải tần số của trạm phát sóng cũ,” giọng Sơn “Rác” vang lên dồn dập, xen lẫn tiếng gõ phím lách cách từ căn cứ toa tàu điện ngầm. “Hệ thống tường lửa của sào huyệt này sử dụng thuật toán mã hóa thế hệ cũ của tập đoàn Vĩnh Hằng Corp. Em đang truyền Mã Độc Báo Thù mang chữ ký lập trình của mẹ chị – Vũ Thị Lan – vào cổng logic của chúng. Chờ em ba mươi giây để bẻ khóa hoàn toàn.”


Vy đứng ép mình vào bức tường bê tông rạn nứt, nhãn cầu Mắt Thần phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, quét qua các mắt camera an ninh đang quay quét liên tục trên cổng sắt sào huyệt. Đúng ba mươi giây sau, các thấu kính camera đồng loạt cụp xuống, ánh đèn đỏ của chúng chuyển sang màu xanh lục vô hại.


“Xong rồi! Hệ thống giám sát đã bị làm mù trong mười lăm phút. Chị vào đi!” Sơn hét khẽ qua bộ đàm.


Vy không chần chừ. Cô lướt đi như một bóng ma vô hình xuyên qua cánh cổng sắt rỉ sét, tiến vào khoảng sân tối tăm đầy rác thải công nghiệp. Từ bóng tối của các container phế liệu bọc chì phía đối diện, một bóng người cao lớn bọc trong chiếc áo khoác kaki sờn rách dính đầy bùn đất bước ra. Đó là Lam, thủ lĩnh của Nhóm tự vệ Đất Sét. Theo sau anh là Cường “Sắt” và năm chiến binh đường phố khác, tay lăm lăm súng shotgun tự chế.


“Vy, cô đến đúng giờ lắm,” Lam nói, giọng anh trầm xuống, ánh mắt đầy lo âu dốc thẳng vào khuôn mặt vô cảm của cô. “Bọn tôi đã thâm nhập từ phía đông. Băng Răng Vàng đang tập trung toàn bộ lực lượng ở khu nhà kho trung tâm. Chúng đang chuẩn bị di dời một container lớn.”


“Đó là container chứa trẻ em bắt cóc, bao gồm cả Thảo ‘Câm’ và Tiểu đội ‘Chuột Cống’,” Vy phẳng lặng đáp, nhãn cầu cybernetic tự động hiển thị sơ đồ nhiệt lượng của tòa nhà phía trước. “Có mười sáu nguồn nhiệt chiến đấu bên trong. Trùm Răng Vàng đang ở trung tâm. Tỷ lệ đột kích thành công nếu sử dụng hỏa lực trực diện của các anh là 14.5%. Để tôi đi tiên phong.”


Lam cau mày dằn vặt trước sự lạnh lùng của Vy. “Cô vẫn coi mạng sống của chúng tôi như những con số sao? Vy, chúng ta chiến đấu là để cứu người, không phải để thực hiện một phép toán tối ưu!”


“Sự khác biệt giữa tôi và anh là tôi không để cảm xúc làm giảm 85% tỷ lệ sống sót,” Vy quay lưng đi, cánh tay bọc thép đen nâng khẩu súng Tia Chớp lên ngang ngực. “Cường Sắt, anh bọc hậu phía sau. Lam, giữ khoảng cách mười mét. Đừng làm nhiễu sóng quét của tôi.”


Cả nhóm tiến vào bên trong nhà máy lọc hóa chất. Không gian bên trong tối tăm, ngột ngạt với những bồn chứa hóa chất khổng lồ đã rỉ sét, rò rỉ những vũng nước thải màu vàng đục. Vy di chuyển nhanh thoăn thoắt, nhãn cầu cybernetic quét xuyên qua các lớp tường tôn, định vị chính xác vị trí của hai tên lính gác Băng Răng Vàng đang đứng hút thuốc ở lối rẽ hành lang.


*Khóa mục tiêu. Khoảng cách: 8.2 mét. Góc bắn: 45 độ.*


Vy lướt tới không tiếng động. Trước khi hai tên lính gác kịp nhận ra bóng đen đang áp sát, Cánh tay bọc thép đen của cô đã vươn ra với tốc độ kinh hoàng. Năm ngón tay thép lạnh lẽo bóp chặt lấy họng súng trường điện từ của tên bên trái, lực thủy lực khổng lồ từ cánh tay cơ khí ép mạnh, bóp nát hoàn toàn báng súng và hệ thống cò súng thành một đống vụn kim loại méo mó. Cùng lúc đó, báng súng Tia Chớp trong tay trái của cô nện thẳng vào thái dương tên còn lại, khiến hắn gục xuống sàn xi măng mà không kịp phát ra một tiếng động.


Lam lao tới, nhanh chóng khống chế tên lính gác đang bất tỉnh, ánh mắt anh lộ rõ sự kinh hoàng trước sức mạnh tàn nhẫn và sự chuẩn xác tuyệt đối của Vy. Cô không hề dừng lại để kiểm tra xem đối thủ còn sống hay đã chết, đôi chân bọc giáp nhẹ tiếp tục bước đi một cách đều đặn, vô cảm.


“Vy... cô thực sự không còn cảm nhận được gì sao?” Lam khẽ hỏi, giọng anh run lên dưới làn sương lạnh.


“Hệ thần kinh thùy trán của tôi không ghi nhận các xung động cảm xúc,” Vy đáp, mắt trái vẫn quét liên tục dọc theo các đường ống dẫn gas. “Nhờ vậy, tôi không bị phân tâm bởi nỗi sợ hãi của anh.”


Họ tiếp cận khu nhà kho trung tâm. Qua khe cửa thép hẹp, Vy nhìn thấy một chiếc container bọc chì khổng lồ đặt trên bệ xe tải. Bên trong container phát ra những tiếng khóc thút thít, sợ hãi của trẻ em lang thang. Thảo “Câm” đang ôm chặt con búp bê vải rách nát, ngồi che chở cho bốn đứa trẻ nhỏ hơn của Tiểu đội “Chuột Cống”.


Đứng trước container là Trùm “Răng Vàng” – gã đàn ông mập mạp đeo sợi xích vàng lớn quanh cổ, miệng đầy răng giả mạ vàng đang nhấp nháy dưới ánh đèn neon vàng vọt. Hắn đang điên cuồng quát tháo bọn tay sai thu dọn các thiết bị phẫu thuật lậu để chuẩn bị di tản.


“Nhanh lên lũ ăn hại! Lão Vinh vừa báo tin đặc nhiệm tập đoàn đang truy quét phân khu này! Nếu chúng ta không chuyển giao container trẻ em này đến Tiệm Cầm Đồ Ý Chí trước rạng đông, Lão Vinh sẽ quỵt toàn bộ số Credit Nhân Tính của tháng này!”


Nghe đến cái tên Lão Vinh và Trần Hoài An, một luồng xung điện mạnh đột ngột chạy qua bộ lọc thần kinh gương của Vy, khiến nhãn cầu cybernetic của cô nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt liên tục. Logic tối thượng trong não cô lập tức đưa ra phân tích: Lão Vinh đã lừa dối cô. Ca phẫu thuật phổi của An thực chất là một giao dịch sinh học ngầm, và em trai cô đang bị biến thành một món hàng trao đổi giữa băng đảng đường phố và tiệm cầm đồ.


“Đột kích,” Vy ra lệnh lạnh lùng.


Cửa thép bị đạp tung bằng một cú đá thủy lực từ cánh tay bọc thép của Vy. Lam cùng nhóm tự vệ Đất Sét lao vào phòng, súng shotgun tự chế đồng loạt nổ vang, tạo ra những tiếng nổ chói tai và làn khói súng mù mịt. Bọn tay sai Băng Răng Vàng bị bất ngờ, nhiều tên ngã gục ngay lập tức dưới loạt đạn đầu tiên.


“Có phục kích!” Trùm Răng Vàng hét lên điên cuồng. Hắn nhanh chóng lùi lại phía sau, vung cánh tay trái bọc thép thô sơ tóm lấy Thảo “Câm” từ trong container, lôi cô bé ra làm lá chắn sống. Khẩu súng lục điện từ hạng nặng của hắn chĩa thẳng vào thái dương cô bé.


“Lùi lại! Đứa nào bước tới một bước, tao sẽ bắn nát đầu con nhỏ này!” Trùm Răng Vàng gào lên, nước dãi văng tung tóe, đôi mắt híp gian xảo tràn ngập sự hoảng loạn dồn vào đường cùng.


Lam lập tức hạ họng súng shotgun xuống, hét lớn: “Dừng tay! Răng Vàng, mày hết đường chạy rồi! Bỏ súng xuống, chúng tôi sẽ cho mày một con đường sống!”


“Đừng tin hắn, Lam!” Cường Sắt gầm lên từ phía sau rào chắn phế liệu.


Vy bước lên phía trước, khẩu súng Tia Chớp vẫn chĩa thẳng vào ngực Trùm Răng Vàng. Nhãn cầu Mắt Thần trái của cô xoay liên tục, phóng to tiêu cự vào khuôn mặt của gã trùm.


*Quét sinh trắc học mục tiêu: Trùm "Răng Vàng".*

*Nhịp tim: 162 nhịp/phút. Nhiệt độ da: 38.5 độ C. Độ giãn nở đồng tử: 4.2mm. Cơ tay co thắt không đều.*

*Phân tích hành vi: Đối thủ đang ở trạng thái hoảng loạn cực hạn (98.4%). Khả năng thực sự bóp cò kết liễu con tin: 12.6%. Hắn đang sử dụng con tin làm công cụ trì hoãn chiến thuật để chờ viện binh đặc nhiệm.*


“Vy, hạ súng xuống đi! Cô muốn con bé chết sao?” Lam hét lên dằn vặt, anh cố gắng bước lên che chắn trước họng súng của Vy.


“Sự do dự của anh đang tăng tỷ lệ tử vong của con tin lên 85% do viện binh đặc nhiệm đang áp sát trong vòng bốn phút,” Vy vô cảm đáp.


Trong khi Lam cố gắng thuyết phục Trùm Răng Vàng đầu hàng bằng con đường nhân đạo, Vy đã đưa ra quyết định logic tối ưu. Cô kích hoạt trạng thái Overclocking thần kinh từ lõi pin sinh học dự phòng tim.


[Cảnh báo: Kích hoạt Overclocking 200%. Khớp vai cơ khí phải chịu áp lực quá tải. Thời gian giới hạn: 10 giây.]


Dòng điện cao áp chạy dọc theo các sợi cáp thần kinh gương sau gáy Vy, rát bỏng như lửa đốt. Khớp vai phải cơ khí của cô phát ra tiếng rít thủy lực chói tai khi dòng năng lượng được đẩy lên mức cực đại.


Vy lướt đi. Tốc độ của cô vượt quá giới hạn phản xạ tự nhiên của mắt người thường.


*Một giây.* Vy lách qua người Lam như một bóng ma mờ ảo.

*Hai giây.* Cô áp sát Trùm Răng Vàng trước khi ngón tay hắn kịp siết cò súng.

*Ba giây.* Cánh tay bọc thép đen của Vy vung lên, năm ngón tay thép bóp chặt lấy cánh tay trái bọc thép thô sơ của Trùm Răng Vàng.


*Rắc! Đoành!*


Tiếng kim loại bị bóp nát vang lên ghê rợn kèm theo tiếng hét thảm thiết của Trùm Răng Vàng. Cánh tay cơ khí của hắn bị Vy bóp nát hoàn toàn hệ thống thủy lực, rò rỉ dịch dầu đen thẫm và những tia lửa điện xanh loét. Khẩu súng lục rơi xuống sàn xi măng. Vy dùng tay trái giật mạnh Thảo “Câm” về phía sau, đẩy cô bé vào vòng tay bảo vệ của Lam.


Lam lao vào khống chế bọn tay sai còn lại, trong khi Cường Sắt nhanh chóng mở toang cửa container để giải cứu nhóm trẻ tị nạn của Tiểu đội “Chuột Cống”.


Trùm Răng Vàng ngã quỵ xuống sàn nhà dột nát, tay phải ôm lấy cánh tay cơ khí bị bóp nát đang rỉ dịch thủy lực. Hắn ngước nhìn Vy bằng đôi mắt đầy sợ hãi tột cùng. Vy đứng bất động trước mặt hắn, khẩu súng Tia Chớp chĩa thẳng vào giữa trán hắn, nhãn cầu Mắt Thần trái tỏa ra vầng sáng xanh lam lạnh lẽo, vô cảm.


“Vy! Đừng bắn!” Lam lao tới, giữ chặt lấy cánh tay trái sinh học của Vy. “Chúng ta đã khống chế được hắn! Giữ hắn sống để khai thác thông tin về đường dây buôn người và Tiệm Cầm Đồ! Đừng biến mình thành một cỗ máy giết người vô hồn!”


Vy không quay đầu lại nhìn Lam. Các dòng lệnh logic liên tục chạy trên võng mạc của cô.


*Phân tích mục tiêu: Trùm "Răng Vàng".*

*Khả năng khai thác thông tin nhân đạo: Thấp (yêu cầu tối thiểu 12 giờ thẩm vấn).*

*Rủi ro nếu giữ mục tiêu sống: 98.2% (hắn sở hữu chip định vị sinh học kết nối trực tiếp với đặc nhiệm tập đoàn; nếu giữ hắn sống, đặc nhiệm sẽ xác định được tọa độ căn cứ của nhóm tự vệ trong vòng 90 giây).*

*Logic tối ưu: Tiêu diệt để xóa sạch dấu vết định vị.*


“Nếu giữ hắn sống, tất cả những đứa trẻ anh vừa cứu sẽ chết trong vòng mười phút nữa do đợt oanh tạc của đặc nhiệm,” Vy phẳng lặng nói. “Sự thương hại của anh là một thuật toán lỗi.”


“Không! Cô không thể tự quyết định mạng sống của người khác bằng những con số vô tri đó!” Lam hét lên, anh cố gắng dùng sức mạnh thể chất của mình để đẩy họng súng của Vy chệch hướng.


Nhưng Vy đã di chuyển ngón tay siết cò. Bàn tay cơ khí phải của cô, dù đang bị rò rỉ dầu thủy lực do quá tải Overclock, vẫn giữ chặt lấy báng súng Tia Chớp với một lực kẹp không thể lay chuyển.


Trùm Răng Vàng nhìn thấy họng súng đang từ từ siết lại, biết mình không còn đường sống, hắn gào lên điên cuồng trong tuyệt vọng:


“Lão Vinh! Lão Vinh đã bán đứng thông tin của thằng An! Ca phẫu thuật phổi của nó... chỉ là một cái bẫy! Tim của em trai mày... tim sinh học của nó đã bị chuyển lên Thượng Tầng từ lâu rồi! Mày chỉ là một con chó săn bị lừa dối thôi, con khốn vô cảm!”


*Đoàng!*


Một phát súng điện từ vang lên khô khốc. Viên đạn hợp kim xuyên phá giáp găm thẳng vào giữa trán Trùm Răng Vàng, chấm dứt tiếng thét điên cuồng của hắn. Thi thể gã trùm ngã gục xuống sàn nhà, máu tươi hòa vào vũng nước mưa axit rỉ sét.


Sự im lặng chết chóc bao trùm khắp nhà kho bỏ hoang.


Lam buông tay khỏi vai Vy, lùi lại hai bước, ánh mắt anh nhìn cô tràn ngập sự dằn vặt, kinh hoàng và một nỗi thất vọng sâu sắc không thể cứu vãn. Anh nhìn xuống thi thể Trùm Răng Vàng, rồi nhìn sang Vy – người vẫn đứng bất động, không một cái chớp mắt, không một giọt nước mắt hay bất kỳ biểu cảm giận dữ nào trên khuôn mặt đá tảng.


“Vy... cô thực sự đã giết hắn... ngay trước mắt tôi,” Lam nói, giọng anh khàn đặc, chứa đựng một sự rạn nứt lòng tin hoàn toàn. “Cô không còn là Vy nữa. Cô chỉ là một cỗ máy ám sát lạnh lùng của Tiệm Cầm Đồ.”


Vy không đáp lời. Cô cúi xuống, trích xuất tệp dữ liệu cuối cùng từ thiết bị truyền tin của gã trùm vừa chết, rồi quay lưng bước đi. Khớp vai phải cơ khí của cô rít lên một tiếng khô khốc, rò rỉ những giọt dầu thủy lực màu đen thẫm xuống nền đất lạnh buốt.


Lời khai cuối cùng của Trùm Răng Vàng về cái chết và tim của An đang xoay cuồng trong phân khu nhớ của cô dưới dạng các thông số dữ liệu rực đỏ. Logic tối thượng buộc cô phải lập kế hoạch cho một cuộc báo thù mới, một cuộc đối đầu trực diện với kẻ đã lừa dối mình – Lão Vinh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!