Săn Lùng Trong Sương Mù
Ánh sáng hologram màu đỏ rực từ sơ đồ Aegis-Node 01 dần lịm tắt, để lại căn hầm của Dr. Khải trong bóng tối tù mù quen thuộc. Vy đứng dậy từ ghế phẫu thuật, tiếng khớp cơ khí ở vai phải rít lên một tiếng khô khốc do thiếu dầu bôi trơn hệ thống thủy lực. Cô không bận tâm đến cơn đau âm ỉ lan tỏa từ các sợi dây thần kinh gương vừa được cấy ghép. Đối với một cỗ máy chiến đấu, đau đớn chỉ là một dòng thông số lỗi cần được bỏ qua để tối ưu hóa hiệu suất.
“Khớp vai của cô chỉ chịu được tối đa 85% tải trọng thủy lực thông thường,” Dr. Khải cảnh báo khi ông dọn dẹp những ống nghiệm dính đầy máu nano đen thẫm. “Nếu cô Overclock cơ thể một lần nữa trước khi tôi tìm được linh kiện titan thay thế, toàn bộ bả vai phải của cô sẽ bị xé toạc.”
“Thời gian của An không còn nhiều,” Vy đáp, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng. Cô giắt khẩu súng lục điện từ Tia Chớp vào bao súng ở đùi phải, kéo chiếc áo khoác da xám xịt che khuất cánh tay bọc thép đen vô cảm. “Sơn, giữ đường truyền analog liên tục. Tôi cần bản đồ định vị thời gian thực của Phân khu Hạ Tầng 09.”
Sơn “Rác” gật đầu, đôi mắt thâm quầng vì kiệt sức vẫn dán chặt vào màn hình máy tính bẻ khóa. “Em đã thiết lập kênh tần số ngắn thông qua các trạm phát sóng cũ của Tư Đèn. AI Aegis-Mind sẽ không thể phát hiện ra sóng vô tuyến analog này trừ khi chúng quét trực tiếp ở khoảng cách dưới mười mét. Nhưng chị phải cẩn thận, bọn Băng Răng Vàng đang điên cuồng lùng sục khắp nơi.”
Vy bước lên bậc thang rỉ sét, đẩy nắp cống ngầm và hòa mình vào làn sương mù công nghiệp dày đặc của Neo-Saigon.
Bầu trời Phân khu Hạ Tầng 09 đêm nay bị nhuộm một màu đỏ rực ma quái bởi ánh đèn neon từ các tòa tháp Thượng Tầng hắt xuống làn sương độc hại. Cơn mưa axit bắt đầu rơi, gõ vào những mái tôn chắp vá thành những âm thanh dồn dập, chói tai. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và kim loại cháy. Tiếng còi báo động của lực lượng an ninh tập đoàn Vĩnh Hằng Corp rú vang từ xa, xen lẫn tiếng gầm rú của động cơ xe phân khối lớn của bọn Băng Răng Vàng. Cái chết của gã đại tá an ninh đã chọc giận đế chế tài phiệt, và chúng đã thả xích cho lũ chó săn đường phố thực hiện một chiến dịch thanh trừng tàn khốc toàn phân khu để tìm ra kẻ thủ ác.
Vy ẩn mình sau một container phế liệu bọc chì, nhãn cầu cybernetic Mắt Thần bên mắt trái tự động chuyển sang chế độ quét nhiệt lượng đơn sắc. Thế giới xám xịt hiện ra với những luồng điện từ nhấp nháy. Cách đó hai con phố, một toán tay sai của Trùm “Răng Vàng” đang đập phá một cửa hàng thực phẩm tổng hợp, lôi những người dân nghèo khổ ra đường để tra khảo dã man.
“Vy! Cô ở đâu?” Giọng nói của Lam vang lên qua bộ đàm vô tuyến analog rọt rẹt gắn trong tai Vy. “Bọn Răng Vàng đã tràn qua trạm gác số 3. Chúng có vũ khí quân sự do tập đoàn tài trợ. Nhóm tự vệ Đất Sét đang bị dồn vào các ngõ hẻm phía sau quán mì Đêm Neon. Tôi cần cô hỗ trợ di tản dân thường!”
“Tôi đang đến,” Vy đáp ngắn gọn, cơ thể cô lướt nhanh qua các mái nhà dột nát như một bóng ma vô hình.
Khi Vy tiếp cận khu vực phía sau quán mì, cảnh tượng hỗn loạn hiện rõ dưới ánh đèn neon đỏ nhấp nháy. Lam cùng Nhóm tự vệ Đất Sét đang dựng các rào chắn tạm thời từ những tấm thép phế liệu và lốp xe cũ để chặn đứng đợt càn quét của kẻ thù. Lam mặc chiếc áo khoác kaki sờn rách dính đầy bùn đất, tay cầm khẩu shotgun tự chế liên tục bắn chặn để che chở cho một nhóm người tị nạn đang hoảng loạn tháo chạy vào đường cống ngầm.
“Hỏa lực của chúng quá mạnh!” Cường “Sắt” hét lên, nửa khuôn mặt bọc thép của anh dính đầy muội súng đen thẫm. “Chúng ta không giữ nổi rào chắn này quá ba phút nữa!”
Vy đáp xuống từ một ống thông gió rỉ sét, đứng ngay cạnh Lam. Nhãn cầu Mắt Thần của cô quét nhanh qua chiến trường, phân tích các thông số chiến thuật trong vòng 0.8 giây.
“Băng Răng Vàng có mười hai mục tiêu chiến đấu trực diện, trang bị súng trường điện từ tầm trung,” Vy phân tích, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ giữa tiếng súng nổ liên hồi. “Tỷ lệ phòng ngự thành công của nhóm Đất Sét tại vị trí này là 1.2%. Chúng ta phải rút lui, dùng đám dân thường làm mồi nhử để kéo đội hình địch vào con hẻm cụt phía tây, nơi tôi đã đặt bẫy điện từ tự chế.”
Lam xoay người lại, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ và kinh hoàng trước lời đề xuất của Vy. “Cô điên rồi sao, Vy? Họ là con người, không phải mồi nhử! Tôi chiến đấu là để bảo vệ họ, chứ không phải để biến họ thành bia đỡ đạn cho các phép tính của cô!”
“Dưới góc độ toán học chiến thuật, bảo vệ họ trực diện sẽ dẫn đến cái chết của 100% lực lượng tự vệ và 85% dân thường,” Vy vô cảm đáp, tay cô đặt sẵn trên báng súng Tia Chớp. “Hy sinh 15% dân thường làm mồi nhử sẽ tăng tỷ lệ tiêu diệt hoàn toàn toán đặc nhiệm địch lên 92%. Đó là quyết định tối ưu.”
“Câm miệng lại!” Lam gầm lên, anh đẩy Vy ra và tiếp tục nạp đạn vào khẩu shotgun. “Tôi không quan tâm đến các con số của cô. Nếu cô không giúp cứu người, thì hãy tránh ra một bên!”
Lam lao ra khỏi rào chắn, bắn một phát súng shotgun vang dội để đẩy lùi hai tên tay sai đang áp sát một bà mẹ bế con nhỏ. Nhưng ngay lập tức, một loạt đạn điện từ hạng nặng từ phía đối diện nã tới, găm thẳng vào tấm rào chắn thép bọc ngoài, tạo ra những tia lửa điện rực rỡ. Hai thành viên của nhóm tự vệ Đất Sét đứng cạnh Lam trúng đạn, tiếng xương gãy và tiếng thét đau đớn vang lên khi dòng điện cao áp từ đạn điện từ thiêu rụi hệ thần kinh của họ.
“Lam! Rút lui ngay!” Cường Sắt hét lên dằn vặt khi thấy đồng đội ngã xuống.
Lam cố gắng thương lượng ngừng bắn, hét lớn vào làn sương mù: “Dừng tay lại! Ở đây chỉ có dân thường! Chúng tôi sẽ rút khỏi phân khu này!”
Đáp lại lời cầu xin của anh là một quả lựu đạn plasma được ném tới từ phía bọn Băng Răng Vàng. Quả nổ kích hoạt, giải phóng một quầng sáng xanh lam rực rỡ, thổi bay tấm rào chắn tự chế và hất văng Lam xuống nền đất sình lầy ngập nước mưa axit.
Trong làn sương đỏ rực và khói súng mù mịt, một bóng đen mờ ảo bắt đầu chuyển động không tiếng động phía sau Lam. Đó là một sát thủ tàng hình của tập đoàn Vĩnh Hằng Corp, sử dụng bộ giáp ngụy trang nhiệt bẻ cong ánh sáng quang học để áp sát mục tiêu kết liễu.
Lam đang lồm cồm bò dậy, khẩu shotgun đã văng xa, hoàn toàn không nhận ra lưỡi dao găm siêu tần của kẻ thù đang từ từ nhô ra từ khoảng không vô hình ngay sau gáy mình.
Vy đứng trong góc tối của con hẻm, nhắm mắt trái lại rồi mở ra, kích hoạt năng lực Thị giác cảm xúc.
Thế giới đơn sắc hiện ra trong tâm trí cô. Làn sương mù đỏ rực biến mất, thay vào đó là những dải tần số bức xạ điện từ. Ngay sau lưng Lam, Vy nhìn thấy một khối năng lượng sinh học màu hồng nhạt đang dao động mạnh – đó là hệ thần kinh của tên sát thủ tàng hình, kèm theo luồng bức xạ điện từ màu xanh dương tỏa ra từ bộ nguồn pin của bộ giáp tàng hình quang học đang hoạt động quá công suất dưới mưa axit.
*Khóa mục tiêu. Khoảng cách: 15.4 mét. Tốc độ gió: 4m/s. Tỷ lệ chính xác: 99.8%.*
Vy vung cánh tay bọc thép đen nâng cấp, rút khẩu súng lục điện từ Tia Chớp. Khớp vai cơ khí rít lên một tiếng đau đớn, nhưng cô phớt lờ cảnh báo quá tải nhiệt. Cô bóp cò.
Một vệt sáng điện từ màu xanh lam xé toạc màn sương mù công nghiệp, không gây ra một tiếng động lớn nào ngoại trừ tiếng rít xé gió của không khí bị ion hóa. Viên đạn hợp kim gia tốc từ trường găm thẳng vào giữa trán của tên sát thủ tàng hình từ một góc khuất bất ngờ.
Bộ giáp tàng hình của hắn lập tức bị đoản mạch, sọc nhiễu quang học liên tục trước khi tắt ngấm, để lộ thi thể một gã đàn ông bọc trong bộ giáp sợi carbon đen tuyền ngã gục xuống ngay cạnh chân Lam, máu tươi tràn ra hòa vào nước mưa axit.
Lam bàng hoàng nhìn thi thể tên sát thủ vừa hiện hình, rồi ngước lên nhìn Vy đang đứng bất động trong bóng tối hẻm cụt, khẩu súng Tia Chớp vẫn còn bốc khói ion hóa mỏng.
Vy bước đến, cúi xuống lục soát thi thể tên sát thủ. Bàn tay cơ khí phải của cô, hoàn toàn không có xúc giác tự nhiên, lạnh lùng bẻ gãy khớp cổ tay của hắn để kích hoạt thiết bị truyền tin cá nhân gắn trên bộ giáp.
“Sơn, tôi đang truyền dữ liệu mạng từ thiết bị của tên sát thủ. Bẻ khóa nó ngay,” Vy ra lệnh qua bộ đàm.
“Đang kết nối... Chờ em 5 giây...” Giọng Sơn vang lên dồn dập trong tai nghe. “Xong rồi! Chị Vy... đây là mạng lưới liên lạc nội bộ của Trùm Răng Vàng. Em vừa định vị được tọa độ sào huyệt ngầm của hắn nằm dưới tầng hầm của nhà máy lọc hóa chất bỏ hoang ở rìa phân khu 09.”
“Có thông tin gì về An không?” Vy hỏi, nhãn cầu Mắt Thần trái nhấp nháy dữ liệu.
“Có... một tệp vận chuyển sinh học vừa được phê duyệt cách đây 30 phút,” giọng Sơn đột ngột run rẩy, chứa đựng sự sợ hãi tột cùng. “Trùm Răng Vàng... hắn đang giam giữ một container chứa hàng chục đứa trẻ lang thang của khu ổ chuột tại sào huyệt đó. Chúng được đánh mã số sinh học... để chuẩn bị bàn giao cho Tiệm Cầm Đồ Ý Chí của Lão Vinh vào sáng mai. Chị Vy... An có thể đang nằm trong số đó!”
Nhãn cầu cybernetic của Vy quét qua các dòng dữ liệu tọa độ vừa được hiển thị trên võng mạc. Logic tối thượng trong não cô lập tức đưa ra một quyết định chiến thuật mới, bỏ qua mọi cảnh báo về sự quá tải vật lý của khớp vai phải.
Cô quay sang nhìn Lam, người vẫn đang bàng hoàng đứng dậy giữa vũng nước mưa axit dính máu.
“Băng Răng Vàng đã rút lui đợt đầu để củng cố đội hình. Các anh có 12 phút để di tản người dân trước khi toán đặc nhiệm tiếp theo ập đến,” Vy nói, giọng cô lạnh buốt và dứt khoát như một mệnh lệnh được lập trình sẵn. “Tôi sẽ đi một mình.”
“Vy... cô định làm gì?” Lam hỏi, giọng anh khàn đặc.
“Tiêu diệt Trùm Răng Vàng. Giải thoát mục tiêu,” Vy đáp. Cô quay lưng bước đi, bóng dáng cô nhanh chóng biến mất vào làn sương mù công nghiệp đỏ rực ma quái, để lại Lam đơn độc giữa đống đổ nát rỉ sét của khu ổ chuột.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!