Nhạc nềnCyber_Noir

Mã Độc Thần Kinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit xối xả trút xuống Phân khu Hạ Tầng 09, gõ vào những vách tường tôn rỉ sét của nhà máy tái chế rác thải điện tử thành những âm thanh chói tai, dồn dập. Nước mưa ăn mòn rít lên khi tiếp xúc với lớp áo khoác da xám xịt của Vy, bốc lên những làn khói hóa chất mỏng, khét lẹt.


Vy loạng choạng bước đi trong bóng tối ngột ngạt của con hẻm hẹp. Nhãn cầu cybernetic Mắt Thần bên mắt trái của cô liên tục nhấp nháy những dải sọc đỏ lỗi hệ thống. Dịch sinh học màu xanh nhạt pha lẫn máu loãng rỉ ra từ vết mổ chưa lành, ấm nóng và nhớp nháp, chảy dọc theo gò má tái nhợt rồi nhỏ xuống vũng nước đen dưới chân cô.


[Cảnh báo: Tổn hại nghiêm trọng thùy chẩm. Nhiệt độ vỏ não: 41.5 độ C. Phát hiện xung điện từ ngoại lai từ ký ức mục tiêu xâm lấn thùy trán. Tỷ lệ đồng bộ hóa dữ liệu lỗi: 84.2%. Khuyến nghị: Ngắt kết nối thần kinh lập tức để tránh chết não.]


Vy chớp mắt một cách máy móc. Giao diện số hóa đơn sắc của cô bị xé toạc bởi những ảo ảnh bạo lực từ ký ức của gã đại tá an ninh vừa bị cô ám sát. Trong tâm trí cô, tiếng gào thét của những đứa trẻ nghèo khổ bị xích trên bàn mổ vô trùng vang lên dồn dập, xen lẫn với tiếng rít của dao phẫu thuật laser và khuôn mặt lạnh lùng của giới tài phiệt Thượng Tầng. Những hình ảnh đó không phải của cô, nhưng chúng đang rò rỉ qua cáp thần kinh gương, bám chặt lấy vỏ não cô như một loài ký sinh trùng khát máu.


“A-Lý... tắt... cảnh báo...” Vy thầm ra lệnh trong đầu, giọng nói ảo của AI hỗ trợ chiến đấu phản hồi bằng những tiếng rè rè nhiễu loạn.


[Hệ thống... gặp lỗi... Giao thức Cửa Sau bị nghẽn... Không thể cô lập... tệp ký ức rò rỉ...]


Cánh tay bọc thép đen bên phải của Vy nặng trĩu. Không có xúc giác tự nhiên, cô chỉ có thể cảm nhận áp lực cơ học khi năm ngón tay thép bám chặt vào bức tường gạch rỉ sét để giữ cho cơ thể sinh học không đổ sụp. Cô phải đến được phòng khám của Dr. Khải. Logic tối ưu trong não cô đang đếm ngược từng giây sinh mệnh còn lại.


Vy lết đến trước một nắp cống ngầm nằm khuất sau đống container phế liệu bọc chì của nhà máy tái chế. Bằng bàn tay trái sinh học run rẩy, cô gõ nhẹ lên tấm nắp sắt theo một nhịp điệu analog đều đặn: ba ngắn, một dài.


*Cọc. Cọc. Cọc. Cooong.*


Tấm nắp sắt từ từ dịch chuyển sang một bên bằng hệ thống ròng rọc thô sơ. Vy không còn đủ sức để đứng vững, cô buông mình rơi thẳng xuống bóng tối của đường cống ngầm ngập mùi hóa chất khử trùng và linh kiện rỉ sét.


***


Phòng khám hầm của Dr. Khải hiện ra dưới ánh sáng tù mù của những bóng đèn neon vàng vọt nhấp nháy. Không gian ngột ngạt, nồng nặc mùi cồn sát trùng rẻ tiền pha lẫn mùi khét của nhựa thông và mỡ bôi trơn công nghiệp. Khắp các bức tường chắp vá là những kệ sắt chất đầy linh kiện cybernetic phế thải, những ống nghiệm đóng cặn và những thiết bị y tế cũ kỹ rỉ sét được phục chế thủ công.


“Vy!”


Một tiếng hét lo lắng vang lên. Sơn “Rác” lao ra khỏi chiếc bàn làm việc ngổn ngang dây cáp. Cậu bé 16 tuổi mặc chiếc áo khoác hoodie quá khổ dính đầy vết dầu máy, vội vàng đỡ lấy thân hình đang co giật liên tục của Vy.


“Dr. Khải! Chị Vy bị quá nhiệt rồi! Mắt trái của chị ấy đang chảy máu xanh!” Sơn hét lớn về phía góc tối của căn hầm.


Dr. Khải bước ra từ sau tấm màn che cáu bẩn. Người đàn ông 45 tuổi với mái tóc bạc phơ xơ xác, mặc chiếc áo blouse trắng dính đầy vết dầu mỡ, mắt trái đeo một dải băng gạc trắng muốt. Nhìn thấy tình trạng của Vy, đôi mắt còn lại của ông co rút mạnh.


“Gã đại tá chết tiệt đó... Hắn đã cài tường lửa tự hủy thần kinh,” Dr. Khải lầm bầm, giọng nói khàn đặc vì khói thuốc. “Sơn! Chuẩn bị máy lọc Phượng Hoàng! Lấy gel tản nhiệt vỏ não mau!”


“Rõ!” Sơn nhanh nhẹn nhảy qua đống phế liệu, giật lấy tuýp gel tản nhiệt màu xám bạc và khởi động chiếc máy lọc máu di động cũ kỹ hoạt động bằng bình ắc quy tự chế.


Dr. Khải ép Vy nằm lên chiếc bàn phẫu thuật bằng thép lạnh buốt. Vy co giật mạnh, cánh tay bọc thép đen của cô vung lên một cách vô thức, suýt chút nữa đã đập nát chiếc đèn mổ phía trên. Lực pít-tông thủy lực của cánh tay cơ khí rít lên những tiếng gầm rú điên cuồng dưới sự điều khiển hỗn loạn của các xung thần kinh lỗi.


“Vy! Nghe tôi nói không? Cô phải khóa khớp vai phải lại! Logic của cô đâu rồi?” Dr. Khải hét lên, hai tay ông đè chặt lấy bả vai sinh học của cô, cố gắng cắm cáp cố định vào cổng kết nối sau gáy.


[Cảnh báo: Xung thần kinh vận động mất kiểm soát. Chỉ số LPE tụt giảm xuống cấp F. Nguy cơ phá hủy vật lý các bộ phận xung quanh.]


“Không thể... tự khóa...” Vy rên rỉ, đôi môi tái nhợt mím chặt đến mức bật máu. “Ký ức của hắn... đang ghi đè... Tôi nhìn thấy... lò mổ... những đứa trẻ... An...”


“Sơn! Bơm gel tản nhiệt trực tiếp vào cổng sau gáy của cô ấy! Ngay lập tức!” Dr. Khải ra lệnh.


Sơn lao tới, run rẩy bóp mạnh tuýp gel tản nhiệt màu xám bạc vào khe cắm cổng thần kinh sau gáy Vy. Chất gel mát lạnh nhanh chóng thẩm thấu, hấp thụ nhiệt lượng khổng lồ từ các vi mạch đang nóng đỏ bên trong vỏ não cô. Một làn khói trắng bốc lên nghi ngút từ sau gáy Vy, mang theo mùi khét của silicon bị quá nhiệt.


Cùng lúc đó, Dr. Khải nhanh chóng cắm hai đường ống dẫn của máy lọc Phượng Hoàng vào động mạch cổ của Vy. Quy trình lọc máu nano bắt đầu vận hành với tiếng vo vo trầm đục.


Dòng máu đen dính đầy các hạt nano theo dõi và những mảnh vỡ xung điện ký ức của gã đại tá chảy qua ống lọc thủy tinh trong suốt. Dưới ánh đèn neon, những hạt kim loại siêu nhỏ lấp lánh ánh sáng đỏ tàn ác bị màng lọc giữ lại, trả lại dòng máu đỏ tươi chảy ngược vào cơ thể sinh học đang kiệt quệ của Vy.


“Tôi phải cài bộ lọc thần kinh gương cho cô,” Dr. Khải nói, tay ông cầm chiếc kim phẫu thuật siêu nhỏ, mắt ông dán chặt vào màn hình hiển thị sóng não đang dao động hỗn loạn của Vy. “Bộ lọc này sẽ tạo ra một phân vùng ảo để cô lập ký ức của tên đại tá. Cô sẽ dùng được các mã khóa của hắn mà không bị ý thức của hắn ghi đè. Nhưng cô phải chịu đựng... Quá trình này sẽ quét sạch một số phân vùng nhớ đệm tự nhiên.”


Vy nằm bất động, đôi mắt không tiêu cự nhìn lên trần nhà ẩm mốc. “Thực hiện đi. Cái giá... không quan trọng.”


Dr. Khải im lặng, tay ông di chuyển với sự chính xác tuyệt đối của một cựu chuyên gia y sinh Thượng Tầng. Khi mũi kim nano đâm sâu vào thùy trán, Vy cảm thấy một cơn đau nhói buốt lạnh buốt chạy thẳng vào sâu trong linh hồn.


Trong không gian ký ức của cô, một bức tranh bắt đầu vỡ vụn.


Đó là một ký ức cũ, ấm áp và hiếm hoi về người mẹ đã khuất Vũ Thị Lan. Trong ký ức đó, mẹ cô mặc chiếc áo blouse trắng dính vết dầu máy, mỉm cười dắt tay cô đi dưới một bầu trời trong lành không có khói xám của thành phố Neo-Saigon. Gương mặt mẹ dịu dàng, bàn tay mẹ ấm áp...


Nhưng giờ đây, dưới tác động của bộ lọc thần kinh gương, gương mặt của mẹ cô bắt đầu bị sọc nhiễu. Những điểm ảnh màu xanh lam lỗi xuất hiện, biến nụ cười của bà thành những khối vuông kỹ thuật số méo mó. Giọng nói của bà bị méo tiếng thành những tiếng rè rè của radio hỏng, rồi hoàn toàn biến mất vào một vùng tĩnh lặng xám xịt của bộ nhớ bị xóa sạch.


[Thông báo: Quá trình cài đặt bộ lọc thần kinh gương hoàn thành 100%. Đã xóa bỏ 4.8% phân vùng nhớ đệm không tương thích để giải phóng băng thông vỏ não. Ký ức mã số 09-LAN bị tổn hại vĩnh viễn.]


Vy không khóc. Thùy trán của cô đã bị đóng băng hoàn toàn bởi khế ước thế chấp cảm xúc. Cô chỉ cảm thấy một khoảng trống lạnh lẽo, một phép tính logic hiển thị trên võng mạc báo cáo về một tổn thất dữ liệu không thể phục hồi. Cô đã trả giá bằng một mảnh linh hồn cuối cùng về mẹ để giữ lại mạng sống.


***


Một tiếng sau, Vy tỉnh táo lại hoàn toàn. Nhịp tim cô đã ổn định ở mức 72 nhịp/phút. Nhãn cầu Mắt Thần trái đã khôi phục lại tầm nhìn đơn sắc chuẩn xác, hiển thị thế giới dưới dạng các đường lưới tọa độ 3D màu xanh lam nhạt.


Cô ngồi dậy trên bàn mổ, cánh tay bọc thép đen đã hoạt động trơn tru trở lại sau khi được Hùng gia cố tạm thời các khớp nối thủy lực. Vy rút chiếc ổ cứng bọc chì chứa Mã Độc Báo Thù từ trong túi áo khoác ra, đặt lên bàn làm việc của Sơn.


“Sơn, giải mã chiếc ổ cứng này. Tôi đã trích xuất được mã khóa lượng tử của gã đại tá,” Vy nói, giọng nói phẳng lặng, không có một chút âm điệu cảm xúc nào.


Sơn “Rác” nhìn Vy với ánh mắt vừa kính sợ vừa lo lắng. Cậu bé không dám hỏi về dòng nước mắt máu đã khô trên má cô, chỉ lặng lẽ gật đầu rồi cắm chiếc deck bẻ khóa tự chế từ phế liệu vào ổ cứng bọc chì.


“Mã khóa lượng tử của đại tá có cấu trúc 1024-bit,” Sơn lầm bầm, những ngón tay gầy gò gõ phím với tốc độ chóng mặt trên bàn phím ảo chiếu từ cổ tay. “Nó rất phức tạp, nhưng nhờ bộ lọc thần kinh gương của Dr. Khải, em có thể đồng bộ hóa tần số bẻ khóa mà không sợ bị kích hoạt hệ thống tự hủy.”


Dr. Khải đứng tựa lưng vào bức tường rỉ sét, rít một hơi thuốc lá điện tử, mắt ông đăm đăm nhìn vào màn hình bẻ khóa đang chạy những dòng mã nhị phân màu vàng rực.


*Tít... Tít... Tít... Cạch.*


Chiếc ổ cứng bọc chì phát ra một tiếng kêu nhỏ cơ học, lớp vỏ chì tự động trượt mở, để lộ một vi mạch lượng tử phát ra ánh sáng xanh lục dịu nhẹ. Ngay lập tức, chiếc deck bẻ khóa của Sơn phát ra tiếng rít lớn, các quạt tản nhiệt tự chế quay hết công suất để gánh chịu lượng dữ liệu khổng lồ đang tràn vào hệ thống.


“Chờ đã...” Sơn trợn tròn mắt, hai tay dừng lại trên bàn phím. “Cấu trúc lập trình này... Đây không phải là mã nguồn quân sự của tập đoàn Vĩnh Hằng Corp.”


“Ý em là sao?” Dr. Khải bước lại gần, khuôn mặt hiện rõ sự căng thẳng.


“Nó sử dụng một chữ ký lập trình cổ điển, viết bằng ngôn ngữ C-Bio từ thế kỷ trước,” Sơn chỉ vào một đoạn mã nguồn ẩn nằm sâu dưới nhân thuật toán. “Chữ ký này... nó mang tên ‘VŨ THỊ LAN’. Chị Vy... đây là mã nguồn của mẹ chị!”


Vy bất động. Nhãn cầu cybernetic của cô quét qua dòng chữ ‘VŨ THỊ LAN’ hiển thị trên màn hình. Trong đầu cô, một phép tính logic tự động liên kết các dữ liệu: mẹ cô từng là kỹ sư sinh học cấp cao của tập đoàn, bị thanh trừng vì tội phản nghịch 15 năm trước. Chiếc ổ cứng mà gã đại tá an ninh cất giấu thực chất là di sản tối mật của mẹ cô.


Dr. Khải run rẩy đánh rơi chiếc tẩu thuốc xuống đất, tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc trong căn hầm tĩnh lặng.


“Lan... là cô ấy...” Dr. Khải thầm thì, đôi mắt còn lại của ông đỏ ngầu đầy sự bàng hoàng. “Tôi đã nghi ngờ từ lâu... Dự án bóc lột cảm xúc này ban đầu được xây dựng dựa trên những nghiên cứu nhân đạo của cô ấy nhằm chữa trị bệnh tâm thần. Nhưng tập đoàn đã biến nó thành một công cụ bóc lột tàn nhẫn. Lan đã cố tình tạo ra Mã Độc Báo Thù này trước khi chết để phá hủy hệ thống từ bên trong...”


“Mã nguồn tự trị tối cao,” Vy nói, giọng cô lạnh buốt như băng. “Mẹ tôi đã thiết kế nó để bẻ khóa toàn bộ hệ thống kiểm soát của tập đoàn.”


Đột ngột, chiếc vi mạch lượng tử phát ra một xung điện mạnh. Một hình chiếu hologram 3D bán trong suốt bùng nổ giữa căn hầm, nhuộm đỏ toàn bộ không gian bằng ánh sáng rực rỡ.


Hình chiếu hiển thị một cấu trúc vòng quay khổng lồ, phức tạp với hàng triệu đường mạch kết nối chạy dọc như một hệ thống dây thần kinh của một thực thể sống vĩ đại.


“Đây là... sơ đồ mạng lưới của Aegis-Node 01,” Sơn thốt lên, giọng run rẩy vì kinh ngạc. “Trạm máy chủ lượng tử trung tâm điều phối toàn bộ hệ thống camera giám sát và drone an ninh của toàn thành phố. Nhưng nhìn vào phân khu lưu trữ này đi...”


Sơn chỉ vào một phân vùng dữ liệu được đánh dấu màu đỏ thẫm nằm ở trung tâm của sơ đồ mạng lưới. Một dòng chữ kỹ thuật số xuất hiện, nhấp nháy liên tục bên cạnh biểu tượng sinh học hình lồng ngực trẻ em:


[Dự án Trẻ Hóa Sinh Học - Phân khu Y sinh Vĩnh Hằng 03 - Trích xuất năng lượng sinh học cốt lõi.]


Vy nhìn chằm chằm vào dòng chữ nhấp nháy đỏ rực đó. Logic tối thượng trong não cô lập tức đưa ra một kết luận tàn nhẫn: dự án Trẻ Hóa Sinh Học của Thượng Tầng không chỉ đơn thuần là mua bán cảm xúc, mà nó đang thu hoạch trực tiếp các nguồn năng lượng sinh học từ cơ thể sống của trẻ em nghèo Hạ Tầng. Và em trai cô, An, chính là một trong những mục tiêu nằm trong danh sách chuẩn bị chuyển giao của Tiệm Cầm Đồ Ý Chí.


Ánh sáng hologram màu đỏ rực từ sơ đồ Aegis-Node 01 phản chiếu lên khuôn mặt vô cảm và nhãn cầu cybernetic lạnh lẽo của Vy, báo hiệu một vòng xoáy báo thù tàn khốc sắp sửa bùng nổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!