Cánh Tay Thép Đen
Cơn mưa axit ngoài kia vẫn trút xuống những mái tôn rỉ sét của Phân khu Hạ Tầng 09, tạo nên một bản nhạc gầm rú không hồi kết của kim loại bị ăn mòn. Vy bước đi trong bóng tối, bóng dáng gầy gò của cô chìm khuất dưới chiếc áo khoác da xám xịt dính đầy muội than công nghiệp.
Mắt trái của cô – nhãn cầu cybernetic Mắt Thần – nhấp nháy một luồng sáng xanh lam nhạt, liên tục phóng chiếu các dòng thông số kỹ thuật đơn sắc lên võng mạc. Ở góc dưới tầm nhìn, một vệt dịch sinh học màu xanh nhạt pha lẫn máu loãng khẽ rỉ ra từ vết mổ chưa lành hẳn, chảy dọc theo gò má tái nhợt của cô. Vy đưa ngón tay lên quệt nhẹ. Cảm giác đau đớn thể xác vẫn còn đó, nhưng thùy trán của cô không hề ghi nhận bất kỳ phản ứng kích động hay khó chịu nào.
[Cảnh báo: Phát hiện rò rỉ dịch sinh học tại nhãn cầu trái. Mức độ tổn hại: 2.1%. Thời gian khuyến nghị sát trùng còn lại: 72 phút. Chỉ số Hiệu Suất Logic (LPE): Cấp C - Ổn định.]
Vy đã gửi Trần Hoài An vào phòng khám hầm của Dr. Khải. Với 50.000 Credit Nhân Tính mà cô vừa nhận được từ Tiệm Cầm Đồ Ý Chí sau khi cầm cố lòng trắc ẩn của mình, ca phẫu thuật phổi của An đã được bắt đầu. Nhưng đó mới chỉ là bước khởi đầu. Để duy trì khế ước thế chấp cảm xúc và giữ cho linh hồn của em trai cô không bị Lão Vinh thanh lý, cô phải hoàn thành Khế Ước Đầu Tiên: ám sát gã đại tá an ninh của tập đoàn Vĩnh Hằng Corp tại Hẻm "Rác Thải".
Để thực hiện một phi vụ ám sát hoàn hảo chống lại lực lượng bọc thép của tập đoàn, cô cần một thứ vũ khí mạnh hơn và một cơ thể có thể chịu đựng được phản lực của nó.
Vy dừng lại trước một cánh cửa cuốn sắt dày cộp, dán đầy những tấm đề-can phản quang đã bong tróc của bến cảng phế liệu. Cô đưa tay gõ nhẹ lên bề mặt kim loại theo một nhịp điệu analog đều đặn: ba ngắn, một dài.
*Cọc. Cọc. Cọc. Cooong.*
Bên trong vang lên tiếng xì hơi pít-tông nặng nề, tiếp theo là tiếng xích sắt kéo rít rít. Cửa cuốn từ từ nâng lên, để lộ một không gian ngập tràn ánh sáng xanh của lửa hàn plasma và mùi dầu mỡ công nghiệp khét lẹt. Đây là Xưởng cơ khí của Hùng.
Hùng đứng đó, tay cầm chiếc mỏ hàn plasma vẫn còn bốc khói xanh rực. Gương mặt chàng trai 23 tuổi nhem nhuốc những vệt dầu đen, mái tóc bù xù dính đầy bụi than, chiếc kính bảo hộ hàn rạn nứt được đẩy ngược lên trán. Khi nhìn thấy Vy bước vào với nhãn cầu trái phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, đôi mắt Hùng khẽ co thắt lại. Anh buông chiếc mỏ hàn xuống bàn thép, tiếng kim loại va chạm phát ra âm thanh khô khốc.
“Vy... em thực sự đã làm chuyện đó rồi sao?” Giọng Hùng khàn đặc, chứa đựng một nỗi đau đớn không thể che giấu. Anh bước lại gần, bàn tay chai sạn run rẩy định chạm vào vết mổ còn rỉ dịch sinh học trên mắt trái của cô, nhưng Vy khẽ nghiêng đầu tránh né một cách lạnh lùng.
“Hùng. Khoảng cách an toàn tối ưu giữa hai thực thể trong không gian hẹp là 1.5 mét. Hãy duy trì khoảng cách,” Vy cất giọng đều đều, phẳng lặng như một mặt hồ đóng băng. “Tôi đến đây để thực hiện giao dịch nâng cấp phần cứng theo thỏa thuận cũ.”
Hùng lùi lại một bước, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Sự vô cảm tuyệt đối trong giọng nói của Vy giống như một dòng điện cao áp thiêu rụi chút hy vọng cuối cùng trong lòng anh. “Em không còn nhận ra anh nữa sao, Vy? Anh là Hùng đây. Chúng ta đã cùng nhau lớn lên ở cái bãi rác này. Em nhìn xem em bây giờ đi... Em nói chuyện như một con robot lỗi thời của tập đoàn vậy!”
“Phân tích dữ liệu hành vi cho thấy: Việc duy trì cảm xúc hoài niệm làm giảm 45% tốc độ đưa ra quyết định chiến thuật và tăng 60% tỷ lệ tử vong trong các tình huống đụng độ vật lý,” Vy nhìn thẳng vào mắt Hùng, nhãn cầu Mắt Thần trái của cô quét qua nhịp tim và độ giãn nở đồng tử của anh, hiển thị các thông số màu xanh lam nhạt trên võng mạc cô. “Tôi không còn khả năng xử lý các dữ liệu cảm xúc đó. Hiện tại, mục tiêu tối thượng duy nhất của tôi là bảo toàn sự sống cho Trần Hoài An.”
“Nhưng em đã bán đi lòng trắc ẩn của mình!” Hùng gào lên, âm thanh vang vọng giữa những bức tường tôn rỉ sét của xưởng cơ khí. “Em có biết Lão Vinh là ai không? Tiệm Cầm Đồ Ý Chí của lão là một cái bẫy. Em sẽ trở thành một cỗ máy giết người vô hồn cho lão!”
“Tỷ lệ sống sót của An nếu không có ca ghép phổi của Dr. Khải là 0% trong vòng 12 giờ tới,” Vy bình thản đưa ra các con số thống kê lâm sàng. “Chi phí phẫu thuật và thuốc ức chế đào thải sinh học là 50.000 Credit. Lão Vinh là thực thể duy nhất cung cấp khoản vay này ngay lập tức. Phép tính logic cho thấy: Việc thế chấp lòng trắc ẩn để đổi lấy sự sống của An có giá trị thặng dư tối ưu.”
“Em...” Hùng nghẹn lời. Anh nhìn cô gái trước mặt, người mang khuôn mặt của Vy nhưng linh hồn dường như đã bị hút cạn và thay thế bằng một thuật toán chiến đấu lạnh lùng. Nỗi đau đớn trong lòng anh chuyển hóa thành một sự bất lực tột cùng. Anh biết mình không thể thuyết phục cô quay lại được nữa. Cách duy nhất để bảo vệ cô lúc này là giúp cô sống sót.
“Được rồi,” Hùng thở dài, gạt chiếc kính bảo hộ xuống mắt, che đi giọt nước mắt chực trào ra. “Em muốn nâng cấp những gì?”
“Tôi cần thay thế cánh tay phải sinh học bằng một chi cơ khí có lực thủy lực tối thiểu 500kg/cm² để chịu đựng phản lực của vũ khí điện từ tầm trung. Đồng thời, tôi cần một khẩu súng lục có khả năng xuyên phá giáp sợi carbon của lực lượng an ninh tập đoàn,” Vy nói, đồng thời cởi bỏ chiếc áo khoác da xám, để lộ bả vai phải thon gầy nhưng hằn rõ những vết sẹo nano từ những lần cấy ghép thô sơ trước đây.
Hùng bước đến góc xưởng, kéo ra một chiếc hòm gỗ bọc chì nặng nề. Khi nắp hòm mở ra, một cánh tay cơ khí bọc thép đen bóng hiện ra dưới ánh đèn neon. Các đường mạch nano chạy dọc theo thớ cơ bằng sợi carbon, các pít-tông thủy lực siêu nhỏ được chế tạo từ hợp kim titan bọc ngoài bằng lớp thép đen chống đạn.
“Đây là Cánh tay bọc thép đen,” Hùng nói, giọng anh trầm xuống đầy nghiêm túc. “Anh chế tạo nó từ phế liệu của một robot bốc xếp hạng nặng ở bến cảng. Nó có lực bóp thủy lực khổng lồ, đủ để bẻ gãy xương hợp kim titan tầm trung. Nhưng cái giá phải trả là em sẽ mất đi hoàn toàn xúc giác tự nhiên ở bàn tay phải. Em sẽ không còn cảm nhận được độ ấm của da thịt, không cảm nhận được nước mưa rơi, không cảm nhận được bất cứ thứ gì ngoài các phản hồi lực cơ học khô khốc gửi về não bộ.”
“Sự mất mát xúc giác vật lý được bù đắp bằng 300% hiệu suất chiến đấu vật lý. Đây là một giao dịch có lợi nhuận,” Vy ngồi lên chiếc ghế phẫu thuật rỉ sét ở trung tâm xưởng, đặt cánh tay phải lên bàn thép một cách dứt khoát. “Bắt đầu đi.”
Hùng nhìn cô một lần cuối, hy vọng tìm thấy một chút do dự trên khuôn mặt cô, nhưng khuôn mặt Vy phẳng lặng như một bức tượng sáp. Anh thở dài, cầm chiếc máy cưa xương nano và bắt đầu ca phẫu thuật cấy ghép.
*Rừừừừ...*
Tiếng cưa máy xé rách không gian tĩnh lặng của xưởng cơ khí. Vy không cần thuốc tê. Các thụ thể cảm giác đau đớn trong thùy trán của cô đã bị đóng băng một phần sau ca phẫu thuật thế chấp lòng trắc ẩn, nhưng những xung thần kinh vật lý vẫn phóng ra liên tục, khiến cơ thể cô khẽ co giật nhè nhẹ. Nhãn cầu Mắt Thần trái của cô nhấp nháy liên tục, hiển thị các thông báo lỗi quá tải hệ thống:
[Cảnh báo: Phát hiện xung thần kinh đau đớn cường độ cao tại khớp vai phải. Nhịp tim: 140 bpm. Kích hoạt hormone ức chế tự động. Duy trì trạng thái tỉnh táo logic.]
Hùng làm việc với một sự tỉ mỉ đến đáng sợ. Anh cắt bỏ phần cánh tay sinh học của Vy từ khớp vai, cắm các cổng kết nối thần kinh trực tiếp vào bó cơ sợi carbon của cánh tay cơ khí mới. Tiếng lửa hàn plasma bắn ra những tia lửa màu xanh rực rỡ, chiếu sáng khuôn mặt vô cảm của Vy và gương mặt đầm đìa mồ hôi của Hùng. Mùi thịt cháy khét lẹt hòa lẫn với mùi ozone và dầu thủy lực tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Sau gần hai tiếng đồng hồ phẫu thuật căng thẳng, mối hàn cuối cùng cũng được hoàn thành. Hùng dùng kìm siết chặt chốt định vị titan ở bả vai Vy, rồi kết nối dây cáp dữ liệu từ cánh tay mới vào cổng sau gáy của cô.
“Xong rồi. Hãy thử đồng bộ hóa sóng não,” Hùng nói, mệt mỏi tựa lưng vào bàn thép.
Vy mở mắt. Cô nhìn xuống cánh tay phải của mình. Giờ đây, thay thế cho làn da sinh học nhợt nhạt là một cánh tay bọc thép đen lạnh lẽo, các khớp nối pít-tông thủy lực khẽ rít lên một tiếng nhỏ khi cô thử cử động các ngón tay thép. Cô nắm chặt bàn tay lại rồi thả ra. Một dòng phản hồi lực cơ học khô khốc truyền về vỏ não dưới dạng các con số phần trăm lực nén.
Cô hoàn toàn không cảm nhận được nhiệt độ của không khí trong xưởng, không cảm nhận được bề mặt lạnh lẽo của chiếc bàn thép khi đặt tay lên. Cánh tay phải của cô giờ đây đã hoàn toàn biến thành một công cụ chiến đấu vô tri.
Vy bước xuống khỏi ghế phẫu thuật, đi đến góc xưởng nơi có một tấm sắt phế liệu dày 2cm đang dựng đứng. Cô đưa cánh tay bọc thép đen lên, năm ngón tay thép bám chặt vào mép tấm sắt và từ từ dùng lực bóp mạnh.
*Rắc... Rắc... Crắc...*
Tấm sắt dày bị năm ngón tay của cô bóp nát vụn như một miếng bánh quy khô, các mảnh vụn kim loại rỉ sét rơi lả tả xuống sàn nhà bê tông. Các pít-tông thủy lực trên cánh tay Vy khẽ rít lên một tiếng nhỏ đầy uy lực.
[Đồng bộ hóa cánh tay cơ khí: 98.4%. Lực bóp tối đa: 550kg/cm². Trạng thái vật lý: Hoàn hảo.]
“Hiệu suất cơ học đạt 110% so với dự tính,” Vy nhận xét một cách phẳng lặng. Cô quay sang Hùng. “Còn vũ khí?”
Hùng im lặng đưa cho cô một khẩu súng lục bọc trong lớp vải dầu đen. Khi Vy mở lớp vải ra, khẩu Súng lục điện từ Tia Chớp hiện ra với vẻ ngoài thô ráp nhưng đầy nguy hiểm. Thân súng được chế tạo từ hợp kim composite siêu nhẹ, nòng súng được bao quanh bởi các cuộn dây đồng siêu dẫn dùng để gia tốc đạn bằng lực từ trường.
“Súng lục điện từ Tia Chớp,” Hùng giải thích, giọng nói mệt mỏi. “Nó bắn đạn hợp kim gia tốc từ trường lực, không gây ra tiếng nổ lớn như súng thuốc súng thông thường, nhưng sức xuyên phá giáp sợi carbon của nó cực kỳ khủng khiếp. Phản lực của nó đủ để bẻ gãy cổ tay của một người bình thường. Đó là lý do vì sao em bắt buộc phải cấy ghép cánh tay bọc thép đen này để hấp thụ lực giật của súng.”
Vy cầm khẩu súng bằng bàn tay phải cơ khí mới. Một dòng cáp thần kinh nhỏ tự động nhô ra từ cổ tay bọc thép đen, cắm trực tiếp vào báng súng, thiết lập kết nối dữ liệu trực tiếp với nhãn cầu Mắt Thần trái của cô. Trên võng mạc của Vy lập tức hiển thị một tâm ngắm laser ảo màu xanh lam nhạt, liên tục di chuyển theo hướng nòng súng.
[Thiết lập kết nối vũ khí thành công. Súng lục điện từ Tia Chớp: Đạn hiện tại: 12/12. Tỷ lệ chính xác ước tính: 99.8% trong bán kính 50 mét.]
“Sự đồng bộ giữa nhãn cầu và hệ thống ngắm bắn của súng đạt hiệu suất tối ưu,” Vy nói, giắt khẩu súng vào bao súng da ở đùi phải. Cô lấy từ trong túi áo khoác ra một chiếc máy tính bảng sinh học cũ kỹ, bật màn hình chiếu hologram 3D lên bàn thép của Hùng.
Sơ đồ địa hình của Hẻm "Rác Thải" hiện lên dưới dạng các đường lưới màu xanh lam nhạt. Đây là một con hẻm hẹp nằm kẹp giữa hai tòa nhà của nhà máy lọc hóa và chung cư nát ở Phân khu Hạ Tầng 09, luôn ngập tràn nước thải hóa chất và sương mù công nghiệp dày đặc.
“Mục tiêu: Đại tá an ninh của tập đoàn Vĩnh Hằng Corp,” Vy chỉ ngón tay thép vào một điểm đỏ nhấp nháy trên bản đồ. “Hắn sẽ di chuyển qua con hẻm này vào lúc 03:14 sáng nay trên một chiếc xe bọc thép hạng nhẹ. Con hẻm này là điểm mù hoàn hảo của hệ thống camera giám sát vệ tinh của tập đoàn trong vòng đúng 3 giây, do chu kỳ quét chuyển đổi quỹ đạo của vệ tinh Aegis-03.”
Hùng nhìn vào sơ đồ, lông mày anh nhíu chặt lại. “Ba giây? Vy, em điên rồi sao? Chỉ cần sai lệch một phần mười giây, vệ tinh sẽ phát hiện ra em và pháo laser tự động từ Thượng Tầng sẽ thiêu rụi em trong vòng tích tắc!”
“Kỹ thuật di chuyển 3 giây mù vệ tinh yêu cầu sự chính xác tuyệt đối về mặt thời gian và quỹ đạo,” Vy trả lời một cách bình thản, nhãn cầu Mắt Thần trái của cô nhấp nháy liên tục để nạp các thông số tính toán đường đạn và đường rút lui. “AI hỗ trợ chiến đấu trong não tôi sẽ tính toán nhịp thở và tốc độ lướt nhanh của cơ thể để đảm bảo tôi bước vào và rời khỏi khu vực ám sát trong đúng 2.8 giây. Tỷ lệ thành công của phi vụ là 92.4%.”
“Còn 7.6% rủi ro thì sao?” Hùng hỏi, giọng anh run rẩy.
“7.6% rủi ro nằm ở các yếu tố môi trường không thể dự đoán trước như gió đổi chiều đột ngột hoặc sự cố rò rỉ hóa chất từ nhà máy,” Vy nói, khoác chiếc áo khoác da xám lên người, che khuất cánh tay bọc thép đen lạnh lẽo. Cô quay người bước thẳng về phía cửa xưởng cơ khí.
“Vy!” Hùng gọi giật giọng từ phía sau. Anh bước đến gần cô, đôi mắt xám xịt đầy sự khẩn cầu dằn vặt. “Hứa với anh... sau khi cứu được An, chúng ta sẽ tìm cách chuộc lại lòng trắc ẩn của em từ Lão Vinh. Anh không muốn thấy em biến thành một cỗ máy giết người vĩnh viễn.”
Vy dừng bước ngay trước thềm cửa cuốn sắt. Cô không quay đầu lại, nhãn cầu cybernetic trái khẽ nhấp nháy một luồng sáng xanh lam nhạt giữa màn mưa axit lạnh buốt bên ngoài.
“Phân tích dữ liệu cho thấy: Việc khôi phục lòng trắc ẩn không mang lại lợi ích thực tế cho khả năng sinh tồn của tôi và An trong môi trường hiện tại của Neo-Saigon. Tuy nhiên, tôi ghi nhận yêu cầu của anh như một dữ liệu tham khảo cấp thấp.”
Nói rồi, Vy bước thẳng ra ngoài, bóng dáng cô nhanh chóng bị nuốt chửng bởi làn sương mù neon đỏ rực và những cơn mưa axit xối xả của phân khu Hạ Tầng. Cửa cuốn sắt của xưởng cơ khí từ từ sập xuống rầm rầm, khóa chặt Hùng lại trong bóng tối ngập tràn mùi dầu máy và nỗi tuyệt vọng dâng trào.
Vy di chuyển nhanh qua các ngõ ngách tối tăm của Phân khu 09, cơ thể cô lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma mờ ảo. Cánh tay bọc thép đen giấu dưới lớp áo khoác phát ra những tiếng rít thủy lực rất nhỏ, hoàn toàn bị triệt tiêu bởi tiếng sấm sét gầm rú trên bầu trời ô nhiễm.
Cô tiếp cận lối vào của Hẻm "Rác Thải" đúng vào lúc 03:10 sáng.
Bầu không khí trong con hẻm đặc quánh mùi hóa chất ăn mòn rỉ ra từ các đường ống dẫn của nhà máy lọc hóa bên cạnh. Nước thải màu xanh lục sẫm chảy xiết dưới chân cô, bắt đầu ăn mòn nhẹ phần đế giày da. Vy ẩn mình vào bóng tối của một container phế liệu bọc chì lớn, nhắm mắt lại để tập trung toàn bộ băng thông não bộ cho cuộc săn lùng.
[Cảnh báo: Phát hiện nồng độ axit cao trong không khí. Mức độ ăn mòn lớp vỏ ngoài của cánh tay cơ khí: 0.1%/giờ. Khuyến nghị: Rút lui khỏi khu vực trong vòng 45 phút.]
Vy phớt lờ cảnh báo. Nhãn cầu Mắt Thần trái của cô khẽ chuyển động, tự động hiệu chỉnh tiêu cự xuyên qua màn sương mù dày đặc. Một dòng chữ số màu vàng bắt đầu đếm ngược thời gian chu kỳ quét của vệ tinh trên võng mạc cô:
[Thời gian đếm ngược đến cửa sổ mù vệ tinh Aegis-03: 02 phút 14 giây... 02 phút 13 giây...]
Tiếng động cơ gầm rú nặng nề của một chiếc xe bọc thép hạng nhẹ từ từ vang lên từ phía đầu con hẻm. Vy mở mắt ra, nhãn cầu cybernetic của cô phát ra một vầng sáng xanh lam nhạt lạnh lẽo giữa bóng đêm ẩm ướt. Cô đưa bàn tay bọc thép đen lên đùi phải, ngón tay thép lạnh lùng chạm vào báng súng của khẩu Súng lục điện từ Tia Chớp, khóa chặt mục tiêu đầu tiên vào tầm ngắm khi cơn mưa axit bắt đầu rơi xối xả xuống con hẻm ám sát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!