Nhạc nềnCyber_Noir

Sự Lựa Chọn Của Cỗ Máy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bức tường thép bọc chì sập xuống với một tiếng gầm rú điếc tai của kim loại nặng va chạm, cô lập hoàn toàn phòng bảo mật tối cao của Tiệm Cầm Đồ Ý Chí khỏi thế giới bên ngoài. Bóng tối dày đặc ập đến trong tích tắc, trước khi hệ thống đèn neon dự phòng màu tím ma mị của căn phòng nhấp nháy rồi sáng rực lên, nhuộm một sắc đỏ tía u uất lên hàng ngàn chiếc lọ thủy tinh lưu trữ cảm xúc đang xếp san sát dọc các bức tường bê tông lạnh buốt.


Ở giữa phòng, hình chiếu hologram 3D của Lão Vinh lơ lửng giữa không trung. Khuôn mặt lão già sáu mươi tuổi co rúm lại thành một nụ cười đắc thắng tột cùng. Lão rít một hơi tẩu thuốc điện tử ảo, phả ra làn khói tím mờ ảo nhấp nháy theo tần số quét của máy chiếu. Đôi mắt cybernetic đơn màu đỏ rực của lão xoay tròn, khóa chặt vào Vy đang đứng thủ thế lạnh lùng.


"Vy vô cảm ơi là Vy vô cảm," giọng Lão Vinh rền rĩ qua hệ thống loa ngầm, âm thanh bị méo tiếng và rè rè bởi từ trường bọc chì của căn phòng. "Mày nghĩ mày có thể qua mắt được tao bằng chiếc thẻ giả lập rẻ tiền của thằng ranh con đó sao? Tao đã biết mày phát hiện ra sự thật về thằng em trai của mày từ lúc mày cấy thiết bị Ký Sinh dưới cống ngầm rồi. Chào mừng mày đã tự bước vào chiếc quan tài bọc chì của chính mình."


Phía sau Vy, Sơn quỳ rạp trên sàn nhà bằng thép rỉ sét. Cậu bé mười sáu tuổi ôm chặt lồng ngực, máu tươi từ mũi và tai rỉ ra thành từng vệt đỏ thẫm trên làn da nhợt nhạt dính đầy muội than. Chiếc deck bẻ khóa tự chế của cậu đã bị cháy rụi hoàn toàn phần cứng, bốc ra một làn khói đen khét lẹt nồng nặc mùi nhựa cháy. Hệ thống tường lửa lượng tử của Lão Vinh đã phóng ngược dòng xung điện cao áp thẳng vào cổng thần kinh sau gáy Sơn, khiến vỏ não của cậu bị tổn thương nhiệt nghiêm trọng.


Hùng quỳ bên cạnh, một tay đỡ lấy bả vai run rẩy của Sơn, tay kia siết chặt chiếc búa thủy lực nặng trịch. Gương mặt gã kỹ sư cơ khí lậu sạm đen vì dầu mỡ và khói bụi axit, đôi mắt đỏ ngầu vì căm phẫn ngước nhìn hình chiếu của Lão Vinh.


"Lão già khốn nạn!" Hùng gầm lên, giọng khàn đặc. "Mày đã hứa sẽ cứu thằng An! Mày đã lấy đi lòng trắc ẩn của Vy để đổi lấy ca phẫu thuật phổi cho nó! Tại sao... tại sao mày lại bán đứng nó cho phòng thí nghiệm Thượng Tầng?"


Lão Vinh cười khùng khục trong cổ họng, một âm thanh khô khốc như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ sát vào nhau. "Hứa? Ở cái xó Hạ Tầng này, lời hứa đáng giá bao nhiêu Credit? Thằng ranh con đó vốn dĩ đã chết trên bàn mổ từ lâu rồi. Tim của nó... ồ, tim của nó là một kiệt tác sinh học. Tổng giám đốc Thẩm Mỹ Linh đã trả một cái giá mà chúng mày cả đời cũng không dám mơ tới để biến nó thành lõi năng lượng sinh học. Tao chỉ đang tối ưu hóa tài nguyên thôi, hiểu không?"


Vy không nói một lời. Nhãn cầu Mắt Thần bên mắt trái của cô xoay nhẹ, tiêu cự tự động điều chỉnh liên tục để lọc bỏ ánh sáng tím nhiễu loạn của hologram. Trên võng mạc của cô, thế giới hiện ra dưới dạng một giao diện đơn sắc xám xịt với những đường quét áp suất và bức xạ điện từ màu đỏ nhấp nháy liên tục.


[Cảnh báo: Phát hiện sóng âm tần số cao đang tích tụ. Thiết bị: Neural-scrambler lượng tử. Thời gian kích hoạt: 30 giây. Khuyến nghị: Rút lui ngay lập tức để tránh chết não.]


Tiếng o o nhức óc bắt đầu vang lên từ các góc trần nhà. Sóng siêu âm cường độ cao từ thiết bị neural-scrambler của Lão Vinh đang bắt đầu nén chặt không khí, tạo ra những rung động cơ học cực mạnh khiến các mảng bê tông bọc chì trên tường bắt đầu rạn nứt, rơi lả tả xuống sàn. Đầu Sơn gục xuống, cậu bé rên rỉ đau đớn khi hệ thần kinh trung ương bị sóng âm tàn phá trực tiếp.


"Vy..." Sơn thều thào, ngón tay rớm máu của cậu run rẩy chỉ về phía két bảo mật lượng tử đặt ở góc phòng. "Tệp... tệp AN-GHOST của em trai chị... vẫn còn trong đó... Nhưng lão... lão đang cho chạy lệnh xóa dữ liệu vĩnh viễn... Còn hai mươi giây..."


Lão Vinh đưa tay lên, một màn hình điều khiển ảo xuất hiện trước mặt lão. "Vy, tao cho mày một lựa chọn cuối cùng. Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn của mày đang nằm trong két kia. Chấp nhận đầu hàng, giao nộp Mã Độc Báo Thù trong ổ cứng bọc chì của mày, tao sẽ trả lại bình dung dịch cho mày làm người bình thường. Nhưng tệp ý thức của thằng em trai mày... tao sẽ xóa sạch. Hoặc là mày giữ lấy cái ổ cứng rác rưởi đó, nhìn thằng em mày biến mất vĩnh viễn, và tất cả chúng mày sẽ bị nướng chín não dưới dòng scrambler này."


"Vy! Đừng nghe nó!" Hùng hét lên, gã cố gắng đứng dậy nhưng áp lực sóng âm cực mạnh khiến khớp gối của gã khuỵu xuống, phát ra tiếng kêu răng rắc. "Nếu em mất đi lòng trắc ẩn vĩnh viễn, em sẽ không bao giờ còn là Vy nữa! Em sẽ trở thành một cỗ máy vô hồn!"


Vy khẽ lướt ngón tay trái dọc theo báng súng lục điện từ Tia Chớp lạnh ngắt bên đùi phải. Chỉ số LPE cấp C của cô đang vận hành ở mức tối đa, loại bỏ hoàn toàn mọi xung động cảm xúc thừa thãi. Nỗi đau mất em trai, sự phản bội của Lão Vinh, hay nỗi sợ hãi cái chết... tất cả chỉ là những dữ liệu nhiễu bị hệ thống lọc thần kinh gương cô lập hoàn toàn.


Trong tâm trí cô, chỉ có các phép tính toán quỹ đạo chiến thuật và tỷ lệ sống sót chạy liên tục với tốc độ hàng triệu phép tính mỗi giây.


*Phân tích tình huống:*

*Phương án A: Đầu hàng, nhận lại Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn. Hệ quả: Ý thức của An bị xóa sạch vĩnh viễn. Mục tiêu sinh tồn duy nhất bị triệt tiêu. Tỷ lệ sống sót của nhóm: 100% ngắn hạn, nhưng Vy mất đi động lực báo thù, sự tồn tại trở nên vô nghĩa.*

*Phương án B: Tiếp tục bẻ khóa két. Hệ quả: Tốc độ đếm ngược tự hủy của scrambler là 15 giây, tốc độ bẻ khóa của Sơn là 0% do deck bị cháy. Cả nhóm chết não trong vòng 15 giây.*

*Phương án C: Tạo ra dòng đoản mạch điện từ cực đại để vô hiệu hóa scrambler lượng tử.*


Nhãn cầu cybernetic của Vy quét qua két bảo mật lượng tử chứa Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn của cô. Chiếc lọ thủy tinh chứa chất lỏng phát quang màu hồng nhạt đang nhấp nháy theo một chu kỳ dao động cụ thể.


[Phân tích cấu trúc năng lượng: Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn chứa dòng năng lượng sinh học tự nhiên được trích xuất từ thùy trán của vật chủ Vy. Tần số dao động: 43Hz. Két bảo mật lượng tử sử dụng dòng điện sinh học của chính bình cảm xúc này để duy trì trường bảo vệ lượng tử. Nếu bình bị phá hủy đột ngột, dòng năng lượng sinh học cực đại giải phóng sẽ tạo ra một cú sốc điện từ đoản mạch toàn bộ hệ thống trong bán kính 5 mét.]


Vy đưa ra quyết định logic tối thượng trong vòng 0.1 giây. Cô sẽ tự tay bắn nát cơ hội làm người bình thường của mình.


"Vy! Em định làm gì?" Hùng kinh hoàng hét lên khi nhìn thấy Vy từ từ nâng khẩu súng lục điện từ Tia Chớp lên, nòng súng đen ngòm không hướng về phía hình chiếu của Lão Vinh, mà hướng thẳng vào chiếc két bảo mật lượng tử chứa Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn của chính cô.


Lão Vinh trợn tròn mắt, thấu kính cybernetic màu đỏ của lão nhấp nháy điên cuồng. "Mày điên rồi, Vy! Mày bắn phát đó, mày sẽ vĩnh viễn mất đi khả năng cảm nhận cảm xúc! Mày sẽ không bao giờ còn là con người nữa! Mày chỉ là một đống sắt vụn vô hồn!"


"Tôi là một thợ săn," giọng Vy phát ra phẳng lặng, lạnh ngắt như tiếng rít của kim loại bị đóng băng, hoàn toàn không có bất kỳ một âm sắc dao động nào của con người. "Và một thợ săn thì luôn biết cách loại bỏ những vật thế chấp vô dụng để đạt được mục tiêu."


Khớp vai phải cơ khí rò rỉ điện áp 1.8V của cô gồng lên, bám chặt vào báng súng để hấp thụ hoàn toàn phản lực từ trường. Nhãn cầu Mắt Thần trái khóa chặt tâm ngắm laser ảo màu xanh lam vào tâm điểm của chiếc lọ thủy tinh phát sáng hồng nhạt.


*Đếm ngược neural-scrambler: 5 giây.*


*Vy bóp cò.*


*HƯU!*


Một vệt sáng điện từ màu xanh dương xé toạc bầu không khí tím tái của căn phòng, găm thẳng xuyên qua lớp kính bảo vệ lượng tử của két bảo mật.


*CHOANG!*


Chiếc lọ thủy tinh chứa Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn vỡ tan tành thành hàng vạn mảnh vụn lấp lánh. Chất lỏng màu hồng nhạt phát quang cực mạnh đột ngột giải phóng ra ngoài, hóa hơi ngay lập tức dưới áp suất của căn phòng. Một làn sóng xung kích năng lượng sinh học khổng lồ rực rỡ màu hồng bùng lên, quét qua toàn bộ các thiết bị điện tử trong phòng bảo mật.


*XOẸT! XOẸT!*


Các tia điện sinh học màu hồng và xanh lam đan chéo nhau, bò dọc theo các bức tường bê tông bọc chì. Hệ thống neural-scrambler trên trần nhà phát ra những tiếng nổ bốp bốp lớn, rò rỉ những làn khói xám khét lẹt trước khi hoàn toàn tắt lịm. Hình chiếu hologram của Lão Vinh sọc nhiễu liên tục, khuôn mặt lão biến dạng méo mó trong sự kinh hoàng tột độ trước khi biến mất hoàn toàn vào bóng tối.


[Hệ thống scrambler lượng tử đã bị vô hiệu hóa do đoản mạch sinh học. Thời gian hệ thống khởi động lại: 5 giây. Khuyến nghị: Hành động ngay lập tức.]


"Sơn! Cắm ổ cứng!" Vy ra lệnh, giọng nói vẫn phẳng lặng đến đáng sợ.


Sơn cắn chặt môi đến bật máu, cậu bé dùng chút sức lực cuối cùng của hệ thần kinh đang rệu rã, rút chiếc Ổ cứng AN-GHOST bọc chì dự phòng từ trong túi áo khoác rộng thùng thình, cắm trực tiếp vào cổng USB vật lý phụ của két bảo mật vừa bị đoản mạch mất trường bảo vệ.


"Em... em đang tải tệp..." Sơn hét lên, ngón tay run rẩy gõ phím trên màn hình phụ của ổ cứng. "Dòng dữ liệu đang truyền... Năm mươi phần trăm... Tám mươi phần trăm... Hoàn thành! Tệp AN-GHOST đã được bảo mật hoàn toàn!"


Cùng lúc đó, hệ thống điện dự phòng của tiệm cầm đồ bắt đầu nhấp nháy đỏ, báo hiệu quá trình khởi động lại của hệ thống an ninh tự động sắp hoàn tất. Tiếng còi báo động rú vang dội từ phía ngoài hành lang thép bọc chì.


"Hùng! Phá cửa!" Vy nói, cô lách người bước qua đống đổ nát, nhặt chiếc ổ cứng bọc chì từ tay Sơn và giắt chặt vào thắt lưng.


Hùng gầm lên một tiếng, gã dồn toàn bộ sức lực của cơ bắp tự nhiên và lực pittông của bộ giáp vai rỉ sét, vung chiếc búa thủy lực khổng lồ giáng thẳng vào chốt khóa cơ học của bức tường thép bọc chì.


*RẦM!*


Cú đập sấm sét tạo ra một vệt lửa xẹt mạnh, chốt khóa thép dày mười phân bị sức nặng khổng lồ của chiếc búa bẻ gãy hoàn toàn, để lộ một khe hở rộng nửa mét dẫn thẳng xuống lối thoát sàn ngầm.


"Vy! Đi mau!" Hùng vác Sơn lên vai, loạng choạng lao qua khe hở.


Vy bước theo sau họ. Trước khi nhảy xuống lòng cống ngầm tối tăm, cô khẽ quay đầu nhìn lại căn phòng bảo mật tối cao của Tiệm Cầm Đồ Ý Chí. Dưới sàn nhà, chất lỏng hồng nhạt của lòng trắc ẩn – thứ duy nhất chứng minh cô từng là một con người biết yêu thương và thấu cảm – đang chảy loang lổ, bị nước mưa axit rò rỉ từ trần nhà ăn mòn sủi bọt trắng xóa rồi tan biến vĩnh viễn vào bóng tối.


Mắt trái cybernetic của cô nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt lạnh lẽo, phản chiếu vệt khói lửa đang bùng lên từ các thiết bị chập mạch xung quanh. Cô không cảm thấy đau đớn, không cảm thấy tiếc nuối, cũng không có lấy một giọt nước mắt nào chảy dọc gò má tái nhợt.


Vy nhảy xuống lối thoát sàn ngầm, kéo cánh cửa thép sập lại phía sau.


*ẦM!*


Một tiếng nổ lớn rung chuyển từ phía trên báo hiệu Tiệm Cầm Đồ Ý Chí đang bắt đầu sụp đổ và bùng cháy dữ dội dưới chuỗi phản ứng đoản mạch điện từ.


Trong bóng tối ngột ngạt của lòng cống ngầm sũng nước axit, Vy loạng choạng bước đi bọc hậu cho Hùng và Sơn. Cô rút chiếc Ổ cứng AN-GHOST bọc chì ra, cắm trực tiếp cáp kết nối lượng tử của nó vào cổng phụ nằm sát cạnh nhãn cầu cybernetic trái của mình để kiểm tra tính toàn vẹn của dữ liệu.


Một dải tần số nhiễu sóng ngắn màu xanh lam nhạt đột ngột quét qua tầm nhìn đơn sắc của cô.


Giữa những tiếng rè rè nhiễu loạn của từ trường và làn khói lửa đang dội lại từ phía sau, một giọng nói ảo quen thuộc, bị bóp méo tiếng như phát ra từ một chiếc radio hỏng từ thế kỷ trước, vang lên trực tiếp trong vỏ não Vy:


"Chị Vy... cứu em... tim của em... chúng nó đang giữ ở Nhà máy 'Vĩnh Hằng 03'... Chị Vy... cứu..."


Giọng nói của An đột ngột bị cắt đứt bởi một dải sọc đỏ lỗi hệ thống hiển thị đè lên võng mạc trái của cô. Vy đứng im trong bóng tối của lòng cống ngầm, đôi mắt trái cybernetic tỏa ra vầng sáng xanh lam sắc lạnh của một cỗ máy ám sát vừa tìm thấy tọa độ con mồi tiếp theo dưới Thượng Tầng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!