Nhạc nềnCyber_Noir

Logic Lạnh Lẽo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit của Neo-Saigon trút xuống Phân khu Hạ Tầng 09 như một tấm lưới kim loại lỏng rỉ sét, gột rửa đi lớp bụi than công nghiệp bám trên những bức tường chung cư chắp vá nhưng lại để lại những vệt ăn mòn xám xịt. Vy bước đi trong bóng tối của con hẻm hẹp, chiếc áo khoác da chống thấm nước màu xám sột soạt theo từng nhịp chuyển động đều đặn.


Vết mổ quanh nhãn cầu Mắt Thần bên trái đột ngột co rút, mang theo một cơn nhói buốt chạy thẳng vào thùy chẩm. Vy đưa những ngón tay sinh học của bàn tay phải lên chạm nhẹ vào gò má. Đầu ngón tay cô dính một chút dịch sinh học màu xanh nhạt pha lẫn máu loãng – di chứng của ca phẫu thuật trích xuất cảm xúc vội vã tại Tiệm Cầm Đồ Ý Chí chưa kịp khâu lành hoàn toàn. Nhưng cô không hề nhíu mày. Hệ thần kinh của cô không còn phát ra tín hiệu của sự đau đớn hay khó chịu. Mọi thứ chỉ được ghi nhận dưới dạng một dòng thông báo nhấp nháy ở góc dưới tầm nhìn:


[Cảnh báo: Phát hiện rò rỉ dịch sinh học tại nhãn cầu trái. Mức độ tổn hại: 2.4%. Khuyến nghị: Sát trùng bằng dung dịch nano trong vòng 120 phút.]


Vy chớp mắt. Dòng chữ biến mất, nhường chỗ cho một giao diện quét hồng ngoại đơn sắc. Thế giới rực rỡ sắc màu của Neo-Saigon giờ đây chỉ còn là những mảng xám, trắng và đen. Những biển hiệu neon quảng cáo lộng lẫy dọc các tòa tháp Thượng Tầng chỉ còn là những khối phát xạ điện từ có tần số dao động cụ thể.


Cô rẽ vào lối vào chung cư nát. Ba nguồn nhiệt lượng sinh học mà nhãn cầu Mắt Thần phát hiện trước đó vẫn đang đứng đợi ở bóng tối gầm cầu thang. Vy không dừng bước, cũng không hề thay đổi nhịp thở. Tỷ lệ sống sót trong một cuộc đụng độ bạo lực trực diện với ba mục tiêu trang bị vũ khí thô sơ tại địa hình hẹp này là 94.2%. Sự sợ hãi – thứ hormone từng làm tim cô đập loạn xạ mỗi khi đối mặt với hiểm nguy – giờ đây đã bị đóng băng hoàn toàn trong Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn nằm trong két bảo mật của Lão Vinh.


“Mày đứng lại đó, con ranh!”


Một gã đàn ông lực lưỡng bước ra từ góc tối, chắn ngang lối đi hẹp. Khuôn mặt gã chằng chịt những vết sẹo bỏng do rò rỉ hóa chất, cánh tay phải được thay thế bằng một chiếc búa thủy lực lớn rỉ sét phát ra tiếng xì hơi pít-tông đều đặn. Đó là Gã sẹo “Búa Tạ”, tên đòi nợ thuê khét tiếng của Băng Răng Vàng. Hai tên tay sai phía sau gã lăm lăm những thanh tuýp sắt có quấn dây điện hở, dòng điện nhỏ chạy xẹt xẹt trên bề mặt kim loại.


Vy dừng lại cách Búa Tạ đúng 2.5 mét – khoảng cách an toàn tối ưu để tránh một cú vung búa thủy lực bất ngờ. Nhãn cầu Mắt Thần của cô lập tức quét qua cơ thể gã khổng lồ:


[Mục tiêu: Gã sẹo "Búa Tạ". Đồng bộ hóa cơ khí: 25%. Điểm yếu: Van xả áp suất thủy lực ở khớp khuỷu tay phải bị rỉ sét, áp suất vận hành không ổn định (sai lệch 15%). Vũ khí: Búa thủy lực thô sơ, lực va đập ước tính 450kg/cm².]


“Búa Tạ,” Vy cất giọng đều đều, lạnh lùng đến mức khiến hai tên tay sai phía sau gã sẹo khẽ rùng mình. “Tỷ lệ đòi nợ thành công của các người tại địa điểm này là 0%. Tôi yêu cầu các người tránh đường.”


Búa Tạ khựng lại một nhịp trước thái độ vô cảm đáng sợ của cô gái trẻ, nhưng rồi gã cười gằn, tiếng cười ồm ồm vang vọng trong hành lang ẩm ướt: “Con ranh này hôm nay ăn gan hùm rồi sao? Lão Vinh báo với tao mày vừa nhận được một khoản Credit lớn. Đưa chiếc thẻ chip 50.000 Credit Nhân Tính ra đây, nếu không tao sẽ đập nát cái phòng trọ của mày và tịch thu con Robot Quản Gia của thằng em trai mày làm phế liệu!”


[Phân tích tâm lý mục tiêu: Mức độ quyết tâm thực thi bạo lực: 88%. Khả năng đàm phán: 0%. Phương án tối ưu: Vô hiệu hóa vật lý.]


Vy không trả lời. Cô lách người bước qua Búa Tạ một cách nhanh chóng, hướng thẳng lên cầu thang dẫn về Căn hộ hộp diêm của Vy. Hành động phớt lờ của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự ái của gã côn đồ đường phố.


“Mẹ kiếp! Bắt nó lại!” Búa Tạ gầm lên, vung cánh tay búa thủy lực đuổi theo.


Vy đẩy cửa bước vào căn hộ rộng chưa đầy sáu mét vuông của mình. Bầu không khí bên trong đặc quánh mùi dung dịch lọc phổi rẻ tiền và mùi ẩm mốc. Trên chiếc giường sắt rỉ, Trần Hoài An đang nằm thoi thóp dưới chiếc mặt nạ thở oxy rỉ sét, lồng ngực gầy gò phập phồng một cách nhọc nhằn. Bên cạnh giường, chiếc Robot "Quản Gia 09" cũ kỹ bọc nhựa trắng sờn màu đang phát ra những tiếng rè rè nhỏ, cánh tay trái tích hợp máy đo huyết áp của nó đang run rẩy giữ chặt lấy cổ tay của An.


[Thông số sinh mệnh mục tiêu Trần Hoài An: Nhịp tim: 112 bpm. Nồng độ oxy trong máu: 78%. Thời gian sống sót ước tính nếu không phẫu thuật: 1 giờ 15 phút.]


“Vy... chị...” An thều thào qua lớp mặt nạ nhựa bám đầy hơi nước, đôi mắt nhợt nhạt của cậu bé ánh lên sự sợ hãi khi nghe thấy những tiếng bước chân rầm rập ngoài hành lang.


Vy nhìn em trai. Sợi dây liên kết nhân tính duy nhất còn sót lại trong đầu cô ghi nhận rằng cô phải bảo vệ sinh mạng này bằng mọi giá. Nhưng cô không cảm thấy đau xót, không cảm thấy nghẹn ngào. Trong đầu cô chỉ có một chuỗi các phép tính logic lạnh lẽo: bảo vệ An khỏi sự tấn công của Băng Răng Vàng, đưa An đến phòng khám lậu của Dr. Khải trong vòng 60 phút, thực hiện ca phẫu thuật phổi bằng 50.000 Credit Nhân Tính đang để trong túi áo.


Cửa phòng bị đạp tung bằng một lực khổng lồ. Búa Tạ bước vào, cánh tay búa thủy lực của gã rít lên một tiếng lớn khi áp suất khí nén đạt đỉnh. Gã nhìn lướt qua căn phòng hẹp rồi khóa mục tiêu vào chiếc Robot Quản Gia 09 đang túc trực bên giường An.


“Tịch thu con robot này trước!” Búa Tạ ra lệnh, vung búa thủy lực định đập vỡ hệ thống máy thở của An để tước đoạt con robot.


[Cảnh báo: Hành vi của mục tiêu gây nguy hiểm trực tiếp đến tính mạng của Trần Hoài An. Tỷ lệ tử vong của An tăng lên 99% nếu máy thở bị ngắt. Kích hoạt giao thức chiến đấu cận chiến.]


Vy bước lên một bước, chắn ngang giữa Búa Tạ và giường bệnh của em trai. Nhãn cầu Mắt Thần trái của cô lóe lên một tia sáng xanh lam lạnh lẽo giữa bóng tối căn phòng.


“Búa Tạ. Các người đã vi phạm ranh giới an toàn sinh học,” Vy nói, giọng nói của cô phẳng lặng như một mặt hồ đóng băng, hoàn toàn không có một chút dao động cảm xúc nào.


“Cút ra!” Búa Tạ gầm lên, vung cú đấm búa thủy lực khổng lồ thẳng vào ngực Vy. Tiếng rít thủy lực xé toạc không khí chật hẹp của căn phòng.


Nhãn cầu Mắt Thần của Vy lập tức vẽ ra một đường quỹ đạo màu xanh lam nhạt hiển thị hướng đi của cú đấm. Tốc độ vung búa của gã sẹo là 12m/s, thời gian tiếp cận mục tiêu là 0.25 giây. Với tỷ lệ phản xạ tự nhiên của Vy hiện tại, cô hoàn toàn có thể lách né dễ dàng.


Vy nghiêng người sang phải đúng 15 độ, cú đấm búa thủy lực của Búa Tạ sượt qua ngực cô trong gang tấc, nện mạnh vào bức tường bê tông mỏng phía sau, tạo ra một tiếng nổ lớn và làm vỡ vụn mảng tường rỉ nước mưa axit.


Tận dụng khoảng thời gian 0.8 giây khi pít-tông thủy lực của đối thủ đang rút về để nạp lại áp suất, Vy áp sát cự ly cận chiến. Cô sử dụng kỹ năng Cận chiến bẻ khớp cơ khí học được từ những năm tháng săn tiền thưởng. Bàn tay phải sinh học của cô di chuyển với sự chuẩn xác tuyệt đối của một cánh tay robot, chụp lấy van xả áp suất thủy lực ở khớp khuỷu tay phải của Búa Tạ.


*Xoạch!*


Ngón tay cô ấn mạnh vào chốt van rỉ sét. Một luồng khí nén áp suất cao màu trắng phun ra xì xì, làm giảm áp lực pít-tông của gã sẹo ngay lập tức. Cánh tay búa thủy lực của Búa Tạ đột ngột xụi lơ, mất hoàn toàn lực nâng chịu tải.


“Cái gì?!” Búa Tạ trợn tròn mắt kinh ngạc.


Vy không để đối thủ có cơ hội phản ứng. Cô xoay người, mượn lực quán tính khóa chặt cánh tay cơ khí của gã khổng lồ ra sau lưng. Cô dùng gối trái đè chặt vào thắt lưng gã, đồng thời dùng cả hai tay bẻ ngược khớp khuỷu tay cơ khí của Búa Tạ theo một góc phi tự nhiên.


*Rắc! Rắc! Crắc!*


Tiếng kim loại biến dạng hòa lẫn với tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong căn phòng hẹp. Khớp khuỷu tay bọc thép của Búa Tạ bị bẻ gãy hoàn toàn, các sợi cáp thần kinh cấy ghép bên trong bị đứt lìa, rò rỉ dòng điện màu xanh lam nhạt xẹt xẹt ra ngoài. Gã khổng lồ hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, quỳ sụp xuống sàn nhà đầy nước mưa rỉ.


Hai tên tay sai phía sau thấy thủ lĩnh bị hạ gục trong vòng chưa đầy ba giây thì hoảng sợ, lùi lại một bước, tay cầm tuýp sắt run rẩy. Vy lạnh lùng quay sang nhìn chúng. Nhãn cầu cybernetic trái của cô tỏa ra vầng sáng xanh lam lạnh lẽo, không hề có một chút do dự hay thương hại nào. Cô bước lên một bước, chuẩn bị bẻ gãy nốt khớp tay của hai tên còn lại để triệt để loại bỏ mối đe dọa.


“Vy! Dừng tay lại!”


Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cửa phòng. Lam bước vào, tay cầm khẩu shotgun tự chế rỉ sét, khuôn mặt đầy mồ hôi và bụi bặm. Anh vừa chạy bộ từ khu tự vệ lên đây sau khi nghe tin băng Răng Vàng kéo người đến nhà Vy.


Lam nhìn cảnh tượng trước mắt với một sự bàng hoàng tột độ. Gã sẹo Búa Tạ – kẻ từng là nỗi khiếp sợ của cả khu phố – đang quỳ rạp dưới đất, cánh tay cơ khí bị bẻ gãy một cách tàn nhẫn, dòng điện rò rỉ làm cháy xém cả mảng da thịt sinh học xung quanh vai gã. Và đứng đó, Vy nhìn gã khổng lồ đang rên rỉ bằng một đôi mắt trống rỗng, vô hồn, không có một chút xao động nào của sự giận dữ hay thỏa mãn sau khi chiến thắng.


“Vy... em đã làm gì thế này?” Lam hạ khẩu súng xuống, giọng anh run rẩy. Anh tiến lại gần, cố nhìn vào mắt Vy để tìm kiếm cô gái ấm áp, đầy lo âu của ngày hôm qua. Nhưng tất cả những gì anh nhận được chỉ là một cái nhìn lạnh buốt của một cỗ máy chiến đấu.


“Tôi đang tối ưu hóa an toàn cho mục tiêu Trần Hoài An,” Vy trả lời, giọng nói phẳng lặng không một chút hơi ấm. “Băng Răng Vàng gây nguy hiểm trực tiếp đến tính mạng của An. Việc bẻ gãy khớp tay của Búa Tạ làm giảm 85% khả năng tấn công tiếp theo của chúng trong vòng 30 ngày tới. Đây là phương án có tỷ lệ thành công cao nhất.”


“Em... em nói cái gì thế?” Lam lùi lại một bước, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng trước sự vô cảm tàn nhẫn của cô. “Em không còn biết giận dữ, không còn biết sợ hãi nữa sao? Vy, em đã thực sự bán đi lòng trắc ẩn của mình cho Lão Vinh rồi phải không?”


Vy không trả lời câu hỏi của Lam. Đối với cô, việc giải thích về mặt cảm xúc là một hành vi lãng phí năng lượng và băng thông não bộ. Cô quay sang nhìn Robot Quản Gia 09, ra lệnh bằng giọng nói điều khiển:


“Quản Gia 09. Chuẩn bị di dời Trần Hoài An đến phòng khám của Dr. Khải. Thời gian sống sót còn lại của An là 1 giờ 12 phút. Chúng ta cần di chuyển ngay lập tức.”


“Rõ, thưa cô Vy,” Robot Quản Gia phát ra tiếng rè rè, bắt đầu nhẹ nhàng nhấc cơ thể gầy gò của An lên khỏi giường bệnh.


Hai tên tay sai của Băng Răng Vàng vội vã lao vào dìu Búa Tạ đang rên rỉ dậy, lầm lũi rút lui khỏi phòng trọ, không dám nhìn lại cô gái có đôi mắt xanh lam lạnh lẽo kia một lần nào nữa. Căn hộ hộp diêm của Vy giờ đây bừa bộn với mảng tường vỡ vụn và những vệt dầu thủy lực đen thẫm rò rỉ trên sàn nhà.


Lam đứng lặng người nhìn Vy dọn dẹp các thiết bị y tế thô sơ của em trai một cách nhanh chóng, chuẩn xác và lạnh lùng. Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng. Cô gái mà anh thầm thương, người từng khóc nức nở bên giường bệnh của em trai, giờ đây đã chết. Thay vào đó là một cỗ máy sinh học hoàn mỹ, vận hành bằng logic toán học tàn nhẫn.


*Tít! Tít!*


Một dải tần số mã hóa màu tím đậm đột ngột đè lên tầm nhìn của Vy, phát ra từ nhãn cầu cybernetic trái. Tín hiệu lượng tử từ Tiệm Cầm Đồ Ý Chí tự động kích hoạt, hiển thị một bản khế ước mới lấp lánh ánh sáng tím:


[Khế Ước Đầu Tiên đã kích hoạt. Mục tiêu: Đại tá an ninh tập đoàn Vĩnh Hằng Corp. Địa điểm: Hẻm Rác Thải. Phần thưởng: 10.000 Credit Nhân Tính. Thời hạn: 24 giờ. Lưu ý: Đây là điều kiện bắt buộc để duy trì khế ước thế chấp cảm xúc của Trần Hoài An.]


Vy đứng dừng lại giữa căn phòng dột nát, nhãn cầu Mắt Thần trái nhấp nháy liên tục để nạp dữ liệu mục tiêu mới. Lão Vinh đã gửi tín hiệu kích hoạt nhiệm vụ ám sát đầu tiên. Đã đến lúc cỗ máy ám sát phải bắt đầu đi săn để thanh toán món nợ máu đầu tiên cứu mạng em trai cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!