Nhạc nềnCyber_Noir

Đột Nhập Tiệm Cầm Đồ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vy đứng thẳng dậy trong bóng tối của lòng cống ngầm sũng nước axit, nhãn cầu cybernetic trái phát ra ánh sáng xanh lam sắc lạnh, phản chiếu bóng tối u uất của khu ổ chuột khi cô khẽ siết chặt báng súng lục điện từ Tia Chớp. Dòng nước đỏ rực mang độc tính ăn mòn của Đường ống thải "A-09" vừa mới rút đi, để lại một lớp bùn hóa chất đen ngòm đang sủi bọt khí dưới đế giày da bọc thép của cô. Trên bả vai phải, lớp Keo sinh học Spray-On do Hùng phun gia cố đang đông cứng lại thành một mảng polymer màu xám xịt, tạm thời bịt kín vết rạn nứt trên mối hàn titan của Cánh tay bọc thép đen, nhưng mỗi nhịp thở của cô vẫn kéo theo một cơn đau rát buốt dọc cổ do dòng điện rò rỉ 1.8V từ khớp cơ khí chạy thẳng vào hệ thần kinh.


Cô không hề nhíu mày. Thùy trán bị đóng băng cảm xúc bởi khế ước thế chấp đã triệt tiêu hoàn toàn khả năng cảm nhận nỗi đau hay sự sợ hãi của cô. Đối với Vy lúc này, cơn bỏng rát chỉ là một dòng thông số kỹ thuật màu đỏ nhấp nháy vô hại trên võng mạc trái.


"Sơn. Bắt đầu định vị lối thoát sàn ngầm của Tiệm Cầm Đồ Ý Chí," Vy ra lệnh qua bộ đàm vô tuyến analog rọt rẹt. Giọng cô phẳng lặng, lạnh ngắt như mặt băng.


Phía sau cô, Sơn "Rác" loạng choạng ôm chặt chiếc deck bẻ khóa tự chế, khuôn mặt gầy gò của cậu bé vẫn chưa hoàn toàn khôi phục huyết sắc sau khi chứng kiến dòng nước axit cuồn cuộn lúc nãy. Gã kỹ sư cơ khí lậu Hùng bước lên bọc hậu, tay siết chặt chiếc búa thủy lực nặng trịch, mắt không rời vết sẹo nano đang rỉ vài tia điện xanh nhạt trên cổ Vy. Cả ba người di chuyển không tiếng động dọc theo nhánh cống phụ đã cạn nước, tiến sâu vào bên dưới nền móng bê tông cốt thép của tòa nhà cổ kính nơi Lão Vinh điều hành sào huyệt ngầm.


Nhãn cầu cybernetic Mắt Thần của Vy đột ngột xoay nhẹ, tiêu cự tự động điều chỉnh khi cô dừng lại trước một nắp cống sắt tròn nằm khuất dưới gầm sàn kỹ thuật. Cô dùng tay trái sinh học quấn băng vải đen ra hiệu im lặng, rồi từ từ đưa cánh tay bọc thép đen bên phải lên, bám chặt vào vành nắp cống. Lực pittông cơ khí rít lên một tiếng mechanical cực nhỏ, Vy nâng nhẹ nắp sắt lên mười phân mà không gây ra bất kỳ tiếng va đập kim loại nào.


Một luồng ánh sáng neon màu tím ma mị, nồng nặc mùi ozone và dung dịch bảo quản sinh học từ khe hở tràn xuống lòng cống tối tăm. Vy khẽ nhún người, lách qua nắp cống để thâm nhập vào tầng hầm bảo mật của Tiệm Cầm Đồ Ý Chí. Hùng và Sơn nhanh chóng leo lên bám sát phía sau cô, kéo nắp cống về vị trí cũ.


Không gian bên trong phòng bảo mật hiện ra trước mắt họ với một vẻ đẹp lạnh lẽo và đầy rẫy sự băng hoại đạo đức của công nghệ. Dọc theo bốn bức tường bê tông xám xịt bọc chì chống từ trường là hàng ngàn chiếc kệ bằng thép không gỉ xếp san sát nhau. Trên mỗi chiếc kệ, hàng vạn Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn và các bình cảm xúc khác lấp lánh những dải ánh sáng màu hồng nhạt, hổ phách và xanh lam dịu nhẹ. Đó là những mảnh linh hồn, lòng trắc ẩn, ký ức tuổi thơ và tình yêu thương của hàng vạn cư dân nghèo Hạ Tầng đã bị trích xuất, khóa chặt trong những chiếc lọ thủy tinh vô tri để chờ ngày chuyển giao lên Thượng Tầng làm hàng hóa xa xỉ cho giới tài phiệt.


Sự tương phản tàn nhẫn giữa những bình cảm xúc phát sáng ấm áp và bầu không khí sterile, lạnh buốt của căn phòng khiến Hùng không tự chủ được mà siết chặt nắm đấm. Nhưng Vy không dừng lại để chiêm ngưỡng. Chỉ số LPE cấp C của cô ngay lập tức quét qua căn phòng, xác định các mối đe dọa vật lý.


"Sơn. Kết nối cổng dữ liệu hành lang. Kích hoạt Ghi đè camera thời gian thực," Vy thầm ra lệnh.


Sơn gật đầu, cậu bé nhanh chóng lách người đến hộp kỹ thuật analog nằm nép mình bên cạnh cửa ra vào. Ngón tay Sơn gõ thoăn thoắt trên bàn phím ảo của chiếc deck tự chế, cắm cáp kết nối trực tiếp vào cổng dữ liệu của tiệm cầm đồ. Đoạn mã tự trị của phần mềm gián điệp Bóng Đêm bắt đầu lây lan vào mạng lưới camera giám sát của Lão Vinh. Trên võng mạc của Vy, luồng cấp dữ liệu camera khu vực hành lang đột ngột nhấp nháy rồi chuyển sang trạng thái tĩnh, ghi đè hình ảnh một hành lang trống rỗng giả lập thời gian thực để che giấu sự hiện diện của họ.


"Em đã làm mù camera hành lang phía tây trong vòng mười lăm phút," Sơn thì thầm, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán cậu. "Nhưng tường lửa của Lão Vinh rất nhạy, chúng ta phải nhanh lên."


Vy bước lên dẫn đầu, nhãn cầu Mắt Thần trái của cô chuyển sang chế độ quét bức xạ điện từ. Cô nhìn thấy một mạng lưới các tia laser bảo vệ ngầm màu đỏ rực cắt chéo nhau trên mặt sàn nhà bọc thép, chỉ cần một bước chân sai lệch sẽ kích hoạt hệ thống bẫy điện từ ngầm và báo động đỏ toàn tòa nhà.


"Đi theo dấu chân của tôi. Bước lệch năm phân, các anh sẽ bị nướng chín bởi dòng điện mười nghìn vôn," Vy nói, giọng điệu khô khốc không chút dao động. Cô lách người một cách uyển chuyển, bước qua những khoảng trống cực hẹp giữa các tia laser bảo vệ với sự chuẩn xác của một phép tính toán quỹ đạo chiến đấu tối ưu.


Hùng và Sơn nín thở, cẩn thận đặt chân vào đúng những vị trí mà Vy vừa đi qua. Sự căng thẳng ngột ngạt bao trùm lấy căn phòng, chỉ có tiếng rít thủy lực rệu rã phát ra từ khớp vai rạn nứt của Vy mỗi khi cô chuyển động.


Khi cả ba vừa tiến đến góc cua hành lang dẫn vào phòng bảo mật tối cao, nhãn cầu cybernetic của Vy đột ngột bắt được một nguồn nhiệt lượng sinh học đang di chuyển nhanh từ phía đối diện.


[Cảnh báo: Phát hiện một mục tiêu di chuyển hướng mười hai giờ. Khoảng cách: 8 mét. Trang bị: Giáp carbon đặc nhiệm tầm trung, súng điện từ tầm ngắn. Tỷ lệ phát hiện: 98.4%.]


Đó là một lính canh bọc thép tuần tra đêm của Lão Vinh. Vy lập tức ra hiệu cho Hùng và Sơn ép sát vào hốc tường bọc chì. Tiếng xích sắt và tiếng giày bọc thép của gã lính gác gõ đều đặn trên sàn kim loại, âm thanh dội vào vách tường hành lang hẹp tạo nên một áp lực tinh thần đè nặng lên ngực Sơn.


Vy không thể nổ súng. Súng lục điện từ Tia Chớp tuy không gây tiếng động lớn nhưng phản lực từ trường và tiếng va đập của đạn hợp kim vào giáp thép chắc chắn sẽ kích hoạt các cảm biến âm thanh của hệ thống an ninh tự động xung quanh, phá hỏng hoàn toàn phi vụ thâm nhập tàng hình.


Cô phải thực hiện một cú áp sát cận chiến im lặng tuyệt đối.


Vy nín thở, điều hòa nhịp tim sinh học xuống mức tối thiểu để đánh lừa cảm biến áp suất của hành lang. Ngay khi gã lính gác vừa bước qua góc cua, để lộ gáy bọc giáp mỏng, Vy lướt nhanh áp sát như một bóng ma mờ ảo. Cánh tay bọc thép đen bên phải của cô – hoàn toàn không có xúc giác tự nhiên và đang rỉ dịch thủy lực đen nhẹ dưới lớp keo sinh học – vươn ra ghim chặt lấy cổ họng gã lính gác từ phía sau.


Gã lính canh trợn tròn mắt, định bóp cò súng điện từ nhưng bàn tay trái sinh học quấn băng vải đen của Vy đã khóa chặt lấy họng súng của gã, triệt tiêu hoàn toàn góc bắn. Vy gồng lực thủy lực tối đa của khớp vai phải vừa gia cố.


*Rắc!*


Một tiếng bẻ khớp khô khốc vang lên. Khung xương cổ của gã lính gác bọc giáp bị lực bóp khổng lồ của cánh tay cơ khí bẻ gãy hoàn toàn. Gã lịm đi ngay lập tức, cơ thể đổ sụp xuống sàn nhà nhưng Vy đã nhanh chóng đỡ lấy thân hình nặng nề của gã, đặt nằm im lặng trên nền đất sũng nước mưa axit rò rỉ mà không gây ra bất kỳ tiếng động cơ học nào.


[Mục tiêu đã bị vô hiệu hóa. Thời gian mù vệ tinh còn lại: 1 phút 15 giây.]


Vy buông thi thể gã lính gác ra, lớp keo sinh học Spray-On trên vai cô bị nứt nhẹ sau cú bóp mạnh, để lại một vết bỏng rát rỉ dịch sinh học màu xanh nhạt dọc cổ cô. Cô không bộc lộ một chút do dự nào, vẫy tay ra hiệu cho Hùng và Sơn tiếp tục tiến về phía trước.


"Hùng. Rút thiết bị quét tần số cảm xúc ra. Tìm két bảo mật lượng tử chứa tệp của An," Vy ra lệnh.


Hùng nhanh chóng rút từ thắt lưng ra chiếc máy quét tần số cảm xúc cầm tay cải tiến. Gã bật công tắc nguồn, thấu kính quét của thiết bị phát ra những luồng xung điện từ màu đỏ rực nhấp nháy, dò tìm các dải tần số sinh học của chuỗi gen Locus-9 đặc trưng của An.


"Sóng ngắn của tệp AN-GHOST đang phát ra từ căn phòng cuối hành lang," Hùng nói, giọng gã run lên vì căm phẫn khi nghĩ đến việc ý thức của đứa em trai 14 tuổi đang bị giam cầm như một gói dữ liệu rác trong két của Lão Vinh. "Và... cả Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn của cậu nữa, Vy. Tín hiệu của nó nằm ngay cạnh tệp của An."


Vy khẽ chớp mắt trái. Giao diện đơn sắc hiển thị một điểm sáng rực rỡ màu hồng nhạt nằm sâu sau cánh cửa thép bọc chì dày hai mươi phân của phòng bảo mật tối cao. Đó là nơi khế ước lạnh lùng của cô bắt đầu, và cũng là nơi cô sẽ đòi lại món nợ máu đầu tiên.


Cả ba tiếp cận cánh cửa thép bọc chì. Sơn quỳ rạp xuống sàn, cắm cổng kết nối thần kinh trực tiếp sau gáy vào bảng điều khiển lượng tử của két bảo mật.


"Em đang cố gắng bẻ khóa tường lửa của két," Sơn nói, mắt cậu bé trợn ngược lên, hiển thị các dòng mã nhị phân màu xanh lục chạy liên tục khi ý thức của cậu thâm nhập vào mạng lưới bảo mật của tiệm cầm đồ. "Hệ thống mã hóa này sử dụng thuật toán lượng tử 1024-bit của tập đoàn y sinh Vĩnh Hằng Corp. Nó quá phức tạp đối với deck tự chế của em..."


"Sử dụng Mã Độc Báo Thù để ghi đè," Vy lạnh lùng chỉ dẫn. "Đoạn mã đó mang chuỗi gen tương thích của mẹ. Hệ thống Aegis-Node sẽ không thể nhận diện được nó trong mười giây đầu."


Sơn cắn răng, kích hoạt đoạn mã tự trị từ ổ cứng bọc chì truyền vào hệ thống. Các dòng lệnh trên màn hình bẻ khóa đột ngột chuyển sang màu đỏ rực rỡ. Cánh cửa thép bọc chì phát ra tiếng rít điện từ lớn, các chốt khóa lượng tử bắt đầu xoay chuyển cọc cạch.


Nhưng Lão Vinh không phải là kẻ ngu ngốc. Lão đã gài sẵn một cái bẫy bảo mật lượng tử tối tân bên trong terminal.


Ngay khi Sơn chuẩn bị chạm vào phân khu dữ liệu chứa tệp AN-GHOST, hệ thống tường lửa lượng tử của Tiệm Cầm Đồ Ý Chí bất ngờ kích hoạt cơ chế phản công tự động. Một luồng xung điện thần kinh cao áp phóng ngược dòng cáp kết nối, đánh thẳng vào cổng thần kinh sau gáy của Sơn.


"A... AAA!" Sơn hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, cả cơ thể cậu bé co giật dữ dội trên sàn nhà. Deck bẻ khóa tự chế bốc khói đen khét lẹt, các vi mạch bị cháy rụi dưới dòng điện phản công. Máu tươi bắt đầu rỉ ra từ mũi và tai của cậu bé do vỏ não bị tổn thương nhiệt cấp tính.


Vy nhanh chóng bước tới, dùng Cánh tay bọc thép đen bứt đứt sợi cáp kết nối để ngắt dòng điện phản công trước khi bộ não của Sơn bị thiêu rụi hoàn toàn. Cô đặt bàn tay trái sinh học lên trán Sơn, kiểm tra chỉ số sinh mệnh.


[Mục tiêu Sơn: Tổn thương nhiệt vỏ não 15%. Nhịp tim ổn định ở mức 110. Hệ thống thần kinh trung ương bị chấn động nhẹ. Khuyến nghị: Sơ cứu vết thương thần kinh khẩn cấp.]


"Sơn! Cậu có sao không?" Hùng lao tới đỡ lấy cậu bé, khuôn mặt gã đầy vẻ hoảng loạn.


"Em... em ổn... nhưng tường lửa của lão... lão đã khóa chặt..." Sơn thều thào, giọng nói yếu ớt rệu rã.


Vy đứng thẳng dậy, nhãn cầu cybernetic trái của cô phát ra ánh sáng xanh lam sắc lạnh. Cô bước tới trước két bảo mật lượng tử, nơi Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn của cô đang lấp lánh ánh sáng hồng nhạt bên cạnh máy chủ lưu trữ Tệp AN-GHOST của An. Bàn tay bọc thép đen của cô từ từ đưa lên, chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của két bảo mật để chuẩn bị cưỡng bức trích xuất dữ liệu bằng Mã Độc Báo Thù.


*ẦM! rầm rầm...*


Một tiếng động khổng lồ vang lên từ phía trần nhà. Mặt đất dưới chân họ rung chuyển dữ dội.


Ngay khi năm ngón tay thép của Vy vừa chạm vào két lượng tử, một bức tường thép bọc chì dày nửa mét đột ngột sập mạnh xuống từ trần nhà với tốc độ cực nhanh, chặn đứng hoàn toàn lối thoát duy nhất của hành lang. Tiếng va đập khổng lồ của bức tường thép xuống nền bê tông tạo ra một làn sóng xung kích điện từ mạnh, làm nhiễu loạn toàn bộ hệ thống định vị nhãn cầu của Vy trong ba giây.


Bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy căn phòng bảo mật tối cao, khóa chặt Vy, Hùng và Sơn bên trong không gian ngột ngạt bọc chì không thể xuyên thấu.


*Oooong... oooong...*


Một luồng ánh sáng hologram màu tím đậm đột ngột bùng lên ở trung tâm căn phòng, xua tan bóng tối lạnh lẽo. Hình chiếu 3D bán trong suốt của Lão Vinh hiện lên giữa không trung. Lão già mặc áo dài lụa đen thêu họa tiết mạch điện tử, mắt đeo thấu kính cybernetic đơn màu đỏ rực lấp lánh sát ý. Lão cầm tẩu thuốc điện tử, rít một hơi dài rồi phả ra làn khói thơm ảo ảnh, nhìn xuống ba người họ bằng một nụ cười xảo quyệt đầy chế giễu.


"Vy vô cảm ơi là Vy vô cảm," giọng Lão Vinh rền rĩ qua hệ thống loa ngầm của phòng bảo mật, mang theo sự tàn nhẫn và đắc thắng tột cùng. "Mày nghĩ mày có thể qua mắt được tao bằng chiếc thẻ giả lập rẻ tiền của thằng ranh con đó sao? Tao đã biết mày phát hiện ra sự thật về thằng em trai của mày từ lúc mày cấy thiết bị Ký Sinh dưới cống ngầm rồi. Chào mừng mày đã tự bước vào chiếc quan tài bọc chì của chính mình."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!