Nhạc nềnCyber_Noir

Ngược Dòng Axit

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng nước đỏ rực sủi bọt như máu sôi cuồn cuộn đổ về từ phía ngã ba cống ngầm, mang theo hơi nóng hầm hập và mùi axit clohydric nồng nặc xộc thẳng vào buồng phổi. Tiếng rít gào của hóa chất ăn mòn vách bê tông rạn nứt tạo nên những âm thanh ghê rợn, dội vào lòng cống tối tăm những luồng âm vang rùng rợn. Hơi axit bốc lên thành một làn sương mù màu hồng nhạt, nhanh chóng bám vào những thanh dầm thép rỉ sét dọc trần cống, khiến chúng sủi bọt trắng và rơi xuống từng mảng rỉ sét mủn nát.


"Lùi lại! Hai mét mười lăm phân!" Vy ra lệnh, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, hoàn toàn không có một tần số run rẩy nào của nỗi sợ hãi.


Nhãn cầu cybernetic Mắt Thần bên trái của cô nhấp nháy liên tục, giao diện đơn sắc xám xịt đột ngột bị đè lên bởi hàng loạt cảnh báo đỏ rực:


[Cảnh báo: Phát hiện nồng độ axit clohydric vượt mức 35%. Lớp vỏ bọc sợi carbon bảo vệ cánh tay cơ khí bị ăn mòn 2.4% mỗi phút. Nguy cơ hoại tử da thịt sinh học vùng cổ trong vòng 45 giây.]


Phía sau cô, Hùng và Sơn loạng choạng lùi lại, lưng đập mạnh vào vách đá ẩm ướt. Sơn ôm chặt chiếc deck bẻ khóa tự chế trước ngực, răng đánh vào nhau lập cập không chỉ vì cái lạnh của lòng đất mà vì nỗi khiếp sợ trước dòng thác chết chóc đang tràn tới. Hùng nhanh tay rút từ trong ba lô ra bình Keo sinh học Spray-On, ngón tay dính đầy dầu mỡ của gã siết chặt vòi phun, mắt không rời vết sẹo nano dọc cổ Vy – nơi mối hàn titan vội vã đang rò rỉ điện áp 1.8V, phát ra những tia điện màu xanh nhạt nhấp nháy liên tục giữa làn sương axit.


"Vy! Lối đi vào Tiệm Cầm Đồ Ý Chí nằm ngay sau bức tường kia, nhưng nếu dòng axit này dâng cao thêm nửa mét, Hùng và Sơn sẽ bị thiêu rụi trước khi kịp chạm vào cửa sắt!" Hùng hét lên qua bộ lọc khí rỉ sét.


Vy khẽ chớp mắt trái, nhãn cầu cybernetic lập tức quét qua dòng nước đỏ để tìm kiếm chiếc van xả áp suất khổng lồ của đường ống phụ. Cách vị trí của họ năm mét về phía thượng nguồn, nửa chìm nửa nổi dưới dòng nước axit đang sôi sục, là một bánh xe van rỉ sét khổng lồ thuộc Đường ống thải "A-09". Đó là lối thoát duy nhất. Nếu có thể xoay chiếc van đó, dòng nước thải hóa chất từ nhà máy Trung Tầng sẽ được chuyển hướng sang nhánh cống phụ, mở ra con đường khô ráo dẫn vào sào huyệt của Lão Vinh.


Nhưng chiếc van đó đã bị bỏ hoang hàng thập kỷ, kẹt cứng dưới hàng tấn rỉ sét và chất thải công nghiệp hóa cứng. Để xoay được nó dưới áp lực dòng chảy cực lớn lúc này, lực thủy lực thông thường của cánh tay cơ khí là hoàn toàn bất khả thi.


"Tôi sẽ xoay van," Vy nói, bước một bước dứt khoát về phía dòng nước đỏ.


"Cậu điên rồi sao!" Hùng lao lên định giữ cô lại, nhưng Vy đã gạt gã ra bằng một lực đấm thủy lực chuẩn xác, không mạnh nhưng đủ để đẩy gã lùi về vùng an toàn.


"Hùng. Anh và Sơn có không phẩy một phần trăm cơ hội sống sót nếu dòng axit này chạm vào chân các anh trong vòng ba mươi giây tới. Phép tính của tôi là tuyệt đối." Vy không quay đầu lại, đôi chân bọc thép của cô bước thẳng vào dòng nước axit clohydric.


*Xèo... xèo...*


Ngay khi đế giày da và lớp vỏ bọc sợi carbon của cô tiếp xúc với dòng nước đỏ, một làn khói trắng khét lẹt bốc lên nghi ngút. Cơn đau từ vùng da sinh học ở cổ chân truyền thẳng lên thùy trán, nhưng chỉ số LPE cấp C của cô ngay lập tức cô lập xung thần kinh đó, chuyển hóa nó thành một dòng thông số kỹ thuật khô khan hiển thị trên võng mạc:


[Tổn hại thực thể da sinh học chân phải: 12%. Tốc độ ăn mòn tăng 1.5% mỗi giây. Khuyến nghị: Rút lui ngay lập tức.]


Vy bỏ qua cảnh báo. Cô áp sát chiếc van xả khổng lồ của Đường ống thải "A-09". Hai bàn tay cô – tay trái sinh học quấn băng vải đen và Cánh tay bọc thép đen bên phải – bám chặt vào vành bánh xe van kẹt cứng. Lớp rỉ sét dày cộp ăn mòn sâu vào kim loại, tạo ra những cạnh sắc nhọn như dao cạo, cứa rách lớp băng vải trên tay trái cô, để lại những vệt máu đỏ tươi nhanh chóng bị dòng axit bên dưới hòa tan.


Cô gồng lực, các pittông thủy lực trên cánh tay phải rít lên những tiếng kêu mechanical khô khốc. Nhưng bánh xe van vẫn bất động như một khối đá tạc liền vào vách cống.


[Lực cản vật lý: 4500 Newton. Hiệu suất thủy lực hiện tại: 85%. Tỷ lệ xoay thành công: 0.12%.]


Thời gian đang đếm ngược. Dòng nước axit đã dâng lên đến bắp chân Vy, bắt đầu ăn mòn sâu vào các sợi thần kinh gương cấy ghép dưới da. Vết sẹo nano dọc cổ cô rò rỉ điện áp mạnh hơn, dòng điện 1.8V nhảy múa liên tục dọc theo bả vai, đốt cháy các mô sinh học mỏng manh xung quanh mối hàn titan mới.


Vy đưa ra quyết định logic tối ưu nhất: "Kích hoạt Overclocking 200%."


[Cảnh báo: Kích hoạt Overclocking 200% sẽ ép hệ thống chip não và pin sinh học hoạt động vượt công suất định mức. Nhiệt độ vỏ não dự kiến đạt 43.5 độ C. Nguy cơ tổn thương nhiệt nghiêm trọng và hoại tử tế bào thần kinh trung ương. Thời gian giới hạn: 45 giây.]


"Xác nhận," Vy thầm ra lệnh trong đầu.


Ngay lập tức, một luồng điện cao áp từ Lõi pin sinh học dự phòng tim phóng thẳng vào hệ thống dây thần kinh gương chạy dọc cánh tay cơ khí của cô. Nhãn cầu cybernetic trái của cô rực sáng một màu xanh lam chói mắt, lấn át cả ánh sáng đỏ ma quái của dòng axit. Cánh tay bọc thép đen rung lên bần bật, phát ra tiếng rít thủy lực chói tai như một động cơ phản lực bị dồn ép đến giới hạn tối đa. Mùi khét lẹt của các vi mạch bị quá nhiệt bốc lên từ bả vai phải của cô, quyện với mùi hóa chất nồng nặc.


"Xoay!" Vy nghiến răng, toàn bộ cơ thể cô rướn về phía trước, dồn lực đòn bẩy thủy lực khổng lồ vào vành bánh xe van.


*Két... rắc... rắc...*


Tiếng kim loại rỉ sét bị vặn xoắn gãy vụn vang lên giòn giã giữa lòng cống. Bánh xe van dịch chuyển được hai phân. Nhưng lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khớp vai phải cơ khí của cô. Mối hàn titan vội vã của Hùng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt li ti, rò rỉ dịch thủy lực đen thẫm hòa cùng dòng nước axit bên dưới.


"Vy! Khớp vai của cậu sắp vỡ rồi!" Hùng hét lên, gã không thể đứng nhìn thêm được nữa. Bất chấp dòng nước axit đang sủi bọt sát mép giày, Hùng lao người về phía trước, bò qua những tảng đá rỉ sét dọc vách cống, giơ bình Keo sinh học Spray-On hướng thẳng vào bả vai phải của Vy.


*Xèo... xèo...*


Luồng keo polymer sinh học màu xám đục phun ra từ bình xịt, ngay lập tức đông cứng khi tiếp xúc với nhiệt độ cực cao của khớp vai đang quá nhiệt. Hợp chất polymer bịt kín các vết rạn nứt trên mối hàn titan, ngăn chặn dịch thủy lực tiếp tục rò rỉ và tạo ra một lớp màng bảo vệ chống ăn mòn hóa chất tạm thời quanh cổ Vy.


"Giữ chặt! Tớ sẽ gia cố mối hàn!" Hùng gào lên, gã phải dùng cả hai tay để giữ thăng bằng trên vách đá trơn trượt, hơi axit nóng bỏng phả vào mặt khiến da gã đỏ ửng và rộp lên đau đớn.


Vy không nhìn Hùng, nhãn cầu cybernetic của cô chỉ tập trung vào biểu đồ lực hiển thị trên võng mạc. Thời gian Overclocking còn lại: 18 giây.


"Lực nén thủy lực: Đạt đỉnh."


Vy gầm lên một tiếng trầm đục từ sâu trong lồng ngực sinh học. Toàn bộ trọng lượng cơ thể cơ khí nặng nề của cô dồn vào cánh tay phải bọc thép đen vừa được gia cố bằng lớp keo sinh học. Lực pittông thủy lực tăng vọt lên mức tối đa.


*XOẢNG!*


Chiếc van xả khổng lồ của Đường ống thải "A-09" hoàn toàn bị khuất phục. Bánh xe van xoay mạnh ba vòng liên tục dưới lực vặn khổng lồ của Vy. Một tiếng *ầm rầm* chấn động vang lên từ sâu trong lòng đất khi cánh cửa cống phụ mở ra. Dòng nước axit đỏ thẫm đang cuồn cuộn chảy tới đột ngột bị hút mạnh về phía nhánh cống bên phải, đổ ầm ầm xuống vực sâu tăm tối của khu phế thải Trung Tầng.


Dòng nước dưới chân họ rút xuống nhanh chóng, chỉ còn lại lớp bùn hóa chất đen ngòm sủi bọt trắng xóa và những mảng bê tông bị ăn mòn loang lổ. Lối thâm nhập khô ráo dẫn vào lòng đất bên dưới Tiệm Cầm Đồ Ý Chí đã mở ra.


[Ngắt kết nối Overclocking 200%. Nhiệt độ vỏ não: 42.8 độ C. Dung lượng pin sinh học còn lại: 32%. Khớp vai phải bị tổn hại vật lý 15%.]


Vy loạng choạng lùi lại một bước, cánh tay bọc thép đen buông thõng rệu rã, lớp keo sinh học Spray-On trên vai cô vẫn còn bốc khói khét lẹt. Vết sẹo nano dọc cổ cô nhấp nháy vài tia điện xanh nhạt cuối cùng rồi lịm tắt, để lại một cảm giác bỏng rát buốt nhói chạy dọc theo các sợi thần kinh sinh học lên thái dương.


"Cậu ổn chứ?" Hùng lao tới đỡ lấy bả vai trái sinh học của Vy, giọng gã run lên vì lo lắng.


"Ổn. Hiệu suất vận động của cánh tay phải giảm mười lăm phần trăm, nhưng vẫn nằm trong tầm kiểm soát chiến thuật." Vy trả lời bằng giọng điệu khô khốc, đôi mắt trái cybernetic của cô từ từ chuyển từ màu xanh lam chói mắt về lại ánh sáng xanh nhạt đơn sắc. Cô nhìn xuống lớp da chân phải sinh học bị axit ăn mòn rách nát, rồi quay sang Sơn. "Sơn. Tiếp cận terminal bảo mật ngầm của Tiệm Cầm Đồ. Chúng ta chỉ còn một tiếng mười lăm phút trước khi Lão Vinh di dời dữ liệu."


Sơn nuốt nước bọt, vội vàng trèo qua đống đổ nát rỉ sét để tiếp cận chiếc hộp kỹ thuật analog nằm nép mình sau bức tường bê tông dày của tiệm cầm đồ. Chiếc hộp sắt này là điểm kết nối vật lý duy nhất không đi qua mạng lưới giám sát của siêu AI Aegis-Mind, lối đi bí mật mà bà ngoại cô đã ghi lại trên vi mạch của chiếc mặt dây chuyền đồng thô.


"Em... em đang kết nối," Sơn nói, ngón tay cậu run rẩy cắm cáp kết nối từ chiếc deck bẻ khóa tự chế vào cổng analog rỉ sét của hộp kỹ thuật. Cậu bé lách tay vào khe hẹp, cẩn thận đặt Thiết bị "Ký Sinh" – con bọ cơ khí nhỏ bọc nhựa đen bóng giả lập loài gián – vào sâu bên trong bảng mạch điện tử.


"Chị Vy, thiết bị Ký Sinh đã bám chặt vào đường truyền tín hiệu nội bộ của Lão Vinh," Sơn thì thầm, mắt dán chặt vào màn hình hiển thị các dòng mã nhị phân màu xanh lục chạy liên tục. "Em đang bẻ khóa kênh truyền thông thoại của lão. Chờ em mười giây..."


Vy đứng canh gác ở lối rẽ hành lang cống ngầm, tay trái cô đặt hờ trên báng súng lục điện từ Tia Chớp bên đùi phải. Nhãn cầu Mắt Thần trái của cô quét liên tục quanh khu vực để phát hiện bất kỳ bức xạ nhiệt nào từ các drone tuần tra hoặc đặc nhiệm Hắc Thiết.


Bỗng nhiên, chiếc deck bẻ khóa của Sơn phát ra một tiếng *tít* nhỏ, và một dải âm thanh rè rè, nhiễu loạn bắt đầu phát ra từ bộ loa mini của máy.


"Em hack được rồi! Đây là cuộc gọi thoại được mã hóa sóng ngắn giữa Tiệm Cầm Đồ Ý Chí và một đầu mối ở Trung Tầng," Sơn nói, vẻ mặt cậu đột ngột biến sắc khi nghe thấy giọng nói khàn khàn quen thuộc của Lão Vinh vang lên qua làn sóng nhiễu.


"...Lâm, quả tim của thằng ranh con Trần Hoài An đã tương thích hoàn toàn với bộ lọc sinh học của Thẩm Mỹ Linh chưa?" Giọng Lão Vinh phát ra qua bộ lọc âm thanh méo mó, lạnh lùng và tàn nhẫn đến đáng sợ.


Vy đứng khựng lại. Nhãn cầu cybernetic trái của cô ngừng quét, tiêu cự mắt phải sinh học đột ngột co rút lại. Chỉ số LPE trong não cô hiển thị một dòng thông số nhấp nháy liên tục, cố gắng cô lập một xung điện từ cảm xúc vừa bùng lên từ sâu trong ký ức thùy trán.


Một giọng nói đàn ông mập mạp, mang âm điệu vô trùng của phòng thí nghiệm phản hồi từ đầu dây bên kia – đó chính là Giám đốc Lâm, kẻ điều hành lò mổ sinh học của tập đoàn:


"Lão Vinh, ông yên tâm đi. Ca phẫu thuật trích xuất tim sinh học của thằng bé đã hoàn thành từ mười hai giờ trước tại Nhà máy 'Vĩnh Hằng 03'. Quả tim của nó sở hữu chuỗi gen Locus-9 tương thích tuyệt đối, hiện đã được biến đổi thành lõi năng lượng sinh học để duy trì sự trẻ hóa cho tổng giám đốc Thẩm Mỹ Linh. Bản sao sinh học giả lập nhịp tim mà ông cấy vào phòng khám lậu vẫn đang lừa được con chị nó làm sát thủ bẩn cho ông chứ?"


"Nó vẫn đang đi săn cho tôi," Lão Vinh cười khẩy, tiếng cười khè khè như tiếng rắn bò qua phế liệu. "Con ranh đó đã thế chấp lòng trắc ẩn, thùy trán của nó giờ chỉ vận hành bằng logic cơ khí lạnh lùng. Chỉ cần tôi giữ cái phôi thai giả lập nhịp tim của thằng em trai trước mắt nó, nó sẽ tiếp tục làm cỗ máy giết người không công cho chúng ta. Hãy chuẩn bị di dời tệp ý thức AN-GHOST của thằng bé lên Thượng Tầng để xóa sạch dấu vết."


*Rắc... rắc...*


Tiếng kim loại bị bóp nghẹt vang lên khô khốc giữa lòng cống tối tăm.


Vy không hề hay biết rằng bàn tay trái sinh học của cô đang siết chặt lấy vành bánh xe van rỉ sét bên cạnh mạnh đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, máu tươi từ vết cắt trước đó rỉ ra, nhuộm đỏ mảng titan bọc ngoài. Nhãn cầu cybernetic trái của cô không rỉ nước mắt – cô không còn thùy trán để cảm nhận nỗi đau buồn hay sự u uất – nhưng giao diện đơn sắc xám xịt đột ngột bị nhuộm một màu đỏ rực như lửa đốt.


Hàng loạt dòng lệnh logic trong não bộ cô bị đảo lộn hoàn toàn, các phân khu dữ liệu chiến thuật tự động tái cấu trúc với một tốc độ chóng mặt. Chỉ số Hiệu Suất Logic (LPE) của cô nhảy vọt lên mức tối ưu tuyệt đối, loại bỏ hoàn toàn mục tiêu cũ ra khỏi hệ thống điều hành:


[Mục tiêu cũ: Kiếm đủ Credit Nhân Tính để chuộc lại cảm xúc cứu em trai -> Xác định: Vô hiệu lực (Vật chủ đã chết vật lý).]


[Mục tiêu mới: Tiêu diệt Lão Vinh. Tiêu diệt Giám đốc Lâm. Tiêu diệt Thẩm Mỹ Linh. Thu hồi tim sinh học của Trần Hoài An. Đòi nợ máu.]


Sơn nhìn Vy, gương mặt cậu bé hacker hoàn toàn cắt không còn một giọt máu. Cậu run rẩy nhìn sang Hùng, người cũng đang đứng chết lặng trong bóng tối, đôi mắt đỏ ngầu dồn nén một sự căm phẫn tột cùng đối với tội ác kinh hoàng của tập đoàn y sinh.


"Vy... An... An đã..." Hùng nghẹn giọng, gã bước lên định đặt tay lên vai Vy, nhưng bước chân gã khựng lại khi nhìn thấy vầng sáng xanh lam lạnh lẽo phát ra từ nhãn cầu cybernetic của cô gái.


Đó không phải là ánh sáng của một con người đang đau khổ.


Đó là vầng sáng lạnh buốt, tàn nhẫn và bình thản tuyệt đối của một cỗ máy ám sát vừa tìm thấy tọa độ của con mồi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!