Bản Đồ Cống Ngầm
Khói xám từ mỏ hàn plasma của Hùng bốc lên nghi ngút, quyện với mùi ẩm mốc của những tấm đệm rách và đống rác thải điện tử rải rác khắp toa tàu điện ngầm bỏ hoang. Vy ngồi lặng lẽ trên một thùng kim loại rỉ sét bọc chì. Cánh tay phải cơ khí của cô thỉnh thoảng lại giật mạnh một cách vô thức, phát ra những tiếng *tạch tạch* khô khốc cùng vài tia lửa điện xanh nhạt dọc theo bả vai. Dòng điện rò rỉ 2.4V chạy dọc cổ đang thiêu đốt lớp da sinh học xung quanh khớp vai, để lại một vệt bỏng đỏ ửng rỉ dịch vàng nhạt. Nhưng khuôn mặt cô vẫn phẳng lặng, không một cơ thịt nào co giật, đôi mắt không còn tiêu cự tự nhiên mà chỉ có vầng sáng lạnh lẽo của nhãn cầu cybernetic Mắt Thần bên trái.
"Cậu bạo tay quá đấy, Vy," Hùng vừa nói vừa dùng kìm kẹp chặt một tấm Sợi carbon nano chắp vá, áp trực tiếp lên vết nứt trên lớp vỏ bọc titan của cô. "Cú nhảy tự do từ độ cao một trăm mét ở Thượng Tầng suýt chút nữa đã làm vỡ nát hệ thống pittông bả vai này. Nếu không có lớp sợi carbon nano này gia cố tạm thời, chỉ cần một phản lực nhỏ từ súng Tia Chớp cũng đủ khiến khớp vai của cậu rụng rời hoàn toàn."
Vy không đáp, cũng không hề nhíu mày trước sức nóng từ mỏ hàn plasma đang dí sát da thịt sinh học của mình. Với cô lúc này, cơn đau chỉ là một thông số kỹ thuật hiển thị dưới dạng sọc đỏ lỗi trên võng mạc trái. Hệ thống LPE của cô đang vận hành ở mức tối ưu của một sát thủ vô cảm, loại bỏ mọi xung động thần kinh thừa thãi.
Ở góc đối diện, Sơn "Rác" đang dán chặt mắt vào chiếc máy tính bẻ khóa tự chế. Ngón tay cậu bé gõ liên hồi trên bàn phím ảo, lập trình các dòng lệnh cuối cùng cho Thiết bị "Ký Sinh" – con bọ cơ khí nhỏ bằng ngón tay út bọc nhựa đen bóng giả lập loài gián. "Chị Vy, mã khóa đột nhập Tiệm Cầm Đồ Ý Chí mà chị Mười Ngón gửi rất chuẩn. Nhưng hệ thống phòng thủ của Lão Vinh đã tự động nâng cấp sau khi Thượng Tầng báo động đỏ. Em phải nạp tệp ký sinh này vào để chuẩn bị bẻ khóa trực tiếp terminal bảo mật của lão ngay khi chúng ta tiếp cận."
Vy thọc bàn tay trái sinh học vào túi áo khoác da xám xịt dính đầy muội than, rút ra chiếc Mặt dây chuyền đồng thô rỉ sét – di vật duy nhất của bà ngoại để lại. Cô dùng móng tay bẩy nhẹ chốt cơ học cũ kỹ. Một tiếng *cạch* analog khô khốc vang lên. Bên trong lớp vỏ đồng dày không phải là một bức ảnh gia đình, mà là một vi mạch dẹt cổ xưa bọc trong silicon chống ẩm.
"Di sản của Bà ngoại," Vy nói, giọng phẳng lặng không một âm điệu lên xuống. "Bản đồ hệ thống thoát nước ngầm thời sơ khai của Neo-Saigon. Nó được vẽ trước khi các tòa tháp Thượng Tầng được xây dựng đè lên móng cũ. Sơn, quét dữ liệu vật lý này."
Sơn vội vàng đưa thấu kính quang học của chiếc deck bẻ khóa sát vào vi mạch. Một bản đồ ba chiều màu xanh lục nhạt hiện lên trên không trung, hiển thị một mê cung đường ống chằng chịt, hẹp và sâu hoắm nằm ngay dưới lòng đất bên dưới Tiệm Cầm Đồ Ý Chí, hoàn toàn biệt lập khỏi sự giám sát của siêu AI Aegis-Mind.
Cửa toa tàu đột ngột bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Lam bước vào, mang theo khẩu súng shotgun cưa nòng và vẻ mặt căng thẳng tột độ. Phía sau anh là năm chiến binh cao lớn của nhóm tự vệ Đất Sét, ai nấy đều quấn băng vải đầy vết sẹo đường phố.
"Vy, tôi không thể để cậu đi một mình," Lam nói, giọng đầy nhiệt huyết nhưng dồn nén sự lo âu. "Lão Vinh đã tăng cường lực lượng bảo vệ bọc thép quanh tiệm cầm đồ. Tôi sẽ dẫn năm người của Đất Sét đi cùng để bảo vệ Hùng và Sơn khi họ thực hiện bẻ khóa mạng. Chúng ta không thể để mất thêm ai nữa."
Vy khẽ ngước mắt trái lên. Một dải thông số đơn sắc màu xanh lam quét qua cơ thể Lam và nhóm chiến binh phía sau cô, hiển thị các chỉ số sinh học và trang bị vật lý của họ.
"Không," Vy trả lời lạnh lùng. "Tỷ lệ thâm nhập thành công sẽ giảm xuống dưới năm phần trăm nếu có thêm người."
Lam nhíu mày, bước lên một bước đầy phẫn nộ. "Cậu điên rồi sao? Hùng và Sơn không phải là chiến binh thực chiến. Nếu đặc nhiệm Hắc Thiết hoặc người của Lão Vinh bao vây, một mình cậu làm sao bảo vệ được cả hai kỹ sư dưới lòng đất?"
Vy đưa cánh tay trái sinh học chỉ thẳng vào màn hình bản đồ cống ngầm. "Cảm biến áp suất sàn nhà của Tiệm Cầm Đồ Ý Chí được đặt ở ngưỡng một trăm năm mươi kilôgam tổng trọng lượng cho mỗi phân khu phòng bảo mật. Tôi nặng sáu mươi lăm kilôgam do cấy ghép cơ khí nặng. Hùng năm mươi tám kilôgam. Sơn bốn mươi lăm kilôgam. Tổng cộng là một trăm sáu mươi tám kilôgam, đã vượt ngưỡng an toàn nhưng Sơn có thể dùng thiết bị tàng hình khúc xạ để phân tán lực quét của cảm biến. Năm chiến binh của anh, mỗi người nặng trung bình bảy mươi lăm kilôgam, mang theo súng nóng thô sơ không bọc chì chống từ trường. Chỉ cần một bước chân của họ, hệ thống báo động đỏ sẽ kích hoạt trong vòng không phẩy ba giây."
Lam nghiến răng, cố thuyết phục. "Chúng tôi có thể bọc hậu ở lối vào cống ngầm!"
"Đường ống thoát nước bên dưới tiệm cầm đồ chỉ rộng không phẩy tám mét," Vy tiếp tục phân tích bằng giọng điệu toán học khô khốc. "Đó là một nút thắt cổ chai vật lý. Nếu đặc nhiệm kích hoạt sóng xung kích EMP, toàn bộ súng đạn tự chế của các anh sẽ bị vô hiệu hóa. Nhóm Đất Sét không có bất kỳ nâng cấp cơ khí nào chống chịu từ trường hoặc bộ lọc khí độc quân sự. Khí gas tự hủy của tiệm cầm đồ sẽ giết chết các anh trong vòng mười hai giây. Việc mang theo các anh là một phép tính thừa thãi và hoàn toàn vô giá trị."
Lam quay sang Hùng, giọng dằn vặt dội lên trong toa tàu chật hẹp. "Hùng! Cậu điên rồi sao? Cậu thực sự tin vào những phép tính vô hồn của cô ấy à? Vy không còn là Vy của ngày xưa nữa rồi! Cô ấy coi mạng sống của chúng ta chỉ là những con số trên bảng phân phối!"
Hùng dừng mỏ hàn plasma, nhìn vào vết sẹo rỉ điện dọc cổ Vy, rồi cúi đầu thở dài. "Vy tính đúng rồi, Lam. Tớ chỉ tin vào những con số thực tế. Nếu tụi tớ bị bắt, sự xuất hiện của nhóm Đất Sét chỉ làm tăng thêm số người chết mà thôi. Cậu hãy ở lại bọc hậu từ xa tại bến cảng, đó là cách tốt nhất."
Sự im lặng bao trùm toa tàu bỏ hoang. Lam nhìn Vy, ánh mắt anh chứa đựng sự thất vọng tột cùng và một vết nứt lớn về lòng tin. Anh nhận ra lòng trắc ẩn của cô gái này đã thực sự bị xóa sạch, không còn chỗ cho tình bạn hay sự đồng cảm đường phố.
"Được rồi," Lam nói, giọng lạnh đi. "Tôi sẽ bọc hậu từ xa tại bến cảng. Hy vọng cái đầu lạnh của cậu sẽ không giết chết tất cả chúng ta."
Không phí một giây thừa thãi, Vy dẫn Hùng và Sơn leo xuống nắp cống ngầm rỉ sét ở góc tối của toa tàu bỏ hoang, bắt đầu tiến vào lòng đất.
Không khí bên dưới cống ngầm ngột ngạt, hôi thối nồng nặc mùi lưu huỳnh, rác thải hữu cơ phân hủy và hóa chất công nghiệp rò rỉ từ các nhà máy lọc hóa Trung Tầng phía trên. Nước bẩn ngập đến đầu gối, đen ngòm và lấp lánh những vệt dầu loang màu cầu vồng dưới ánh sáng yếu ớt phát ra từ nhãn cầu cybernetic của Vy. Khắp nơi là những mảng rêu độc hại bám đầy trên vách bê tông rạn nứt.
Cánh tay bọc thép đen của Vy thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kêu *két két* nhỏ do dầu thủy lực bị pha tạp nước mưa axit ăn mòn. Vết sẹo nano dọc cổ cô bỏng rát dữ dội mỗi khi cô cử động đầu để quan sát các đường ống rỉ sét xung quanh. Hùng và Sơn lầm lũi đi phía sau, nín thở để tránh hít phải luồng khí độc.
Họ tiến gần đến ngã ba dẫn thẳng vào lòng đất bên dưới Tiệm Cầm Đồ Ý Chí. Sơn ôm chặt chiếc deck bẻ khóa, răng đánh vào nhau lập cập vì lạnh và sợ hãi.
Bỗng nhiên, một tiếng động trầm đục rền vang từ phía trên trần cống bê tông rạn nứt.
Dòng nước thải đen ngòm dưới chân họ đột ngột chuyển sang màu đỏ thẫm, bốc khói nghi ngút và sủi bọt điên cuồng. Mùi axit clohydric nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến Hùng và Sơn ho sặc sụa. Dòng nước axit nóng bỏng đang cuồn cuộn chảy tới với áp lực cực lớn, chặn đứng con đường duy nhất dẫn vào sào huyệt của Lão Vinh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!