Phán Quyết Trên Cao
Năm giây.
Hệ thống còi báo động đỏ của Vòm Kính Khí Quyển Thượng Tầng rít lên những âm thanh chói tai, xé toạc bầu không khí trong lành nhân tạo của khu vườn trên cao. Ánh sáng neon đỏ rực từ các tháp bảo an quét qua sảnh hành lang bọc kính, nhuộm cơ thể chắp vá của Vy thành một màu máu ma mị.
Sát khí từ Phong Chớp đã áp sát sau gáy cô. Lưỡi dao gót chân của gã cyborg tốc độ rít lên xé gió, mang theo luồng điện áp manual override màu xanh lam rực rỡ găm thẳng vào khớp cổ của Vy. Với một nhãn cầu cybernetic trái đang bị ngắt kết nối hoàn toàn, rỉ ra dòng dịch sinh học màu xanh nhạt pha lẫn máu loãng dọc theo gò má, tầm nhìn của Vy bị thu hẹp chỉ còn một nửa. Khớp vai phải cơ khí của cô rò rỉ điện áp 2.4V liên tục, bốc lên làn khói khét lẹt của da thịt sinh học bị thiêu đốt.
[Cảnh báo: Khớp gối phải chịu tải lực cơ học giảm 40%. Tỷ lệ né tránh đòn đánh cận chiến trực diện bằng phương pháp di chuyển thông thường: 12.4%. Khuyến nghị: Kích hoạt vũ khí tầm xa.]
AI hỗ trợ chiến đấu A-Lý đưa ra những con số phân tích lạnh lùng trên võng mạc phải sinh học duy nhất của Vy. Cô không hề do dự, cũng không bộc lộ một chút sợ hãi nào. Thùy trán bị đóng băng cảm xúc hoàn toàn biến cô thành một cỗ máy tính toán quỹ đạo chiến đấu tối ưu nhất.
Vy khẽ nghiêng đầu tránh lưỡi dao gót chân đang lao sát gáy trong một phần triệu giây. Thay vì lùi lại để phòng thủ, cô bật nhảy ngược lên, cánh tay bọc thép đen bên phải vung lên bám chặt vào đường ống tản nhiệt của hệ thống điều hòa khí hóa lỏng áp suất cao chạy dọc trần nhà.
*RẮC!*
Mối hàn titan trên vai cô rít lên rệu rã, dòng điện rò rỉ chạy dọc cổ khiến bả vai cô co thắt dữ dội. Nhưng Vy vẫn giữ chặt nòng súng. Bằng bàn tay trái sinh học, cô rút nhanh khẩu súng lục điện từ Tia Chớp bên đùi phải, không hướng vào Phong Chớp, mà bắn thẳng vào van xả khí áp suất cao ngay phía trên đầu gã.
*ĐOÀNG!*
Một vệt sáng điện từ xanh dương xé toạc không khí, găm chính xác vào chiếc van xả bằng đồng rỉ sét.
*XÈO XÈO XÈO!*
Luồng khí nitơ lỏng siêu lạnh dùng để làm mát hệ thống tháp kính phun ra như một vòi rồng tuyết, bao phủ toàn bộ cơ thể Phong Chớp trong vòng nửa giây. Nhiệt độ âm 196 độ C ngay lập tức đóng băng các bó cơ sợi carbon và làm giòn hóa lớp giáp titan mỏng trên đôi chân phản lực của gã.
"Mẹ kiếp! Con khốn vô cảm!" Phong Chớp thét lên một tiếng kinh hoàng. Đôi chân phản lực của gã bị khóa chặt trong một khối băng dày, manual override cơ học hoàn toàn bất động dưới sức lạnh tàn nhẫn.
Vy buông tay khỏi trần nhà, tiếp đất nhẹ nhàng ngay trước mặt gã cyborg đang bị đóng băng nửa người. Nhãn cầu phải của cô khóa chặt vào chiếc thẻ truy cập lượng tử vàng đang treo lủng lẳng ở thắt lưng của Phong Chớp. Không một động tác thừa, cánh tay cơ khí của cô vươn ra, năm ngón tay hợp kim titan bóp nát chốt khóa cơ học, giật phắt chiếc thẻ vàng trước ánh mắt căm hận tột cùng của gã thợ săn đối thủ.
"Hệ thống bảo an khóa chặt sau ba giây!" Giọng nói cơ khí của AI Aegis-Mind vang lên vô cảm.
Vy quay lưng bước đi, bỏ mặc Phong Chớp đang gào thét trong tuyệt vọng làm bia đỡ đạn cho hệ thống pháo laser tự động trên trần nhà bắt đầu xoay nòng khóa mục tiêu. Cô lướt nhanh qua hành lang bọc kính, chiếc thẻ vàng trong tay cô quét qua khe cảm biến của cánh cửa bọc chì dày hai mươi centimet dẫn thẳng vào văn phòng tối mật của Giám sát viên "Mắt Diều Hâu".
*CẠCH!*
Cánh cửa thép nặng nề đóng sập lại ngay sau lưng Vy, cô lập hoàn toàn tiếng nổ sấm sét của pháo laser và tiếng thét của Phong Chớp ở bên ngoài.
Bên trong văn phòng, không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Giám sát viên "Mắt Diều Hâu" đang ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun xa xỉ, xung quanh là hàng chục màn hình hologram hiển thị các luồng dữ liệu quét hồng ngoại từ Phân khu Hạ Tầng 09. Gã thanh niên mặc đồng phục kỹ thuật cao cấp Thượng Tầng khẽ ngước mắt lên, khuôn mặt gã không bộc lộ sự hoảng sợ, chỉ có một sự thờ ơ lạnh lùng của một kẻ coi mạng sống của hàng triệu cư dân nghèo khổ bên dưới như những con số rác thải trên bảng cân đối kế toán.
"Mày là thợ săn tiền thưởng của Mười Ngón?" Mắt Diều Hâu khẽ gõ ngón tay bọc mạch nano xuống bàn, giọng nói đầy sự khinh miệt. "Mày nghĩ mày có thể bước ra khỏi tòa tháp này bằng cái cơ thể rách nát đó sao?"
Vy không trả lời. Nhãn cầu phải của cô hiển thị tâm ngắm laser ảo màu xanh lam. Cô nâng súng Tia Chớp lên bằng bàn tay trái sinh học, nín thở hoàn toàn trong vòng năm giây để triệt tiêu mọi rung động cơ học của cơ thể.
[Kích hoạt: Ám sát bằng logic quỹ đạo. Khoảng cách mục tiêu: 12.4 mét. Lớp chắn: Kính cường lực hai lớp bọc sợi carbon. Sức gió: 0%. Đường đạn tối ưu: Nghiêng 3 độ bên phải để xuyên phá điểm yếu liên kết phân tử kính.]
*ĐOÀNG!*
Một phát bắn duy nhất. Vệt sáng điện từ xé toạc không khí văn phòng, xuyên qua lớp kính cường lực hai lớp bọc sợi carbon mà không hề bị chệch hướng, găm chính xác vào giữa trán của Giám sát viên Mắt Diều Hâu.
Gã kỹ sư Thượng Tầng đổ gục xuống bàn làm việc, máu tươi loang lổ trên các màn hình hologram đang nhấp nháy báo động đỏ.
Vy áp sát cái xác trong vòng hai giây. Cô giật phắt chiếc cáp kết nối lượng tử từ sau gáy mình, cắm trực tiếp vào cổng thần kinh sau gáy của Mắt Diều Hâu.
[Kích hoạt: Lập trình thần kinh gương. Đang đồng bộ sóng não...]
*Ư...*
Một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ giáng thẳng vào hệ thần kinh của Vy. Các đường mạch nano chạy dọc cổ cô phát ánh sáng đỏ nhấp nháy điên cuồng, mắt trái cybernetic bị mù màu hoàn toàn hiển thị một màu tím sẫm rực lửa. Vy phải thấu cảm và gánh chịu toàn bộ sự lạnh lùng, thờ ơ và cả sự kiêu ngạo tàn nhẫn trong ký ức của kẻ vừa bị cô sát hại.
Trong tiềm thức hỗn loạn của Mắt Diều Hâu, cô nhìn thấy những chuyến xe chở container phế liệu sinh học di chuyển lén lút từ Hạ Tầng lên Trung Tầng. Cô nhìn thấy sơ đồ hoạt động tối mật của Nhà máy "Vĩnh Hằng 03" – lò mổ sinh học trá hình dưới danh nghĩa nhà máy chế biến thực phẩm. Nơi đó, những bộ não và tim sinh học của trẻ em nghèo Hạ Tầng đang bị phân rã công nghiệp để sản xuất huyết thanh trẻ hóa cho giới tài phiệt.
"An..."
Một xung điện ký ức lỗi về nụ cười yếu ớt của em trai đột ngột rò rỉ, va chạm mạnh mẽ với logic cơ khí thùy trán của Vy, khiến cô suýt nữa đứt kết nối thần kinh gương. Vy nghiến chặt răng, ép bộ lọc thần kinh gương hoạt động quá tải để cô lập tệp dữ liệu tọa độ của Nhà máy Vĩnh Hằng 03 vào ổ cứng bọc chì.
*UỲNH!*
Cửa chính văn phòng bị thổi bay bởi một quả lựu đạn phá giáp. Khói bụi và ánh đèn pha từ mũ giáp của đội đặc nhiệm bọc thép Hắc Thiết tràn vào phòng.
"Mục tiêu đang ở bên trong! Nổ súng tiêu diệt!" Tiếng thét của chỉ huy đặc nhiệm vang lên dồn dập.
Vy rút phắt cáp kết nối, nhãn cầu trái bị bỏng nhiệt nhẹ do quá tải tính toán quỹ đạo rơi tự do, hiển thị các thông số sọc đỏ lỗi liên tục. Cô không thể hack hệ thống cửa thoát hiểm vì tường lửa của AI Aegis-Mind quá dày.
Áp dụng đúng chiến thuật của cựu binh Dũng Sẹo, Vy nâng súng Tia Chớp bắn nát đường ống tản nhiệt khí gas cao áp chạy dọc vách tường văn phòng.
*BÙM!*
Một làn sương mù hơi nước dày đặc và khí gas làm lạnh phun ra xối xả, làm mù hoàn toàn hệ thống khóa mục tiêu laser của đặc nhiệm bọc thép. Vy lướt nhanh Chớp Bóng qua các loạt đạn điện từ đang bắn loạn xạ trong khói mù, lao thẳng ra phía ban công kính ngoài trời của tòa tháp.
Phía dưới ban công là vực thẳm sâu hun hút một trăm mét của Thượng Tầng, nhìn xuống làn sương mù công nghiệp đỏ rực rỉ sét của Hạ Tầng.
Vy khóa mục tiêu vào hệ thống ống xả rác phế thải khổng lồ chạy dọc theo vách đá nhân tạo của tháp – con đường duy nhất không có cảm biến laser bảo vệ mà chú Ba Rác đã chỉ cho cô trước đây.
[Tính toán quỹ đạo rơi tự do: Tỷ lệ sống sót tiếp đất: 84.2%. Khuyến nghị: Kích hoạt Overclocking khớp gối để giảm chấn.]
Vy khẽ mỉm cười – một phản xạ cơ học vô hồn không có cảm xúc. Cô lao mình khỏi ban công, rơi tự do vào khoảng không trung lộng gió của bầu khí quyển Thượng Tầng.
*VÙ...*
Tiếng gió rít gào bên tai Vy khi cô lao xuống với tốc độ xé gió. Ánh đèn neon rực rỡ của Thượng Tầng mờ dần, nhường chỗ cho làn sương mù xám xịt và mùi lưu huỳnh nồng nặc của Hạ Tầng đang lao nhanh lên đón cô.
*UỲNH!*
Cơ thể Vy va đập mạnh mẽ vào đống phế liệu nhựa và rác thải điện tử mềm ở đáy ống xả rác thuộc bãi rác Hạ Tầng. Lực va đập khổng lồ khiến khớp vai phải cơ khí của cô phát ra tiếng rít thủy lực lớn và gãy rạn nhẹ, Keo sinh học Spray-On rỉ ra dính chặt lấy vết nứt. Vy loạng choạng bò ra khỏi đống phế liệu, cơ thể bầm dập, rỉ dịch sinh học màu xanh nhạt dọc theo bả vai và gò má trái, nhưng cô vẫn sống sót an toàn.
Một dải tần số vô tuyến analog ngắn đột ngột kết nối vào tai nghe của cô. Giọng nói sắc sảo, gấp gáp của bà trùm chợ đen Mười Ngón vang lên giữa tiếng rè rè nhiễu loạn:
"Vy! Tôi đã gửi mã khóa đột nhập Tiệm Cầm Đồ Ý Chí vào máy bẻ khóa của Sơn rồi. Nhưng nghe rõ đây: Lão Vinh đã phát hiện ra vụ đột nhập Thượng Tầng của cô. Lão biết cô đang săn lùng tệp ý thức của An và đang chuẩn bị di dời tệp AN-GHOST lên máy chủ Trung Tầng. Cô chỉ còn chưa đầy ba tiếng trước khi linh hồn của em trai cô bị xóa sạch vĩnh viễn!"
Vy đứng thẳng dậy giữa cơn mưa axit lạnh buốt của Hạ Tầng. Đôi mắt trái cybernetic của cô nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt lạnh lẽo, phản chiếu bóng tối u uất của khu ổ chuột. Không một giọt nước mắt, không một chút do dự, cỗ máy ám sát khẽ siết chặt báng súng lục điện từ Tia Chớp, bắt đầu đếm ngược thời gian cho phán quyết cuối cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!