Sửa Chữa Trong Bóng Tối
Bóng tối dưới lòng đất Phân khu 09 đặc quánh mùi rỉ sét, dầu máy công nghiệp rò rỉ và mùi amoniac nồng nặc từ những vũng nước thải rỉ ra từ kẽ nứt của vòm bê tông cổ xưa. Toa tàu điện ngầm bỏ hoang nằm im lìm trên đoạn ray đã rỉ sét từ nửa thế kỷ trước, giờ đây trở thành căn cứ ngầm duy nhất của nhóm. Không gian chật hẹp bên trong toa tàu được lấp đầy bởi thứ ánh sáng xanh lam nhạt lạnh lẽo phát ra từ màn hình của các thiết bị đo dao động ký analog cổ điển và ánh lửa xanh lét, chói mắt từ mỏ hàn plasma của Hùng.
*Xèo... Xèo... Xoẹt!*
Những tia lửa plasma bắn ra tung tóe, vẽ nên những vệt sáng ngắn ngủi trong không khí ẩm mốc rồi tắt lịm khi chạm vào mặt sàn kim loại của toa tàu. Hùng đang quỳ bên cạnh băng ghế da sờn rách nơi Vy nằm bất động. Khuôn mặt gã kỹ sư cơ khí lậu dính đầy bụi than đen nhẻm, mồ hôi chảy ròng ròng dọc thái dương rồi nhỏ xuống lớp kính bảo hộ hàn xước sát trên trán. Gã đang tập trung cao độ, tay trái giữ chặt khớp vai phải bọc thép của Vy, tay phải điều khiển mỏ hàn plasma di chuyển tỉ mỉ dọc theo đường rạn nứt của khung xương titan nhẹ.
Bên cạnh gã, Quân "Lửa" – gã thợ hàn cao gầy bọc trong bộ đồ da nhân tạo chống cháy màu xám – đang cẩn thận điều chỉnh áp suất của bình khí nén. Gương mặt Quân giấu sau chiếc mặt nạ hàn điện tử tự động, giọng nói trầm đục phát ra qua bộ lọc khí rọt rẹt:
"Hùng, áp suất thủy lực của cánh tay này đã rò rỉ hơn bảy mươi phần trăm. Lớp vỏ composite bọc ngoài bị axit ăn mòn sâu quá, nếu không gia cố kỹ bằng hợp kim titan nhẹ thu hồi từ bến cảng, mối hàn sẽ nứt ngay khi cô ấy thực hiện cú đấm đầu tiên."
"Tôi biết," Hùng nghiến răng, không rời mắt khỏi mối hàn đang đỏ rực lên dưới nhiệt độ cực cao của tia plasma. "Chúng ta phải áp dụng đúng Quy chuẩn hàn ghép Hùng. Phải bôi trơn các bó cơ sợi carbon bằng dầu phế thải trước khi khóa mối hàn titan, nếu không nhiệt độ cao sẽ làm cháy các vi mạch nano kết nối trực tiếp với dây thần kinh vai của cô ấy."
Hùng cẩn thận đặt mỏ hàn xuống, dùng kìm kẹp một miếng hợp kim titan mỏng vừa được mài giũa chính xác, áp vào khớp khuỷu tay phải của Vy. Tiếng rít thủy lực khô khốc vang lên khi gã siết chặt chốt định vị cơ học. Từng động tác của Hùng đều chứa đựng sự lo lắng tột cùng, một nỗi sợ hãi vô hình nhưng hiển hiện trong từng nhịp thở dồn dập của gã.
Ở phía đối diện, Dr. Khải đang đứng bên cạnh giường bệnh, một tay cầm chiếc máy quét thần kinh di động, tay kia điều chỉnh lưu lượng dung dịch bio-gel chảy qua ống truyền dịch cắm vào cổ Vy. Gương mặt vị cựu trưởng dự án trích xuất cảm xúc hằn sâu những nếp nhăn của sự mệt mỏi và dằn vặt. Đôi mắt ông phản chiếu ánh sáng xanh từ màn hình đo nhịp tim sinh học.
"Nhịp tim sinh học của cô ấy đang dao động ở mức bốn mươi nhịp một phút," Dr. Khải nói, giọng trầm buồn dứt khoát. "Cú sốc điện từ EMP Shock từ lõi pin dự phòng đã gây xơ hóa nhẹ cơ tim. Nhưng điều đáng lo ngại hơn là các vi mạch thần kinh thùy trán đang bị quá tải nhiệt nghiêm trọng do dòng điện cao áp. Tôi phải truyền liên tục dung dịch ức chế độc tố sinh học để ngăn chặn hiện tượng hoại tử tế bào thần kinh gương."
Trong góc tối của toa tàu, Sơn "Rác" đang ngồi bó chân trước chiếc máy tính bẻ khóa tự chế bọc trong vỏ nhựa dán đầy sticker nổi loạn. Đôi tai nghe chụp tai cũ kỹ của cậu nhóc liên tục phát ra những tiếng rè rè của tần số vô tuyến ngắn. Sơn gõ phím lạch cách liên hồi, mắt dán chặt vào dòng chữ số màu xanh lục hiển thị thời gian đếm ngược của tệp AN-GHOST đang nhấp nháy liên tục:
[AN-GHOST: Đếm ngược 46 giờ 15 phút trước khi thanh lý.]
"Anh Hùng, Dr. Khải... tệp linh hồn của An đang bị Lão Vinh nén lại trong máy chủ Tiệm Cầm Đồ Ý Chí," Sơn nói, giọng run lên vì lo lắng. "Em đã thiết lập hàng rào cảnh giới bằng Drone 'Rét' ngoài cửa hầm và sẵn sàng kích hoạt đàn drone 'Đom Đóm' nếu có động tĩnh. Nhưng nếu chị Vy không tỉnh dậy sớm, chúng ta sẽ mất An vĩnh viễn."
Như để trả lời cho lời nói của Sơn, hệ thống chẩn đoán trong tiềm thức của Vy bắt đầu hoạt động.
*Tít... Tít...*
[Hệ thống khởi động lại...]
[Nhãn cầu Mắt Thần trái: Đang nạp trình điều khiển... Hoàn thành. Hiển thị: Giao diện đơn sắc xám xịt.]
[Cảnh báo: Phát hiện sọc đỏ lỗi tại phân khu nhớ thùy trán. Mức độ tổn hại vi mạch: 4.8%.]
[Chỉ số Hiệu Suất Logic (LPE): Cấp C (Sát thủ tính toán quỹ đạo).]
[Năng lượng pin sinh học: 12% (Đang sạc hồi sức dự phòng).]
Vy từ từ mở mắt trái.
Thế giới xung quanh cô hiện lên dưới dạng những mảng xám, trắng và đen lạnh lẽo. Những vệt sáng rực rỡ từ mỏ hàn của Hùng chỉ còn là những khối bức xạ điện từ có tần số dao động cụ thể hiển thị trên võng mạc. Vy không cảm thấy đau đớn, cũng không cảm thấy sợ hãi hay hoang mang. Lòng trắc ẩn đã thế chấp tại Tiệm Cầm Đồ Ý Chí đã đóng băng hoàn toàn mọi xung động cảm xúc tự nhiên của cô. Cô chỉ thấy những con số, những thông số kỹ thuật và một mục tiêu tối thượng duy nhất: giải thoát cho An.
Vy khẽ cử động ngón tay trái sinh học. Cô nhận ra cánh tay phải bọc thép đen của mình đang bị khóa chặt vào một giá đỡ cơ học bằng một chiếc vòng kẹp titan dày.
"Vy! Em tỉnh rồi!" Hùng thốt lên, vội vã tháo kính bảo hộ hàn, đôi mắt gã đỏ ngầu nhìn cô đầy lo lắng. "Đừng cử động. Khớp vai của em vừa được gia cố bằng mối hàn titan mới. Hệ thống thủy lực chưa được nạp đầy dầu bôi trơn."
Vy nhìn thẳng vào mắt Hùng, nhãn cầu Mắt Thần trái của cô nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt sắc lạnh. Giọng nói của cô phát ra đều đều, hoàn toàn triệt tiêu mọi âm sắc cảm xúc của con người:
"Hùng. Giải phóng cánh tay phải của tôi."
"Không được, Vy!" Hùng dứt khoát nói, tay gã bám chặt lấy giá đỡ cơ học. Gã lấy ra một bộ điều khiển phần cứng cầm tay, cắm trực tiếp vào cổng kết nối phụ sau gáy Vy để khóa chuyển động của cánh tay cơ khí. "Em phải nằm yên ít nhất mười hai tiếng nữa để các mạch nano đồng bộ hoàn toàn với dây thần kinh vai. Nếu em cố tình cử động lúc này, mối hàn titan sẽ bị nứt, và phản lực sẽ phá hủy hoàn toàn khớp vai sinh học của em."
Vy không trả lời gã bằng lời nói. Trong tiềm thức vô cảm của cô, hệ thống AI "A-Lý" lập tức đưa ra phân tích chiến thuật:
[Phân tích mục tiêu: Thiết bị khóa phần cứng cầm tay của Hùng. Giao thức kết nối: Sóng ngắn Bluetooth-Bio. Điểm yếu: Cổng kết nối phụ thùy chẩm chưa được mã hóa bảo mật cao. Khả năng ghi đè lệnh: 98.6% trong vòng 1.2 giây.]
Vy khẽ nghiêng đầu. Một dòng xung điện nhỏ từ sau gáy cô phóng ra, truyền thẳng vào cổng kết nối phụ mà Hùng đang cắm cáp.
*Tạch!*
Chiếc vòng kẹp titan trên giá đỡ cơ học đột ngột bật mở với một tiếng rít thủy lực lớn. Cánh tay bọc thép đen của Vy từ từ nâng lên, những ngón tay thép khép mở một cách chuẩn xác, phát ra những tiếng vo vo nhỏ của động cơ điện.
Hùng lùi lại một bước, gương mặt gã lộ rõ sự bàng hoàng và bất lực. "Vy... em... em dám tự ý ghi đè lệnh của anh?"
"Sự can thiệp của anh làm giảm hiệu suất chuẩn bị chiến đấu của tôi xuống ba mươi phần trăm," Vy lạnh lùng đáp. Cô bước xuống khỏi băng ghế da, đứng vững trên đôi chân bọc thép chắp vá. Nhãn cầu Mắt Thần trái của cô quét qua căn phòng, nhanh chóng định vị chiếc máy sạc pin sinh học di động đặt trên bàn mỏ hàn.
Hùng vội vã lao đến, dùng thân hình hộ pháp của mình che chắn trước chiếc máy sạc. "Vy, anh không cho phép em đi! Em nhìn lại bản thân mình đi! Cơ tim của em đang bị xơ hóa nhẹ, pin sinh học chỉ mới khôi phục được mười hai phần trăm. Em muốn tự sát sao?"
Dr. Khải cũng bước đến, đặt tay lên vai Hùng, nhìn Vy với ánh mắt nghiêm nghị đầy lo âu: "Vy, Hùng nói đúng. Các thông số y tế cho thấy nếu cháu tiếp tục kích hoạt trạng thái Overclocking thần kinh hay sử dụng súng Tia Chớp tầm gần trong vòng hai mươi bốn giờ tới, nguy cơ chết não của cháu sẽ lên tới bảy mươi lăm phần trăm. Cháu không phải là một cỗ máy hoàn toàn, cháu vẫn còn một nửa cơ thể sinh học cần được nuôi dưỡng."
Vy nhìn vị y sư phản tỉnh, nhãn cầu cybernetic hiển thị biểu đồ nhịp tim sinh học của chính cô đang nhấp nháy đỏ rực. Cô không hề dao động trước những cảnh báo chết chóc đó.
"Dr. Khải. Hùng," Vy nói, giọng nói của cô phẳng lặng như mặt nước đóng băng. "Theo dữ liệu Sơn vừa trích xuất từ mạng lưới ngầm, tệp AN-GHOST của An đang đếm ngược bốn mươi sáu giờ mười lăm phút trước khi bị Lão Vinh thanh lý vĩnh viễn vòm lưu trữ lượng tử. Nếu tôi nghỉ ngơi mười hai giờ theo khuyến nghị y tế của các anh, xác suất Lão Vinh di dời hoặc xóa sạch tệp sẽ tăng lên chín mươi mốt phần tư phần trăm. Tổn thất này là không thể đảo ngược bằng toán học."
Cô bước qua Hùng, bàn tay trái sinh học dứt khoát giật phăng chiếc máy sạc pin sinh học di động ra khỏi tay gã, cắm trực tiếp cáp sạc vào cổng năng lượng bọc titan sát cạnh tim cô. Dòng điện cao áp chạy vào cơ thể, khiến Vy khẽ rùng mình một cái, nhưng khuôn mặt cô vẫn không biểu lộ một chút đau đớn nào.
"Nhưng em sẽ chết!" Hùng gào lên, giọng gã vỡ ra vì đau đớn và bất lực. Gã tiến lại gần, cố nắm lấy bàn tay trái sinh học ấm áp duy nhất còn lại của cô. "Vy, anh xin em... anh đã chế tạo cánh tay này để bảo vệ em, chứ không phải để nhìn em tự hủy hoại bản thân mình từng ngày! Em có còn nhớ lời hứa với An không? Nó muốn em sống!"
Vy khẽ rút tay ra khỏi lòng bàn tay thô ráp của Hùng. Ánh mắt cô nhìn gã không một chút xao động, lạnh lẽo đến đáng sợ.
"Sự tồn tại của tôi chỉ có giá trị khi tệp AN-GHOST được giải thoát," Vy đáp đều đều. "Mọi cảm xúc lo lắng của anh lúc này đều là dữ liệu nhiễu không cần thiết cho phi vụ thâm nhập Tiệm Cầm Đồ Ý Chí. Sơn, chuẩn bị bản đồ địa hình ngầm của khu phố quanh tiệm cầm đồ."
Sơn "Rác" nhìn Vy đầy kính sợ, cậu nhóc vội vã quay lại màn hình máy tính, ngón tay gõ phím liên hồi: "Dạ... dạ chị Vy. Em đang tải bản đồ hệ thống thoát nước ngầm dẫn thẳng vào lòng đất bên dưới tiệm..."
*Bíp... Bíp... Bíp!*
Đột ngột, một tiếng còi báo động tần số cao vang lên dồn dập từ chiếc máy tính bẻ khóa của Sơn. Trên võng mạc mắt trái của Vy, một dải đèn cảnh báo màu đỏ rực từ hệ thống kết nối của Drone "Rét" bắt đầu nhấp nháy điên cuồng.
[CẢNH BÁO NGUY KỊCH: Phát hiện nguồn nhiệt lượng sinh học lạ vượt qua bẫy cảm biến rung ngoài đường hầm ngầm. Khoảng cách: 45 mét. Tốc độ di chuyển: 4.2 mét/giây. Hướng tiếp cận: Toa tàu bỏ hoang.]
"Chị Vy! Anh Hùng!" Sơn gào lên, gương mặt cậu nhóc cắt không còn một giọt máu. "Drone 'Rét' vừa bắt được tín hiệu xâm nhập! Một bóng đen bí ẩn... hắn đã vượt qua toàn bộ hệ thống bẫy điện từ cảm biến rung của em mà không kích hoạt báo động vật lý! Hắn đang áp sát toa tàu của chúng ta!"
Quân "Lửa" lập tức rút khẩu súng shotgun tự chế giắt sau lưng, lên đạn rầm rập. Hùng cũng vội vã vớ lấy chiếc búa thủy lực nặng trịch, đứng chắn trước giường bệnh của An.
Vy khẽ cử động khớp vai cơ khí vừa được hàn titan, tiếng rít thủy lực sắc lạnh vang lên trong không gian tĩnh mịch của toa tàu bỏ hoang. Cô rút khẩu súng lục điện từ Tia Chớp bên đùi phải, ngón tay sinh học khóa chặt cò súng. Nhãn cầu Mắt Thần trái của cô xoay tròn, khóa chặt mục tiêu vào lối cửa sắt rỉ sét của toa tàu đang từ từ rung chuyển dưới một áp lực vô hình từ bóng tối bên ngoài.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!