Nhạc nềnCyber_Noir

Toa Tàu Cuối Cùng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa axit gõ nhịp điên cuồng trên lớp vỏ titan nứt vỡ của Cánh tay bọc thép đen. Những giọt hóa chất nồng độ cao sủi bọt xèo xèo khi chạm vào dòng dầu thủy lực màu đen thẫm đang rò rỉ từ khớp vai của Vy, tạo nên một mùi khét lẹt của kim loại bị ăn mòn và nhựa cháy. Vy không chạy. Cô di chuyển với một nhịp độ chuẩn xác, từng bước chân nện xuống nền bê tông sũng nước của Phân khu Hạ Tầng 09 đều đặn như một chiếc đồng hồ cơ học.


Trên võng mạc mắt trái, nhãn cầu cybernetic Mắt Thần hiển thị một thế giới đơn sắc xám xịt, bị cắt nát bởi những vệt quét laser màu đỏ rực từ bầu trời sương mù công nghiệp.


[CẢNH BÁO: Chiến dịch Phong tỏa đỏ Phân khu 09 đang được kích hoạt bởi Đội Đặc nhiệm Hắc Thiết. Chỉ huy thực địa: Đại úy Hắc. Mật độ drone tuần tra tăng 300%. Khuyến nghị: Tìm kiếm vùng che chắn điện từ trong vòng 120 giây.]


Vy khẽ chớp mắt, quét qua các thông số sinh học của bản thân. Dung lượng pin sinh học chỉ còn vỏn vẹn 3%. Khớp khuỷu tay cơ khí bên phải bị tổn hại 70% sau trận chiến tử thần với Sát thủ Rắn Độc, mỗi lần chuyển động lại phát ra tiếng rít thủy lực rệu rã. Logic tối giản của một cỗ máy chiến đấu mách bảo cô rằng việc đối đầu trực diện với lực lượng bọc thép của tập đoàn lúc này đồng nghĩa với tỷ lệ tự hủy là 99.8%. Cô cần phải rút lui, nhưng trước hết, cô phải mang An đi.


Cô lách qua một khe hẹp giữa hai container phế liệu bọc chì, áp sát vào bức tường phía sau của khu chung cư nát nơi đặt căn hộ hộp diêm của mình. Từ xa, tiếng xích xe bọc thép nghiến rầm rập trên mặt đường nhựa và tiếng loa phóng thanh rền rĩ của đặc nhiệm dội lại, báo hiệu vòng vây đang khép chặt.


Vy đẩy nhẹ cánh cửa sắt sờn rỉ của căn hộ, bước vào trong không tiếng động.


Trong không gian chật hẹp chưa đầy sáu mét vuông, không khí nồng nặc mùi dung dịch lọc phổi rẻ tiền và mùi ozone từ chiếc máy thở rỉ sét. Hùng đang quỳ bên giường bệnh của An, gương mặt dính đầy dầu mỡ và mồ hôi xám xịt dưới ánh sáng nhấp nháy của chiếc đèn neon lỗi vị trí. Gã kỹ sư cơ khí lậu ngước lên, đôi mắt đỏ ngầu vì lo lắng khi nhìn thấy cánh tay cơ khí rách nát của Vy.


"Vy! Em về rồi!" Hùng nói thì thào, giọng run rẩy. "Bên ngoài... bọn Hắc Thiết đã khóa chặt các ngả đường. Đại úy Hắc đang cho đặc nhiệm lục soát từng căn hộ phía đầu phố. Chúng ta không còn thời gian nữa."


Vy không trả lời gã. Nhãn cầu Mắt Thần của cô quét nhanh qua cơ thể của An. Cậu bé 14 tuổi nằm bất động, gương mặt nhợt nhạt không một vệt máu, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới lớp mặt nạ thở oxy rỉ sét.


[Phân tích mục tiêu: Trần Hoài An. Chỉ số sinh mệnh: 8.4%. Dung lượng bình oxy còn lại: 18 phút. Khả năng di chuyển tự lực: 0%. Tỷ lệ sống sót nếu di tản không có thiết bị hỗ trợ: 12.5%.]


"Hùng," giọng Vy phát ra đều đều, hoàn toàn triệt tiêu mọi âm sắc cảm xúc của con người. "Chuẩn bị di tản An. Sử dụng thiết bị ngụy trang nhiệt bọc quanh máy thở của nó. Chúng ta sẽ rút lui qua đường cống ngầm."


"Nhưng còn căn phòng này?" Hùng chỉ tay vào đống thiết bị tự chế và những mảnh vi mạch rác công nghệ xếp chồng lên nhau ở góc phòng. "Nếu đặc nhiệm tràn vào, chúng sẽ thu thập được dấu vết DNA của em và An. Đại úy Hắc sẽ biết chúng ta trốn đi đâu!"


"Tôi sẽ phá hủy nơi này," Vy lạnh lùng đáp. Cô bước đến góc phòng, dùng bàn tay trái sinh học giật phăng lớp vỏ bảo vệ của bộ sạc pin dự phòng cũ. Bên trong là ba lõi pin graphene đang rò rỉ điện năng ở mức cao. Vy lập trình lại bộ điều biến dòng điện, ép các lõi pin rơi vào trạng thái quá tải nhiệt có chủ đích. Một tiếng vo vo tần số cao bắt đầu phát ra, kèm theo mùi khét của nhựa nóng chảy. "Quá trình tự hủy kích hoạt trong 180 giây. Toàn bộ dữ liệu vật lý và sinh học trong căn phòng này sẽ bị thiêu rụi."


Hùng nuốt nước bọt, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt không tiêu cự của Vy. Gã nhanh chóng vác An lên vai, quấn chặt tấm choàng tàng hình quang học rách nát bọc ngoài để che chắn nhiệt lượng cơ thể của cậu bé khỏi cảm biến của drone tuần tra.


*Ầm!*


Một quả đạn pháo hạng nhẹ từ xe bọc thép của đặc nhiệm bắn trúng tầng thượng của tòa chung cư. Trần nhà căn hộ của Vy nứt toác, những mảng bê tông rỉ sét rơi rầm rập xuống sàn, bụi công nghiệp xám xịt mù mịt che khuất tầm nhìn.


"Đi!" Vy ra lệnh.


Cô dẫn đầu, băng qua lối cửa sau dẫn ra hành lang thoát hiểm tối tăm. Phía sau họ, căn hộ hộp diêm đột ngột bùng lên một quầng lửa xanh lam rực rỡ từ vụ nổ pin graphene, thiêu rụi mọi mảnh vỡ ký ức gia đình cuối cùng thành tàn tro.


Trong tai nghe vô tuyến analog rọt rẹt của Vy, giọng nói dồn dập của Sơn "Rác" vang lên từ căn cứ di động:


"Chị Vy! Em đang kết nối vào mạng lưới camera an ninh của khu phố. Em đang chạy giao thức Ghi đè camera thời gian thực để tạo ảnh ảo trống rỗng tại các chốt gác hành lang. Chị có 3 phút trước khi AI Aegis-Sub01 phát hiện ra sọc nhiễu dữ liệu!"


"Đã rõ. Sơn, giữ nguyên đường truyền," Vy đáp ngắn gọn. Cô di chuyển dọc theo cầu thang sắt rỉ sét, nhãn cầu Mắt Thần liên tục hiển thị các điểm mù của camera giám sát dưới dạng các ô vuông màu xanh lam nhạt. Hùng bám sát phía sau cô, hơi thở dồn dập và nặng nề dưới sức nặng của An.


Họ lách qua lối cửa thoát hiểm tầng trệt, tiến sát đến nắp cống ngầm nằm dưới bóng của một trạm biến áp bỏ hoang. Nhưng ngay lúc Hùng vừa đặt tay vào nắp sắt, một tiếng gầm rú cơ khí sắc lạnh xé toạc màn sương mù.


*Gừ... Gừ...*


Từ trong bóng tối của con hẻm hẹp, ba bóng đen bốn chân lao ra, đôi mắt phát ra ánh sáng laser màu đỏ rực quét dọc mặt đất. Đó là Robot chiến đấu "Sói Sắt" – những cỗ máy săn mồi tự động của tập đoàn Vĩnh Hằng Corp, được trang bị súng liên thanh và cảm biến tầm nhiệt cực nhạy.


"Chết tiệt! Chúng phát hiện ra chúng ta rồi!" Hùng hét lên, lùi lại phía sau, che chắn cho An dưới tấm choàng tàng hình đang bị nhiễu sọc quang học do sóng điện từ của robot.


Một con Sói Sắt chồm lên, nòng súng liên thanh ở khớp vai của nó bắt đầu xoay tròn, chuẩn bị nã đạn xuyên phá vào lồng ngực của Hùng.


[Tính toán chiến thuật: Tỷ lệ sống sót của Hùng và An nếu trúng đạn: 0%. Khả năng bắn hạ mục tiêu bằng súng Tia Chớp: 1.2% (Hết đạn gia tốc từ trường). Khả năng cận chiến: Thất bại do khớp vai phải bị rò rỉ thủy lực nặng.]


Mọi phép tính trong não bộ của Vy đều dẫn đến một kết cục sụp đổ hoàn toàn trong vòng 1.5 giây nữa. Không có chỗ cho sự do dự hay nỗi sợ hãi của con người. Vy đưa ra quyết định logic tối thượng dựa trên bảo mệnh riêng của mình.


Cô bước lên phía trước, chắn giữa họng súng của con Sói Sắt và Hùng. Vy nhắm mắt trái lại, tập trung toàn bộ dòng điện sinh học còn sót lại trong cơ thể vào lồng ngực, nơi đặt Lõi pin sinh học dự phòng tim bọc titan sát cạnh trái tim sinh học đang đập yếu ớt của cô.


"Overclock... 200%... Kích hoạt Tự hủy điện từ," cô thầm ra lệnh trong tiềm thức.


[CẢNH BÁO: Giao thức EMP Shock sẽ gây quá tải dòng điện cực đại lên cơ tim sinh học. Nguy cơ ngừng tim vĩnh viễn: 45%. Khuyến nghị: Hủy bỏ lệnh.]


"Bỏ qua cảnh báo. Thực hiện."


*Uỳn... n... n!*


Một tiếng rít điện từ chói tai bùng lên từ lồng ngực Vy. Ngay lập tức, một làn sóng xung kích điện từ màu xanh dương rực rỡ như một vòng tròn lửa khổng lồ phát tán ra xung quanh trong bán kính mười mét. Sóng EMP xé toạc màn sương axit, làm biến dạng các dải ánh sáng neon đỏ rực từ trên cao.


Ba con robot Sói Sắt đang chồm lên bỗng khựng lại giữa không trung. Những tia lửa điện xanh loét bắn ra tung tóe từ các khớp nối và mắt camera của chúng. Hệ thống mạch điện tử của lũ quái vật cơ khí bị nướng chín hoàn toàn trong vòng một phần nghìn giây. Chúng đổ sập xuống nền đất sũng nước như những khối phế liệu vô tri, phát ra những tiếng nổ nhỏ lách tách.


Nhưng cái giá phải trả là tàn nhẫn.


Lõi pin dự phòng phóng ra dòng điện cao áp trực tiếp xuyên qua các sợi thần kinh quanh tim Vy. Một cơn đau nhói buốt lạnh dội thẳng vào não bộ cô, mạnh đến mức nhãn cầu Mắt Thần lập tức tắt ngấm, đẩy thế giới của cô vào bóng tối tuyệt đối. Tim sinh học của cô ngừng đập trong vòng ba nhịp cơ học. Vy ngã quỵ xuống nền đất lạnh buốt, cơ thể nửa người nửa máy co giật nhẹ rồi hoàn toàn mất đi ý thức.


"Vy! Vy!" Hùng lao đến, gào lên trong tuyệt vọng dưới màn mưa axit. Gã dùng tay trái bóp chặt lấy cổ Vy để tìm mạch đập, trong khi tay phải vội vã rút bình xịt Keo sinh học Spray-On để bịt kín khớp vai đang bốc khói nghi ngút của cô. "Mạch... mạch của em ấy yếu quá! Sơn! Mở đường cống ngầm khẩn cấp! Tôi phải đưa cả hai người đi!"


"Em đang mở! Lối rẽ thứ hai bên phải dưới lòng đất! Chạy mau đi anh Hùng! Đặc nhiệm đang ập đến!" Giọng Sơn gào lên qua tai nghe rách nát.


Hùng nghiến răng, dùng hết sức lực bộc phá của một gã thợ máy đường phố, một tay vác An, một tay kéo lê thân hình cơ khí nặng nề của Vy lao xuống miệng cống ngầm tối tăm ngay khi tiếng bước chân của đặc nhiệm Hắc Thiết vang lên dồn dập trên đỉnh đầu.


***


Vy tỉnh lại trong một không gian ẩm ướt, nồng nặc mùi dầu mỡ cũ, rỉ sét và bụi than.


Ánh sáng xanh lam nhạt từ nhãn cầu cybernetic trái của cô từ từ khởi động lại, hiển thị các dòng mã lỗi hệ thống màu vàng nhạt chạy chậm rãi trên võng mạc.


[Hệ thống tái lập thành công. Chỉ số sinh mệnh: 12.1%. Lõi pin sinh học dự phòng tim đã kích hoạt sốc điện hồi sức. Nhịp tim ổn định ở mức 48 nhịp/phút. Cánh tay cơ khí phải: Tạm khóa chuyển động do cạn kiệt năng lượng thủy lực.]


Vy khẽ nghiêng đầu. Cô nhận ra mình đang nằm trên một chiếc băng ghế bọc da sờn rách bên trong một Toa tàu điện ngầm bỏ hoang. Toa tàu cũ kỹ rỉ sét này nằm sâu dưới lòng đất, được bao phủ bởi những cuộn dây cáp analog chằng chịt và những chiếc máy đo dao động ký cổ điển đang nhấp nháy ánh sáng xanh lá cây dịu nhẹ. Đây là căn cứ di động mới mà Hùng và Sơn đã cải tạo từ trước để phòng hờ tình huống xấu nhất.


Cách đó không xa, An đang nằm yên lặng dưới chiếc máy thở dự phòng mới, nhịp thở đã ổn định hơn nhờ nguồn nước sạch được lọc qua các bộ phận phế liệu. Hùng đang ngồi gục đầu bên bàn làm việc, tay vẫn cầm chiếc mỏ hàn plasma còn nóng ấm, kiệt sức ngủ thiếp đi.


Vy cố gắng ngồi dậy, tiếng các khớp nối cơ khí rỉ sét phát ra tiếng kêu cọc cạch khô khốc. Cô nhìn xuống cánh tay phải bọc thép đen của mình – nó đã được Hùng gia cố tạm thời bằng các mối hàn plasma thô sơ và bôi trơn bằng dầu công nghiệp đen thẫm, nhưng hoàn toàn không thể cử động vì thiếu hụt năng lượng sạc.


Ở góc toa tàu, Sơn "Rác" đang ngồi trước chiếc máy tính bẻ khóa tự chế bọc trong vỏ nhựa dán đầy sticker nổi loạn. Đôi mắt của cậu thiếu niên 16 tuổi sáng ngời lên dưới ánh sáng phát ra từ màn hình xanh lục. Ngón tay của Sơn gõ liên tục trên bàn phím ảo với một tốc độ chóng mặt, tạo nên những tiếng lách cách dồn dập.


"Chị Vy! Chị tỉnh rồi!" Sơn thốt lên, giọng run lên vì phấn khích nhưng cố kiềm chế để không làm thức giấc Hùng và An. "Em... em bẻ khóa được rồi!"


Vy nhìn cậu học trò nhỏ bằng nhãn cầu cybernetic lạnh lẽo không tiêu cự. "Giải thích dữ liệu."


Sơn xoay màn hình máy tính về phía Vy. Trên màn hình hiển thị một gói dữ liệu được mã hóa cực kỳ phức tạp dưới dạng một khối cầu 3D màu đỏ rực, liên tục nhấp nháy các ký tự nhị phân lượng tử cổ điển.


"Khi em kết nối máy tính bẻ khóa vào mạng lưới ngầm của khu phố thông qua đường cáp quang cũ dưới lòng đất để dẫn đường cho anh Hùng," Sơn nói, giọng cậu run lên vì sợ hãi lẫn phấn khích. "Em đã vô tình bắt được một dòng dữ liệu rò rỉ từ máy chủ trung tâm của Tiệm Cầm Đồ Ý Chí. Lão Vinh... gã già xảo quyệt đó không chỉ cầm cố cảm xúc của chị. Hắn đã khóa chặt tệp dữ liệu linh hồn gốc của An – tệp AN-GHOST – trong một phân khu bảo mật lượng tử sâu nhất của hắn!"


Sơn gõ một phím quyết định. Khối cầu màu đỏ rực trên màn hình giãn nở ra, để lại một dòng chữ định danh sáng rực màu xanh lam nhạt phản chiếu lên nhãn cầu cybernetic của Vy:


[Định danh tệp: AN-GHOST. Trạng thái: Đã khóa lượng tử. Vị trí lưu trữ: Máy chủ tối mật - Tiệm Cầm Đồ Ý Chí. Thời gian đếm ngược trước khi thanh lý dữ liệu: 47 giờ 12 phút.]


Giọng nói ảo của An – một bản ghi lỗi dập dờn – đột ngột vang lên từ loa ngoài của máy tính bẻ khóa, rè rè và méo mó như phát ra từ một cõi hư vô xa thẳm:


"Vy... chị... cứu... em..."


Vy đứng im trong bóng tối của toa tàu bỏ hoang. Đôi mắt trái cybernetic của cô nhấp nháy ánh sáng xanh lam nhạt sắc lạnh, không một giọt nước mắt nào rơi xuống gò má tái nhợt, nhưng trong thùy trán đã bị đóng băng lòng trắc ẩn của cô, một phép tính logic mới đã được thiết lập với độ ưu tiên tối cao tuyệt đối. Mục tiêu săn lùng tiếp theo đã được khóa chặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!