Khế Ước Bằng Máu
Cơn mưa axit xám xịt gõ liên hồi lên tấm kính nứt của căn hộ hộp diêm rộng chưa đầy sáu mét vuông ở sâu trong Phân khu Hạ Tầng 09. Bầu không khí của Neo-Saigon lúc nào cũng vậy, đậm đặc mùi lưu huỳnh, khói công nghiệp và vị kim loại rỉ sét bám vào cuống họng. Dưới ánh đèn neon hồng sọc dập dờn từ biển quảng cáo của tòa nhà đối diện hắt qua khe cửa, Trần Hoài An nằm co quắp trên chiếc giường sắt rỉ. Cậu bé mới mười bốn tuổi nhưng lồng ngực gầy gò, trơ xương sườn cứ phập phồng một cách nhọc nhằn dưới chiếc mặt nạ thở oxy cũ kỹ. Tiếng máy lọc phổi lậu đặt dưới gầm giường kêu cạch cạch liên hồi, dung dịch sinh học màu xanh đục bên trong bình chứa đã cạn trơ đáy, chỉ còn lại những bọt khí sủi lên một cách yếu ớt.
Vy quỳ bên cạnh giường em trai, đôi bàn tay gầy gò run rẩy siết chặt lấy tấm chăn sờn rách. Đôi mắt tự nhiên của cô – thứ tài sản sinh học hiếm hoi chưa bị cấy ghép – đỏ hoe vì thức trắng nhiều đêm. Trên màn hình của chiếc máy thở, chỉ số sinh mệnh của An nhấp nháy con số 12% màu đỏ rực như một lời phán quyết tử hình đang đếm ngược. Căn bệnh suy phổi cấp do hít thở khói bụi độc hại của vùng Hạ Tầng đã đẩy cậu bé vào ranh giới của cái chết. Cô đã gõ cửa mọi phòng khám lậu, cầu xin mọi đầu nậu chợ đen, nhưng câu trả lời nhận được luôn là một sự im lặng tàn nhẫn. Ở cái thành phố này, không có tiền nghĩa là không có quyền thở.
“Vy... chị...” Giọng An thều thào qua lớp mặt nạ nhựa bám đầy hơi nước. Cậu bé cố mở đôi mắt nhợt nhạt, bàn tay run rẩy chỉ về phía chiếc hộp giấy cũ kỹ đặt ở góc giường. “Em... em vẽ xong rồi... bầu trời... bầu trời không có khói xám...”
Vy nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên má. Cô áp má mình vào bàn tay lạnh ngắt của em trai. “Chị biết rồi, An. Chị sẽ tìm cách. Chị hứa với em, em sẽ được nhìn thấy bầu trời thật sự.”
Cửa phòng đột ngột bị đạp tung. Trần Hoài Nam bước vào, mang theo luồng khí lạnh buốt và mùi thuốc phiện số hóa rẻ tiền nồng nặc. Gã chú họ mập mạp mặc chiếc áo sơ mi lụa bóng bẩy nhưng sờn rách ở khuỷu tay, cánh tay cybernetic bên phải của gã phát ra tiếng kêu cọc cạch khô khốc mỗi khi gã cử động ngón tay mạ vàng. Gã nhìn lướt qua chiếc máy thở đang báo động rồi tặc lưỡi, khuôn mặt lộ rõ vẻ sốt ruột.
“Này Vy, tao đã bảo rồi, cái máy rác rưởi đó không giữ mạng nó được quá hai tiếng nữa đâu,” Nam vừa nói vừa gõ gõ ngón tay kim loại lên chiếc máy tính bảng bám đầy vết vân tay. “Dung dịch lọc phổi loại tốt ở chợ đen giá 5.000 Credit một bình. Ca ghép phổi sinh học Thượng Tầng trị giá ít nhất 50.000 Credit. Với điểm tín dụng âm của mày, cả đời này mày cũng không kiếm nổi một xu lẻ chứ đừng nói là cứu nó.”
Vy đứng bật dậy, đôi mắt lóe lên tia nhìn sắc lạnh che giấu sự bất lực tột cùng. “Ông đến đây chỉ để nói những lời rác rưởi đó sao, Nam? Nếu không giúp được gì thì cút đi!”
Nam không giận, gã nở một nụ cười xảo quyệt, để lộ chiếc răng giả mạ vàng nhấp nháy. Gã tiến lại gần, hạ thấp giọng đầy dụ dỗ: “Tao là chú họ mày, tao không cứu nó thì ai cứu? Tao vừa bắt được mối với Lão Vinh ở Tiệm Cầm Đồ Ý Chí. Lão ấy đang cần thu mua cảm xúc nguyên bản chất lượng cao từ những đứa trẻ có ý chí mạnh mẽ như mày để cung cấp cho dự án Trẻ Hóa của giới siêu giàu Thượng Tầng. Chỉ cần mày chấp nhận thế chấp lòng trắc ẩn của mình, lão ấy sẽ trả ngay 50.000 Credit Nhân Tính. Đủ tiền cho ca phẫu thuật phổi của thằng An ngay lập tức!”
“Thế chấp lòng trắc ẩn?” Vy lùi lại một bước, sống lưng lạnh toát. Cô đã nghe nói về Tiệm Cầm Đồ Ý Chí – nơi người nghèo đổi đi linh hồn, ký ức và cảm xúc của mình để lấy những đồng Credit lạnh lẽo. Những kẻ bước ra từ đó đều biến thành những xác sống vô cảm, những cỗ máy sinh học chỉ biết vận hành theo logic khô khan.
“Nghĩ đi Vy!” Nam gầm lên, dí chiếc máy tính bảng vào mặt cô, hiển thị biểu đồ nhịp tim của An đang tụt dốc thê thảm. “Mày giữ lại cái lòng thương hại chết tiệt đó để làm gì khi em trai mày sắp chết? Mày muốn nhìn nó ngạt thở đến chết ngay trước mắt mày sao? Ký khế ước, mày mất đi cảm xúc nhưng thằng An được sống. Không ký, cả hai chị em mày cùng chìm xuống vũng bùn này!”
Vy nhìn vào gương mặt xám ngoét của An. Cậu bé đang co giật nhẹ, hơi thở rít lên từng cơn yếu ớt. Logic sinh tồn trong đầu cô bắt đầu vận hành một cách tàn nhẫn. Trì hoãn thêm một giờ, tỷ lệ tử vong của An là 95%. Chấp nhận giao dịch, tỷ lệ sống sót của cậu bé tăng lên 85%. Không còn lựa chọn nào khác. Sự hy sinh này là cái giá tối ưu nhất để bảo toàn mỏ neo nhân tính duy nhất của cô.
“Dẫn đường đi,” Vy nói, giọng cô đột ngột chùng xuống, lạnh buốt như dòng nước mưa axit ngoài kia.
***
Tiệm Cầm Đồ Ý Chí nằm nép mình dưới chân tháp Thượng Tầng khổng lồ, nơi ánh sáng rực rỡ của giới tài phiệt không bao giờ chạm tới được mặt đất Hạ Tầng. Đó là một tòa nhà cổ kính bọc thép rỉ sét, nổi bật giữa màn sương mù bằng chiếc biển hiệu neon màu tím nhấp nháy ma mị. Khi cánh cửa sắt nặng nề mở ra, tiếng chuông gió cơ khí kêu lách cách vang lên, đưa Vy vào một không gian hoàn toàn biệt lập.
Bên trong tiệm ấm áp một cách kỳ lạ, nhưng là cái ấm áp nhân tạo phát ra từ các lò sưởi điện từ. Dọc theo những bức tường bọc chì là hàng ngàn chiếc bình thủy tinh lưu trữ cảm xúc lấp lánh đủ màu sắc: màu hồng nhạt của tình yêu, màu xanh dương của sự bình yên, và màu hổ phách của lòng dũng cảm. Tất cả đều lơ lửng trong dung dịch nitơ lỏng, phát ra những xung ánh sáng nhẹ nhàng như những đom đóm bị giam cầm.
Lão Vinh ngồi sau chiếc bàn gỗ mun lớn, mặc chiếc áo dài lụa đen thêu họa tiết mạch điện tử màu tím chạy dọc thân áo. Lão già khoảng sáu mươi tuổi, khuôn mặt chằng chịt những nếp nhăn của sự xảo quyệt. Mắt trái của lão đã được thay thế bằng một thấu kính cybernetic đơn màu đỏ rực, liên tục xoay tròn để quét các thông số sinh học của Vy ngay khi cô bước vào. Lão ngậm chiếc tẩu thuốc điện tử, phả ra làn khói thơm mùi bạc hà nhân tạo.
“Trần Hoài Nam, mày lại mang đến cho tao một món hàng thú vị đấy,” Lão Vinh cất giọng khàn khàn, đôi mắt đỏ rực khóa chặt vào Vy. “Một cô gái hai mươi hai tuổi với hệ thần kinh tự nhiên hoàn hảo không một vết cấy ghép. Ý chí sinh tồn đạt mức 98%. Thật là một nguồn nguyên liệu tuyệt vời cho giới Thượng Tầng.”
Vy tiến lại gần bàn, hai tay chống xuống mặt gỗ lạnh ngắt. “Lão Vinh, tôi không đến đây để nghe lão khen ngợi. Tôi muốn thế chấp lòng trắc ẩn để lấy 50.000 Credit Nhân Tính. Ngay lập tức.”
Lão Vinh khẽ cười, tiếng cười khô khốc như tiếng hai mảnh kim loại cọ sát vào nhau. Lão gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, một bảng hợp đồng hologram màu tím hiện ra giữa không trung, chứa đựng những điều khoản chi tiết của Khế ước lạnh lùng.
“50.000 Credit Nhân Tính là một con số khổng lồ, cô bé ạ,” Lão Vinh thong thả nói. “Nó đủ để mua một lá phổi sinh học thế hệ mới nhất của Vĩnh Hằng Corp. Nhưng cái giá cô phải trả cũng không hề rẻ. Lòng trắc ẩn của cô – khả năng thấu cảm, sự thương hại, và tình yêu thương đồng loại – sẽ bị trích xuất hoàn toàn và khóa chặt trong két bảo mật lượng tử của tao. Cô sẽ trở thành một kẻ vô cảm tuyệt đối.”
Vy nhìn vào bản hợp đồng điện tử. Đôi mắt cô dừng lại ở một điều khoản ẩn được viết bằng ký tự siêu nhỏ: *Trong trường hợp quá hạn thanh toán nợ Credit, vật thế chấp sẽ vĩnh viễn thuộc quyền sở hữu của Tiệm Cầm Đồ và được thanh lý trên chợ đen.*
“Tôi muốn thương lượng,” Vy nói, giọng cô đanh lại. “Tôi chấp nhận thế chấp lòng trắc ẩn, nhưng tôi muốn giữ lại một phần ký ức tuổi thơ về mẹ tôi. Đó là ranh giới cuối cùng.”
Lão Vinh nheo mắt đỏ, gõ gõ tẩu thuốc xuống bàn. Bản hợp đồng hologram nhấp nháy đỏ. “Thương lượng? Ở cái tiệm này không có chỗ cho sự mặc cả, cô bé. Thùy trán của cô là một hệ thống nhất quán. Nếu tao chừa lại ký ức về mẹ cô, dòng chảy cảm xúc sẽ bị rò rỉ, làm giảm 40% giá trị của Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn. Hơn nữa...” Lão Vinh liếc nhìn chiếc máy tính bảng của Nam, nơi chỉ số sinh mệnh của An vừa tụt xuống con số 9%. “Em trai cô không có nhiều thời gian để cô dây dưa đâu. Mỗi phút cô chần chừ, phổi của nó lại phân rã thêm một phần.”
Nam bên cạnh sốt ruột thúc cùi chỏ vào vai Vy: “Ký đi Vy! Đừng ngu ngốc thế! Giữ lại ký ức về người chết để làm gì khi người sống sắp chết?”
Vy siết chặt nắm tay đến mức móng tay găm sâu vào da thịt, rỉ máu. Sự giằng xé nội tâm tột cùng như một cơn bão đang tàn phá lồng ngực cô. Hình bóng người mẹ quá cố với chiếc áo blouse trắng dính dầu máy, nụ cười hiền hậu của bà, và lời hứa bảo vệ An hiện lên trong tâm trí cô. Nếu cô ký bản hợp đồng này, cô sẽ quên mất cảm giác ấm áp khi được mẹ ôm vào lòng. Cô sẽ nhìn em trai mình bằng đôi mắt của một người xa lạ. Nhưng nếu cô không ký, An sẽ chết.
Một cỗ máy không cần tình yêu để tồn tại, nhưng An cần sự sống để lớn lên.
“Tôi ký,” Vy nhắm mắt lại, đưa ra quyết định tối ưu nhất dựa trên toán học sinh tồn. Cô đưa ngón tay trỏ lên cổng quét sinh học của bản hợp đồng. Một luồng ánh sáng laser màu tím quét qua đầu ngón tay cô, trích xuất một giọt máu tươi để hoàn thành khế ước.
“Quyết định sáng suốt,” Lão Vinh mỉm cười xảo quyệt. Lão gõ lệnh kích hoạt hệ thống phẫu thuật ngầm dưới sàn nhà. “Chuẩn bị ca trích xuất thần kinh lượng tử.”
***
Chiếc bàn mổ cơ khí lạnh buốt trồi lên từ lòng đất. Vy bị các vòng đai thép tự động khóa chặt cổ tay, cổ chân và trán vào thớt kim loại. Ánh sáng từ những chiếc đèn phẫu thuật công suất lớn phía trên chiếu thẳng vào mặt cô, làm cô chói mắt. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc hòa lẫn với mùi dầu thủy lực từ các cánh tay robot đang hạ xuống từ trần nhà.
Dr. Khải – lúc này vẫn còn là một y sĩ biến chất dưới quyền Lão Vinh – bước đến bên bàn mổ, khuôn mặt che kín sau chiếc mặt nạ vô trùng bằng nhựa xám. Đôi mắt ông ta nhìn Vy qua thấu kính bảo hộ với một sự thờ ơ lạnh lùng của kẻ đã thực hiện hàng trăm ca phẫu thuật tương tự.
“Quá trình trích xuất thùy trán sẽ bắt đầu trong ba giây,” giọng Khải vang lên qua bộ lọc âm thanh méo mó của mặt nạ. “Cô sẽ cảm thấy một cơn đau buốt nhói ở vỏ não, sau đó là trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.”
Chiếc mặt nạ kim loại úp sụp xuống mặt Vy, bịt kín mũi và miệng cô bằng một loại khí gây tê có vị ngọt lợ của hóa chất. Một cánh tay robot mang theo mũi kim siêu nhỏ bọc sợi quang học từ từ áp sát vào thái dương bên trái của cô. Khi mũi kim đâm xuyên qua lớp xương sọ, một cơn đau kinh hoàng, nhức nhối như có hàng ngàn luồng điện cao áp phóng thẳng vào não bộ khiến Vy co giật dữ dội dưới vòng đai thép. Cô muốn gào thét, nhưng chiếc mặt nạ đã nuốt chửng mọi âm thanh của cô.
Trong bóng tối của tâm trí, Vy nhìn thấy những sợi ký ức phát quang màu hồng nhạt – những tiếng cười đùa của cô và An dưới cơn mưa, hơi ấm từ bàn tay mẹ, và cả sự đau đớn tột cùng khi cha cô qua đời – tất cả đang bị một lực hút vô hình kéo ra khỏi vỏ não. Chúng chảy dọc theo các sợi cáp quang trong suốt của cánh tay robot, dồn vào một chiếc bình thủy tinh đặt trên kệ máy. Chiếc Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn từ từ đầy lên bằng một thứ chất lỏng phát quang màu hồng nhạt, lấp lánh và ấm áp một cách kỳ lạ.
Cùng lúc đó, một cánh tay robot khác mang theo một nhãn cầu cybernetic phát ánh sáng xanh lam nhạt hạ xuống hốc mắt trái của Vy. Tiếng khoan cơ khí rít lên chói tai khi nó nạo bỏ nhãn cầu tự nhiên của cô, cấy ghép các mạch nano và cổng kết nối trực tiếp vào thùy chẩm não bộ.
Cơn đau đột ngột biến mất, nhường chỗ cho một khoảng không vô tận, lạnh lẽo và tĩnh lặng tuyệt đối.
***
Vy mở mắt.
Thế giới xung quanh cô đột ngột thay đổi một cách tàn nhẫn. Không còn màu hồng ấm áp của chiếc bình cảm xúc, không còn màu xám u uất của sương mù Neo-Saigon. Mọi thứ trước mắt cô giờ đây chỉ là một thế giới đơn sắc của hai màu đen và trắng, được bao phủ bởi những dòng dữ liệu, thông số kỹ thuật và biểu đồ nhị phân màu xanh lam rực rỡ chạy liên tục dọc võng mạc của nhãn cầu trái – Nhãn cầu Mắt Thần.
Cô ngồi dậy trên bàn mổ, các vòng đai thép tự động mở ra với tiếng xì hơi thủy lực khô khốc. Vy nhìn xuống đôi bàn tay của mình. Chúng vẫn là da thịt sinh học, nhưng trong mắt cô, chúng chỉ là những cấu trúc cơ học được vận hành bằng các bó cơ chịu lực và hệ tuần hoàn máu có áp suất ổn định ở mức 120/80 mmHg.
Lão Vinh đứng bên cạnh bàn, tay cầm chiếc vali chứa 50.000 Credit Nhân Tính đã được nạp sẵn vào một chiếc thẻ chip bọc chì. Lão nhìn Vy với một sự tò mò kín đáo: “Thế nào, cô bé? Cảm giác thế nào khi được giải thoát khỏi gánh nặng của lòng trắc ẩn?”
Vy bước xuống bàn mổ. Bước chân của cô cực kỳ vững chắc, không còn một chút do dự hay run rẩy của sự sợ hãi trước đó. Cô nhìn thẳng vào mắt đỏ của Lão Vinh, giọng nói phát ra đều đều, không có bất kỳ một âm điệu cảm xúc nào, giống như một chương trình AI vừa được khởi động:
“Chỉ số hiệu suất logic của tôi đạt mức tối ưu. Không phát hiện xung động cảm xúc gây nhiễu vỏ não. Giao dịch đã hoàn thành. Hãy giao Credit.”
Lão Vinh khẽ nhướng mày, nở một nụ cười hài lòng rồi ném chiếc thẻ chip lên bàn. “Rất tốt. Cô đã chính thức đạt cảnh giới Sát thủ tính toán quỹ đạo. Từ nay về sau, cô sẽ nhìn thế giới này bằng sự chuẩn xác của toán học.”
Vy nhặt chiếc thẻ chip lên, nhét vào túi áo khoác da chống thấm xám xịt của mình. Cô quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại nhìn chiếc Bình dung dịch Lòng Trắc Ẩn đang lấp lánh ánh sáng hồng nhạt của chính mình được cất vào két bảo mật lượng tử phía sau. Cô không còn cảm thấy tiếc nuối, không còn cảm thấy đau đớn, và cũng không còn biết sợ hãi.
Bước ra ngoài trời, cơn mưa axit vẫn rơi xối xả lên mái tóc ngắn màu đen tuyền của cô. Nhãn cầu Mắt Thần trái của Vy tự động quét qua màn sương mù, hiển thị bản đồ Phân khu Hạ Tầng 09 với những tuyến đường di chuyển có tỷ lệ rủi ro thấp nhất. Cô phải trở về căn hộ hộp diêm ngay lập tức để thực hiện ca phẫu thuật cứu sống An.
Nhưng ngay khi Vy vừa rẽ vào con hẻm dẫn về nhà trọ, nhãn cầu cybernetic của cô đột ngột nhấp nháy dòng chữ cảnh báo màu đỏ rực:
*Phát hiện 3 nguồn nhiệt lượng cơ thể sinh học có trang bị vũ khí cơ khí nóng đang phục kích tại lối vào chung cư. Tỷ lệ đụng độ bạo lực: 98.7%.*
Vy đứng dừng lại giữa làn sương lạnh buốt, đôi mắt không còn tiêu cự nhưng tỏa ra vầng sáng xanh lam lạnh lẽo. Áp lực đầu tiên của thế giới vô cảm đang chờ đón cô ngay trước thềm nhà.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!