Băng Đen Che Mắt
Dòng nước thải lạnh buốt dưới cống ngầm sộc thẳng vào vết thương mắt phải đang rỉ máu của Trịnh Minh Triết, đẩy anh vào cơn mê man lạnh giá. Trong cơn nửa tỉnh nửa mơ, anh chỉ còn cảm nhận được bờ vai thô ráp của Lê Khắc Huy đang xốc nách mình lên, kéo lê thân thể anh đi qua những khúc quanh tối tăm, ngột ngạt của hệ thống thoát nước ngầm dưới lòng thành phố Hải Phong. Tiếng xình xịch của những dòng nước bẩn, tiếng súng rulo nổ vang vọng từ phía trên nắp cống, và cả luồng nhiệt lượng khét lẹt của chùm tia laser hồng ngoại vừa quét sạt qua đỉnh đầu... tất cả nhòe đi, chỉ còn lại cơn đau buốt thấu xương tủy đang hành hạ hốc mắt bên phải của anh.
"Ráng lên, Triết! Sắp tới rồi!" Giọng của Huy vang lên bên tai anh, đứt quãng và thở dốc. Gã cựu cảnh sát hình sự đang dùng hết sức bình sinh để cõng anh bò lên một lối ngách hẹp, dẫn thẳng ra lối sau của hiệu thuốc tây tư nhân thuộc sở hữu của Bác sĩ Phương.
Cánh cửa sắt rỉ sét ở lối ngách sau hiệu thuốc hé mở. Một luồng ánh sáng đỏ mờ, ấm áp và sực nức mùi cồn sát trùng y tế hòa lẫn với hương cúc mật ong thanh nhẹ ập vào khứu giác của Triết.
"Đặt cậu ấy lên bàn vi phẫu mau!" Giọng nói của Bác sĩ Phương vang lên, lạnh lùng, dứt khoát nhưng không giấu nổi sự khẩn trương. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng phòng khử trùng dã chiến ngay phía sau kho thuốc.
Triết cảm nhận được thân thể mình đổ sụp xuống tấm nệm da lạnh ngắt. Ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn mổ vi phẫu chiếu thẳng vào mặt anh qua lớp gạc y tế bết máu. Cơn đau nhói từ mắt phải bùng lên dữ dội khi Phương dùng kéo y tế cắt bỏ lớp băng cũ đã bị nước cống ngầm làm nhiễm bẩn.
"Cậu bị bỏng biểu mô giác mạc cấp độ ba do tác động nhiệt từ bức xạ laser hồng ngoại đơn sắc bước sóng 1064nm," Phương vừa nói vừa đeo găng tay cao su vô trùng, tiếng cao su miết vào nhau nghe rợn người. "Chùm tia tán xạ Mie từ vỏ thép chiếc Leica đã cứu mạng cậu khỏi bị đốt cháy đại não, nhưng nó đã nung chảy toàn bộ màng nước mắt bảo vệ và hủy hoại võng mạc phải. Tôi phải tiêm thuốc tê để tiến hành cắt lọc biểu mô hoại tử ngay lập tức."
Triết siết chặt hai tay vào mép bàn da. Anh cảm nhận được mũi kim tiêm lạnh toát đâm sâu vào hốc mắt phải. Cơn đau buốt thấu tận đỉnh đầu khiến toàn thân anh co giật mạnh, nhưng đôi bàn tay đeo găng da mỏng bám đầy muội kim loại và tro bụi của anh vẫn cố giữ chặt lấy chiếc máy ảnh Leica M3 Chrome Đen trước ngực như một bản năng sinh tồn. Lớp thuốc tê ngấm dần, biến nửa khuôn mặt bên phải của anh thành một khối thịt không cảm giác, nặng nề và tê dại.
Phương thao tác cực kỳ chuẩn xác dưới kính hiển vi phẫu thuật. Tiếng lách cách của kẹp kim loại, tiếng bông băng thấm máu, và mùi hăng hắc của dung dịch bạc nitrat dùng để rửa vết thương hòa quyện vào nhau. Sau khi cắt lọc các mảng biểu mô giác mạc bị xơ hóa, cô nhỏ liên tục loại thuốc nhỏ mắt kháng laser đặc trị do chính mình điều chế vào cả hai mắt của Triết.
"Thuốc này chứa hoạt chất kháng độc và bảo vệ tế bào biểu mô giác mạc khỏi bị hoại tử thêm," Phương giải thích khi nhỏ những giọt dung dịch mát lạnh vào mắt trái còn lại của anh. "Nhưng tác dụng phụ của nó sẽ gây giãn đồng tử tạm thời. Mắt trái của cậu sẽ cực kỳ nhạy cảm với ánh sáng mạnh ban ngày. Cậu phải tuyệt đối tránh xa mọi nguồn sáng trực tiếp."
Cô lấy từ trong hộp giữ nhiệt ra một dải băng đen che mắt đặc chủng dệt từ sợi polymer đặc biệt, có phủ màng lọc hấp thụ hoàn toàn các bước sóng laser UV và hồng ngoại từ 200nm đến 1100nm. Phương nhẹ nhàng nhưng dứt khoát buộc dải băng quanh đầu Triết, che kín hoàn toàn mắt phải đang bị thương tổn và bảo vệ mắt trái còn lại dưới lớp màng lọc tối màu.
"Dải băng này sẽ là tấm khiên bảo vệ chút thị lực cuối cùng của cậu," Phương nói, giọng trầm xuống đầy trắc ẩn. "Nhưng nó cũng sẽ làm giảm tầm nhìn thực tế của cậu đi năm mươi phần trăm. Từ giờ, cậu phải học cách tin vào các giác quan khác của mình."
Khi thuốc tê bắt đầu tan, Huy và Bảo đã ngầm đưa Triết di tản khẩn cấp từ hiệu thuốc về lại căn hầm ngầm bảo mật dưới nền nhà kính trồng hoa bỏ hoang ở ngoại ô Hải Phong để tránh sự truy quét của tổ tuần tra dưới quyền Thượng úy Hắc.
Triết tỉnh dậy trong bóng tối hoàn toàn của căn hầm ngầm lót chì. Không gian tĩnh mịch đến mức đáng sợ. Khi anh cố gắng mở mắt, một bức tường bóng tối dày đặc bao phủ hoàn toàn phía bên phải khuôn mặt anh. Cảm giác trống rỗng, mất mát vật lý của một bên mắt dội vào tâm trí anh một nỗi hoảng loạn tinh thần tột độ. Đối với một chuyên gia nhiếp ảnh hình sự, người đã dành cả đời để quan sát thế giới qua ống kính phân cực, việc mất đi thị lực một bên không khác nào một án tử hình đối với sự nghiệp và lý tưởng tìm kiếm sự thật của mình.
"Mắt phải của mình... không còn nhìn thấy gì nữa," Triết thầm nghĩ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dọc sống lưng.
Anh cố gắng chống tay ngồi dậy, định bước xuống giường dã chiến. Nhưng ngay khi hai chân vừa chạm đất, một cơn chóng mặt dữ dội ập đến. Việc mất đi thị giác lập thể (binocular vision) khiến não bộ của anh không thể tính toán được khoảng cách và trọng tâm cơ thể. Triết loạng choạng bước hụt, toàn thân đổ nhào về phía trước, gạt đổ một dãy kệ gỗ chứa các chai lọ hóa chất tráng phim dã chiến.
*Xoảng! Xoảng!*
Tiếng thủy tinh vỡ tan tành vang lên chói tai trong không gian hẹp của hầm ngầm. Dung dịch bạc nitrat và axit axetic đổ tràn ra nền đất, bốc lên một mùi hăng hắc, chua xót. Triết nằm gục dưới đất, hai bàn tay run rẩy chạm vào những mảnh thủy tinh sắc nhọn, cảm giác bất lực và humiliation đè nặng lên lồng ngực anh.
Anh cố gắng gượng dậy, lần tìm chiếc máy ảnh Leica M3 Chrome Đen đặt trên bàn gỗ dã chiến gần đó. Thân máy ảnh bám đầy tro bụi, góc máy bị laser nung nóng xém đen và xước sâu bám đầy muội kim loại. Triết đưa mắt trái còn lại vào kính ngắm (viewfinder) của máy ảnh, cố gắng ngắm thử vào một chai hóa chất còn sót lại trên kệ.
Nhưng tiêu cự một mắt khiến anh ước lượng sai khoảng cách hoàn toàn. Anh đưa tay ra định điều chỉnh vòng nét của ống kính, nhưng ngón tay anh lại chạm vào khoảng không trước ống kính đến gần mười centimet. Sự sai lệch tiêu cự vật lý này khiến anh nhận ra mình không còn khả năng chụp ảnh phơi sáng thủ công theo cách thông thường được nữa.
"Đừng cố chấp chống lại quy luật vật lý, Triết," một giọng nói thâm trầm, thanh thản từ trong ký ức dội về. Đó là lời dạy của Sư thầy Thích Thanh Trí tại chùa Kim Cương mười năm trước khi anh đến tịnh tâm sau cái chết của cha. "Khi một cánh cửa ánh sáng khép lại, bóng tối không phải là kẻ thù, mà là một tấm gương phản chiếu sâu sắc hơn. Đừng dùng mắt thịt để nhìn, hãy dùng tâm trí để cảm nhận sự rung động của vạn vật."
Triết hít một hơi thật sâu, nhắm chặt mắt trái còn lại dưới dải băng đen bảo hộ. Anh ngồi xếp bằng ngay trên nền đất lạnh, điều hòa nhịp thở chậm rãi, cố gắng hạ nhịp tim đang đập dồn dập từ 110 nhịp xuống còn 65 nhịp mỗi phút để giảm áp lực máu lên võng mạc đang xuất huyết.
Anh đưa bàn tay trái đeo găng da mỏng vuốt nhẹ lên chiếc hộp gỗ sồi chứa bản vẽ đồng thau cổ của cha mình đặt trên bàn. Sử dụng kỹ năng đọc bản vẽ cơ khí quang học bằng xúc giác, mười đầu ngón tay nhạy cảm của anh miết chậm rãi dọc theo các đường rãnh khắc axit nông sâu trên bề mặt tấm đồng. Từng ký hiệu toán học về góc khúc xạ phi cầu, từng thông số tiêu cự thấu kính phân cực triệt tiêu màng nước ngụy trang hiện lên rõ ràng, mạch lạc trong não bộ của anh như một bản đồ lập thể ba chiều.
Anh nhận ra, khi bóng tối bao trùm đôi mắt, hệ thần kinh của anh bắt đầu tự động điều phối lại năng lượng. Xúc giác của mười đầu ngón tay trở nên nhạy bén đến mức anh có thể cảm nhận được độ phẳng nano của bề mặt thạch anh thô chỉ qua một lần chạm.
Và không chỉ có xúc giác.
Giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn hầm ngầm lót chì cách âm hoàn hảo, tai trái của Triết bỗng nhiên giật mạnh. Một âm thanh cực kỳ nhỏ bé, đều đặn bắt đầu tách biệt ra khỏi tiếng rít gió của hệ thống thông gió hầm ngầm.
*Tách... tách... tách...*
Đó là tiếng những giọt sương đêm ngưng tụ trên mái kính của nhà kính trồng hoa bỏ hoang phía trên đỉnh đầu anh, đang nhỏ giọt xuống những phiến lá lan khô héo bên dưới. Âm thanh ấy ban đầu mờ nhạt, nhưng dần dần trở nên sắc nét, vang dội và đồng bộ kỳ lạ với từng nhịp tim đập chậm rãi của anh.
Triết nhắm chặt mắt, nhưng trong tâm trí anh, một bản đồ không gian ba chiều sống động của khu nhà kính phía trên đang tự động được vẽ lại bằng những xung âm thanh của tiếng sương rơi. Anh có thể cảm nhận được vị trí của từng chậu hoa, độ nghiêng của dầm thép bị cháy sém, và thậm chí cả sự biến động áp suất không khí khi một luồng gió sương nhẹ lách qua khe kính vỡ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!