Nhạc nềnDark_Moon

Tia Chớp Trong Đêm Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Hải Phong vào lúc hai giờ sáng không còn là những dải lụa trắng lững lờ ôm lấy những mái ngói rêu phong của phố cổ nữa. Tại khu vực hẻm tối sát Cảng số 3, hơi ẩm từ biển thổi vào ngưng tụ thành một lớp màng đặc quánh, mang theo vị mặn chát của muối và mùi rỉ sét nồng nặc từ những container bỏ hoang. Không gian lạnh lẽo đến mức hơi thở của con người vừa thoát ra đã lập tức đông đặc thành những làn khói trắng đục, hòa tan vào hư vô.


Trịnh Minh Triết di chuyển như một bóng ma đơn độc dọc theo bức tường gạch loang lổ của con hẻm. Chiếc áo măng tô xám sờn bám đầy những vệt bạc nitrat đen kịt được anh kéo cao cổ để cản bớt những cơn gió buốt giá. Dưới lớp vải dày, bàn tay trái của anh ôm chặt lấy chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen – vật bảo mệnh duy nhất mà anh kịp cứu ra khỏi tiệm ảnh cũ trước khi ngọn lửa phốt pho thiêu rụi tất cả. Bên trong buồng phim của chiếc Leica là cuộn phim Kodak Tri-X 400 đã được sửa đổi, chứa đựng ba kiểu ảnh phơi sáng giọt sương tại hiện trường phòng tắm hơi VIP. Đó là bằng chứng duy nhất lột trần diện mạo của sát thủ Bóng Nước, kẻ sở hữu vết sẹo bỏng nhiệt đặc trưng trên tai phải mà anh vừa phục dựng thành công dưới hầm ngầm vài giờ trước.


Mắt phải của Triết đang bị băng kín bằng một lớp gạc y tế dày, những sợi chỉ vô trùng bám chặt vào vùng biểu mô giác mạc đang co thắt từng cơn đau buốt. Di chứng từ vụ tấn công trước khiến nhãn cầu bên phải của anh cực kỳ nhạy cảm với sự thay đổi áp suất nhiệt độ. Anh chỉ còn mắt trái để định hướng. Võng mạc mắt trái với mật độ tế bào cảm quang hình que cao gấp đôi người thường đang phải hoạt động hết công suất trong bóng tối của con hẻm, lọc bỏ những dải màu sắc nhiễu loạn để tập trung vào những đường nét hình học của không gian xung quanh.


"Mai chưa đến," Triết thầm nghĩ khi mắt trái của anh quét qua góc ngã tư hẹp, nơi những chiếc hòm gỗ rỗng xếp chồng lên nhau tạo thành những khối lập thể méo mó trong sương.


Theo đúng thỏa thuận qua thư mật, nhà báo điều tra Mai sẽ đợi anh ở cuối con hẻm này để tiếp nhận cuộn phim chứng cứ trước khi lực lượng của Cảnh sát trưởng Trần phong tỏa toàn bộ cửa ngõ phố cảng. Nhưng sự tĩnh lặng ở đây quá hoàn hảo. Quá hoàn hảo đến mức đáng ngờ. Không có tiếng sóng vỗ rì rào từ bến cảng, không có tiếng động cơ xe lôi tự chế của Đực, thậm chí cả tiếng chuột chạy dọc theo đường cống ngầm cũng biến mất hoàn toàn.


Triết dừng lại bên cạnh một cột đèn đường bằng sắt rỉ sét. Ánh đèn vàng vọt từ trên cao chiếu xuống bị những hạt sương khúc xạ thành một quầng sáng mờ ảo hình nón. Anh không đi tiếp. Trực giác của một chuyên gia hình sự mười năm thực địa mách bảo anh rằng có một luồng áp lực vô hình đang đè nặng lên gáy mình.


Triết đưa tay vào túi áo, rút ra một điếu thuốc lá rẻ tiền và chiếc bật lửa Zippo bằng đồng cổ. Anh châm lửa. Tiếng bánh xe lửa miết vào đá lửa vang lên một tiếng "xoạch" khô khốc, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch. Một đốm sáng màu cam bùng lên, chiếu sáng nửa khuôn mặt hốc hác của anh trong một phần mười giây trước khi anh khép nắp bật lửa.


Triết không hút thuốc. Anh kẹp điếu thuốc cháy dở giữa hai ngón tay đeo găng da mỏng, để mặc cho làn khói xám nhạt bốc lên theo đường xoắn ốc thẳng đứng. Đây không phải là thói quen giải sầu, mà là kỹ năng "Định vị nguồn phát laser bằng bóng đổ khói" mà anh đã tự rèn luyện trong những phòng tối ngập khói thuốc lá cùng cựu cảnh sát Huy.


Sương mù xung quanh rất lạnh, trong khi khói thuốc lá mang nhiệt độ cao hơn. Sự chênh lệch nhiệt độ giữa hai luồng khí tạo ra một ranh giới khúc xạ cực kỳ nhạy cảm. Nếu có một nguồn năng lượng ánh sáng cường độ cao vô hình quét qua, nó sẽ làm bốc hơi tức thời các hạt sương nước và tạo ra hiện tượng khúc xạ nhiệt – một vệt lượn sóng không khí mà mắt thường không thể nhìn thấy, nhưng khói thuốc lá sẽ bị bạt sang một bên do sự biến thiên áp suất đột ngột.


Triết nheo mắt trái, quan sát dải khói mỏng đang bốc lên đến độ cao hai mét.


Đột nhiên, vệt khói thuốc lá bốc lên thẳng đứng bỗng nhiên bị "chẻ đôi" làm hai nhánh rõ rệt, bạt sang hai bên như thể có một sợi chỉ vô hình, nóng bỏng vừa cắt ngang qua trung tâm làn khói. Cùng lúc đó, màn sương mù đặc quánh bao phủ quanh cột đèn đường trong một đường thẳng tắp hướng từ tầng thượng tòa nhà kho đối diện bỗng nhiên "sạch bóng" một cách kỳ lạ. Các hạt sương li ti biến mất, để lại một khoảng không gian trong suốt như pha lê.


"Hiệu ứng bốc hơi nhiệt của chùm tia đơn sắc," tim Triết đập thót một nhịp. "Laser hồng ngoại bước sóng 1064nm!"


Tia Chớp Đêm (Nguyễn Văn Hùng), sát thủ chuyên nghiệp của biệt đội Prism, đang phục kích trên tầng thượng tòa nhà đối diện. Khẩu súng laser hồng ngoại công suất 50W của hắn đang hướng thẳng về phía con hẻm này. Chùm tia laser vô hình với mắt người thường nhưng mang nhiệt lượng cực đại đang quét dọc theo con hẻm để định vị mục tiêu.


Không có một giây chần chừ, Triết rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc gương soi túi nhỏ bằng thủy tinh tráng bạc mà anh mượn từ tiệm kính thuốc của mợ Liên. Anh định dùng mặt gương này để bẫy góc phản xạ, bẻ cong chùm laser ngược lại hướng cũ để phát hiện vị trí chính xác của sát thủ.


Nhưng ngay khi mặt gương vừa chạm vào vệt không khí trong suốt vô hình, một tiếng "tách" sắc lẹm vang lên. Lớp bạc tráng phía sau gương lập tức chuyển sang màu đen rạn nứt dưới nhiệt lượng khủng khiếp của chùm sáng hội tụ 50W. Mặt kính thủy tinh chịu ứng suất nhiệt đột ngột rạn vỡ thành hàng trăm mảnh nhỏ, nung chảy ngay trên tay anh. Sức nóng truyền qua găng tay da mỏng làm bỏng rát các đầu ngón tay nhạy cảm của Triết.


"Góc quét quá rộng, công suất vượt quá ngưỡng chịu đựng của thủy tinh thông thường!" Triết rên rỉ trong lòng, anh vội vã buông tay để những mảnh gương vỡ rơi xuống nền đất sương muối.


Sát thủ trên tầng thượng lập tức nhận ra sự bất thường của nguồn sáng phản xạ bị ngắt quãng. Hắn biết mục tiêu đã phát hiện ra mình. Hắn điều chỉnh tiêu cự kính ngắm hồng ngoại, khóa chặt vệt nhiệt phát ra từ cơ thể Triết và bóp cò phát súng quyết định nhắm thẳng vào đầu anh.


Trong bóng tối của con hẻm, màn sương mù bị thiêu rụi dọc theo đường đi của chùm tia, tạo ra một vệt lượn sóng không khí lao vút về phía Triết với tốc độ của ánh sáng.


Bằng phản xạ tự nhiên của một kẻ đã sống nửa đời trong phòng tối, Triết không né tránh bằng cơ bắp. Anh biết mình không thể nhanh hơn ánh sáng. Anh đưa chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen lên che chắn trước mặt, dùng chính phần vỏ thép dày của thân máy ảnh để làm lá chắn bảo mệnh.


"Xoẹt!"


Một chùm sáng laser hồng ngoại hội tụ cực đại bắn trúng vào góc nghiêng của thân máy ảnh Leica M3. Lớp sơn chrome đen bọc ngoài lớp vỏ đồng thau dày bị nung nóng tức thời, bốc lên một làn khói khét lẹt của hợp chất kim loại bị cháy xém. Thân máy ảnh cơ học hoàn toàn không chứa bất kỳ linh kiện điện tử nào nên không bị phá hủy mạch điện, nhưng lớp vỏ kim loại truyền nhiệt nhanh chóng nóng bỏng như một cục than hồng, thiêu cháy lớp găng tay da của Triết.


Tuy nhiên, tai họa thực sự nằm ở hiện tượng tán xạ Mie.


Khi chùm laser hồng ngoại công suất cao va chạm với góc nghiêng của vỏ máy ảnh Leica, một phần năng lượng ánh sáng bị tán xạ ngược lại dưới dạng các bước sóng đơn sắc cực mạnh. Chùm tán xạ này quét qua khe hở của lớp gạc y tế đang băng kín mắt phải của Triết.


Cảm giác đau đớn bùng phát tức thời như một dòng điện cao áp chạy thẳng vào đại não. Giác mạc mắt phải của Triết, vốn đã bị tổn thương nhẹ từ trước, giờ đây như bị một ngọn lửa vô hình thiêu rụi trực tiếp. Anh cảm nhận rõ ràng màng nước mắt bảo vệ nhãn cầu bị bốc hơi hoàn toàn trong vòng một phần triệu giây, lớp tế bào biểu mô giác mạc bị xơ hóa và bong tróc dưới bức xạ nhiệt cực đại.


"Á...hh!" Triết gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, hai đầu gối anh khụy xuống nền đất lạnh lẽo.


Chiếc máy ảnh Leica M3 rơi khỏi tay anh, đập mạnh xuống những mảnh gương vỡ trên mặt đất, để lại những vết xước xát sâu hoắm trên lớp vỏ kim loại bị cháy sém. Triết ôm chặt lấy mắt phải, máu tươi bắt đầu rỉ ra qua các khe hở của lớp gạc y tế trắng xóa, nhuộm đỏ cả bàn tay đeo găng da cháy xém của anh. Thị lực mắt phải hoàn toàn biến mất, chìm vào một khoảng không gian tối tăm, lạnh lẽo và đau đớn.


Mắt trái còn lại của anh cũng bị ảnh hưởng bởi ánh sáng tán xạ, đồng tử co thắt lại ở mức tối đa khiến tầm nhìn bị nhòe mờ hoàn toàn dưới màn sương muối. Triết nằm gục dưới đất, hơi thở dồn dập, cơ thể run lên bần bật vì cơn sốc nhiệt giác mạc.


Từ đầu kia của con hẻm, tiếng bước chân nặng nề dẫm lên lớp sương muối trơn trượt bắt đầu vang lên dồn dập. Đó không phải là tiếng bước chân của Mai. Tiếng đế giày tác chiến nện xuống đất một cách lạnh lùng, dứt khoát. Sát thủ mang theo dao găm đang áp sát để thực hiện nhát đâm quyết định nhằm tiêu hủy hoàn toàn cuộn phim chứng cứ và mạng sống của người thợ ảnh.


"Không thể đầu hàng ở đây..." Triết cố gắng dùng tay trái dò dẫm trên đất để tìm lại chiếc Leica M3, nhưng thị lực nhòe mờ và cơn đau buốt từ mắt phải khiến anh mất hoàn toàn định hướng không gian.


Đúng lúc lưỡi dao găm sắc lạnh của sát thủ chuẩn bị rạch rách màn sương để đâm xuống ngực Triết, một tiếng nổ chói tai vang lên từ phía sau bức tường nhà kho.


"Đoàng!"


Tiếng súng rulo cũ của Lê Khắc Huy xé toạc đêm sương. Chùm đạn chì bắn sạt qua mép container, găm thẳng vào vách tường gạch sát bên cạnh sát thủ, ép hắn phải khựng lại bước chân. Huy lao ra từ bóng tối, một tay cầm súng liên tục bắn áp chế, tay kia cúi xuống xốc nách Triết dậy.


"Triết! Đi mau!" Huy hét lên, giọng gã khàn đặc vì khói súng.


Sát thủ laser trên tầng rooftop phát hiện có kẻ ứng cứu, lập tức xoay nòng súng laser hồng ngoại về phía Huy. Nhưng Huy đã nhanh hơn. Gã kéo Triết lách qua nắp cống ngầm đang mở sẵn ở góc hẻm, cả hai người cùng đổ nhào xuống dòng nước thải lạnh lẽo phía dưới ngay khi chùm laser hồng ngoại quét qua, thiêu rụi mảng tường gạch phía trên đầu họ thành những vệt rỉ sét đỏ rực.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!