Nhạc nềnDark_Moon

Kẻ Sát Nhân Vô Hình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bức ảnh âm bản sau khi rửa xong đang nằm trong khay hóa chất hãm hình, bắt đầu hiện lên những hạt bạc tạo thành một hình hài phản chiếu kỳ lạ. Dưới ánh sáng đỏ mờ ảo và đặc quánh của căn hầm ngầm bảo mật, mùi hăng hắc của axit axetic từ dung dịch hãm hình quyện với mùi ngai ngái của đất ẩm từ những chậu lan đột biến phía trên họng thông gió, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở. Trịnh Minh Triết nheo chặt mắt trái còn lại, trong khi mắt phải nằm dưới lớp băng gạc y tế đang co giật từng cơn đau buốt. Anh không quan tâm đến cơn đau thể xác. Đôi bàn tay trần bám đầy vệt bạc nitrat đen kịt của anh đang tì nhẹ lên mép khay nhựa, giữ cho tấm phim âm bản Kodak Tri-X 400 không bị xê dịch.


"Hiện hình rồi," tiếng Vũ Văn Sáng khàn khàn vang lên bên cạnh. Người thợ in ảnh dạo lão thành cẩn thận dùng chiếc kẹp tre gắp tấm phim 35mm ra khỏi khay hóa chất, thả vào bể nước cất y tế khử ion mà cô bé Na vừa mang tới. "Nhìn độ tương phản này đi, Triết. Kỹ thuật tráng đẩy ISO của cậu quả thực là một phép màu cơ học. Các hạt bạc halogen nhạy sáng liên kết chặt chẽ đến mức tối đa mà không hề bị vón cục. Nhưng để nhìn rõ khuôn mặt này, chúng ta phải phóng đại nó lên kích thước một mét."


Sáng lẳng lặng quay sang chiếc máy phóng ảnh Durst cổ điển của Đức. Ông bật nguồn cơ học của máy. Một luồng ánh sáng đỏ dịu nhẹ đi qua thấu kính Schneider sắc nét, chiếu thẳng xuống bàn gỗ dã chiến nơi đã trải sẵn tấm giấy in ảnh nhạy sáng cỡ lớn có kích thước một mét vuông.


"Kim Anh, chuẩn bị lưới tọa độ," Triết khẽ ra lệnh, giọng anh đanh lại như thép nguội.


Đỗ Kim Anh, nữ chuyên gia dựng hình 3D, lập tức di chuyển tấm bảng vẽ điện tử của mình lại gần. Gương mặt cô dưới ánh đèn đỏ trông hốc hác nhưng đôi mắt lộ rõ vẻ phấn khích của một kẻ say mê thử thách công nghệ. Cô không sử dụng máy tính có kết nối mạng để tránh sự giám sát của Tập đoàn Prism, mà vận hành một máy trạm ngoại tuyến hoàn toàn dã chiến.


"Em đã sẵn sàng," Kim Anh gật đầu, các ngón tay cô lướt nhanh trên bàn phím. "Nhưng anh Triết, giọt sương ngưng tụ trên kính cửa sổ phòng sauna hoạt động như một thấu kính hội tụ có bề mặt cong phi cầu cực kỳ phức tạp. Hình ảnh phản chiếu của hung thủ bị méo mó nghiêm trọng theo định luật Snell về khúc xạ ánh sáng. Nếu không nắn thẳng tọa độ hình học, chúng ta chỉ thấy một bóng ma dị dạng."


Triết lẳng lặng cầm chiếc bút vẽ kỹ thuật có ngòi siêu mảnh. Anh cúi rạp người xuống tấm giấy in ảnh đã được phóng đại dưới ánh đèn Durst. Mắt trái của anh áp sát vào thấu kính phóng đại ba lớp. Bằng xúc giác mười đầu ngón tay nhạy cảm và nhãn quang đặc dị, Triết bắt đầu vẽ một lưới tọa độ quang học đè lên hình ảnh giọt sương khổng lồ.


"Độ cong của giọt nước tại tâm là không phẩy không tám milimet," Triết vừa đo đạc bằng mắt thường vừa đọc thông số cho Kim Anh nhập vào phần mềm. "Góc tiếp xúc của giọt sương với bề mặt kính cửa sổ là bốn mươi lăm độ. Do nhiệt độ phòng sauna lúc đó lên tới tám mươi độ C, sức căng bề mặt của nước bị suy giảm, khiến giọt sương hơi dẹt ở phần đáy. Kim Anh, áp dụng công thức khúc xạ ngược tiêu cự để nắn thẳng độ méo."


Kim Anh lập tức gõ lệnh. Trên màn hình máy trạm, thuật toán phục dựng không gian số bắt đầu chạy. Đường đi của các chùm tia sáng đi xuyên qua bề mặt cong của giọt nước được mô phỏng ngược lại một góc chín mươi độ. Từng pixel ảnh bị bóp méo dần dần được kéo giãn, nắn thẳng và sắp xếp lại theo một lưới tọa độ phẳng tuyến tính.


Trong lúc Kim Anh đang chạy thuật toán, Triết vẫn không rời mắt khỏi bức ảnh phóng đại. Anh quan sát thấy một vết xước ánh sáng cực nhỏ, sắc nét bám dọc theo mép ngoài của giọt sương. Đó không phải là vết bẩn trên phim, mà là một vệt phản xạ phân cực ngược.


"Nhìn vào góc nghiêng này đi," Triết chỉ ngón tay bám vệt bạc nitrat vào mép ảnh. "Vệt sáng này bị bẻ cong theo một quỹ đạo lệch không phẩy một độ. Điều này chứng tỏ hung thủ đeo một thiết bị phát sóng vô tuyến nhỏ ngay trước ngực trái của hắn. Thiết bị này phát ra sóng điện từ tần số cao để điều khiển sức căng bề mặt của màng nước silicon ngụy trang bao phủ quanh cơ thể hắn, giúp hắn tàn hình. Và góc cầm dao của hắn lệch hẳn về bên trái. Hắn thuận tay trái."


"Thuận tay trái, cao khoảng một mét tám mươi dựa trên góc khúc xạ của trần phòng tắm hơi," Kim Anh thì thầm, các ngón tay cô gõ phím nhanh hơn. "Thuật toán nắn thẳng hình học sắp hoàn thành phần tái tạo khuôn mặt."


Ở góc hầm đối diện, Nguyễn Hoàng Nam, gã hacker tự do, đang đeo chiếc tai nghe lớn bám đầy bụi đất. Trước mặt Nam là thiết bị giải mã sóng vô tuyến cầm tay SDR tự chế đang nhấp nháy đèn xanh liên tục. Nam đang quét dải tần số điện từ xung quanh khu vực ngoại ô Hải Phong để tìm kiếm bất kỳ dấu vết sóng vô tuyến nào khả nghi.


"Anh Triết!" Nam đột ngột tháo một bên tai nghe ra, gương mặt nhợt nhạt của gã biến sắc. "Em vừa bắt được một dải sóng vô tuyến lạ dao động liên tục ở tần số hai phẩy bốn mươi lăm gigahertz ngay sát rìa rặng tre ngoại ô. Tần số này hoàn toàn trùng khớp với tần số điều khiển màng nước tàng hình mà em giải mã được từ dữ liệu camera bãi xe đêm xảy ra vụ án!"


"Bọn chúng đang áp sát?" Bảo lập tức đứng dậy, tay siết chặt chiếc ná cao su tự chế bằng gỗ mun.


"Chưa hết," Nam mồ hôi trán tuôn ra như tắm. "Em cố gắng dùng tài khoản nội bộ của viện hình sự để hack vào máy chủ điều khiển của Prism từ xa nhằm định vị chính xác tọa độ của nguồn phát sóng. Nhưng tường lửa của tên Lê Minh Đức bên phía Prism quá mạnh. Hắn đã phát hiện ra cuộc xâm nhập của em chỉ sau ba mươi giây và đang thực hiện lệnh truy quét ngược địa chỉ IP dã chiến của chúng ta!"


"Ngắt kết nối ngay lập tức!" Triết quát lên.


"Không kịp rồi! Hắn đang khóa chặt cổng truyền dữ liệu của em!" Nam hét lên, gã điên cuồng gõ phím nhưng màn hình máy tính của gã bắt đầu xuất hiện hàng loạt dòng lệnh màu đỏ cảnh báo hệ thống đang bị chiếm quyền kiểm soát.


Quyết định trong vòng một phần mười giây, Nam đứng phắt dậy, dùng gậy titan đập mạnh vào ổ cứng máy tính dã chiến, sau đó đổ trực tiếp một lọ axit nitric đậm đặc lên bo mạch chủ. Khói hăng hắc bốc lên nghi ngút từ chiếc máy tính bị hủy hoại hoàn toàn. Địa chỉ IP dã chiến bị cắt đứt vật lý, bảo toàn được bí mật vị trí căn hầm ngầm, nhưng cái giá phải trả là toàn bộ hệ thống máy quét sóng vô tuyến của Nam đã bị vô hiệu hóa.


Căn hầm rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng xèo xèo của axit ăn mòn kim loại trên bàn gỗ.


Đúng lúc đó, chiếc máy quét phổ quang học cầm tay sửa đổi đặt ở góc bàn của Triết đột ngột phát ra tiếng bíp dồn dập, chói tai. Đèn LED đỏ trên máy nhấp nháy liên tục với tần suất cực cao.


"Cảm biến quang học phát hiện nguồn phát laser hồng ngoại vô hình!" Triết thốt lên, mắt trái anh co thắt lại. "Có kẻ đang dùng súng bắn tỉa laser hồng ngoại quét dọc theo mái kính của nhà kính phía trên để tìm kiếm khe hở nhiệt của chúng ta!"


"Cạch!"


Một tiếng nổ nhỏ vang lên từ tủ điện tổng phía trên mặt đất. Toàn bộ hệ thống điện của nhà kính bị cắt đứt hoàn toàn. Chiếc máy phóng ảnh Durst phụt tắt. Bóng tối đen kịt bao trùm lấy căn hầm ngầm dã chiến.


Nhưng ngay trước khi nguồn điện biến mất hoàn toàn, dưới ánh sáng đỏ mờ nhạt cuối cùng của khay hóa chất hóa học phát quang lân tinh, bức chân dung phóng đại kích thước một mét vuông của giọt sương sauna đã kịp hiện hình hoàn chỉnh trên tấm giấy in ảnh nhạy sáng.


Triết và Kim Anh cùng cúi xuống nhìn vào khay ảnh.


Bức ảnh phóng to làm lộ ra một vết sẹo bỏng nhiệt đặc trưng trên tai phải của hung thủ – vết sẹo trùng khớp hoàn hảo với diện mạo của sát thủ Bóng Nước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!