Nước Cất Và Bạc Nitrat
Tiếng bước chân dẫm lên lá khô ngoài vườn lan dội xuống trần hầm ngầm ẩm ướt.
Trong bóng tối mịt mờ của căn hầm chống bom cũ dưới nền nhà kính, Trịnh Minh Triết đứng bất động như một bức tượng tạc từ đá thạch anh. Hơi thở của anh nhẹ đến mức không làm lay động nổi một hạt bụi lơ lửng trong không khí. Bên cạnh anh, Trịnh Minh Khuê đang siết chặt hai tay vào gấu áo blouse trắng, hàm răng cắn chặt môi dưới để ngăn một tiếng hét có thể bật ra bất cứ lúc nào. Bảo, cậu trợ lý gầy gò, đang áp tai vào vách bê tông dày nửa mét, các thớ cơ trên mặt căng cứng dưới ánh sáng đỏ mờ của chiếc đèn bảo an dã chiến vừa bị Triết dùng tay che khuất.
Tiếng bước chân phía trên rất chậm, nặng nề và có nhịp điệu kéo lê đặc trưng của ủng da quân sự dã chiến. Đó không phải là bước đi của những người nông dân trồng hoa hay những kẻ đi lạc. Đó là bước đi của những kẻ đi săn.
"Hai tên," Bảo thì thầm, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu sát tai Triết. "Chúng mang theo máy quét nhiệt hồng ngoại cầm tay. Em nghe thấy tiếng bíp định kỳ của thiết bị quét tần số thấp dội qua họng thông gió."
Triết nheo chặt mắt trái còn lại. Mắt phải của anh, nằm dưới lớp băng gạc y tế trắng xóa, đang giật liên hồi dưới những cơn đau buốt do di chứng bỏng laser từ trận chiến ở hẻm tối. Cảm giác đau đớn không làm anh phân tâm, ngược lại, nó kích hoạt một sự tập trung lạnh lùng, tàn nhẫn của một cựu chuyên gia hình sự. Anh biết rõ cơ chế hoạt động của máy quét nhiệt Prism. Thiết bị đó quét bức xạ hồng ngoại phát ra từ cơ thể sống. Dưới căn hầm bê tông dày này, nhờ lớp tấm chì cách nhiệt từ thời chiến bao bọc xung quanh, thân nhiệt của họ tạm thời bị cô lập. Nhưng nếu hai kẻ ngoài kia tiếp cận quá gần họng thông gió rách nát – nơi rò rỉ luồng khí ấm từ hơi thở của ba người – máy quét sẽ lập tức hiển thị một vệt đỏ cảnh báo trên màn hình kỹ thuật số.
"Bảo," Triết khẽ ra lệnh, giọng trầm và tĩnh lặng đến đáng sợ. "Lấy hai chậu lan đột biến lớn nhất ở ngách hầm phía Tây, đặt chắn ngay dưới họng thông gió. Đổ nước lạnh vào khay đất ẩm của chúng. Đất sét ẩm sẽ hấp thụ và làm loãng luồng nhiệt lượng rò rỉ từ hơi thở của chúng ta."
Bảo gật đầu lập tức. Cậu di chuyển không tiếng động như một bóng ma trong bóng tối, bưng hai chậu đất nung nặng trĩu đặt chuẩn xác dưới họng thông gió hẹp. Nước lạnh từ chiếc xô dã chiến được tưới nhẹ lên bề mặt đất sét, tạo ra một lá chắn nhiệt tự nhiên hoàn hảo.
Tiếng bước chân phía trên dừng lại ngay sát mép họng thông gió. Tiếng bíp của máy quét nhiệt dội xuống, khô khốc và đều đặn. Một giây. Hai giây. Mười giây trôi qua dài như một thế kỷ. Rồi, tiếng ủng da lại vang lên, di chuyển ra xa dần hướng về phía rặng tre ngoại ô. Chúng đã bị đánh lừa bởi bóng râm nhiệt của những chậu đất ẩm.
Khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất vào tiếng gió rít của rặng tre, Triết mới buông bàn tay đang che chiếc đèn bảo an đỏ mờ ra. Ánh sáng đỏ yếu ớt trải dài trên chiếc bàn gỗ mục, nơi đặt chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen bám đầy vết xước xát và những ống nghiệm thủy tinh chứa dung dịch màng silicon đã phân rã.
"Chúng ta không có nhiều thời gian," Triết nhìn sang Khuê, giọng anh đanh lại. "Ảnh ẩn trên cuộn phim Kodak Tri-X 400 bên trong chiếc Leica đang bị suy giảm chất lượng từng phút. Nhiệt độ và độ ẩm của phòng tắm hơi sauna VIP mười hai tiếng trước đã kích hoạt quá trình tự phân rã của các hạt bạc halogen nhạy sáng. Nếu không tráng rửa ngay đêm nay, bức ảnh chụp giọt sương sẽ vĩnh viễn trở thành một tấm phim đục ngầu."
Đúng lúc đó, một tiếng gõ nhẹ ba lần theo đúng nhịp gõ của đồng hồ cơ vang lên từ phía cửa sập ngách thông ra đường ống dẫn nước thải cũ của vườn lan. Bảo nhanh chóng mở khóa xích cơ học.
Một bóng người nhỏ nhắn, mặc đồng phục hiệu thuốc màu hồng nhạt, trùm kín đầu bằng chiếc khăn len tối màu, lách người bước xuống hầm. Đó là Hoàng Thị Na, cô bé giúp việc tin cẩn của Bác sĩ Phương. Na thở hổn hển, gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng vì lạnh và sợ hãi. Trên vai cô là một chiếc hộp giữ nhiệt y tế chuyên dụng màu ghi sáng.
"Anh Triết! Em lách qua được chốt tuần tra ở ngã tư nhờ đi đường mương nước bỏ hoang," Na nói, giọng vẫn còn run rẩy. Cô đặt chiếc hộp giữ nhiệt lên bàn, mở nắp bảo vệ. Bên trong, giữa những khay đá khô giữ nhiệt, là ba chai thủy tinh màu nâu sẫm chứa chất lỏng trong suốt và một hộp thuốc nhỏ mắt đặc trị võng mạc. "Đây là Nước cất y tế khử ion (Deionized Water) tinh khiết nhất lấy từ phòng vi phẫu của Bác sĩ Phương. Cô Phương dặn em phải giao tận tay anh, và tuyệt đối không được để dính một hạt bụi nào."
Triết đón lấy chai nước cất, khẽ gật đầu: "Cảm ơn em, Na. Cô Phương có nhắn gì thêm không?"
"Cô Phương nói mắt trái của anh đang bị giãn đồng tử cực đại do tác dụng phụ của thuốc nhỏ mắt kháng độc. Anh tuyệt đối không được tiếp xúc với ánh sáng trắng cường độ mạnh trong vòng hai mươi tư giờ tới, nếu không giác mạc sẽ bị xơ hóa vĩnh viễn," Na lo lắng nhìn dải băng đen che nửa mặt của Triết.
Từ bóng tối góc hầm, một người đàn ông trung niên gầy gò, mặc áo sơ mi kẻ sọc cũ dính đầy mực in bước ra. Đó là Vũ Văn Sáng, thợ in ảnh dạo lão thành của phố cảng Hải Phong. Ông đặt một chiếc hộp gỗ bọc bạt rách lên bàn, để lộ ra chiếc máy phóng ảnh Durst của Đức sản xuất năm 1980 với thấu kính Schneider cực sắc nét.
"Tôi đã mang chiếc Durst cổ điển đến đây, Triết," Sáng nói, giọng khàn khàn vì khói thuốc. "Nhưng muốn nhìn thấy gương mặt kẻ sát nhân tàng hình trong giọt sương kia, cuộn phim của cậu phải đạt độ phân giải hạt bạc siêu vi cực đại. Chúng ta không thể tráng phim theo cách thông thường. Cậu cần phải dùng kỹ thuật tráng đẩy ISO."
Triết gật đầu. Anh biết rõ thử thách này nguy hiểm thế nào. Bức ảnh giọt sương sauna được chụp trong điều kiện thiếu sáng cực hạn, dưới màn sương mù nóng rực. Lượng photon bám vào bề mặt phim cực kỳ ít ỏi. Để bù đắp cho sự thiếu hụt ánh sáng đó, anh bắt buộc phải áp dụng Kỹ thuật tráng phim đẩy ISO (Push-processing) lên mức ISO 3200, tức là kéo dài thời gian ngâm phim trong dung dịch hiện hình thêm đúng ba mươi lăm phần trăm so với quy trình tiêu chuẩn, đồng thời kiểm soát nhiệt độ nước ở mức chính xác tuyệt đối là hai mươi độ C.
"Khuê, chuẩn bị Dung dịch Bạc Nitrat (Silver Nitrate) tinh khiết," Triết ra lệnh, đôi bàn tay đeo găng da mỏng của anh bắt đầu tháo dỡ các dụng cụ pha chế.
Để giữ được sự nhạy cảm xúc giác tối đa của mười đầu ngón tay cho quy trình mài kính và tráng phim dã chiến, Triết quyết định lột bỏ đôi găng tay da. Đôi bàn tay trần của anh lộ ra dưới ánh sáng đỏ mờ, với ngón tay trái vẫn còn vệt bỏng hóa chất màu xám đen do axit từ trận chiến trước ăn mòn.
Triết đổ nước cất y tế khử ion từ chai thủy tinh của Na vào một chiếc bể pha chế thủy tinh borosilicate sạch tuyệt đối. Nước cất khử ion hoàn toàn không chứa các khoáng chất hay tạp chất siêu vi, đảm bảo không để lại bất kỳ vết bám khoáng chất nào trên bề mặt phim âm bản sau khi rửa.
"Anh Triết, để em dùng nhiệt kế đo nhiệt độ nước," Khuê định đưa chiếc nhiệt kế điện tử vào bể nước.
"Không được," Triết ngăn em gái lại. "Thiết bị điện tử phát ra sóng từ trường tần số thấp. Máy quét hồng ngoại của Prism ngoài kia có thể bắt được tần số dao động của mạch bán dẫn nhiệt kế. Anh sẽ đo bằng tay."
Khuê và Sáng kinh ngạc nhìn Triết. Đo nhiệt độ nước tráng phim chính xác đến từng phần mười độ C bằng tay trần là điều gần như không tưởng đối với một thợ ảnh thông thường. Nhưng Triết không phải là người thông thường. Anh là truyền nhân của dòng họ Trịnh mài pha lê truyền thống, những người đã rèn luyện kỹ năng cảm nhận nhiệt độ và độ phẳng thủy tinh bằng hơi thở và xúc giác mười đầu ngón tay suốt đời.
Triết nhúng ba đầu ngón tay trần của bàn tay phải vào bể nước cất khử ion. Cảm giác lạnh ngắt buốt giá chạy dọc theo dây thần kinh lên não bộ. Trong tâm trí anh, một thước đo nhiệt độ vô hình bắt đầu hoạt động, đối chiếu cảm giác lạnh này với ký ức thực nghiệm của hàng vạn lần tráng phim trước đây.
"Nước đang ở mức mười tám phẩy hai độ C," Triết nói, giọng anh cực kỳ bình thản. "Bảo, dùng đèn bão sưởi ấm nhẹ dưới đáy bể thủy tinh. Từ từ thôi."
Bảo cẩn thận đưa ngọn lửa đèn bão lại gần đáy bể. Triết vẫn giữ nguyên các đầu ngón tay trong nước, cảm nhận sự chuyển động của các dòng đối lưu nhiệt siêu nhỏ đang lan tỏa từ đáy lên bề mặt.
"Mười chín độ... mười chín phẩy năm... mười chín phẩy tám..." Triết nhắm nghiền mắt trái, toàn bộ thế giới xung quanh anh biến mất, chỉ còn lại sự rung động của các phân tử nước chạm vào biểu bì đầu ngón tay. "Dừng lại! Đúng hai mươi độ C."
Bảo lập tức rút ngọn lửa ra. Nhiệt độ nước đã đạt mức hoàn hảo không sai lệch một phần mười độ.
Tuy nhiên, cái giá phải trả ngay lập tức xuất hiện. Do tiếp xúc trực tiếp với lượng dư lượng bạc nitrat đậm đặc bám trên thành bể pha chế chưa được rửa sạch hoàn toàn từ các thí nghiệm trước của hầm ngầm, đầu ngón tay của Triết bắt đầu bỏng rát nhẹ. Chất hóa học ăn mòn biểu bì da, tạo thành những vết sạm đen rỉ nước. Triết không hề rên rỉ một tiếng, anh chỉ khẽ mím môi, giữ cho bàn tay không bị run rẩy.
"Bây giờ là quy trình nhạy cảm nhất," Triết nhìn Sáng và Khuê. "Tắt toàn bộ đèn bảo an đỏ. Chúng ta sẽ thực hiện việc cuốn phim và tráng rửa trong bóng tối hoàn toàn. Không được phép có một tia sáng nào, dù là nhỏ nhất."
Sáng gật đầu, ông lẳng lặng bước đến ngắt cầu dao điện dã chiến của hầm ngầm. Bóng tối dày đặc, đặc quánh như mực đổ ập xuống căn hầm. Tầm nhìn của tất cả mọi người hoàn toàn trở về con số không.
Trong bóng tối tuyệt đối đó, mọi giác quan của Triết đột ngột bùng phát mạnh mẽ. Cảm quan không gian khiếm thị cấp 1 giúp anh dựng lại bản đồ lập thể của chiếc bàn gỗ trong tâm trí. Anh nghe thấy tiếng thở dồn dập của Khuê cách mình nửa mét, tiếng rít nhẹ của gió sương luồn qua họng thông gió phía trên và tiếng giọt nước rò rỉ đều đặn từ đường ống sưởi ngầm cũ ngoài vườn lan.
Triết đưa tay ra, chạm chính xác vào thân máy ảnh Leica M3 Chrome Đen. Đôi bàn tay trần bám vết bỏng hóa chất của anh hoạt động một cách nhịp nhàng, thuần thục như một phản xạ tự nhiên. Anh mở nắp đáy của máy ảnh, rút trục cuộn phim ra. Tiếng lách cách cơ học của bánh răng Leica vang lên giòn giã trong không gian tĩnh lặng.
Anh lướt ngón tay cảm nhận mép phim Kodak Tri-X 400 mỏng manh. Việc luồn cuộn phim nhựa dẻo vào lõi của bể tráng phim (developing tank) trong bóng tối đòi hỏi một sự khéo léo cực hạn của mười đầu ngón tay. Chỉ cần một nếp gấp nhẹ, một vết xước do móng tay, hoặc một hạt bụi bám vào nhũ tương, toàn bộ cấu trúc giọt sương chứa ảnh sát nhân sẽ bị hủy hoại vĩnh viễn.
Đột nhiên, từ phía cửa sập thông gió, một vệt sáng trắng mỏng như sợi chỉ bất ngờ lọt vào căn hầm. Đó là ánh đèn quét từ chiếc drone tuần tra của Prism vừa quay trở lại rặng tre.
"Nguy rồi! Lọt sáng!" Bảo thốt lên đầy hoảng hốt.
"Đừng cử động!" Triết quát khẽ.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Triết không hề hoảng loạn. Anh nhanh chóng dùng thân mình che chắn trước bể tráng phim, áp sát lồng ngực vào chiếc bàn gỗ để tạo thành một lá chắn tối tuyệt đối ngăn chặn vệt sáng trắng chạm vào cuộn phim đang để trần. Bảo nhanh như cắt lao đến, dùng một chiếc chậu hoa lan rỗng ngụy trang đè lên khe hở của họng thông gió, dập tắt hoàn toàn vệt sáng lọt vào.
Một góc nhỏ của đoạn phim thử nghiệm ở đầu cuộn đã bị cháy sáng nhẹ do vệt sáng quét qua, nhưng phần phim chính chứa hình ảnh giọt sương sauna vẫn được Triết bảo vệ an toàn dưới bóng ngực của mình.
"An toàn rồi, anh Triết," Bảo thở phào, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Triết hít một hơi sâu, đôi bàn tay trần của anh tiếp tục thao tác. Anh luồn đầu phim vào rãnh xoắn của lõi bể tráng, xoay nhẹ vòng nhựa để cuộn phim tự động cuộn tròn vào trong mà không bị chồng chéo lên nhau. Khi cuộn phim hoàn toàn nằm gọn trong bể tráng, anh đậy chặt nắp bảo vệ ánh sáng của bể lại.
"Bật đèn đỏ," Triết ra hiệu.
Ánh sáng đỏ mờ của phòng tối hiện lên. Gương mặt hốc hác của Triết bám đầy những hạt mồ hôi li ti dưới dải băng đen che mắt. Anh cầm chai dung dịch hiện hình chứa công thức nhạy sáng đặc biệt của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Nhã, từ từ đổ vào phễu lọc của bể tráng phim.
"Bắt đầu tính thời gian tráng đẩy ISO," Sáng bấm chiếc đồng hồ bấm giờ cơ học cầm tay. "Đúng tám phút, Triết. Không được lệch một giây. Kỹ thuật tráng đẩy ba mươi lăm phần trăm thời gian yêu cầu cậu phải lắc bể liên tục theo chu kỳ nhịp nhàng để hóa chất tiếp xúc đều với hạt bạc nhạy sáng."
Triết cầm chiếc bể tráng phim bằng nhựa đen lên. Anh không nhìn vào đồng hồ. Trong bóng tối đỏ mờ, anh áp tai sát vào bể tráng, lắng nghe tiếng lách cách nhẹ của cuộn phim nhựa dao động trong dung dịch hóa chất.
Để kiểm soát tốc độ lắc bể đạt chuẩn, Triết đồng bộ chuyển động của hai bàn tay với nhịp đập của tim mình. Nhịp tim của anh đang ở mức ổn định bảy mươi nhịp một phút dưới sự điều tiết của thiền định tĩnh lặng. Cứ hai nhịp tim đập, anh lại xoay nhẹ bể tráng một góc chín mươi độ, rồi đảo ngược lại để triệt tiêu hiện tượng bọt khí bám vào bề mặt nhũ tương.
Cơn đau rát từ các vết bỏng hóa chất ở đầu ngón tay Triết bùng phát dữ dội khi anh phải giữ lực siết liên tục vào bể tráng. Chất bạc nitrat thấm qua các vết xước da, tạo ra cảm giác như hàng ngàn cây kim châm nhỏ cắm sâu vào xương thịt. Nhưng đôi bàn tay của anh vẫn giữ được sự tĩnh lặng và nhịp nhàng tuyệt đối, không hề có một độ lệch nhỏ nào.
"Nhiệt độ phòng ngầm đang tăng lên do khói sương sưởi bên ngoài," Khuê lo lắng nhìn nhiệt kế treo tường chỉ mức hai mươi sáu độ C. "Nhiệt độ môi trường tăng sẽ làm tăng tốc độ phản ứng hóa học trong bể tráng, gây ra hiện tượng cháy sáng ở các vùng ảnh có độ tương phản cao!"
Triết không hề nao núng: "Bảo, lấy các tấm chì cách nhiệt của hầm chống bom cũ bọc quanh bể tráng ngay lập tức. Tấm chì dày sẽ cô lập nhiệt độ nước bên trong bể với không khí nóng bên ngoài."
Bảo nhanh chóng quấn ba lớp tấm chì lạnh quanh thân bể tráng nhựa. Nhiệt độ dung dịch bên trong bể nhờ đó vẫn giữ vững ở mức chính xác hai mươi độ C, bất chấp sự biến thiên nhiệt độ của căn hầm.
Phút thứ tư. Phút thứ sáu.
Sự căng thẳng trong căn hầm ngầm đạt đến mức nghẹt thở. Chỉ còn lại tiếng tích tắc khô khốc của chiếc đồng hồ cơ trên tay Sáng và tiếng thở nhẹ của bốn con người dưới ánh sáng đỏ mờ ảo. Triết vẫn duy trì chu kỳ lắc bể đồng bộ với nhịp tim của mình một cách hoàn hảo.
"Chuẩn bị... phút thứ tám," Sáng nói lớn, giọng ông run lên vì hồi hộp. "Đúng thời điểm phút thứ tám, cậu phải đổ ngay dung dịch hãm hình (stop bath) vào để khóa chặt hạt bạc siêu vi, ngăn không cho phản ứng hiện hình tiếp tục diễn ra."
"Mười giây cuối cùng..." Khuê đếm ngược.
"Năm... bốn... ba... hai... một... Đổ!"
Triết nhanh như chớp mở nắp xả của bể tráng, đổ toàn bộ dung dịch hiện hình ra ngoài, đồng thời rót dung dịch hãm hình chứa axit axetic tinh khiết vào bể. Tiếng xèo xèo nhẹ của phản ứng trung hòa hóa học vang lên trong bể tráng, khóa chặt vĩnh viễn các hạt bạc nhạy sáng trên bề mặt phim âm bản ở đúng trạng thái phân giải cực đại.
Triết thở hắt ra một hơi dài. Anh đặt bể tráng xuống bàn, hai bàn tay rã rời bám đầy những vệt bạc nitrat đen kịt và rỉ máu nhẹ ở các đầu ngón tay.
"Bây giờ là quy trình rửa phim cuối cùng bằng nước cất khử ion," Triết nói, giọng anh mệt mỏi nhưng ánh mắt trái lóe lên một tia sáng kiên định.
Anh mở nắp bể tráng, rút cuộn phim âm bản ra dưới ánh sáng đỏ. Cuộn phim nhựa giờ đây đã không còn nhạy sáng nữa, nó đã được định hình vĩnh viễn.
Triết thả cuộn phim vào khay hóa chất hãm hình (fixer) đặt trên bàn gỗ. Dung dịch trong suốt dao động nhẹ dưới ánh sáng đỏ mờ ảo của phòng tối dã chiến.
Khuê, Na, Bảo và Sáng đồng loạt cúi đầu xuống, nhìn chằm chằm vào khay hóa chất.
Dưới tác động của chất hãm hình, lớp nhũ tương đục ngầu trên phim bắt đầu tan rã, để lộ ra lớp nền nhựa trong suốt. Và rồi, từ trong bóng tối của lớp nhựa trong suốt đó, những hạt bạc siêu vi được tráng đẩy ISO bắt đầu liên kết chặt chẽ với nhau, hiện lên rõ nét dưới dạng các vệt tối tương phản.
Trên tấm phim âm bản dài dẹt, tại vị trí của giọt sương ngưng tụ ngọc ngà của phòng tắm hơi sauna VIP mười hai tiếng trước, một hình hài phản chiếu kỳ lạ bắt đầu xuất hiện một cách rõ rệt. Đó không phải là một vệt nước loang vô nghĩa, mà là một cấu trúc hình học lập thể đối xứng hoàn hảo, vẽ nên đường nét của một bờ vai rộng, một cánh tay thuận tay trái đang cầm một thiết bị cơ khí phát sóng vô tuyến... và ẩn sâu trong bề mặt cong khúc xạ của giọt nước, một gương mặt người mờ ảo với một vết sẹo bỏng nhiệt đặc trưng đang dần hiện hình rõ nét.
Triết nín thở nhìn vào khay hóa chất. Tim anh đập dồn dập dội lên lồng ngực.
"Kẻ sát nhân vô hình..." Triết thì thầm, mắt trái của anh mở to kinh ngạc trước hình hài đang hiện lên trên phim. "Cuối cùng, ánh sáng đã buộc hắn phải lộ diện."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!