Ẩn Náu Ngoại Ô
Tiếng xích xè xè của chiếc xe lôi tự chế do Đỗ Văn Đực cầm lái lịm dần khi bánh xe lăn qua rặng tre già rậm rạp, tiến sâu vào vùng ngoại ô Hải Phong. Sương đêm ở đây không mang vị mặn mòi của muối biển cảng như trong phố cổ, mà đậm mùi đất ẩm, mùi lá mục và hương hoa lan ngai ngái. Trịnh Minh Triết nằm nghiêng trong thùng xe lôi bọc bạt kín mít, hai tay ôm chặt chiếc máy ảnh cơ Leica M3 Chrome Đen trước ngực như một đứa trẻ giữ lấy món đồ chơi duy nhất của mình.
Mỗi nhịp xóc của con đường đất gồ ghề dội lên cơ thể gầy gò của anh một cơn đau buốt. Vết thương rách sâu ở bả vai trái vẫn âm ỉ rỉ máu, thấm đẫm lớp vải áo măng tô xám khói bám đầy bụi bẩn. Nhưng đau đớn nhất vẫn là vết bỏng hóa chất ở ngón tay trái do axit nitric ăn mòn từ trận chiến ở tiệm ảnh cũ, cùng với mắt phải đang sưng tấy, nhắm nghiền hoàn toàn dưới dải băng gạc y tế trắng xóa. Triết chỉ còn một mắt trái mỏi rát để nhìn thế giới qua khe hở của tấm bạt phủ xe lôi. Bóng tối mịt mùng của vùng ngoại ô trôi qua chậm chạp, chỉ có ánh đèn dầu tù mù từ những ngôi nhà thưa thớt hắt lên màn sương như những đốm ma trơi.
"Đến nơi rồi, anh Triết," tiếng Đực nói khẽ từ cabin phía trước, gã tắt máy xe để triệt tiêu tiếng ồn cơ học.
Triết gượng dậy, lách người bước xuống lòng đất ẩm ướt. Trước mặt anh, Nhà kính trồng hoa bỏ hoang ngoại ô hiện ra như một bộ khung xương khổng lồ của một con quái vật thời tiền sử nằm phục trong sương đêm. Những tấm mái kính lớn bọc quanh nhà kính đã bị mờ đục hoàn toàn bởi bụi bẩn, rêu phong và những vệt nước mưa đọng lại qua nhiều năm tháng bỏ hoang. Xung quanh nhà kính là rặng tre già cao vút, tạo thành một lá chắn tự nhiên ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài.
Bà Phan Kim Oanh, chủ nhân của khu nhà kính, đã đứng chờ sẵn ở lối vào ngách. Người phụ nữ góa chồng ngoài năm mươi tuổi ấy mặc một bộ đồ lam đi chùa giản dị, gương mặt phúc hậu nhưng đượm buồn dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn bão cầm tay. Nhìn thấy thân hình đầy thương tích của Triết, bà không hỏi một câu nào, chỉ khẽ thở dài đầy trắc ẩn rồi ra hiệu cho Bảo – cậu trợ lý mồ côi hai mươi tuổi đang đứng nép sau lưng bà.
"Bảo, giúp cậu Triết mang đồ vào hầm ngầm dã chiến dưới nền nhà kính," bà Oanh nói, giọng trầm ấm và kín tiếng. "Khu nhà kính này đã bỏ hoang mười năm nay từ khi nhà tôi mất, không có camera giám sát của Prism quét tới đâu. Cứ yên tâm ẩn náu."
Bảo nhanh nhẹn đỡ lấy hòm thiết bị mài kính thô và hòm hóa chất từ tay Đực, gật đầu chào Triết đầy kính trọng. Cậu thanh niên gầy gò, gân guốc này thông thuộc mọi ngóc ngách của vườn lan cũ. Cậu dẫn Triết đi qua những lối đi hẹp ngập tràn các chậu lan đột biến đã héo rũ, tiến về phía lối vào căn hầm ngầm chống bom cũ nằm khuất sau những chậu cây ngụy trang lớn.
Căn hầm ngầm ẩm thấp nhưng an toàn tuyệt đối nhờ cấu trúc tường bê tông dày nửa mét được lót các tấm chì cách nhiệt từ thời chiến. Triết lẳng lặng đặt chiếc Leica M3 lên chiếc bàn gỗ mục dưới hầm, tháo dải băng gạc bẩn ra để nhỏ một liều thuốc nhỏ mắt đặc trị do Bác sĩ Phương chế tạo. Cơn rát buốt bùng lên khiến anh nheo chặt mắt trái còn lại, nhưng anh biết mình không được phép gục ngã lúc này. Cuộn phim Kodak Tri-X 400 bên trong chiếc Leica chứa hình ảnh giọt sương sauna vẫn chưa được tráng rửa, và mảnh vỡ kính áp tròng biến đổi quang học mà anh giấu trong lớp lót găng tay da mỏng cần phải được phân tích hóa học ngay lập tức.
Một tiếng gõ nhịp nhẹ ba lần theo đúng ám hiệu gia đình vang lên từ phía cửa hầm ngầm. Triết lập tức ra dấu cho Bảo mở khóa cơ.
Trịnh Minh Khuê, em gái ruột của Triết, bước vào phòng tối dã chiến dưới hầm ngầm. Cô gái hai mươi mốt tuổi vẫn mặc chiếc áo blouse trắng thí nghiệm của Đại học Hải Phong, mái tóc ngắn cá tính bám đầy những hạt sương đêm nhỏ li ti. Trên tay cô là một chiếc ba lô vải bạt nặng trĩu, chứa bộ kít phân tích sắc ký khí cầm tay và một số dụng cụ thủy tinh cũ mà cô đã mạo hiểm nói dối nhà trường để lén mang ra khỏi phòng thí nghiệm hóa học phân tích.
Nhìn thấy bả vai rách nát rỉ máu và mắt phải bị băng kín của anh trai, Khuê lập tức lao đến, đôi mắt tròn xoe sau gọng kính cận dày ngập tràn sự lo lắng và tức giận: "Anh Triết! Sao anh lại tự hủy hoại bản thân đến nông nỗi này? Tiệm ảnh cũ bị cháy, cảnh sát phát lệnh truy nã anh khắp thành phố... Anh có biết em đã sợ hãi thế nào không?"
Triết khẽ đưa bàn tay trái bám vết bỏng axit lên rờ đầu em gái, giọng anh khàn đặc nhưng kiên định: "Khuê, anh không sao. Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Đại úy Bản và bảo an Prism đang lùng sục khắp nơi bằng máy quét nhiệt tầm xa. Em có mang bộ kít phân tích sắc ký đến không?"
Khuê mím môi, nén giọt nước mắt chực trào ra. Sự bướng bỉnh và kiên định của anh trai là thứ cô vừa giận vừa kính phục. Cô lẳng lặng đặt chiếc ba lô lên bàn, mở khóa kéo và lấy ra các cột mao quản sắc ký, các lọ dung môi tinh khiết cùng ống nghiệm thủy tinh dã chiến.
"Em đã mang theo những thứ tốt nhất có thể lách qua cổng kiểm soát của trường," Khuê nói, cô nhanh chóng lấy từ găng tay da của Triết ra mảnh vỡ kính áp tròng biến đổi quang học nhỏ như hạt gạo. "Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu bóc tách cấu trúc màng mỏng của mảnh silicon này."
Khuê đặt mảnh vỡ vào một ống nghiệm nhỏ, dùng micropipette nhỏ dung dịch cồn y tế thông thường vào để thử hòa tan lớp màng silicon biến tính bên ngoài nhằm giải phóng các hạt nhạy sáng bên trong. Tuy nhiên, sau năm phút lắc nhẹ, mảnh vỡ vẫn trơ trơ dưới đáy ống nghiệm, không có bất kỳ phản ứng hóa học nào xảy ra.
"Không được rồi, anh Triết," Khuê cau mày, cô lắc đầu đầy thất vọng. "Màng silicon này có tính kháng cồn và kháng dung môi hữu cơ cực kỳ cao. Nó được chế tạo bằng công nghệ polymer liên kết chéo dính bám quân sự. Chúng ta không thể hòa tan nó bằng hóa chất thông thường dưới điều kiện phòng thí nghiệm dã chiến này được."
Triết nheo mắt trái, anh quan sát sự khúc xạ ánh sáng yếu ớt của chất lỏng qua thành ống nghiệm dưới ánh đèn đỏ mờ của phòng tối. Nhờ khả năng nhận diện lệch góc ánh sáng siêu vi tích lũy từ nhiều năm mài kính, anh phát hiện ra bề mặt mảnh vỡ silicon có một lớp màng nước mỏng lấp lánh đang co lại khi gặp nhiệt độ lạnh.
"Khuê, màng silicon này hoạt động dựa trên nguyên lý bẻ cong ánh sáng của màng nước khúc xạ," Triết trầm ngâm phân tích, giọng anh lạnh lùng đầy tính toán. "Nó cần nước để duy trì sức căng bề mặt và bẻ cong photon. Nếu cồn không thể phá vỡ liên kết chéo của polymer, hãy thử dùng nước muối ấm."
"Nước muối ấm?" Khuê ngạc nhiên nhìn anh trai.
"Đúng vậy. Các ion natri và clo trong nước muối ấm sẽ phá vỡ sự cân bằng điện tích bề mặt của lớp màng nước silicon biến tính, làm giảm sức căng bề mặt và khiến polymer bị hydrat hóa phân rã," Triết giải thích dựa trên các định luật vật lý quang học thực nghiệm.
Khuê lập tức hiểu ý. Cô lấy một ít muối mỏ tinh khiết từ túi hóa chất, pha với nước cất y tế rồi đun ấm ống nghiệm trên ngọn lửa đèn cồn dã chiến. Khi nhiệt độ dung dịch đạt đúng ba mươi bảy độ C, cô nhẹ nhàng thả mảnh vỡ kính áp tròng vào.
Ngay lập tức, một hiện tượng kỳ lạ xảy ra. Lớp màng silicon bên ngoài mảnh vỡ bắt đầu sủi bọt khí li ti, co rút lại rồi rã ra thành những sợi polymer mỏng lơ lửng trong dung dịch nước muối ấm.
"Thành công rồi!" Khuê khẽ reo lên, nhưng niềm vui của cô chưa kịp trọn vẹn thì Bảo đột ngột lao xuống hầm ngầm, gương mặt trẻ tuổi biến dạng vì hoảng sợ.
"Anh Triết! Chị Khuê! Tắt hết đèn đi!" Bảo nói thì thầm đầy gấp gáp. "Có một chiếc drone quét nhiệt hồng ngoại dã chiến của Prism đang bay lượn trên rặng tre ngoại ô, quét dọc theo hướng mái kính của nhà kính hoa!"
Triết lập tức dập tắt ngọn lửa đèn cồn. Căn hầm ngầm chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn ánh sáng tán xạ tự nhiên yếu ớt từ sương đêm lọt qua mái rêu của nhà kính phía trên dội xuống qua khe hở thông gió. Triết nhắm nghiền mắt trái, kích hoạt cảm quan không gian khiếm thị cấp 1 để lắng nghe tiếng động cơ cánh quạt của chiếc drone rít lên u u ngoài rặng tre.
"Bảo, ra vườn lan ngay," Triết ra lệnh bằng giọng thì thầm nhưng cực kỳ quyết đoán. "Di chuyển ba chậu hoa lan đột biến lớn nhất đặt vào vị trí dưới họng quét của drone. Tận dụng các tấm gương phản chiếu tự nhiên trong nhà kính để bẻ hướng chùm sáng quét nhiệt của chúng vào các chậu đất ẩm ẩm ướt để tạo bóng râm ngụy trang."
Bảo gật đầu, nhanh nhẹn lách người lên mặt đất để thực hiện chiến thuật ngụy trang cơ học. Triết đứng im trong bóng tối hầm ngầm, anh tính toán góc phản xạ ánh sáng của mái kính mờ rêu phong. Ánh sáng quét nhiệt hồng ngoại từ drone khi đi qua lớp kính mờ bám bụi và rêu sẽ bị tán xạ mạnh, chỉ cần đặt các chậu đất lạnh ẩm ở đúng tiêu cự phản chiếu, máy quét của Prism sẽ chỉ nhận diện được nhiệt độ của đất đá xung quanh, hoàn toàn bỏ qua sự hiện diện của con người dưới lòng đất.
Tiếng rít u u của chiếc drone quét nhiệt lướt qua ngay phía trên đỉnh đầu họ, dừng lại khoảng mười giây rồi xa dần hướng về phía bến cảng.
"Chúng đi rồi," Khuê thở phào nhẹ nhõm, cô bật lại chiếc đèn bảo an đỏ mờ dưới hầm.
Khuê nhanh chóng dùng ống nhỏ giọt hút lấy phần dung dịch polymer đã phân rã, nhỏ một giọt dung dịch chỉ thị màu đặc biệt vào mẫu thử sắc ký.
"Bây giờ em sẽ chạy sắc ký khí để phân tích cấu trúc phân tử của hợp chất ổn định màng nước này," Khuê nói, cô cẩn thận bơm mẫu thử vào cột mao quản của máy phân tích cầm tay.
Chiếc máy sắc ký bắt đầu hoạt động, tiếng kim vẽ lạch cạch trên dải giấy phổ tạo ra những đường đồ thị ngoằn ngoèo biểu diễn các đỉnh nồng độ của các hợp chất hóa học. Triết nín thở quan sát từng đường mực vẽ trên giấy. Mỗi đỉnh đồ thị là một manh mối bóc tách lớp ngụy trang tàng hình của kẻ sát nhân.
Khi kim vẽ dừng lại ở đỉnh đồ thị cuối cùng, Khuê nhìn chằm chằm vào kết quả phân tích phổ phân tử. Gương mặt năng động của cô gái trẻ bỗng chốc trở nên trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Cô đưa tờ giấy phổ lên sát mắt, như không tin vào những gì mình đang nhìn thấy.
"Anh Triết..." Giọng Khuê lạc đi vì chấn động tột cùng. "Cấu trúc hóa học của hợp chất silicon này... phần chất ổn định liên kết màng nước... có chứa công thức của hạt bạc halogen biến tính độc quyền."
Triết nheo chặt mắt trái: "Ý em là sao?"
"Đây là công thức hóa chất nhạy sáng siêu vi cực mịn của mẹ chúng ta – bà Nguyễn Thị Nhã!" Khuê nghẹn ngào nói, cô chỉ tay vào đỉnh phổ Raman có tần số dao động đặc trưng 1064nm. "Công thức này chỉ có trong cuốn sổ tay da sờn gáy của mẹ mà anh đang giữ. Nó chưa từng được công bố ra thế giới! Kẻ chế tạo ra bộ đồ tàng hình này... kẻ sát nhân Bóng Nước và Tập đoàn Prism... đã sử dụng chính nghiên cứu bị đánh cắp của mẹ để ổn định màng nước ngụy trang!"
Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng Triết. Sự thật bùng nổ như một phát súng laser bắn thẳng vào tâm trí anh. Đặng Minh Tuấn – gã kỹ sư trưởng của Prism, bạn học cùng khóa đại học của anh và là kẻ đã phản bội gia đình họ Trịnh mười năm trước – chính là kẻ đã đánh cắp công thức nhạy sáng của mẹ anh để hoàn thiện vũ khí tàng hình cho tập đoàn.
Chưa kịp để hai anh em tiêu hóa hết cú sốc phản bội đau đớn ấy, Bảo lại lao xuống hầm ngầm, lần này gương mặt cậu trợ lý biến dạng hoàn toàn vì hoảng loạn tột độ.
"Anh Triết! Nguy rồi!" Bảo hét lên khe khẽ. "Em vừa nhìn qua rặng tre... có hai bóng người khả nghi mang theo thiết bị quét nhiệt cầm tay đang rình rập băng qua con đường đất ngoại ô hướng thẳng về phía nhà kính hoa của chúng ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!